Tags

Rất nhanh, Thích Hán Lương phản ứng lại, hắn vội vàng lùi về trong phòng tắm, đóng cửa phòng tắm lại cái rầm.

Tạ Thư Dật không khỏi choáng váng một trận, hắn nhìn lộn rồi phải không? Hắn mới bị hoa mắt phải không? Làm sao Thích Hán Lương có thể xuất hiện ở đây được? Trong cơn giận dữ, hắn không nhịn được túm mạnh lấy hai vai Hải Nhạc, không ngừng lắc lắc: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói! Nói!”

Tạ Hải Nhạc liều mạng lắc đầu nói: “Không phải như anh nghĩ đâu! Không phải như anh nghĩ!”

“Vậy thì là sao? Là sao?” Tạ Thư Dật gào lên như phát điên, “Em nói đi! Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây? Em từng nói em yêu tôi! Nhưng tôi không có mặt thì lại có người đàn ông khác ở trong phòng em! Hơn nữa còn chỉ quấn khăn tắm! Tạ Hải Nhạc! Tôi là thằng ngu! Em cho tôi là thằng ngu đúng không?”

Tạ Hải Nhạc nghe hắn nói vậy, nước mắt chậm rãi lăn xuống: “Tạ Thư Dật, anh nói, chị em gài bẫy anh, anh bảo em tin anh, em cũng tin! Nhưng khi em bảo anh chuyện không phải như anh nghĩ, tại sao anh lại không chịu tin em?”

Tạ Thư Dật đẩy mạnh Tạ Hải Nhạc ra, gào lên đầy đau đớn: “Em muốn tôi tin như thế nào đây? Em bảo tôi làm sao mà tin? Tôi chỉ cảm thấy em đang phản bội tôi mà thôi! Phản bội tôi! Tạ Hải Nhạc! Em đang trả thù tôi sao? Em đang trả thù chuyện xảy ra giữa tôi và Trì Hải Hoan đúng không! Trong lòng em vẫn cảm thấy không công bằng, em mới làm như vậy để cảm thấy thoả mãn đúng không? Có phải hay không! Có phải như vậy hay không? Em được lắm! Em đúng là ác độc!”

“Không phải! Không phải! Em chưa từng nghĩ vậy! Tạ Thư Dật, anh thật làm cho em thất vọng!” Tạ Hải Nhạc không nhịn được ôm đầu bật khóc.

“Tôi không tin! Tôi không tin!” Đôi mắt Tạ Thư Dật đỏ vằn lên như một con bò điên, hắn quay người lại, “Tạ Hải Nhạc! Tôi từng nghĩ em sẽ khác, thì ra em và những con đàn bà khác cũng không có gì khác nhau!”

Lúc này, cửa phòng tắm lại bị mở ra, Thích Hán Lương đã ăn mặc chỉnh tề đi ra, Tạ Thư Dật lao thẳng về phía hắn, đấm cho Thích Hán Lương một quyền ngay mặt, Thích Hán Lương tránh thoát quyền thứ nhất, nhưng lại không né nổi quyền thứ hai, hắn bị Tạ Thư Dật cho một quyền nện lên vách tường, Tạ Thư Dật như phát điên không ngừng công kích hắn, Thích Hán Lương không thể né được, Tạ Thư Dật đã điên rồi, sức lực trở nên cực kì mạnh, mỗi đòn của hắn đều mang tính trí mạng.

“Tạ Thư Dật, chuyện không phải giống như cậu nghĩ đâu! Cậu tỉnh táo lại đi, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng!” Thích Hán Lương giãy thoát sự khống chế của Tạ Thư Dật, tranh thủ nói với hắn.

“Họ Thích kia! Dám ăn hiếp đến tận nhà tao! Tao muốn kiện mày! Không! Bây giờ tao sẽ cho mày chết! Tao muốn giết mày! Tao muốn giết mày!” Tạ Thư Dật thống khổ gào thét.

“Được rồi, anh muốn giết thầy ấy chứ gì! Anh giết cả tôi luôn đi, ở trong lòng anh tôi cũng đã phản bội anh còn gì!” Sau lưng hắn vang lên giọng nói nhẹ như gió của Hải Nhạc.

Tạ Thư Dật nghe thấy giọng Hải Nhạc, không khỏi buông lỏng tay ra, hắn từ từ xoay người lại, nhìn Tạ Hải Nhạc mà lòng đau như cắt, ngay cả giọng nói cũng thống khổ đến mức vỡ nát: “Tạ Hải Nhạc! Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao?”

