Tags

Tạ Hải Nhạc tái cả mặt, cô nhìn trân trân vào Tạ Thư Dật, vô cùng bình tĩnh nói: “Cứ tự nhiên, anh nói đúng lắm, em cũng cần phải suy nghĩ lại cho thật cẩn thận mới được!”

Tạ Thư Dật cũng nhìn cô chằm chằm, thật lâu sau, trên mặt anh hiện lên một nụ cười quái dị, anh nhẹ giọng nói: “Đương nhiên là em cũng cần phải suy nghĩ cẩn thận rồi! Tốt nhất là nên so sánh cho kĩ, không chừng Thích Hán Lương lại có nhiều kinh nghiệm hơn tôi, có thể cho em nhiều “hạnh phúc” hơn tôi, dù sao thì tôi cũng chỉ biết ép buộc em mà thôi, còn hắn ta là người em cam tâm tình nguyện!”

Tạ Hải Nhạc nhìn anh không thể tin nổi, toàn thân phát lạnh đến mức run rẩy, từng giọt lệ vội tràn khoé mi cô, cô run run môi, mở ra đóng lại nhiều lần, nhưng chỉ có những tiếng nấc khẽ vang lên mà thôi.

Thích Hán Lương tức muốn chết: “Tạ Thư Dật! Cậu thật quá đáng! Sao cậu lại có thể nói em ấy như vậy! Cậu có biết…”

“Cút! Tên họ Thích kia! Mày cút cho tao! Ngoài hành lang nhà tao đang treo một cây súng săn kia kìa! Trong lúc tao còn chưa đổi ý, tốt nhất là mày nên xéo ra khỏi tầm mắt của tao ngay đi!” Tạ Thư Dật chỉ vào cửa nói với Thích Hán Lương.

“Cậu…” Thích Hán Lương tức giận định đi về phía Tạ Thư Dật.

“Thầy Thích, xin thầy cứ về nhà trước, chuyện hôm nay thật là ngại quá, thầy không có lỗi gì đâu ạ, muốn trách thì phải trách em, là em xử lý không tốt, em xin lỗi thầy! Thầy cứ về trước đi! Chờ anh ấy bình tĩnh lại, em sẽ giải thích rõ ràng với anh ấy, thầy đừng lo.” Tạ Hải Nhạc cố nén khóc, gượng cười nói với Thích Hán Lương.

“Em có chắc là sẽ không có việc gì không?” Thích Hán Lương hỏi.

“Em sẽ không có chuyện gì đâu, thầy thấy mà, em không sao cả.” Tạ Hải Nhạc nói.

“Được rồi, vậy thầy về đây.” Thích Hán Lương liếc nhìn Tạ Thư Dật một cái rồi cũng đi ra khỏi phòng Hải Nhạc.

“Xin anh cũng đi luôn cho, tôi đang rất mệt, tôi muốn đi ngủ.” Hải Nhạc xoay người, bước đến giường mình, giờ cô chỉ muốn khóc cho đã một hồi, vì anh đã không cần cô nữa! Anh không muốn tiếp tục với cô nữa rồi!

Hải Nhạc gần như ngã lên giường đầy thống khổ, cô chôn mặt trong chăn, lặng yên rơi nước mắt.

Anh không tin cô! Anh đã không tin cô thì làm sao cô có thể giải thích chuyện đêm nay đây? Phải giải thích như thế nào? Một người cố chấp như anh, có giải thích cũng chỉ bằng thừa mà thôi!

Tạ Thư Dật nhìn lưng cô, trong lòng lại nảy lửa, cô dám lãnh đạm như vậy, giống như muốn anh hãy lập tức biến mất vậy! Cô yêu anh, thương anh cái gì chứ! Chó má! Tất cả đều là chó má!

“Thật đúng là vô tình a, mới có người khác đã đuổi tôi đi rồi, Tạ Hải Nhạc, em muốn đuổi tôi đi sao? Tôi nhất quyết không đi!” Tạ Thư Dật sải bước đến bên giường Hải Nhạc, nhìn chằm chằm vào dáng lưng cô.

Hải Nhạc quay đầu, nhìn anh đầy khó hiểu, tại sao anh còn chưa đi? Không phải anh nói muốn bình tĩnh, muốn lý trí sao? Không phải anh nói muốn suy nghĩ kỹ càng sao?

“Tạ Hải Nhạc, em có muốn thử một chút xem xem rốt cuộc là Thích Hán Lương mạnh, hay là tôi mạnh hơn đây?” Tạ Thư Dật đột nhiên cúi người xuống, lạnh lùng đặt Hải Nhạc dưới thân, điên cuồng hôn cô, điên cuồng xé rách quần áo trên người cô.

