Tags
“Nhưng mà nước Mỹ xa như vậy, một mình bạn ở sẽ cô đơn lắm, để mình đi chung với bạn nha.” Nhã Nghiên nói.
“Không cần đâu, mình đi một mình được rồi, với lại bạn mà đi thì chắc Thường Hàn sẽ không chịu đâu đúng không?” Hải Nhạc nén đau trong lòng, trêu.
“Anh ta? Liên quan gì tới anh ta chứ? Bạn đừng nhắc cái tên đầu heo đó nữa, mình ghét anh ta lắm!” Nhã Nghiên ngượng ngùng nói.
“Nhã Nghiên, mình thật lòng mong bạn có thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình, đừng giống như mình đây, thân tàn ma dại.” Hải Nhạc nói.
“Không có đâu, haiz, chờ anh Thư Dật nghĩ thông suốt rồi thì hai người vẫn có thể ở bên nhau mà.” Nhã Nghiên nói.
“Ngày nào mà anh ấy chưa giải quyết xong cái khúc mắc đó, bọn mình vẫn còn phải xa nhau một ngày, có điều anh ấy nhất định sẽ phải hối hận, anh ấy nhất định sẽ phải hối hận cho mà xem!” Hải Nhạc nén nước mắt nói.
“Đương nhiên rồi, anh ta nhất định sẽ phải hối hận! Một cô gái tốt như bạn, vậy mà anh ấy lại nhẫn tâm nói chia tay! Thật đúng là chọc tức mình mà!” Nhã Nghiên tức giận nói.
“Không sao, mình sẽ không có việc gì đâu, bạn đừng lo cho mình, đúng rồi, thầy Thích có tốt không? Thầy Thích vẫn đi dạy bình thường chứ?” Hải Nhạc hỏi.
“Thầy Thích?” Nhã Nghiên ngẩn ra, “Thầy Thích hình như hôm qua mới dạy, hai ngày trước mình không thấy thầy, là thầy Tầm dạy thay, nhìn thầy trông cũng không được vui, hình như thầy Thích cũng có tâm sự gì hay sao ấy? Sao bạn lại đột nhiên hỏi thầy?”
“À, mấy ngày nay mình không đi học, sợ thầy thấy mình không đến trường thì sẽ hỏi mình thôi.”
“Thầy có hỏi mình thật đó, hỏi bạn bị sao vậy, cho nên mình cũng lo cho bạn lắm, mới ghé thăm bạn một chút nè.” Nhã Nghiên nói.
“Thầy Thích thật sự rất tốt.” Hải Nhạc thở dài, cô vốn định nói cho Nhã Nghiên biết lý do mình chia tay với Thư Dật có liên quan đến thầy Thích, nhưng lời nói ra đến cửa miệng rồi lại nuốt vào, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Hai người ở trong phòng trò chuyện, không biết mẹ Hải Nhạc nãy giờ đứng cạnh cửa tình cờ nghe lén được cuộc nói chuyện nãy giờ của hai người, trong lòng bà vô cùng kinh ngạc, Hải Nhạc và Thư Dật chia tay rồi? Cho nên Hải Nhạc mới ngã bệnh, Hải Nhạc còn định đi Mỹ nữa! Hai đứa nhỏ này rốt cuộc là có chuyện gì?
Bà tìm Trì Hải Hoan hỏi: “Hải Hoan, mấy hôm nay con với em ở nhà, rốt cuộc là em con có chuyện gì? Sao tự nhiên lại bị bệnh?”
“Chuyện này… con cũng không biết nữa… Cái này… Mẹ, mẹ đi hỏi nó đi.” Trì Hải Hoan úp úp mở mở.
Mẹ Hải Nhạc thấy Hải Hoan làm bộ muốn nói lại thôi lại càng vừa lo lắng vừa nghi ngờ, bà lớn tiếng nói: “Hải Hoan, sao, mẹ hỏi con, con cũng không nói sao?”
“Mẹ, không phải con không muốn nói, mà là chuyện này… ai lại không biết xấu hổ mà nói ra chứ! Hải Nhạc… Hải Nhạc với thầy Thích… Haiz, sao mà lại như thế chứ!” Hải Hoan dậm chân nói.
“Cái gì, Hải Nhạc với thầy Thích? Là sao?” Mẹ Hải Nhạc ngạc nhiên.
