Tags
Chú thích: Do một phần chương Shi không tìm được bản raw hay bản convert nên Shi sẽ tóm tắt lại: Hải Nhạc bị Hải Hoan đổ lỗi đã làm sảy mất cái thai, nhưng sau đó không biết vì sao Hải Hoan bị đuổi sang Anh du học, Hải Nhạc và Thư Dật làm lễ đính hôn, hai người ngủ với nhau và Hải Nhạc có thai. Sau đó Hải Hoan lập kế hoạch giết Hải Nhạc, đẩy Hải Nhạc xuống vách đá (xuống biển). Hải Nhạc bị huỷ dung, không dám về nhà, được một nhà chài nhận nuôi, sinh được một đôi long phượng thai và viết truyện trên mạng. Nhà họ Tạ tưởng Hải Nhạc đã chết, vì sợ tai tiếng nên rước Hải Hoan về đóng vai Hải Nhạc. Chương này kể về năm năm sau, Thư Dật tình cờ gặp Tiểu Bảo và Tiểu Bối là con của anh và Hải Nhạc (mà không biết).
Bé sợ lỡ chú này nghe thấy bé nói muốn trả tiền lại cho chú thì sẽ không đến nhà bé nữa, còn nếu nhờ chú đưa các bé về nhà thì chắc chắn chú ấy sẽ đồng ý, đến lúc đó bé sẽ nhờ mẹ trả tiền lại cho chú ấy, mẹ còn nhất định sẽ cảm ơn chú ấy nữa. Tiểu Bảo đột nhiên cảm thấy mình thông minh quá sức.
Tạ Thư Dật thấy ánh mắt chờ mong của hai đứa bé, anh suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu: “Được rồi, nói cho chú biết nhà hai đứa ở đâu, chú sẽ đưa hai đứa về nhà.”
“Yeah, thật tốt quá.” Tiểu Bối vỗ tay cực kì mừng rỡ, bé cũng thật sự rất thích chú này.
“Cũng tốt, cậu đưa tụi nhỏ về nhà thì tôi cũng yên tâm, tiện thể nói cho mẹ Tiểu Bảo biết, trước khi vết thương chưa khép lại hoàn toàn thì không được cho nó gội đầu, ngày mai nhớ lại đây thay thuốc lần nữa.”
“Được, tôi sẽ nhắn lại.” Tạ Thư Dật cười ôm Tiểu Bối vào lòng, mặc dù Tiểu Bối trông có hơi dơ một chút, nhưng anh lại rất thích cô bé này, không để ý chuyện nó làm dơ áo quần hàng hiệu của mình.
“Tụi cháu nhớ rõ rồi, cám ơn dì ạ.”
“Chú ơi, chúng ta đi thôi ạ.”
Bác sĩ cười nói: “Nếu lúc trước không phải cậu mang Tiểu Bảo Tiểu Bối đến chỗ tôi mà để tôi thấy cậu ôm Tiểu Bảo Tiểu Bối như vầy luôn thì chắc tôi sẽ tưởng cậu là cha tụi nó thật chứ, càng nghĩ vậy tôi càng thấy Tiểu Bảo cũng hơi hao hao giống cậu đấy, ha ha, cậu với Tiểu Bảo thật đúng là có duyên phận nghen.”
Tạ Thư Dật nghe bà nói vậy, môi mấp máy như muốn nói gì, trong lòng đột nhiên hơi chua, nếu… nếu Nhạc Nhạc còn sống, không chừng anh cũng đã ép Nhạc Nhạc sinh con cho anh rồi, bây giờ cho dù con anh không lớn bằng Tiểu Bảo, Tiểu Bối đi nữa thì ít nhất cũng đã khoảng một tuổi rồi!
Nghĩ đến Nhạc Nhạc, trái tim anh liền bất giác đau.
Bác sĩ thấy anh đột nhiên thay đổi sắc mặt, tưởng mình nói gì bất lịch sự, đụng chạm đến người ta, vội vàng nói: “Xem cái miệng tôi này, nói lung tung gì đâu không hà, trông khí chất của anh, người vừa lại đẹp trai lại lịch lãm như vậy, muốn cưới cành vàng lá ngọc hay đại minh tinh cũng dư sức nữa là, Nhược Ly, Nhược Ly, haiz, cái miệng này thiệt là, xin anh bỏ qua cho.”
“Không có, dì nói rất đúng, tôi với Tiểu Bảo có duyên phận, tôi cũng thích hai đứa nhỏ này lắm.” Tạ Thư Dật thấy bác sĩ bất an, cười nói, “Tôi phải đưa tụi nó về nhà, tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Bác sĩ vội vàng vẫy tay.
