Người dịch: Trang Vu

Thế tử Tô Dự – Mộ Ngôn
Đoạn Công tử viết về Tô Dự:
“Ban đầu viết Hoa Tư Dẫn, dự định viết một quyển tiểu thuyết tình yêu, muốn kể một vài câu chuyện nói lên cảm nhận bản thân về giá trị tình yêu và sinh mệnh, để tiện lảm nhảm nên dùng ngôi thứ nhất. Cách viết này có hạn chế, hạn chế lớn nhất chính là Tô Dự, rất nhiều việc chàng làm đều không có cách nào thể hiện sâu sắc trong chính văn, chỉ có thể làm bối cảnh phía sau mỗi câu chuyện tình yêu, hơn nữa những bối cảnh này phải miêu tả qua loa hời hợt,nếu không sẽ dẫn đến khô khan, mặc dù đôi lúc nghĩ cảm thấy rất đáng tiếc.
Có điều tuyến nhân vật thế tử này xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, ban đầu tôi cũng đã liệt kê ra dàn ý các đầu mối chặt chẽ. Hôm nay dọn dẹp lại tủ sách, vô ý giở lại dàn ý lúc đó, muốn dứt khoát chuyển thành bản thảo điện tử để dễ dàng sửa chữa, giữ gìn, tiện thể thêm một vài tình tiết nhỏ trong truyện chỉnh lại, nói không chừng sau này có thể dùng đến. Chia sẻ cùng các fan của thế tử một chút, thế tử đích thực là một người bụng dạ đầy đen tối. Tôi đây vẫn là dựa trên tuyến thời gian để lý giải:
Một, lúc tiểu công chúa gặp thế tử trên Nhạn Hồi Sơn, không phải chàng vô công rỗi việc đi du lịch giang hồ. Do bệnh cũ của cha chàng, danh y trị bệnh nói muốn trị tận gốc bệnh cũ kéo daì này phải cần một vài vị thảo dược quý hiếm, vì thế thái tử không có việc gì liền đi tìm thử, thuận tiện nghiên cứu phong tục tập quán các nước. Ngoài ra, mấy vị thuốc còn có công dụng giúp người giả chết, thái tử để tâm như vậy cũng vì muốn mượn việc này vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạn_vị đệ đệ xui xẻo luôn muốn hãm hại chàng_ Tô Tạ.
Hai, Vệ quốc đã mục nát, Trần quốc lại địa thế tốt, mượn cớ đầy đủ, không diệt Vệ thì còn xứng đáng với ai? Vì thế ba năm sau thế tử lãnh binh tiến đánh Vệ quốc, đem Vệ quốc thu về trong tay. Tô Hoành có ý muốn rèn luyện cho thế tử, lệnh chàng cai quản Vệ quốc trước, nhưng Vệ lúc này rất hỗn loạn, một là vấn đề nhân tâm, hai là triều đình vẫn còn mấy vị đại thần tâm huyết, không biết được khi nào sẽ phát sinh rối loạn.
Đối với vấn đề đại thần, biên pháp tốt thì chỉ cần giết toàn bộ là xong. Lòng người rối loạn dễ sinh ra rối loạn, phái quân đội đóng quân cũng là cách, nhưng chi phí quá lớn, đem số lượng lớn quân đội chính quy đóng lâu dài tại một nước hàng, bất luận ở phương diện mà nói cũng không đáng. Thực dân là tính toán thích hợp nhất, đưa một bộ phận con dân Trần quốc đến vệ quốc, lúc nhàn rỗi trồng trọt thúc đẩy kinh tế quốc dân, Vệ quốc phát sinh rối loạn cũng có thể tổ chức cho bọn họ trấn áp,vừa thuận tiện lại có lợi ích thực tế.
Thế nhưng hai chuyện này thế tử đều không thể đích thân hành động, có thể bị mang tiếng tàn bạo, chưa biết chừng còn kích động sự phẫn nộ của dân chúng, rối loạn càng lớn. Vậy là Tô Dự nhìn trúng bạn học Công Dương Hạ ác độc nhẫn tâm lỗ mãng cố chấp lại thi hành chính sách máu lạnh, chàng cùng với vây cánh của tể tướng Doãn Từ, ở bên cạnh Tô Hoành tiến cử hắn làm thích sử, thay Tô Dự giám sát Vệ quốc.