Chỉ cần vừa nghĩ tới chỉ trước đó không lâu cô còn đang cùng Thích Hán Lương nằm trên cái giường này lăn lộn, tim anh lại lập tức chảy máu!

Đó là người con gái của anh! Là của anh mà! Trước giờ anh luôn cẩn thận che chở cho cô, sợ chỉ cần mình làm ra chuyện gì thất thố thì cô sẽ lại sợ hãi anh, trước giờ anh vẫn luôn cố nén ham muốn của mình, đợi đến khi cô cam tâm tình nguyện cho anh tất cả! Nhưng tối nay mọi thứ cứ vậy mà bị phá hủy, cứ vậy mà tan nát hết rồi!

Tại sao cô lại đối xử với anh như vậy? Anh yêu cô còn chưa đủ nhiều hay sao? Chỉ thiếu không moi tim ra cho cô nhìn nữa thôi! Vì sao cô cứ không hiểu anh yêu cô nhiều đến thế nào? Tại sao cô lại làm ra chuyện tổn thương tình cảm của anh như vậy? Lúc này anh thật sự đau thấu tim gan.

“Tạ Thư Dật! Đừng làm vậy! Đừng làm như vậy với em! Anh… anh sẽ phải hối hận! Anh nhất định sẽ hối hận! Em xin anh!” Hải Nhạc khóc la giãy dụa dưới thân anh.

“Không! Chuyện mà tôi hối hận nhất chính là quá nuông chiều em! Quá nhường nhịn em! Em là của tôi! Là của tôi! Tôi hối hận đã không chiếm lấy em từ lâu! Tôi hối hận!” Tạ Thư Dật gầm lên, anh không dừng lại hành động của mình, bàn tay dùng sức xé một cái, áo ngủ của Hải Nhạc lập tức toạc rộng ra.

Hải Nhạc khóc lớn: “Tạ Thư Dật, anh đừng làm cho em hận anh! Đừng mà! Đã một lần rồi, anh còn muốn làm lần thứ hai sao? Anh chỉ biết ép buộc em thôi sao?”

“Là em ép tôi! Là em tôi! Tôi yêu em như vậy, chạm vào một đầu ngón tay của em đều sợ dọa đến em! Nhưng em… tại sao em không biết quý trọng? Tại sao em lại đi ngủ với Thích Hán Lương? Tại sao? Tại sao?” Tạ Thư Dật cũng rơi nước mắt, anh không muốn buông tay, anh sẽ không buông tay, người con gái này là của anh! Là bảo bối anh yêu quý nhất! Kết quả chỉ lơ đễnh một lát đã bị người ta giật trước rồi! Anh và cô, nhất định không thể thuộc về nhau sao?

Hải Nhạc ngừng giãy dụa, mệt mỏi nói: “Tạ Thư Dật, nếu anh tiếp tục em sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho anh! Sau này em sẽ hận anh cả đời! Cái thân thể rách nát này, anh cứ lấy đi! Lấy đi! Chừng nào anh lấy được thứ mình muốn rồi thì làm ơn biến khỏi tầm mắt em đi! Em không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa!”

Tạ Thư Dật không khỏi dừng tay lại, cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho anh? Cô sẽ hận anh cả đời?

Anh bị những lời nói của cô tổn thương, không khỏi xoay người ngã lăn một bên thở hồng hộc.

Hải Nhạc vội vàng lùi vào góc giường, khóc thút thít, Tạ Thư Dật thế này thật đáng sợ, anh ta điên rồi, anh ta thật sự sắp điên rồi!

“Tại sao anh không tin em? Tại sao? Em và thầy Thích thật sự không có gì! Em với thầy cũng là bị Trì Hải Hoan gài bẫy! Tạ Thư Dật, em đã tin tưởng anh như vậy, vậy mà anh lại chọn nghi ngờ em! Anh thật sự làm em rất thất vọng!” Hải Nhạc khóc nói.

