Tags

“Vậy ngươi có sợ ta không?” Nàng hỏi vu vơ, nàng chưa từng nghĩ rằng chính mình sẽ trở nên đáng sợ.

“Không, ta chỉ cảm thấy rất may mắn, ngày ấy gặp phải đối thủ là ngươi.” Một đối thủ thâm tàng bất lộ, tiềm lực vô hạn.

“Cảm ơn!” Nàng phát hiện mình càng ngày càng thích Ma Dụ rồi.

Tuy Ma Dụ làm cho người ta cảm thấy lạnh lùng, bất cận nhân tình, nhưng thật ra nàng rất biết đạo nghĩa.

“Ngươi đi xuống đi! Giúp ta gọi Liên Nhi và Điệp Nhi vào.” Nàng quấn một lọn tóc đưa đến trước mũi ngửi mùi thơm sau khi mới tắm xong, một mùi thơm tươi mát khe khẽ toả ra hương vị của nàng và hắn.

Nếu, nàng để lộ bí mật nàng không phải là công chúa ra, không biết trong chốn hoàng cung này sẽ còn bao nhiêu bí mật bị đào ra nữa? Nàng cười nguy hiểm.

“Công chúa.” Thủy Điệp và Thủy Liên nghe Ma Dụ thông báo liền chạy ngay vào Long Ngâm Điện.

“Chơi xúc xắc với ta đi, chán quá à.” Nàng bĩu môi đầy vô lại, ra vẻ mình đang thật sự rất nhàm chán.

“Nhưng mà không có đầu chung, với lại đây là tẩm cung của bệ hạ đó.” Cho dù các nàng có to gan hơn nữa thì cũng không dám chơi xúc xắc trong tẩm cung của bệ hạ đâu.

“Dễ lắm, ta mà muốn thì hoàng huynh sẽ không trách tội các ngươi đâu.” Ra hiệu một cái, Phúc công công lập tức đưa đầu chung đã chuẩn bị sẵn ra, hơn nữa còn trải thảm và hai tấm nệm cho Thuỷ Liên, Thuỷ Điệp.

“Công chúa, chuyện này vạn vạn không được đâu.” Dạo này công chúa càng lúc càng to gan, thường hay làm những chuyện không thể nào đoán nổi.

“Không có gì là không được cả, bắt đầu đi! Ai thua phải cởi một cái áo.” Nàng chỉ khẽ liếc mắt một cái, cả người liền nhuộm vài phần tà tứ, như một tên công tử đàng điếm đang nhìn một cô thiếu nữ xinh đẹp vậy.

“Không, nô tỳ chơi!” Thủy Liên vừa bị công chúa doạ như vậ, không dám giữ quy củ nữa, dù sao có chuyện gì thì có công chúa gánh.

“Vậy mới ngoan chứ, ngươi xem Điệp Nhi ngoan biết bao nhiêu.” Thủy Điệp ở một bên đã sớm đặt tấm nệm lên thảm rồi ngồi quỳ xuống luôn.

“Công chúa, nô tỳ thật sự không biết người lại giảo hoạt như vậy.” Thủy Điệp chu miệng.

“Được rồi! Bắt đầu chơi đi!” Đưa tay sờ cục cưng trong bụng, nàng nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt nhìn về người đàn ông đang ngồi trên bàn phê duyệt tấu chương bên kia, hắn, có phải là người mà nàng nghĩ đến không? Có nên tận dụng cơ hôi chứng thực xem rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Mùi hương trên người hắn, cộng thêm giọng nói hôm đó nữa, đều không hẹn mà gặp chỉ ngay hắn.

“Công chúa, chúng ta đặt cửa lớn hay đặt cửa nhỏ đây ạ?” Thủy Điệp lão luyện lắc lắc đổ chung, xúc xắc ở trong phát ra từng chuỗi âm thanh thanh thúy.

“Đặt cửa lớn.” Nàng chậm rãi nhả từng chữ, không hề đặt lực chú ý lên đổ chung chút nào.

“Liên Nhi thì sao?” Thủy Điệp lại nghiêng đầu hỏi cô Thuỷ Liên đang quỳ cứng ngắc bên cạnh mình.

“Nhỏ, nhỏ!” Nàng không biết chơi tẹo nào, đành phải đoán mò thôi.

Có đôi khi Tả Dận Hạo sẽ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nhạn Nhi đang chơi vô cùng vui vẻ, khóe miệng hắn liền treo một nụ cười vô cùng sủng nịch, chỉ cần nàng vui vẻ là tốt rồi, cho dù biến tẩm cung của hắn thành sòng bạc cũng không sao.

Nhưng phần tấu chương trong tay này lại làm cho khuôn mặt tuấn tú của hắn tối sầm lại, hắn ta sắp trở về! Một tên nam nhân có thể có được Nhạn Nhi một cách danh chính ngôn thuận sắp trở về! Một người đàn ông đã từng là bạn tốt của hắn —— Vu Vĩ Kỳ!

Khi Nhạn Nhi kể nàng không phải là công chúa, hắn đã tin, tin không chút suy nghĩ. Lúc mới nghe thì có kinh ngạc, sau đó khi nghe nàng giải thích thì là hạnh phúc, hạnh phúc không gì sánh nổi.

Sợi tơ mỏng manh của thứ tình yêu *** cấm kỵ trong lòng cũng bị cắt đứt!

“Bệ hạ…” Phúc Đức thấp giọng kêu.

“Sao vậy? Phúc Đức!” Lấy lại tinh thần, nhìn hắn.

