Tags

Một hung thủ chuyên nghiệp không chỉ phải có kỹ thuật, mà còn phải hiểu tâm lý.


Chín vòng chơi trước, giữa chốn đông người, đương nhiên hung thủ không có cơ hội hạ độc.

Cơ hội duy nhất chỉ có thể xuất hiện trong lúc nghỉ giữa giờ. Lúc đó Yến Thất đã cùng Võ Nguyệt, Lục Ngẫu ra ngoài Vọng Phong lư hóng gió, Trần Bát tiểu thư và Lưu Tam tiểu thư thì ở sau hòn đá nói xấu Lương Tiên Huệ —— trừ phi bọn họ hợp tác giết người —— thế cần gì phải khổ sở ra tay trước mặt nhiều người như vậy?

Giết lúc nào chẳng được? Lặng lẽ thủ tiêu Lương Tiên Huệ chẳng phải còn dễ qua mặt quan phủ hơn giết người ở nơi công cộng hay sao?

Thậm chí còn có thể giả tạo thành đây chỉ là một vụ tai nạn —— chỉ cần lừa Lương Tiên Huệ đến cạnh vực đen, một người ra tay một người canh chừng, đẩy xuống vực một phát, chết không thấy xác. Quan phủ sẽ khó lòng xác định vụ án này là mưu sát hay nạn nhân chỉ trượt chân xuống chết, hai người còn có thể giúp nhau làm giả chứng cứ ngoại phạm, chẳng phải càng chắc ăn hơn hạ độc giữa bàn dân thiên hạ hay sao?

Lại theo khẩu cung của tất cả mọi người vừa rồi, trong lúc nghỉ ngơi giữa giờ, Chu Tứ tiểu thư, Võ Thập tứ, Lý Đào Mãn và Lương Tiên Huệ đều ở lại Vọng Phong Lư. Tuy có người sang tịnh thất đi nhẹ, nhưng ba người còn lại đều ở trong phòng, tuy ít người nhưng nếu mở nắp ấm trà hạ độc cũng không thể giấu được tai mắt người khác.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là chuyện đó —— làm sao hung thủ có thể xác định được ở lượt chơi này, Lương Tiên Huệ sẽ là người đầu tiên rút trúng lá thăm Công Phúc?

Lá thăm của Lương Tiên Huệ là trùng hợp hay đã được hung thủ tính toán tỉ mỉ?

Mục tiêu thật sự của hung thủ là Lương Tiên Huệ hay đã giết nhầm người?

Yến Thất là người cuối cùng bị kêu đi sảnh chính lấy cung. Ra khỏi nhà phụ, thấy ở đó đã đông thêm vài người.

Yến Thất nhận ra người mặc quan bào đỏ thẫm chính là Kiều Nhạc Tử – Tri phủ Thái Bình thành, người cho dù lúc đăm chiêu ủ dột thì ngũ quan vẫn trông như đang xem hài. Lúc này chắc mới nghe tin nên chạy từ nha môn tới, trên trán đầy mồ hôi.

Một người mặc áo tối màu đang ngồi xổm kiểm tra thi thể Lương Tiên Huệ, có thể thấy là một ngỗ tác [1]. Ngoài ra còn có vài người mặc đồ nha sai đang cẩn thận kiểm tra từng góc trong phòng.

Kiều Tri phủ nói với người áo tím: “Độc bôi trên chung, độc tính cực mạnh, vào họng là chết. Chiếc chung này cũng không khác gì những chiếc còn lại, cả bộ trà có một ấm mười chung đều là gốm tử sa rất bình thường, toàn thân cùng màu, không có bất kì hoa văn gì, tất cả bộ trà đãi khách ở chùa Liên Hoa đều cùng một kiểu.”

“Những người này dùng tổng cộng hai bộ trà, một bộ dùng để uống trà lá thông bình thường, một bộ dùng để uống trà đắng khi chơi trò chơi. Bộ uống trà lá thông chỉ có chín chung đã qua sử dụng, bộ uống trà đắng cả mười chung đều đã bị dùng, chiếc thứ mười này chính là chiếc chung bị bôi thuốc độc của Lương Tiên Huệ.”

“Trên chiếc chung này cũng không có ký hiệu đặc biệt gì để dễ nhận biết, cho nên vấn đề lớn nhất trước mắt chính là: Nếu mục tiêu của hung thủ là Lương Tiên Huệ, làm sao có thể chắc chắn Lương Tiên Huệ nhất định sẽ rút trúng thăm Công Phúc rồi lại nhất định sẽ dùng đến chiếc chung chưa sử dụng cuối cùng này?”