Tạ Thư Dật tức giận mà không xả được, anh ngồi dậy, xuống giường, đưa lưng về phía Tạ Hải Nhạc nói: “Tôi cũng rất thất vọng! Tôi cũng rất thất vọng! Trì Hải Hoan gài bẫy em như thế nào? Cô ta kêu em đi ngủ với tên họ Thích kia à? Hay cô ta ép em quan hệ với tên họ Thích đó? Lúc trước tôi bị cô ta thuốc, tôi không nhớ được bất cứ chuyện gì! Trực giác nói cho tôi biết tôi và cô ta chưa từng xảy ra chuyện gì hết! Nhưng còn em, đầu óc tỉnh táo, suy nghĩ bình thường, cái gì cũng tốt! Em ở trong tình trạng như vậy mà đi ngủ với tên họ Thích kia thì là do ý chí em không kiên định, dựa vào cái gì mà lại đổ cho Trì Hải Hoan? Tạ Hải Nhạc, không phải tôi không tin em, mà do chính em không thể tự bào chữa cho mình! Em nói đi, em muốn chứng minh giữa em và thằng đó là không có gì như thế nào? Em muốn chứng minh như thế nào?”

Hải Nhạc hoàn toàn tuyệt vọng, cô không nhịn được nở nụ cười cay đắng: “Tạ Thư Dật, anh cùng lắm cũng chỉ có thế mà thôi! Anh cũng chỉ có thế mà thôi! Là em đã yêu lầm anh rồi! Là em đã yêu lầm anh rồi! Em không cần phải chứng minh cho anh cái gì cả, tất cả chỉ dựa vào sự tín nhiệm của anh đối với em mà thôi! Giống như anh lúc trước, tất cả chỉ dựa vào em đã tín nhiệm anh vô điều kiện! Anh tin em thì tốt, anh không tin em thì em cũng không còn lời nào để nói, em chỉ có thể trách bản thân mình đã nhìn lầm anh rồi! Là bản thân em đã tin sai người mà thôi!”

Tạ Thư Dật cảm thấy trái tim mình cũng đau như cắt, tại sao lại phải biến thành như vậy? Rõ ràng mọi chuyện đều đang tốt đẹp, tại sao đột nhiên liền thay đổi một trời một vực như thế này?

Thật lâu sau, anh hờ hững nói: “Thật ra tôi cũng không phải chỉ muốn có được thân thể của em, tôi chỉ muốn em chỉ thuộc về một mình tôi mà thôi, nhưng có lẽ bây giờ đã là không thể rồi! Em yêu lầm tôi rồi, vậy sao? Nếu đã vậy, là tôi không xứng với tình yêu của em, em đi yêu Thích Hán Lương đi, anh ta xứng đấy! Em yêu tôi là sai! Em yêu anh ta là đúng! Tôi sẽ để em đi, tôi sẽ để em được ở bên anh ta! Tạ Hải Nhạc, tôi nghĩ có lẽ tôi cũng sẽ hận em cả đời, tôi cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho em được! Tạ Hải Nhạc, xin lỗi em, tôi không thể nào bình tĩnh được nữa, tôi cũng có lúc đánh mất lý trí của mình, xin lỗi em, chúng ta chia tay đi!”

Hải Nhạc ngừng khóc, những lời Tạ Thư Dật vừa nói như cú sét đánh nát tất cả suy nghĩ của cô, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, cô không còn thể nào suy nghĩ hay hít thở được nữa!

“Chia tay đi! Tôi đã nghĩ kĩ rồi, tôi không muốn tiếp tục một tình yêu mà lại đem đến cho tôi nhiều đau đớn như vậy nữa, tôi không thể nào chịu nổi những tổn thương đau khổ như vậy, chia tay đi!” Tạ Thư Dật lặp lại một lần nữa.

Hải Nhạc hận mình không thể cứ vậy mà chết đi ngay lập tức, sao anh ấy lại có thể vô tình với cô như vậy? Không tin cô thì thôi, nhanh như vậy đã nói chia tay với cô rồi, trong mắt anh ấy rốt cuộc tình yêu là gì? Hay là anh ấy vốn đã chưa từng yêu cô mà chỉ là yêu thân thể của cô mà thôi Anh ta chỉ đơn giản nghĩ rằng cô đã lên giường với thầy Thích rồi, thân thể đã dơ bẩn rồi nên không cần cô nữa?

Hải Nhạc không khỏi bật cười ha hả, nhưng tiếng cười của cô còn khó nghe hơn tiếng khóc.

“Tôi đi đây, không quấy rầy em nữa.” Tạ Thư Dật lòng đau như xé thành trăm mảnh, anh sợ mình sẽ xoay người ôm cô thật chặt, nói với cô rằng anh thật sự rất yêu cô, yêu như điên như dại, nhưng chính vì yêu cô mà anh thật sự không thể tha thứ cho việc cô xảy ra quan hệ với một người đàn ông khác! Anh muốn có được cô toàn bộ! Anh không thể chia sẻ cô với bất kì ai khác!