Người đàn ông này trông cũng không phải là người bình thường, hơn nữa lại còn trẻ như vậy, bà lại dám nói Tiểu Bảo hơi hao hao giống anh ta, người ta không giận mới là lạ!
Nhưng cũng lạ, bà cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy nữa? Nhược Ly xấu ơi là xấu, người đàn ông này lại đẹp trai như vậy, làm sao có thể chứ!
Có điều, nếu Nhược Ly có thể sinh ra hai đứa bé dễ thương như Tiểu Bảo, Tiểu Bối thì chắc lúc mặt chưa bị thương cũng sẽ xinh đẹp lắm.
Bà nhớ tới vài năm trước lúc Nhược Ly đang hôn mê được người nhà họ Phương đưa tới bệnh viện, vết thương trên mặt đã bị nước biển ngâm trắng toát cả rồi, bà thấy mình bất lực, bảo bọn họ đưa đến trấn trên hay chôn đi, thật không ngờ, Nhược Ly vậy mà sống được, lại còn sinh hai đứa bé, ở lại làng chài đã năm sáu năm, Nhược Ly thật đúng là một người số khổ, cô ấy hẳn là một người từng có quá khứ, chỉ là không ai muốn đi tìm hiểu cô ấy mà thôi.
Nghĩ đi đâu rồi? Bác sĩ hít sâu một hơi, ngoài cửa lại có bệnh nhân tới, bà vội vàng chạy tới, quẳng đống suy nghĩ linh tinh ra sau ót.
Tạ Thư Dật một tay ôm Tiểu Bối, một tay nắm Tiểu Bảo, kỳ thật anh rất ít tiếp xúc với trẻ con, càng đừng nói là con nít nhỏ như Tiểu Bảo Tiểu Bối, trước đây anh luôn cảm thấy con nít rất phiền, nhưng hôm nay tiếp xúc với Tiểu Bảo, Tiểu Bối làm cho anh đột nhiên suy nghĩ, không chừng con anh cũng sẽ dễ thương, đáng yêu như Tiểu Bảo, Tiểu Bối vậy, không, chắc sẽ càng đáng yêu hơn nhiều chứ nhỉ?
Vừa nghĩ vậy, trái tim anh lại nhói đau.
Ngay lúc đó, Tiểu Bảo đột nhiên hỏi: “Chú ơi, chú có con không ạ?”
“Hả?” Tạ Thư Dật định thần lại, trả lời, “Không có, chú chưa kết hôn.”
Tiểu Bảo ồ một tiếng, sau đó bé thật dè dặt hỏi, “Vậy chú không muốn kết hôn sao? Hay là, chú không có người mà mình thích à?”
Trên mặt Tạ Thư Dật hiện ba đường đen, con nít chưa đến năm tuổi lại đi hỏi người lớn cái vấn đề này, trẻ con bây giờ đúng là thông minh sớm, không đúng, là trưởng thành sớm chứ!
“Chú có thích một người.” Nhưng cuối cùng anh vẫn trả lời.
“Chú đã thích người ta, vậy tại sao chú còn chưa kết hôn? Cô ấy không thích chú sao?” Tiểu Bối cũng hỏi.
“Hả, không phải, cô ấy cũng yêu chú.” Tạ Thư Dật đúng là phải thay đổi cách nhìn với trẻ con thời nay rồi, tụi nó làm sao có thể hiểu được cái gì là thích chứ?
“Vậy tại sao hai người không kết hôn?” Tiểu Bảo đập nồi dìm thuyền nhất quyết hỏi đến cùng.
“Bọn chú đã chuẩn bị kết hôn rồi, nhưng cô ấy đi rồi, nên bây giờ chú vẫn còn độc thân một mình.” Tạ Thư Dật nói hơi buồn.
“Chú tốt như vậy, tại sao cô ấy muốn rời khỏi chú chứ?” Tiểu Bảo chỉ hiểu “đi” là đi xa bình thường thôi.
“Không, chú không tốt, chú không tốt đâu, chú không bảo vệ được cô ấy, cho nên cô ấy đi rồi.” Tạ Thư Dật nói.
Tiểu Bảo ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, bé phát hiện chú trông như đang rất đau lòng, chú đang đau lòng là vì không bảo vệ được cô gái mà chú ấy thích sao?
“Chú ơi, chú có thể đi giải thích mà, nói là chú không phải cố ý, cô ấy sẽ trở lại thôi, ông bà ngoại cháu cũng vậy, mỗi lần ông bà ngoại cãi nhau, ông ngoại lại nói với bà ngoại là ông ngoại không phải cố ý nổi giận với bà, bà ngoại cũng tha thứ cho ông ngoại à.”