Công Dương Hạ vì muốn biểu hiện trước mặt Trần hầu , cựu thần Vệ quốc cũng đã giết, thực dân cũng đã đưa tới, còn làm một vài chuyện không may khác, thực sự kích động con dân vệ quốc phẫn nộ. Hai chuyện tốt của Công Tôn Hạ hoàn thành xong, bệnh của thế tử cũng khỏi, giả vờ như mới biết được Công Tôn Hạ ở Vệ quốc làm chuyện sai trái, ra roi thúc ngựa chạy tới, đau lòng chém giết trước phủ thích sử vừa mới xây dựng xong. Thế tử nhân hậu, con dân Vệ quốc không ngớt lời khen ngợi, nhân tâm quy phục hơn một nửa.
Bạn học Công Dương Hạ chết một cách đầy ý nghĩa, nhưng đến tận lúc chết cũng không biết bản thân chỉ là một nước cờ của thế tử, cực kỳ đáng thương.
Ba, tháng hai năm đó, dì của thế tử Triệu thái hậu đại thọ 40, thế tử đến Triệu cung chúc thọ, gặp được nhạc sư xinh đẹp Tần Tử Yên, chính là quân cờ của thừa tướng Khương quốc Bùi Ý cài vào Triệu quốc, mục đích mượn đao giết người. Theo lời phân tích của tiểu công chúa, nếu như bạn học Tần giết Tô Dự thành công thì vô cùng vui vẻ rồi. Nếu thế tử may mắn không chết, dựa vào tính cách của chàng, cho dù biết đây không phải là hành vi của Triệu quốc cũng sẽ mượn cơ hội thôn tính Triệu quốc, khi Trần quốc tiến đánh nước Triệu, cũng là lúc Khương quốc lợi dụng Trần quốc bề ngoài có ý tranh bá, liên hợp các nước chư hầu cùng nhau chống Trần. Giả thiết thế tử nhìn ra tất cả, đối với việc này cũng chỉ biết nuốt giận, Khương quốc vẫn có thể xui Triệu quốc nói Trần quốc vì chuyện nhạc sư Triệu quốc thích sát tô dự đã chuẩn bị lương thảo tính đánh Triệu, Triệu quốc phần lớn là những kẻ lỗ mãng, tuyệt đối sẽ mắc lừa, mũi thương sắc bén chĩa về phía Trần quốc, chỉ cần Triệu trần khai chiến, Tô Dự đã thua một nửa. Tóm lại, Bùi Ý cho rằng kế sách này đối với Khương quốc là lợi cả trăm đường, không chút nguy hại. Nhắc đến Bùi Ý, nói nhiều hai câu, dùng tính mạng để ám hại Tô Tự chính là tiêu chuẩn làm người và hứng thú cả đời của hắn.
Thế tử nhìn thấu được chuyện này vừa lúc tìm thấy mấy vị dược liệu để giả chết, thời điểm quan trọng để diệt trừ đệ đệ cũng đến song vẫn còn thiếu một đạo cụ có thể khiến cho đệ đệ thôi cảnh giác, thật khéo Tần Tử Yên xuất hiện, thế là dứt khoát dắt bạn học Tần quay về, giả vờ đối với cô nương này tình thâm nghĩa trọng, yêu đến chết đi sống lại.
Bốn, tháng tư, tiểu công chúa và Quân Vỹ trước khi tới Khương quốc gặp Tống Ngưng, đi qua Bích Sơn thấy Tô Dự bị Tần Tử Yên đâm bị thương. Chuyện này chàng đã tính hết trong kế hoạch, cố ý để bị đâm trúng, chỉ sai một ảnh vệ căn đúng thời gian tới tiếp ứng. Kết quả là đợi đến lúc ảnh vệ tới tìm thế tử bị thương, chàng đã được tiểu công chúa nhiệt tình cứu đi mất.
Thế tử tỉnh táo lại cảm thấy việc sắp đặt vì vết thương tình cảm suy sụp tinh thần mà lưu lạc chân trời càng tự nhiên, càng khiến cho đệ đệ tin tưởng hơn so với vì vết thương tình cảm suy sụp tinh thần mà đóng cửa làm trạch nam, vì vậy liền ỷ lại tiểu công chúa và Quân Vỹ. Sau này từ trong tay công chúa nhìn thấy bí thuật Hoa Tư Dẫn từ lâu đã thất truyền ở Đông Lục, chàng đi theo hai người lại càng để ý hơn.
Sau khi thế tử giả vờ vì vết thương tình cảm mà lưu lạc chân trời, dược sư đã chớp thời cơ đưa cho Tô Hoành những thảo dược Tô Dự tìm thấy, dùng tác dụng phụ khiến Tô Hoành giả chết, Tô Tạ không hề biết huyền cơ bên trong, thấy cha chết anh trai không có mặt liền vội vàng khởi sự.