Lang quân áo tím đứng bên bàn, vừa nghe Kiều Tri phủ nói vừa lấy hai ngón tay nâng một chung trà lên thưởng thức. Trên mặt có vài phần thất thần, cho dù người đứng kế bên là nhân viên triều đình quan chính tứ phẩm cũng chẳng thấy y có chút kính cẩn nào.

Chờ Kiều Tri phủ dứt lời, người áo tím mới buông chiếc chung trong tay, nói lãnh đạm: “Theo lời khai của đương sự, bọn họ đã mở hội thơ ở Vọng Phong lư không chỉ một lần. Theo lời chứng của sư đón khách, bộ chung này được dùng trong Vọng Phong lư cũng đã có mười năm. Cho nên ngay từ đầu hung thủ đã nắm rõ tình huống chín người mười chung trong lòng bàn tay. Cũng vì vậy mà có thể kết luận, hung thủ đã lợi dụng điều này để thực thi thủ đoạn giết người.”

Kiều Tri phủ gãi gãi đầu to: “Nhưng chiếu theo lời khai vừa rồi, tuy trước Lương Tiên Huệ từng có chín vòng chơi nhưng không phải ai cũng từng rút trúng thăm Công Phúc.”

“Trong đó có hai người từng rút trúng Công Phúc nhiều lần, có hai người chưa từng rút trúng lá thăm này, những người rút trúng nhiều lần đều dùng lại chung trà của mình. Như vậy, trước khi Lương Tiên Huệ rút thăm sẽ còn ba cái chưa dùng.”

“Làm sao hung thủ có thể bảo đảm Lương Tiên Huệ chắc chắn sẽ dùng trúng chiếc chung độc chứ?”

“Phương pháp thứ nhất,” lang quân áo tím nhấc bàn tay trắng dài, nhẹ nhàng sắp xếp những chiếc chung trên bàn. Rót trà vào bảy cái, đặt hai chiếc chung không nằm ngoài khay trà, chiếc không còn lại đặt trong khay trà. Sau đó lạnh lạnh hỏi Kiều Tri phủ, “Nếu ngài là một vị tiểu thư nũng nịu, sẽ chọn cái nào?”

Kiều Tri phủ “ngộ”: Tuy những cái chung đặt ngoài khay trà đều chưa qua sử dụng, nhưng các thiên kim tiểu thư tính tình sạch sẽ cũng sẽ theo thói quen mà chọn cái chung nằm trong khay.

Hơn nữa sau một lúc nghỉ ngơi giữa giờ, những tiểu thư này bình thường đều có hạ nhân hầu hạ ăn uống linh tinh nên đương nhiên sẽ không chú ý đến vị trí những chung trà đã bị di chuyển, còn hung thủ chỉ cần làm hai hành động nhỏ thì đã hoàn thành một cái bẫy giết người!

“Phương pháp thứ hai.” Lang quân áo tím để hai cái chung không về lại khay, tiện tay cầm lên một miếng bánh xốp trong khay bánh bên cạnh. Rồi lại vô cùng tự nhiên mà xẹt qua trên miệng hai cái chung không, đầu ngón tay bóp cực nhẹ, lập tức có mấy vụn bánh rơi vào trong chung.

Mục đích không thể rõ hơn: nếu Lương Tiên Huệ thấy trong chung có vụn bánh, đương nhiên sẽ không dùng, chỉ có thể chọn cái chung không còn lại. Cách này lại còn đơn giản tự nhiên hơn cả cách thứ nhất, thần quỷ chẳng hay.

“Phương pháp thứ ba,” lang quân áo tím cắn miếng bánh, Kiều Tri phủ vội vàng nhìn chằm chằm vào miệng hắn, “Ừ, nhân hơi mặn.”

Kiều Tri phủ: “…… (=д=)” mi đang phá án đó có biết không vậy! Không được ăn đạo cụ!