Tạ Thư Dật không khỏi dừng bước lại nhìn Tiểu Bảo, đứa bé này còn biết nhiều hơn anh tưởng, lúc anh năm tuổi, tuy cũng có thể cảm nhận được cha mẹ mình không bình thường, nhưng anh cũng chưa từng suy nghĩ nhiều như vậy.
“Tiểu Bảo, cháu thật sự không giống năm tuổi chút nào.”
“Cha của Tiểu Bảo rất thông minh, cho nên Tiểu Bảo cũng rất thông minh.”
Nghe thấy bé trả lời, anh không khỏi bật cười, con nít thì vẫn là con nít mà thôi.
Đúng vậy.
“Chú ơi, Tiểu Bối cũng thông minh lắm, Tiểu Bối thuộc lòng rất nhiều thơ cổ, thầy cô cũng khen cháu thông minh đó.” Tiểu Bối thấy anh hai được khen, bé cũng muốn được khen nữa.
“Vậy Tiểu Bối đọc cho chú nghe thử xem nào.” Tạ Thư Dật hiếm khi vui vẻ thoải mái như vậy.
“Tĩnh dạ tứ, Lý Bạch, Sàng tiền minh nguyệt quang, nghi thị địa thượng sương…” Tiểu Bối đọc một hơi hết mười bài thơ cổ, Tạ Thư Dật cũng khen Tiểu Bối: “Tiểu Bối cũng thông minh quá, không kém anh hai chút nào.”
“Cháu còn biết múa nữa kìa.” Bé nói, “Cháu cũng biết múa, mẹ cháu cũng biết múa, có lần cháu nhìn thấy mẹ múa trong phòng, mẹ múa đẹp hơn Tiểu Bối nhiều, mẹ của Tiểu Bối là mẹ giỏi nhất trên đời.”
“Cháu còn biết múa à, wow, vậy là cháu di truyền giống mẹ, cho nên cháu mới biết múa rồi.” Tạ Thư Dật cười nói.
“Dạ, nhưng mà mẹ là mẹ tốt nhất thế giới.”
“Ừ, mẹ hai đứa là mẹ tốt nhất thế giới.” Trên lý thuyết.
“Chú tin chỉ có người mẹ tốt nhất thông minh nhất thế giới mới có thể dạy dỗ hai đứa tốt, thông minh như vậy.” Tạ Thư Dật mỉm cười nói.
“Wow, chú ơi cháu thích chú nhiều lắm lắm lắm.” Tiểu Bối mừng rỡ ôm cổ Tạ Thư Dật, hôn lên mặt anh một cái thật kêu.
Tạ Thư Dật vốn ghét nhất bị người khác chạm vào, có điều Tiểu Bối là ngoại lệ, Tiểu Bối thật sự rất dễ thương, anh không ngại bị cô bé trét nước miếng đầy mặt.
Tiểu Bảo không nhịn được nhìn em đầy hâm mộ, em gái được hôn chú đẹp trai kìa.
Tạ Thư Dật nhìn ra ước muốn của Tiểu Bảo, haiz, dù sao thì nó vẫn là con nít mà thôi: “Tiểu Bảo, cháu cũng có thể hôn chú mà, chú cũng thích Tiểu Bảo lắm.”
Bé đáp: “Không được, con trai sao có thể hôn con trai chứ.”
“Con trai ở riêng với nhau thì có thể hôn con trai mà, bởi vì cháu là trẻ con, còn chú là người lớn, vậy để chú hôn cháu một cái đi.” Tạ Thư Dật hôn lên má Tiểu Bảo một cái, Tiểu Bảo hơi thẹn thùng, nhưng trong lòng bé thật sự rất vui, chú này tốt ơi là tốt, tốt y như chú Đào luôn.
“Chú ơi chú cũng phải hôn Tiểu Bối nữa.” Tiểu Bối chu miệng.
Tạ Thư Dật nhìn khuôn mặt cực kì dơ của Tiểu Bối, cô nhóc này dơ vậy kêu mình làm sao hôn đây?
Nhưng nhìn vẻ mặt chờ mong của cô bé, anh liền hôn lên mắt nó một cái, Tiểu Bối liền mặt mày hớn hở, lại hôn Tạ Thư Dật một cái nữa, bé hỏi Tạ Thư Dật: “Chú ơi, chú có thích Tiểu Bảo và Tiểu Bối không?”
“Thích.” Tạ Thư Dật gật đầu.
“Vậy chú làm cha mới cho Tiểu Bảo và Tiểu Bối được không? Tiểu Bảo với Tiểu Bối cũng thích chú nhiều lắm.”