“Mấy hôm trước, con rủ em đi ăn lẩu, đụng phải thầy Thích chủ nhiệm lớp nó, một hồi sau nó rủ con với thầy Thích đi Dạ Chi Hoàng Triều chơi, cuối cùng nó uống say nên thầy Thích đưa tụi con về nhà, tại lúc đó nó đang ngủ nên thầy Thích đưa nó về phòng luôn, con cũng hơi mệt nên tự về phòng con trước, ai ngờ ngủ đến nửa đêm đột nhiên nghe thấy tiếng ồn, phát hiện là ở phòng Nhạc Nhạc nên con chạy qua phòng nó coi thử, ai ngờ thầy Thích chưa về mà còn ở trong phòng nó nữa, mà không biết sao Thư Dật cũng về luôn, hai người đánh nhau một trận, sau đó thầy Thích đi về, còn Thư Dật cũng không biết sao bỏ đi luôn rồi, đến giờ cũng chưa về nữa, haiz, con cũng không biết nó với thầy Thích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con chỉ biết là Thư Dật thật sự rất tức giận, đánh thầy Thích rất nặng! Haiz, con cũng hơi lo, không biết nó có phải đã bị thầy Thích làm gì hay không, hay là hai người tâm đầu ý hợp, mà nó nói là nó thích Thư Dật mà.” Hải Hoan ra vẻ lo lắng nói.
“Sao lại có chuyện như vậy chứ? Trời ạ! Rốt cuộc là Hải Nhạc bị sao vậy nè trời?” Mẹ Hải Nhạc tức đến mức thiếu chút nữa ngất đi.
“Mẹ, mẹ, mẹ nhất định không được đi hỏi nó đâu đó! Con sợ đến lúc đó mẹ la nó, nó sẽ nghĩ quẩn mất, thật ra cũng không thể hoàn toàn trách nó được, ông thầy kia cũng kì nữa, con nghĩ có thể là ông ấy thích nó nên mới làm vậy, mẹ đừng tức giận nữa, chờ nó hết bệnh, chờ Thư Dật về rồi tính tiếp.” Hải Hoan nói.
“Hai chị em tụi bây thật đúng là không cho người ta bớt lo a! Con với Thư Dật như vậy, Nhạc Nhạc lại có chuyện gì với ông thầy gì gì đó nữa! Hai đứa cố ý muốn làm mẹ tức chết mới vừa lòng phải không?” Mẹ Hải Nhạc ngã ngồi lên ghế.
“Mẹ, đừng giận mà, lần sau con sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa, mẹ cứ yên tâm, chỉ là Nhạc Nhạc… nó phải làm sao bây giờ? Ông thầy kia… haiz!” Hải Hoan nói.
“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Mẹ Hải Nhạc đau đầu lấy tay đỡ trán, “Thật đúng là đau đầu, sao Nhạc Nhạc lại có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Không phải nó nói là nó thích Thư Dật sao? Nó còn xin mẹ cho nó thời hạn một tháng nữa, sao tự nhiên lại với ông thầy đó….?”
Ông thầy này cũng thật đúng là quá đáng, sao có thể cứ vậy mà tha cho ông ta được chứ? Nhạc Nhạc là con gái cưng bảo bối của bà mà, sao có thể chấm dứt việc này qua loa như vậy được? Như vậy không phải là quá dễ dãi cho ông ta sao?
Hứa Nhã Nghiên tạm biệt Hải Nhạc về nhà, cô càng nghĩ càng giận, Tạ Thư Dật sao có thể làm như vậy chứ? Hải Nhạc tốt như vậy, anh ta lại dám nói chia tay là chia tay! Không được! Cô nên vì Hải Nhạc mà hỏi anh ta cho rõ ràng, dựa vào cái gì mà anh ta lại dám đối xử với Hải Nhạc như vậy chứ?
Cô nhanh chóng bấm gọi cho Tạ Thư Dật, nghe thấy bên kia vừa “alo” một tiếng là cô bắt đầu nói như bắn liên thanh: “Ê, Tạ Thư Dật! Anh có còn là đàn ông hay không? Sao anh lại dám chia tay với Hải Nhạc chứ? Bạn ấy làm sai cái gì? Lúc trước anh quen Hải Nhạc ầm ĩ như vậy, mới có bao lâu mà anh dám nói chia tay? Sao anh có thể như vậy? Anh làm bạn ấy đau lòng muốn chết anh có biết không! Anh hại bạn ấy nằm liệt giường mấy ngày nữa! Bạn ấy nói với em muốn đi theo chị Tương Tư đi Mỹ! Anh có biết chị Tương Tư nửa tháng nữa là đi hay không! Tạ Thư Dật! Sao anh dám làm bạn ấy tổn thương tới mức phải trốn sang Mỹ chứ?”
“Em nói cái gì? Cô ấy muốn đi theo chị Tương Tư đi Mỹ?!” Tạ Thư Dật kinh ngạc đến ngây cả người.