“Phương pháp thứ ba: Từ lúc bắt đầu chơi, mỗi khi có người rút trúng Công Phúc uống trà đắng xong, tranh thủ lúc không ai để ý thì di chuyển những chung trà đã dùng. Làm như vậy, người rút trùng thăm cũng sẽ không thể phân rõ chung trà lúc trước của mình là cái nào, đành phải lấy một cái mới trong khay. Qua chín vòng, trong khay trà đương nhiên chỉ còn dư một cái chưa sử dụng. Hung thủ đã định thời điểm giết chết Lương Tiên Huệ ở vòng thứ mười, mục đích này càng rõ ràng hơn.”

Thừa dịp mọi người đang chơi náo nhiệt thì thay đổi vị trí của những chung trà đã uống, cách này cũng vừa dễ làm vừa khó bị phát hiện.

Chung trà, ấm trà, bánh trái, giấy bút này nọ đều nằm lộn xộn trên bàn, thậm chí hung thủ chỉ cần di chuyển giấy bút bánh trái, không cần trực tiếp chạm vào chung trà cũng có thể thao túng những người khác vô thức thay y di chuyển các chung trà nhằm đạt được mục đích!

Kế hoạch tỉ mỉ của hung thủ đã làm Kiều Tri phủ rịn mồ hôi trán, đang định hỏi “Vậy hung thủ đã bôi độc lên chung khi nào”, lại thấy lang quân áo tím cầm một cái chung không lên nắm trong lòng bàn tay, chậm rì rì phun ra một câu: “Phương pháp thứ tư.”

Mợ nó còn chưa chịu hết! Giết một người thôi cũng làm một đống cách hung thủ ngươi có bị phiền không vậy ông nói cho mày biết có tin không ông tra ra nhét liền vào khu tử tù có tin hay không!

Lang quân áo tím nắm tay lại, khoá gọn cái chung nho nhỏ trong tay, duỗi cánh tay ra, tay áo to rộng lập tức rũ xuống che khuất cả cánh tay. 

“Chung trà đãi khách trong chùa Liên Hoa đều giống nhau,” lang quân vẫn rũ tay áo cầm chung trà nâng chân dài cất bước, “Chung trà trong nhà khách lẫn trong Vọng Phong lư cũng vậy, chỉ cần hung thủ lấy chung trà trong nhà khách, bôi độc trước rồi giấu trong tay áo, lúc mình rút trúng Công Phúc, thừa dịp rót trà đắng, đổi thành một cái không độc. Chờ Lương Tiên Huệ trúng độc chết xong thì giả bộ kinh hoảng chạy theo mọi người về lại nhà khách, đổi một cái chung bình thường vào lại bộ trà ở đó. Số lượng chung hai bên đều giống nhau, hoàn thành kế hoạch hạ độc trời không biết, đất không hay.”

Kiều Tri phủ nghe hai mắt sáng ngời, giơ tay vỗ trán: “Nói vậy, kẻ hạ độc chắc chắn nằm trong những người từng rút trúng thăm Công Phúc!”

Vừa nói vừa nhảy đến trước mặt Yến Cửu thiếu gia còn đang ngồi bên kia làm nhiệm vụ ghi chép, cầm biên bản khẩu cung lúc nãy lật xem, “Ngoại trừ Lương Tiên Huệ, tổng cộng có bảy người từng rút trúng Công Phúc. Đầu tiên có thể loại trừ Lưu Ấu Cầm chưa từng rút trúng lá thăm này, cùng với ba cô nhóc đột nhiên bị gọi tới tham gia,”

Vừa nói, Kiều đại nhân vừa chỉ tay về phía người có cảm giác tồn tại siêu thấp, đến giờ mới có người phát hiện – Yến Thất, “Những người này vốn đã hẹn đến đây mở hội thơ, nhưng lại có ba người có việc đột xuất không đi được, nhất định đã xáo trộn kế hoạch của hung thủ đến một mức nào đó. Vậy nên mới không thể không kéo thêm ba người gom đủ thành chín để chơi trò chơi, như vậy mới có thể dùng đến chiếc chung thứ mười. Người đưa ra ý kiến kéo thêm người góp đủ số là Võ San, nếu nhìn từ góc độ này, Võ San có mức hiềm nghi nhất định.”

Kiều Tri phủ tìm trong giấy ghi chép một hồi, nói tiếp: “Từ lời khai riêng của những người này mà nói, hai người Trần Anh, Chu Đinh Lan hình như có nhiều động cơ giết hại Lương Tiên Huệ hơn. Tôi thấy, nếu không có gì trở ngại thì bắt đầu tra từ hai người này trước đi.”