Đầu chương Thập Tam Nguyệt, Tô Tạ bức cung, bị thế tử không biết từ đâu xuất hiện chặn giết ngay lúc bắt đầu, Tô Hoành sau khi tỉnh lại hết sức phẫn nộ, ban cho Tô Tạ cái chết, đám vây cánh cũng đến lúc tận số, bị tiêu diệt toàn bộ. Không còn đệ đệ ngu xuẩn cả ngày tìm tới gây khó khăn nữa, thế tử cảm thấy trong nháy mắt thế giới trong sạch hơn nhiều. Cái họa Tô Tạ chưa qua được mấy ngày, chiến tranh Đường Tấn bùng phát, Đường quốc cầu xin giúp đỡ, thế tử khuyên Trần quốc xuất binh trợ Đường, giành thắng trận.

Công chúa Diệp Trăn – Quân Phất
Năm, sau khi Tô Dự bị hành thích, Khương quốc thừa dịp liên tiếp đặt lời đồn đại. Trước đồn Tô Dự bị hành thích là do Triệu vương, sau nói Trần quốc đã chuẩn bị lương thực ngàn đấu dự định tấn công triệu quốc , không ngừng kích động mâu thuẫn hai nước Trần Triệu. Trần quốc xử lí xong nội loạn, Tô Dự một mình đứng sau nắm giữ quyền lực vẫn không hề có chiều hướng sẽ tiến đánh Triệu quốc, khiến bọn họ quyết định phiến động Trần quốc xuất chiến trước.
Tô dự lấy lùi làm tiến, vẫn duy trì bình tĩnh ổn định, rời khỏi Hạo thành, ngày 5 tháng 6 một lần nữa gặp lại tiểu công chúa trên Bích Sơn. Lần này đi theo, một là vì có hứng thú với hoa tư dẫn, một là vì có hứng thú với tiểu công chúa. Tới Trịnh quốc, chàng cũng muốn biết có phải Dung Tầm giết vua đoạt vị hay không, nếu vương vị này danh bất chính ngôn bất thuận chiếm được, bên trong nhất định có giấu ẩn tình khác, đợi thời cơ đến, ở Trịnh quốc dấy lên một hồi họa Tây Tấn cũng không phải là không thể.
Sáu, tháng bảy, câu chuyện Thập Tam Nguyệt kết thúc, cùng lúc đó Khương quốc thành công xui khiến Triệu quốc chuẩn bị chiến đấu.
Tiếng hô hào của cuộc chiến hai nước Trần Triệu dâng cao chưa từng thấy. Câu chuyện Tuyết ở Bối Trung bắt đầu, thế tử một lần nữa rời xa tiểu công chúa, trước tiến đến kinh đô thiên tử ở trung châu bắc bộ. Các nước chư hầu đều cho rằng thế tử bị bức cung tới đường cùng, lén lút chạy tới triều đô cống lễ vật , đem việc này dâng lên vị thiên tử đã lâu không biết đến chính sự.
Trong bản biểu thư chỉ có đạo quân thần này viết, chàng từng đối với Triệu vương tình như huynh đệ ruột thế nào, mà Triệu vương từ đầu đến cuối lại xem chàng như cái gai trong mắt, mấy lần tổn hại đến chàng, tháng trước bị hành thích tuy không dám khẳng định là Triệu vương xúi giục, nhưng cũng không phải tuyệt đối không thể. Chỉ có điều chàng thấy dì tuổi tác đã cao, Triệu Trần hai nước đời trước quan hệ láng giềng tốt đẹp, lại thêm cả hai đều là bầy tôi thiên tử, trừ phi thất đạo, nếu không sẽ chẳng công phạt lẫn nhau. Chuyện lần này bỏ qua, đem nữ thích khách vì báo thù riêng kia trở thành tội thần, hy vọng thiên tử có thể xem như chuyện lớn hóa nhỏ.
Vương thất suy sụp đã lâu, thiên tử nhiều năm qua chưa từng được người tôn kính, Tô Dự đem một chuyện lớn như vậy trưng cầu ý kiến khiến hắn vô cùng cảm động, hết lời tán dương đức hạnh của tô dự, dù thiếu chút nữa bị hành thích mất mạng cũng lấy đức báo oán, lại tôn vương sùng lễ như vậy, đặc biệt ban danh Hiển Khanh, tước vị cao hơn cả công tước, đợi sau khi chàng tiếp vị , địa vị tương đương với chư hầu trong thiên hạ.
