Tags

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi!” Chú Hoà kích động cứ gật đầu mãi. Chú Hoà đón lấy chiếc va li từ tay Tạ Thư Dật, sau đó ông hắng giọng hô to: “Thiếu gia về rồi! Thiếu gia về rồi!”

Thư Dật và Hải Nhạc nhìn nhau cười, cùng đi về phía phòng khách, đột nhiên có tiếng mở cửa rầm một cái, mẹ Hải Nhạc và má La vội vã từ bên trong đi ra, khi mẹ Hải Nhạc vừa nhìn thấy Hải Nhạc, bà há hốc miệng đờ người ra hồi lâu, sau đó bà chảy nước mắt chạy về phía Hải Nhạc.

Hải Nhạc cũng chạy về phía mẹ, hai người ôm lấy nhau thật chặt.

“Nhạc Nhạc! Con gái ngoan của mẹ! Cuối cùng con cũng đã khôi phục gương mặt rồi! Nhạc Nhạc! Mẹ vui quá, mẹ thật sự vui quá.” Mẹ Hải Nhạc gần như khóc không thành tiếng .

“Mẹ…” Hải Nhạc cũng có chút nghẹn ngào.

“Chúng ta đừng khóc nữa con ạ, đây là chuyện tốt, nếu cha con về, thấy con chắc chắn cũng sẽ vui lắm.” Mẹ Hải Nhạc lau nước mắt nói.

“Dạ.” Hải Nhạc lau nước mắt, “Mẹ, Tiểu Bảo Tiểu Bối đâu?”

“À, hai đứa nó hả? Đi nhà trẻ rồi, còn chưa tới giờ tan học nữa.” Mẹ Hải Nhạc nói.

“À, đúng rồi, con quên mất, để con đi đón Tiểu Bảo và Tiểu Bối luôn.” Tạ Thư Dật nói.

“Em cũng đi nữa! Em cũng đi nữa!” Hải Nhạc nói.

Mẹ Hải Nhạc không khỏi bật cười: “Có con liền quên mẹ.”

“Không có mà, trong lòng con mẹ là người quan trọng nhất trên đời, con gái lúc nào cũng là áo bông tri kỷ của mẹ hết.” Hải Nhạc thè lưỡi nói với mẹ.

“Hai đứa cứ đi nghỉ ngơi đi, mới xuống máy bay sẽ bị mệt.” Mẹ Hải Nhạc nói, “Đến lúc đó mẹ kêu người giúp việc trong nhà qua đón tụi nhỏ là được rồi, hai đứa cứ đi nghỉ ngơi đi.” Mẹ Hải Nhạc cản Hải Nhạc lại, rồi quay đầu nói với Thư Dật, “Con cũng vậy, không cần đi đón Tiểu Bảo Tiểu Bối làm gì, kêu người giúp việc đi đón là được rồi.”

“Vậy cũng được, thật sự thì tụi con cũng có hơi mệt, vậy tụi con về phòng nghỉ ngơi trước, đến lúc Tiểu Bảo Tiểu Bối về thì mẹ gọi tụi con dậy nhé.” Tạ Thư Dật gật đầu nói.

“Được, mẹ sẽ đi gọi tụi con dậy.” Mẹ Hải Nhạc gật đầu.

Hải Nhạc Thư Dật ai về phòng nấy ngủ một giấc cho thật đã, đến khi hai người đang ngủ bị tiếng đập cửa làm giật mình tỉnh dậy thì thấy trời đã tối rồi, hai người họ cũng ngủ cho hết sai giờ luôn.

“Trời tối thế này, chắc Tiểu Bảo Tiểu Bối đã về nhà từ lâu.” Hải Nhạc vội vàng mở cửa, khi Hải Nhạc nghe thấy tiếng cười của Tiểu Bảo và Tiểu Bối, trong lòng cô vô cùng kích động, rời xa bọn nhỏ lâu như vậy, cô thật sự rất nhớ chúng!