Lang quân áo tím phủi phủi bột bánh trên tay —— Trong lúc Kiều Tri phủ nói, vị này đã nuốt hết ba miếng bánh vào bụng —— đã qua giờ cơm chiều từ lâu, vị này cũng là người biết no biết đói.

“Trước khi tra người,” lang quân lấp đầy bụng xong hình như mới hăng hái được chút, chỉ một lóng tay vào xác Lương Tiên Huệ, “Cần phải giải quyết vấn đề mấu chốt nhất —— hung thủ, làm sao có thể chắc chắn ở vòng thứ mười này Lương Tiên Huệ nhất định sẽ rút trúng lá thăm Công Phúc như y muốn.”

Đúng vậy…… Nếu không giải được vấn đề mấu chốt nhất này, cho dù có tra ra hung thủ là ai thì cũng không thể khép tội hoàn toàn được.

Kiều Tri phủ gãi đầu to sắp chìm vào suy luận, bỗng thấy lang quân đã bước đến trước mặt cô bé có cảm giác tồn tại bằng không kia, khom người bắt chuyện: “Đứng lâu vậy mà không lên tiếng, tiếc chữ như vàng, hử?”

Ê ê, rõ ràng là ngươi không kêu con gái người ta nói chuyện mà! Không được dán sát vào mặt người ta như thằng cha biến thái!

“Vòng thứ mười là Lý Đào Mãn phát thăm, có thấy cô ta lén nhìn chữ trên thăm hay lúc xáo thăm có từng làm gì bất thường không?” Lang quân ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, ngửng lên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phúng phính của người ta.

Lý Đào Mãn?

Kiều Tri phủ đơ ra, chẳng lẽ vị này nghi ngờ hung thủ chính là Lý Đào Mãn?

Tuy vòng thứ mười liên quan đến sự sống của Lương Tiên Huệ đúng là do Lý Đào Mãn phát thăm, nhưng đây là quy tắc trò chơi mà. Lý Đào Mãn là chủ trì, đương nhiên phải phát thăm vòng đầu tiên. Hết chín vòng, ai cũng đã phát thăm một lần, vòng thứ mười đương nhiên lại đến phiên nàng ta rồi ——

Vì sao không phải rút thăm mà là phát thăm?

Dùng phát thăm để quyết định miếng giấy nào đến tay Lương Tiên Huệ ư?

Vì vậy, bí mật rất có thể chính là nằm trong giấy thăm, còn hung thủ —— nếu thật sự là Lý Đào Mãn, làm sao để đưa đúng miếng giấy có chữ Công Phúc cho Lương Tiên Huệ?

Kiều Tri phủ ném bản ghi chép xuống, bước đến xem xét bàn tròn. Chỉ thấy chín miếng giấy thăm đều chằn chặn, dùng mắt thường không thể nhìn ra miếng nào lớn hơn, nhỏ hơn hay có bất kì lỗ hổng, ký hiệu gì.

Vân giấy đều nhau, độ dày bằng nhau, không thể nhìn thấu chữ viết mặt sau, thậm chí mùi mỗi miếng giấy đều giống y như đúc.

Nếu hung thủ không phải Lý Đào Mãn, giấy thăm không còn liên can gì nữa.

Nhưng chỉ có giấy thăm mới là thứ duy nhất quyết định Lương Tiên Huệ có rút trúng Công Phúc rồi uống trà độc hay không. Trừ phi mục tiêu của hung thủ không phải Lương Tiên Huệ, không ngờ Lương Tiên Huệ lại rút trúng thăm Công Phúc rồi thành người thế mạng cho mục tiêu thật sự mà thôi.

Kiều Tri phủ cảm thấy đầu mình càng ngày càng lớn, càng lúc càng nặng, đành phải đưa tay ra đỡ, tiện đà nghiêng tai nghe cô bé kia trả lời: “Lý tiểu thư chưa từng nhìn thăm, lúc phát thăm cũng không phát theo thứ tự chỗ ngồi, chỉ trái một chút phải một chút rồi tiện tay phát cho người trước mặt mà thôi.”

Bình thường người ta không phải hay phát đồ theo thứ tự sao?

Chọn cách phát không thứ tự có phải hơi cố ý chăng?

Nhưng cho dù phát tùy tiện trông như là tùy tiện thì cũng có thể là một thủ đoạn nhằm che giấu mục đích……

Ai da, nặng đầu quá.

