Tags
“Tôi đi đây, không quấy rầy em nữa.” Tạ Thư Dật lòng đau như xé thành trăm mảnh, anh sợ mình sẽ xoay người ôm cô thật chặt, nói với cô rằng anh thật sự rất yêu cô, yêu như điên như dại, nhưng chính vì yêu cô mà anh thật sự không thể tha thứ cho việc cô xảy ra quan hệ với một người đàn ông khác! Anh muốn có được cô toàn bộ! Anh không thể chia sẻ cô với bất kì ai khác! Nếu đã vậy thì anh và cô chỉ có thể chia tay mà thôi! Chỉ có thể chia tay mà thôi! Làm sao anh có thể chịu được có người đàn ông khác cùng chia sẽ cô chứ? Anh muốn toàn bộ cô! Chia tay đi! Chia tay thì anh sẽ không còn phải đau khổ như vậy nữa!
Tạ Hải Nhạc khàn khàn nói: “Tạ Thư Dật, ngay lúc anh nói ra hai chữ chia tay thì giữa chúng ta coi như đã xong thật rồi đấy! Chia tay thì chia tay, không sao cả! Một người đàn ông ích kỷ như anh không xứng có được tôi! Anh không xứng để tôi yêu! Tôi sẽ lấy lại! Tôi sẽ lấy lại hết tất cả những tình cảm từng trao cho anh! Anh đi được rồi đấy! Anh đi đâu thì đi cho xa vào! Đừng để tôi gặp lại anh nữa!”
Tạ Thư Dật nghe Hải Nhạc nói như vậy, anh ngơ ngác đứng đó, không biết mình nên đứng lại hay là nên tiếp tục rời đi.
“Tạ Thư Dật, anh đừng nói là anh hối hận nha! Trăm ngàn lần xin anh đừng hối hận! Anh mà hối hận thì tôi sẽ coi thường anh lắm đấy!” Tạ Hải Nhạc cười cười.
Tạ Thư Dật cuối cùng cũng cất bước, khó khăn xoay người lại, không quay đầu đi thẳng ra phòng Hải Nhạc.
Hải Nhạc ngơ ngác nhìn Tạ Thư Dật biến mất khỏi tầm mắt mình, thật lâu sau, cô quay đầu lại, một lần nữa đau đớn nằm gục xuống giường, nước mắt rơi như mưa.
“Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật!” Hải Nhạc oà khóc.
Cô cũng không muốn nói như vậy, nhưng cô rất hận, cô hận tại sao anh lại có thể dễ dàng nói ra hai tiếng chia tay như vậy! Tất cả những ngọt ngào trước đây đều là giả dối hay sao? Nói chia tay là chia tay? Anh thật đúng là tàn nhẫn!
Cô cũng muốn xin anh ở lại, xin anh đừng bỏ rơi cô, nhưng lòng tự tôn không cho phép cô làm như vậy, cô chỉ có thể cố giả bộ còn lạnh lùng, vô tâm, vô tình hơn cả anh mà thôi!
Cô sắp chết! Cô thật sự cảm thấy hình như mình sắp chết rồi! Sao anh lại có thể đối xử với cô như vậy? Cô thà để cho anh đâm cô một dao chết đi cho xong, cũng còn hơn nghe anh nói chia tay như thế này!
Còn Tạ Thư Dật sau khi trở về phòng mình liền đổ ầm xuống giường, anh cảm thấy dường như tất cả sức lực của mình đều biến mất, cả linh hồn cũng bị hút đi rồi, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng nằm đây thôi, anh nghiêng mình, co người nằm trên giường, nước mắt lướt qua hai gò má, thấm vào chăn giây lát rồi biến mất.
Chia tay có giúp mình dễ chịu hơn thật không? Vì sao anh lại cảm thấy càng thống khổ? Vì sao anh lại cảm thấy trước mắt mình giờ đây chỉ toàn là bóng tối thế này?
Cô ấy nói, đừng hối hận, anh mà hối hận thì cô sẽ coi thường anh! Sao anh có thể để cô coi thường anh được chứ?