Cô ấy muốn ra đi, cô ấy muốn đi Mỹ ư? Ngay từ khi nghe tin Tạ Thư Dật đã cảm thấy máu cả người mình đều như chảy ngược, anh mất hết sức lực, ngồi phịch trên bãi cát.
“Cô ấy chính miệng nói với em ư?” Anh không nhịn được hỏi.
“Đương nhiên! Bạn ấy còn nói, sau này em muốn tìm bạn trai, nhất định không được chọn người giống như anh! Bạn ấy nói người như vậy chỉ làm con gái đau khổ mà thôi, không bao giờ hạnh phúc! Nhạc Nhạc là một cô gái tốt như vậy, không xứng với anh chỗ nào? Vậy mà anh dám đối xử với bạn ấy như những người bạn gái trước đây của anh, đùa giỡn tình cảm người khác rồi bỏ đi! Tạ Thư Dật, uổng công trước đây em cũng thích anh! Hành động của anh thật sự rất quá đáng!” Hứa Nhã Nghiên tức giận nói.
“Hứa Nhã Nghiên, em không biết chuyện gì đã xảy ra thì đừng tới đây mà la anh lộn xộn!” Tạ Thư Dật cũng hơi nổi giận.
“Em không cần biết hai người đã xảy ra chuyện gì! Em chỉ biết là Hải Nhạc cực kì cực kì yêu anh! Tình yêu của bạn ấy dành cho anh không có người con gái nào có thể vượt qua được! Thứ bạn ấy yêu không phải là gương mặt anh, cũng không phải là tiền bạc gia sản nhà anh! Thứ mà bạn ấy yêu chính là anh! Chỉ đơn giản là anh thôi! Bạn ấy cực kì yêu con người của anh! Nhưng anh lại không biết quý trọng, dám tổn thương bạn ấy như vậy! Anh biết không, bạn ấy đang nằm liệt trên giường kia kìa, cả người chỉ còn lại một bộ xương mà thôi! Tạ Thư Dật! Anh cái tên đáng chết này! Anh không được đối xử với Hải Nhạc như vậy! Anh mà còn như vậy nữa, em sẽ không tha cho anh đâu!” Hứa Nhã Nghiên ở bên kia rống, tức đến muốn khóc.
Trái tim Tạ Thư Dật đột nhiên lại quặn đau. Cô ấy như vậy thật sao? Cô ấy yêu anh ư? Vậy tại sao cô ấy lại để thầy mình trễ như vậy còn ở trong phòng chứ?
“Cám ơn em đã nói giùm Nhạc Nhạc như vậy, Nhạc Nhạc có một người bạn như em thật đúng là có phúc, nhưng có một số chuyện em nói không đúng, anh chia tay với cô ấy là vì thật ra cô ấy không hề yêu anh nhiều như em nghĩ.” Tạ Thư Dật nói như đang mắc xương.
“Sao có thể có chuyện đó chứ? Bạn ấy sao có thể không yêu anh nhiều như vậy được? Anh biết không, trước đây ánh mắt bạn ấy lúc nào cũng vô cùng trong suốt, rạng ngời, nhưng bây giờ ánh mắt của bạn ấy đều như bị phủ bụi rồi! Trong đó chỉ còn lại tuyệt vọng và trầm lặng mà thôi! Chắc chắn là anh đã giết chết trái tim bạn ấy, cho nên trong mắt bạn ấy cũng đã không còn ánh sáng nữa rồi! Tạ Thư Dật! Nếu anh không tin thì anh có thể tự về nhà nhìn bạn ấy một cái, nhìn xem bây giờ bạn ấy đã thành cái bộ dạng gì rồi! Tại anh mà bạn ấy đã biến thành cái gì! Chẳng lẽ, anh nhẫn tâm để bạn ấy đi Mỹ sao? Cô đơn một mình ở bên đó? Chị Tương Tư lớn hơn bạn ấy nhiều, chị ấy cũng có công chuyện của mình nữa, sao chị ấy có thể làm bạn ở bên Hải Nhạc chứ! Hải Nhạc thật tội nghiệp, em chỉ nghĩ tới chuyện sau này bạn ấy phải cô đơn lẻ loi một mình là em liền chịu không nổi! Tạ Thư Dật, sao anh có thể làm vậy chứ? Sao anh lại làm cho bạn ấy đau khổ như vậy? Em mặc kệ, anh không được chia tay với bạn ấy! Em muốn nhìn thấy một Hải Nhạc hạnh phúc, em không muốn phải nhìn thấy bạn ấy đau khổ như vậy! Bạn ấy như vậy làm em rất đau lòng! Huhuhu…”