Bảy, giữa câu chuyện Tuyết ở Bối Trung, thế tử sau khi được phong Hiển Khanh, kế trong kế đã được sắp đặt bắt đầu thu lưới. Sự kiện thứ nhất là lệnh cho Công Nghi Phỉ ám sát Bùi Ý, kết quả bị Công Nghi Huân làm thay. Bùi Ý chết, thế tử đặt ra tin đồn, nói cái chết của Bùi thừa tướng là do Triệu vương làm. Nhất thời giữa các nước chư hầu lời đồn rối ren, nói Triệu vương làm người âm độc, hành sự tàn khốc, trước hành thích Tô Dự, sau ám sát Bùi Ý, tâm địa hổ sói, người người đều biết. Mà Khương quốc lần trước giá họa Triệu quốc thích sát Tô Dự, hóa ra là trong tâm có quỷ, rất tự nhiên nghĩ tới lần này là Triệu quốc báo thù, hai nước Triệu Khương thế cục khẩn trương.
Cuối tháng tám, thế tử an bài cùng Triệu vương mở cuộc họp kết minh , lấy Tần Tử Yên làm nhân chứng, cho rằng Khương quốc có dục vọng bá chủ một phương, không tiếc sắp đặt kế sách hiểm độc khiến cho hai nước Trần Triệu công phạt lẫn nhau, ngư ông đắc lợi, may mắn hai nước là láng giềng hòa thuận nhiều năm, lại có quan hệ thông gia mới tránh khỏi huynh đệ tương tàn, không ngờ Khương vương tâm địa bất chính không chịu chấm dứt, vì muốn che đậy hành vi bất nghĩa mà dám chặt đứt cắt tay phải của mình, dùng khổ nhục kế, tự tay giết chết thừa tướng rồi đổ tội lên đầu Triệu quốc, đẩy Triệu quốc vào chỗ bất nghĩa. Hành vi này của Khương vương trái với đạo quân vương, trên bất trung thiên tử, dưới bất nghĩa thần tử, khiến cho lòng người lạnh lẽo.
Triệu vương bị kích đến tức giận, Tô Dự nhận lời với Triệu vương, hai nước đã có quan hệ thông gia, lại bị Khương quốc tính kế, nếu một ngày Khương Triệu khai chiến, Triệu quốc làm tiên phong Trần quốc tất sẽ hậu thuẫn.
Tám, đầu tháng mười, Triệu quốc tuyên chiến với Khương quốc. Khương vương điều binh khiển tướng chống cự, toàn quốc trên dưới chung một mối thù, quyết chiến đấu đến cùng. Liên tục bảy tháng, đại quân Triệu quốc không những không tiến được chút nào qua biên giới, ngược lại liên tiếp thua trận thối lui. Triệu vương đã lún sâu vào bẫy cuối cùng cũng phát hiện ra dụng ý của Tô Dự, muốn hai nước tương tàn, Trần quốc hưởng lợi. Nhưng thời khắc này, ngoài việc gióng trống khua chiêng cầu cứu Trần quốc cũng không còn cách nào khác.
Tô Dự chỉ đứng trên tường lũy thờ ơ quan sát.
Trời vào đông, chiến sự hai nước Khương Triệu càng thêm ác liệt. Triệu quốc lần này tự dẫn lửa đốt thân, chiến hỏa một đường lan đến tận đại môn, tuy quân sĩ trên dưới một lòng, mạnh mẽ ngoan cố chống cự nhưng chung qui lực lượng chênh lệch xa so với Khương quốc, thất bại vô cùng thê thảm. Khương quốc thừa thế xông lên, đánh thẳng vào kinh đô Triệu quốc. Tô Dự lấy danh nghĩa Hiển Khanh nhúng tay hòa giải.
Tháng 12, mùa đông, Trần Quốc cử binh vây Khương cứu Triệu, Tô Dự thân chinh đánh Khương quốc. Ngày mùng 7 tháng 12, khải hoàn trở về.
Cuộc chiến Triệu Khương khiến nguyên khí hai nước thương tổn nặng nề, trong mười năm chỉ có thể an phận một góc.
Chín, thế tử trong lúc làm những việc trên vẫn có thể yêu một trận oanh oanh liệt liệt, lại cưới về được cô vợ ngốc…( nguyên văn: ‘thần kinh hề hề’)
Thế tử vĩ đại thay…”
Buông tay_Hồ Hạ.
Bản dịch: Nguồn
Thắp một ngọn đèn, cả một đêm nghe tiếng sáo cô độc.