Hải Nhạc vừa mở miện ra định nói chuyện, đột nhiên cửa phòng đang đóng chặt lại bị mở ra, Trì Hải Hoan đang mặc áo ngủ dụi mắt đi đến, khi thấy Tạ Thư Dật và Thích Hán Lương, nàng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

“Thầy Thích? Có chuyện gì vậy ạ? Sao thầy chưa về? Tại sao thầy còn ở lại chỗ này? Thư Dật, anh về hồi nào vậy? Đang có chuyện gì xảy ra mà kì cục vậy nè?”

Thích Hán Lương hừ lạnh một tiếng, không hề mở miệng, Tạ Thư Dật lại lên tiếng: “Trì Hải Hoan, cô biết Thích Hán Lương sẽ tới đây?”

“Đúng a! Bọn em đang ngồi ăn lẩu ở Lẩu Thành, đột nhiên phát hiện ra thầy Thích, Hải Nhạc nói đây là thầy chủ nhiệm của nó, mọi người ăn lẩu xong thì Hải Nhạc nói mời thầy chủ nhiệm đi Dạ Chi Hoàng Triều chơi, bọn em tới đó được một lúc thì Hải Nhạc nói nó hơi say, mới nhờ thầy Thích đưa bọn em về nhà, thầy Thích ôm Hải Nhạc về phòng nó, em cũng về phòng em luôn, em còn tưởng thầy về lâu rồi chứ, ai dè thầy còn chưa về nữa à!” Trì Hải Hoan nói xong ngáp một cái, đưa tay ra xoa bóp cổ bị mỏi.

Tạ Thư Dật nghe nàng nói xong, xoay người nhìn Tạ Hải Nhạc đầy đe doạ: “Cô ta nói là thật sao?”

Dưới ánh mắt lạnh lùng của hắn, Hải Nhạc lùi về phía sau một bước nói: “Em không phủ nhận chị ấy nói là thật, nhưng giữa em và thầy Thích thật sự không có gì hết.”

Hải Hoan không khỏi cười lên ha hả: “Không có gì? Không có gì thầy Thích lại ở lại trong phòng em nãy giờ làm gì? Hai người nói chuyện phiếm lúc nửa đêm hay là thầy Thích dạy kèm cho em đến tận khuya không đi? Đúng là một đứa học trò siêng năng, một người thầy tận tuỵ! Giữa hai người cũng thật là trong sáng! Ha ha.”

“Trì Hải Hoan, cô lăn được rồi đấy, đây là chuyện giữa tôi và Tạ Hải Nhạc!” Tạ Thư Dật lạnh lùng nói.

Trì Hải Hoan giật mình, nói: “Đương nhiên, đương nhiên, đây là chuyện của hai người, chỉ là không ngờ người tình bé nhỏ của anh lại đội cho anh một cái nón màu khác mà thôi, cái nón này, tôi muốn xem anh làm sao mà tháo từ trên đầu xuống, ha ha ha!”

Tạ Thư Dật nhắm mắt lại đầy đau đớn, hắn nắm chặt hai đấm, từ trong kẽ răng bức ra một chữ: “Cút!”

Trì Hải Hoan thấy bộ dạng đáng sợ của hắn không khỏi lui về phía sau mấy bước, nàng thấy Tạ Hải Nhạc đang đứng ngây ra đó, cười khẽ vài tiếng, sau đó thoải mái nói: “Mọi người, nếu không còn chuyện của em, em đi về ngủ tiếp đây, haiz, nếu cha mẹ biết cô công chúa nhỏ bọn họ luôn luôn yêu thương thế nhưng lại dám ngủ với giáo viên chủ nhiệm ở trong chính phòng mình, không biết bọn họ có khen em chăm chỉ học bài hay không? Hay là khen em cái gì khác nữa? Hay là khen em tuổi còn nhỏ mà công phu quyến rũ đàn ông cũng đã quá lợi hại rồi? Còn dụ được cả thầy chủ nhiệm lên trên giường luôn?”

“Chị hai, chị đừng có quá đáng!” Tạ Hải Nhạc tức đến mức cả người đều phát run.

“Ai cũng không hoan nghênh tôi, tôi đi! Tôi đi còn không được sao?” Trì Hải Hoan cười ha hả đi ra khỏi phòng Hải Nhạc.

Tạ Thư Dật xoay người, nhìn Hải Nhạc đầy thất vọng, hắn gằn từng tiếng: “Tạ Hải Nhạc, tôi không muốn trách em, tôi nghĩ hai chúng ta đều cần bình tĩnh, cần lý trí, cho tôi một ít thời gian, tôi cần phải nhìn lại cho kĩ đoạn tình cảm này, tôi muốn nhìn rõ xem có phải tôi đã yêu lầm người hay không.”