Lúc này cửa phòng Thư Dật cũng mở ra, hai người nhìn nhau cười, nữ giúp việc đi phía trước hai người, bọn họ nắm tay nhau cùng bước xuống lầu, khi Hải Nhạc nhìn thấy Tiểu Bảo Tiểu Bối đang ở trong phòng khách tranh cãi ầm ĩ với nhau, cô kích động chạy về phía hai người: “Tiểu Bảo Tiểu Bối!”

Tiểu Bảo Tiểu Bối nghe thấy giọng cô, cả hai đều mừng rỡ quay đầu lại nhìn, nhưng ngay lập tức hai đứa đều đứng hình, cả Tiểu Bảo và Tiểu Bối đều há hốc miệng nhìn Hải Nhạc đầy hoang mang.

“Tiểu Bảo, Tiểu Bối, mẹ là mẹ nè!” Hải Nhạc kích động chạy tới ôm Tiểu Bảo Tiểu Bối vào lòng.

“Mẹ? Nhưng mà… dì nhìn như dì xấu xa mà.” Tiểu Bối khe khẽ nói.

Hải Nhạc và mẹ đều bật cười.

“Tiểu Bối, đây đúng là mẹ cháu thật đó, trước đây mẹ cháu rất giống dì kia, không phải bà ngoại đã từng cho cháu xem hình hai người đấy sao? Tấm hình trong phòng mẹ cháu chính là hình của mẹ cháu đó!” Mẹ Hải Nhạc nói.

“À, lúc đó cháu còn tưởng là hình của dì xấu xa nữa chứ.” Tiểu Bối gật đầu.

“Tiểu Bảo, Tiểu Bối mẹ nhớ các con quá!” Hải Nhạc không ngừng hôn lên mặt Tiểu Bối.

Tiểu Bối tạm thời vẫn chưa quen với khuôn mặt mới của mẹ mình, chỉ biết đơ người ra đó cười.

“Sao thế, hai đứa không chào ai cả à? Không thèm chào mẹ, cũng không thèm chào cha nốt?” Tạ Thư Dật bước lại một tay ôm lấy Tiểu Bảo vào lòng, hôn tới tấp.

“Cha, mẹ!” Hai đứa đồng thanh kêu.

“Ừ, Tiểu Bảo Tiểu Bối ngoan quá.” Tạ Thư Dật và Hải Nhạc nở nụ cười hạnh phúc.

“Cha, đừng hôn con nữa, râu của cha làm mặt con đau quá.” Tiểu Bảo kháng nghị.

“Được, được, hôm nay cha vui quá, quên mất hồi sáng chưa cạo râu.” Tạ Thư Dật sờ cằm mình.

Lúc đó bố Tạ cũng vừa về tới nhà, thấy một Hải Nhạc mới, ông không khỏi ngẩn người ra.

“Hải Nhạc?” Ông lên tiếng gọi thử.

Hải Nhạc như một chú chim yến nhẹ nhàng đến bên cạnh bố Tạ, ôm lấy ông.

“Cha, Hải Nhạc nhớ cha nhiều lắm!” Cô ôm bố Tạ làm nũng.

“Đúng là Hải Nhạc rồi, đúng là Hải Nhạc rồi! Hải Nhạc, con gái của cha! Cuối cùng thì con cũng khỏi rồi!” Bố Tạ nghẹn ngào ôm Hải Nhạc.

“Đúng vậy, cha, cuối cùng thì con cũng trở lại làm Hải Nhạc trước kia được rồi!” Hải Nhạc cũng rưng rưng  nói.

“Tốt quá, vậy thì thật là tốt quá!” Bố Tạ vui đến mức nói năng lộn xộn luôn.

Ông nhìn Thư Dật, rồi lại nhìn Hải Nhạc, trong mắt tràn ngập sự hãnh diện.

“Thư Dật, giờ Hải Nhạc đã khôi phục lại rồi, hai đứa cũng nên kết hôn đi!” Bố Tạ nói, “Hải Nhạc chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời!”

Tạ Thư Dật cười lên ha hả: “Đương nhiên!”

Bố Tạ ôm Hải Nhạc đi đến trước mặt Thư Dật, trao tay Hải Nhạc cho Thư Dật, đặt tay hai người vào nhau.

“Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta mau đi chọn ngày tốt, cho hai đứa cử hành hôn lễ đi thôi!”