Chờ một người, chờ đến ba bốn năm luân chuyển.
Gió thổi qua cửa chính, đình viện sâu lạnh lẽo.
Một tờ giấy đỏ, hẹn ước duyên phận mấy đời nối tiếp nhau.
Sử sách lật lại, ký ức niêm phong
Uyên ương mỹ lệ, hoa lại kiếp này phù du cô độc
Lời thề cả đời ở Trường An, ai còn đang đợi?
Ai quá thật lòng?
Mộng một hồi, nàng dưới thành tác họa.
Tô bức tranh phong thủy nhân gia.
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp
Sinh tử ngăn cách, tịch mịch thiên nhai.
Mộng một hồi, nàng điểm đàn phong nhã
Tấu khúc bạc đầu, cảnh xuân tươi đẹp
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp
Nhìn ánh trăng trong gương, hẳn chẳng thể phân biệt thật giả.
Đun một ấm trà, ngắt một cành mai trắng
Mở tán ô xanh, mưa đổ rào rào
Đào thơm nở trước mộ, hoa rơi như gió bụi.
Bia đá đâm chồi nỗi nhớ của ai?
Mộng một hồi, nàng dưới thành tác họa.
Tô bức tranh phong thủy nhân gia.
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp
Sinh tử ngăn cách, tịch mịch thiên nhai.
Mộng một hồi, nàng điểm đàn phong nhã
Tấu khúc bạc đầu, cảnh xuân tươi đẹp
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp
Ánh trăng chiếu trong gương, hẳn chẳng thể nhìn ra thật giả.
Lời thề ở Trường An, sử sách vẫn chưa ghi.
Credit:
Vid & Lyrics: summerfl7@youtube.com
Phiên âm : t.k.a
Viet trans : ss Yên Chi
Hoa tư dẫn
Dian yi zhen deng ting yi ye gu di sheng
Deng yi ge ren dei liu nian san si lun
Feng chui gui zhong men shen ting yuan mo leng
Yi zhi hong jian yue xia lei shi yuan fen
Shi shu fan guo zhe yi ye ji yi feng cun
Yuan yang jin hui xia zhe yi gu du fu sheng
Yi shi chang an de zhe yan shui hai zai deng
Shui tai ran zhen
Meng yi chang ta cheng xia zuo hua
Miao yi fu shan shui ren jia
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Sheng si ge duan ji mo tian ya
Meng yi chang ta qi xian feng ya
Zou yi duan bai tou shao hua
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Si jing zhong yeu hua ta bu zhi zhen jia
Zhu yi hu cha zhe yi zhi bai mei hua
Zhang yi ba qing san leng leng yu luo xia
Xiang tao mu kai man mu qian re feng sha
Shui de si nian zai shi bei shang fa ya
Meng yi chang ta cheng xia zuo hua
Miao yi fu shan shui ren jia
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Sheng si ge duan ji mo tian ya
Meng yi chang ta qi xian feng ya
Zou yi duan bai tou shao hua
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Si jing zhong yeu hua ta bu zhi zhen jia
Chang an de shi yan a shi shu wei xie xia
Hoa tư dẫn_Hà Đồ.
Dian yi zhen deng ting yi ye gu di sheng
Deng yi ge ren dei liu nian san si lun
Feng chui gui zhong men shen ting yuan mo leng
Yi zhi hong jian yue xia lei shi yuan fen
Shi shu fan guo zhe yi ye ji yi feng cun
Yuan yang jin hui xia zhe yi gu du fu sheng
Yi shi chang an de zhe yan shui hai zai deng
Shui tai ran zhen
Meng yi chang ta cheng xia zuo hua
Miao yi fu shan shui ren jia
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Sheng si ge duan ji mo tian ya
Meng yi chang ta qi xian feng ya
Zou yi duan bai tou shao hua
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Si jing zhong yeu hua ta bu zhi zhen jia
Zhu yi hu cha zhe yi zhi bai mei hua
Zhang yi ba qing san leng leng yu luo xia
Xiang tao mu kai man mu qian re feng sha
Shui de si nian zai shi bei shang fa ya
Meng yi chang ta cheng xia zuo hua
Miao yi fu shan shui ren jia
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Sheng si ge duan ji mo tian ya
Meng yi chang ta qi xian feng ya
Zou yi duan bai tou shao hua
Xue fen fen xia zang le qian ceng ta
Si jing zhong yeu hua ta bu zhi zhen jia
Chang an de shi yan a shi shu wei xie xia