“Lý Đào Mãn liệt vào diện tình nghi lớn nhất.” Lang quân đứng lên, mí mắt rũ thành tuyết nguyệt loan đao [2], lạnh lẽo thấu xương.

“Vì?”Kiều Tri phủ kinh ngạc, kết luận này có hơi quá nhanh quá đơn giản không?!

“Ta có trực giác như thế.”

“……” Mẹ nó ngươi chơi ta à, trực giác?! Trực giác có làm chứng cứ được không?! Huống chi ai cũng đồn ngươi là cong mà mẹ nó trực giác của ngươi ở đâu ra! [3]

“Ta có trực giác ngươi đang lén chửi ta.” Lang quân liếc đuôi mắt phượng đảo qua Kiều Tri phủ.

“Không dám, không dám, ha ha, ha ha.” Kiều Tri phủ hơi xấu hổ sờ sờ cái cằm trơn bóng nhẵn nhụi của mình, “Tôi lại cảm thấy người có tình nghi nhất chính là Chu Tứ tiểu thư Chu Đinh Lan. Trần Anh khai Lương Tiên Huệ có bí mật mà Chu Đinh Lan không thể cho ai biết, Chu Đinh Lan lại thề thốt phủ nhận, không chịu nói bí mật đó rốt cuộc là gì. Giấu giếm như vậy nhất định là chuyện rất khó mở miệng, cho nên……”

“Câu này của ngài đến trực giác cũng không phải,” lang quân mất kiên nhẫn, phất tay ngắt lời Kiều Tri phủ, “Chỉ là phỏng đoán riêng của ngài mà thôi, đừng bàn nữa.”

“Nếu nói về lời khai, những người này ai cũng chỉ sang người khác có động cơ hơn mình để rửa sạch hiềm nghi, thậm chí cả Chu Đinh Lan cũng liều mạng phủi sạch quan hệ. Chỉ có Lý Đào Mãn từ đầu đến cuối đều chưa từng lộ ra bất cứ tin tức nhạy cảm nào liên quan đến Lương Tiên Huệ. Đối với những cô nương tuổi này, mỗi chuyện đó thôi đã khác thường rồi.”

“Bình thường, khi thấy ta đã chỉ rõ tám người ở đây đều thuộc diện tình nghi, phản ứng tự nhiên nhất phải là đưa ra chứng cứ thuyết phục chứng minh mình trong sạch. Chứng cứ như thế nào là thuyết phục? Một là chính chứng, hai là phản chứng.”

“Những người khác đều giải thích mình không thể có cơ hội hạ độc, xong còn sợ ta không tin, lại chỉ ra khả năng hành hung của những người khác. Một chính, một phản, làm cho mình càng có sức thuyết phục.”

“Còn Lý Đào Mãn, cô ta đích thân phát tờ thăm đến tận tay Lương Tiên Huệ, chẳng lẽ không có chút áy náy nào, sợ hãi nào hay sao?”

“Nhưng cô ta lại hỏi một đáp một, còn lại không hề nhiều lời, thậm chí khi ta hỏi ‘ngươi có cách nào chứng minh mình không phải là người hạ độc không’, cô ta cũng không nói gì nhiều, tại sao?”

“Bởi vì nói nhiều sai nhiều, một lời nói dối phải dùng một trăm câu nói dối khác đắp vào, cho nên sự ngụy trang tốt nhất chính là nói ít, làm ít.”

“Đương nhiên cũng có khả năng vì nghĩa khí mà không chịu cắn ngược bằng hữu, nhưng nếu vì vậy mà làm mình lâm vào diện tình nghi giết người rồi vẫn không chịu tự biện thì lại thành trái với thói thường của con người.”

Lý Đào Mãn vẫn còn nhỏ, tưởng rằng chỉ cần không nói thì sẽ không lòi, nhưng lại không biết trong những tình huống thế này người bình thường sẽ có phản ứng như thế nào, thành thử tính già hóa non.

Tuy có phương pháp giết người khéo léo, nhưng cũng phải biết nắm bắt tâm lý con người hơn mới được. Khụ.


[1] Ngỗ tác: pháp y.

[2] Tuyết nguyệt loan đao: Loan đao trong tuyết dưới trăng.

Loan đao:

[KTĐM] 15+3 Loan Đao Mặt Trăng 月亮的弯刀 - Bemptie

[3] Ở đây chơi chữ: “trực” nghĩa là thẳng.