Trước đây khi chưa yêu cô, anh sống thoải mái sung sướng biết bao nhiêu, muốn làm gì thì làm, đúng là sung sướng không gì bằng, từ khi biết mình yêu cô, anh cắt đứt liên lạc với tất cả những cô gái khác, xóa hết số điện thoại của họ, toàn tâm toàn ý yêu cô, nhưng tại sao khi yêu cô, những lúc ngọt ngào lại ít như vậy? Ít đến thảm thương, còn đau khổ thì lại chồng chất quá nhiều, như một tòa Ngũ Hành Sơn vậy, anh bị đè ở dưới sắp tắt thở mất rồi, vậy mà anh lại cứ không thể nào chết được!
“Tạ Hải Nhạc, tại sao em lại đối xử với tôi như vậy? Nếu biết sớm sẽ như thế này, lúc trước khi ở trên thuyền, em nên giết tôi luôn đi, tôi sẽ không phải đau khổ đến thế này!” Anh nghẹn ngào.
Tạ Thư Dật, tại sao mày lại yêu cô ấy chứ? Con gái nhiều như vậy tại sao mày không đi yêu, tại sao mày lại cứ phải đi yêu cô ấy chứ? Cô ta là một cô gái không có trái tim! Một cô gái không biết tình yêu là gì! Cô ta có cái gì tốt mà mày cứ phải đi yêu cô ta?” Anh chảy nước mắt, tự hỏi mình.
Tạ Hải Nhạc lại phát sốt, sốt cao đến mức gần như hôn mê, cô sốt liên tục ba ngày ba đêm, không ăn không uống, bố Tạ và mẹ Hải Nhạc vừa mới xuất viện đã gặp Hải Nhạc bệnh, đúng là tức đến muốn đau đầu luôn, mẹ Hải Nhạc cố chấp muốn đưa Hải Nhạc đi bệnh viện, Hải Nhạc lại nhất quyết không chịu đi, cô nằm bẹp trên giường, không muốn đi đâu, không muốn gặp ai, bao gồm cả mẹ mình.
Người mà cô muốn gặp nhất vẫn chưa từng xuất hiện, biến mất như không khí vậy, anh đang chuẩn bị biến mất hoàn toản khỏi đời cô luôn sao?
Cô sắp chết rồi! Vậy mà anh cũng không chịu đến nhìn cô một lần ư?
Cô nằm trên giường không còn sức sống, mặc cho y tá tiêm thuốc vào tay mình, cô không cảm thấy đau, bị chích đau so với trái tim đau thì tính là gì chứ?
Anh nhất định là đang chuẩn bị quên cô rồi! Quên đi, quên hết đi! Cô cũng muốn quên anh! Cô nhất định cũng phải quên anh đi thôi!
Hứa Nhã Nghiên thấy cô không đến trường bữa giờ, lại nhà thăm Hải Nhạc, khi cô nhìn thấy Hải Nhạc ốm đến mức chỉ còn lại hai con mắt, cô hoảng hốt.
“Sao cậu lại biến thành như vậy? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra thế này?” Hứa Nhã Nghiên sốt ruột hỏi.
Nước mắt lăn dài trên mặt Hải Nhạc, Hứa Nhã Nghiên là người duy nhất mà cô muốn nhào vào lòng cô ấy khóc to lên, nhưng giờ cô không còn sức lực, không làm được.
“Mình chia tay với Tạ Thư Dật rồi.” Cô khàn khàn nói.
Nhã Nghiên kinh ngạc nhảy dựng lên: “Không thể nào? Hai người… hai người… mới đây mà? Sao lại chia tay? Không phải đang tốt hay sao?”
“Tóm lại chuyện có hơi phức tạp, rất phức tạp, anh ấy nói muốn chia tay, bọn mình cứ vậy mà chia tay luôn.” Hải Nhạc nói.
Nhã Nghiên ngồi ở đầu giường, nắm chặt tay Hải Nhạc: “Tội nghiệp Hải Nhạc, vì anh ta mà cậu mới bệnh nặng như vậy ư?”
“Cũng không phải tại anh ấy, bệnh lần này là nhất định phải bệnh rồi, anh ấy chỉ làm cho mình bệnh nặng hơn một chút mà thôi.” Hải Nhạc ép mình gượng cười, nhưng nước mắt cũng không ngăn lại được.