“Hồi bẩm bệ hạ, Phò mã gia đang ở ngoài Long Ngâm Điện cầu tấn kiến.” Mối quan hệ giữa công chúa và bệ hạ, hắn biết rõ rành rành, giờ Phò mã gia đã trở về, đương nhiên công chúa cũng phải trở về Vu gia, vậy…

“Truyền.” Không ngờ lại nhanh như vậy, hắn nghĩ còn phải qua vài ngày nữa mới đến.

“Thần Vu Vĩ Kỳ khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn phúc.” Vu Vĩ Kỳ mặc quan phục màu đen đỏ quỳ trên mặt đất hành đại lễ.

“Ái khanh mời đứng lên, thưởng ngồi.” Tả Dận Hạo mỉm cười, ra hiệu cho hắn đứng lên.

“Tạ bệ hạ.” Vu Vĩ Kỳ vừa ngồi xuống liền lập tức nghiêng đầu nhìn Tả Phỉ Nhạn đang chơi vô cùng vui vẻ cách đó không xa, trong mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp, nhưng rồi lại lập tức trở về gương mặt lạnh lùng.

“Mọi chuyện đều làm tốt rồi?” Tả Dận Hạo cúi đầu xem tấu chương tiếp, hỏi.

“Làm tốt rồi ạ! Lần này thần tiến cung là để đón công chúa về nhà.”

“Nhạn Nhi mang thai.”

“Thần biết.”

“Vậy cứ để nàng ở trong cung, nếu ngươi lo lắng cũng có thể ở lại trong cung.”

“Công chúa là thê tử của thần, thê tử mang thai, thần thân là trượng phu hẳn phải mang nàng về nhà dưỡng thai.” Vu Vĩ Kỳ nói không mang chút cảm xúc gì, nhưng giọng điệu lại cực kì bá đạo.

“Ngươi có biết.” Cây bút lông trong tay hắn dừng lại một chút, còn nhỏ vài giọt mực lên tấu chương.

“Thần chỉ biết công chúa là thê tử của thần, xin bệ hạ cho thần mang thê tử về nhà, trong khoảng thời gian thần không ở nhà, đa tạ bệ hạ chiếu cố.”

Từ bao giờ mà Vĩ Kỳ lại nói chuyện với hắn với một giọng điệu lạnh lùng khí thế bức nhân như thế? Tả Dận Hạo nhìn về phía hắn đầy thắc mắc, hắn đã không còn như xưa nữa.

“Ngươi cần hỏi ý kiến của Nhạn Nhi.” Thở dài, thua tựu thua ở Nhạn nhi gả không phải hắn, là hắn tự tay đem Nhạn nhi giáo đến Vu Vĩ Kỳ trên tay.

“Thần sẽ, đa tạ bệ hạ cho phép, thần sẽ chăm sóc công chúa thật cẩn thận, sẽ không để nàng chịu một chút thương tổn nào, tỷ như bị người đẩy xuống hồ sen.” Ánh mắt của Vu Vĩ Kỳ lộ ra từng cơn lửa giận.

“Ngươi biết hết rồi à! Vậy làm phiền ngươi!” Giấu không được, tránh không khỏi! Thuận theo tự nhiên thôi.

Từ sau khi Vu Vĩ Kỳ tiến vào, Tả Phỉ Nhạn liền ngừng chơi xúc xắc, từ hôm tân hôn gặp qua một lần, đến hôm nay cũng đã một tháng trời, một tháng nay hắn đã đi đâu? Nàng không thể nghe rõ những gì bọn họ nói, nhưng nàng có thể cảm nhận được Vu Vĩ Kỳ muốn dẫn nàng về Vu gia, nàng có nên trở về không? Nàng vào cung vốn là vì tránh né Vu gia! Nơi đó cho nàng một cảm giác… không đúng!

Nàng biết mình đã gả đi, nhưng nàng lại cảm thấy giống như nàng vẫn chưa xuất giá, không có cái cảm gíac vui sướng khi mới cưới, nàng chỉ cảm thấy mình đang bị ném vào một môi trường mới vô cùng xa lạ mà thôi.

“Nhạn Nhi, chúng ta về nhà đi! Người trong nhà đều đang chờ ngươi.” Ánh mắt lạnh lẽo ấm áp vài phần, giọng nói cứng đơ cũng mềm mại đi vài phần.

“Có thể sao?” Tả Phỉ Nhạn hỏi, không chắc chắn.

“Có thể, ta đã trở về!” Một bàn tay to dày duỗi về phía nàng.

“Ta mang thai!” Nàng nói với hắn việc mình đang mang thai nhưng lại không có chút vui vẻ nào, chỉ có chút lo lắng bất an mà thôi.

“Ta biết hết rồi! Đó là con của chúng ta.” Ánh mắt hắn nhìn về phía bụng nàng đầy nhu hoà.

Nàng chậm rãi đưa tay về phía hắn, hắn nói đúng, đó là con của nàng và hắn! Bởi vì bọn họ là vợ chồng!

Cảm giác được bàn tay ấm áp bọc lấy những ngón tay hơi lạnh của nàng, Tả Phỉ Nhạn nhìn khuôn mặt này, trong một khắc xa lạ, nét lạnh lùng trên mặt lại tăng thêm không ít!

“Ngươi là Dạ Ma!” Đôi mắt đó, sự băng gía đó!

“Ta không phải!” Vu Vĩ Kỳ quả quyết phủ định.

“Vậy ư? Ta đi tạm biệt hoàng huynh đã!” Là hắn! Hắn là Dạ Ma! Cuối cùng nàng cũng biết cái cảm giác quen thuộc như đã biết ở đâu kia ở đâu ra rồi.