“Mình nghe anh mình nói, Thư Dật có gọi điện cho ảnh, nói anh ta đang ở Nam Giao, tạm thời sẽ không về nhà, nhờ ảnh xin nghỉ phép mười ngày giùm anh ta, mình thật không ngờ anh ta lại dám nói chia tay với cậu! Thật là quá đáng!” Nhã Nghiên tức giận bất bình nói.
Mười ngày? Dùng mười ngày là có thể quên được cô ư? Xem ra, thứ tình cảm mà cô trân trọng, với một người kinh nghiệm tình trường đầy mình như anh mà nói, thật đúng là không tính là gì, chỉ coi như là một cơn say nắng mà thôi, mười ngày là có thể khỏi hẳn, mà cô lại giống như đã chết mất một lần! Không chừng cô còn phải dùng thời gian cả đời mới có thể quên được anh! Đúng là khác nhau một trời một vực! Mười ngày nữa anh trở về là vừa đúng thời hạn một tháng, anh sẽ quyết định như thế nào? Anh sẽ chọn Trì Hải Hoan ư?
Lồng ngực cô lại đau nhói lên một trận, anh sẽ ở bên Trì Hải Hoan ư?
Không! Cho dù anh không còn bên cô nữa, cô cũng sẽ không để cho Hải Hoan và anh đến với nhau! Hải Hoan không xứng với anh!
“Vậy… sau này hai người các cậu làm sao bây giờ?” Nhã Nghiên ngập ngừng hỏi.
Hải Nhạc lặng yên nhìn trần nhà, nói như vô hồn: “Mình sẽ ra đi, mình muốn đi theo chị Tương Tư qua Mỹ, ở Mỹ chị Tương Tư quen biết rất rộng, tìm giùm mình một ngôi trường tốt một chút hẳn không phải là việc khó.”
Nhã Nghiên vừa nghe cô nói thế, hoảng sợ nói: “Không được, không được, cậu không được đi Mỹ, cậu đi rồi thì mình làm sao bây giờ? Đừng đi Mỹ! Đừng đi Mỹ! Không phải chỉ là chia tay hay sao chứ? Chia tay thì chia tay, tại sao phải đi xa như thế? Mình sẽ nhớ cậu lắm!”
Nhã Nghiên nhịn không được bật khóc, nhất định là Tạ Thư Dật đã cho Hải Nhạc một cú sốc rất lớn, đến mức làm cho cô ấy muốn bỏ nhà mà đi luôn!
“Mình đã suy nghĩ kĩ rồi, bọn mình không gặp nhau là điều tốt nhất cho tất cả mọi người, anh ấy không đi được thì mình sẽ phải đi! Nhã Nghiên, cám ơn bạn, mình thật sự rất vui khi có được một người bạn như bạn.”
“Nhưng mà mình nghe anh Đế Uy nói, chị Tương Tư nhiều lắm là nửa tháng nữa là đi rồi! Chẳng lẽ nửa tháng nữa cậu cũng muốn đi luôn sao? Đừng mà! Nước Mỹ có gì tốt chứ? Có cái gì tốt? Không phải là hamburger với khoai tây chiên đầy dầu mỡ sao? Bạn ở đó không quen đâu! Ở lại đi mà, đừng đi! Bạn đi rồi thì mình sẽ buồn chết mất!” Nhã Nghiên vừa nghĩ tới Hải Nhạc sắp đi liền bật khóc.
Hải Nhạc gắng gượng ngồi dậy, nước mắt lăn dài ôm lấy Nhã Nghiên, mỉm cười nói: “Nhã Nghiên, chị em tốt của mình, mình qua bên đó ổn định xong, cậu cũng có thể bay tới thăm mình mà, muốn gặp mình rất dễ, sau này không chừng mình cũng sẽ trở về thăm cậu nữa, đừng khóc, Nhạc Nhạc coi vậy chứ mạnh mẽ lắm nha, cậu cũng phải mạnh mẽ lên, nhớ lúc quen bạn trai thì nhất định không được chọn tuýp người như Tạ Thư Dật, chỉ biết làm cho con gái đau khổ mà thôi, không đem lại hạnh phúc cho bạn được đâu.”