Tags
Đúng lúc này, Hải Nhạc loạng choạng đi ra, Trì Hải Hoan nói với Thích Hán Lương như không có việc gì xảy ra: “Em gái em tửu lượng không được tốt, vậy thầy liều với em đi, tối nay em đang cực kì muốn uống rượu.”
“Thôi, đừng uống nữa, để tôi đưa các em về nhà, Hải Nhạc cần nghỉ ngơi.” Thích Hán Lương nói. Trì Hải Hoan đổi sắc mặt, nàng trừng Thích Hán Lương đầy oán hận, Thích Hán Lương giả bộ như không thấy, hắn đỡ Hải Nhạc, nói: “Nếu em thấy không thoải mái, thầy đưa các em về nhà!”
“Dạ, em cảm ơn thầy ạ!” Hải Nhạc ôm trán nói, “Em đau đầu quá, lần sau em nhất định sẽ không uống rượu nữa.”
Thích Hán Lương dìu nàng, mở cửa, Trì Hải Hoan cũng đành phải tức giận theo sau.
Lên xe, điện thoại Hải Nhạc lại vang lên nữa, Trì Hải Hoan lấy ra nhìn một cái liền hung hăng tắt đi, lấy pin điện thoại Hải Nhạc ra, mới thả điện thoại Hải Nhạc lại trong túi.
“Ai gọi tới vậy?” Thích Hán Lương vừa lái xe vừa nhìn sang, “Tạ Thư Dật à?”
“Không biết ai nữa, em đang định bắt giùm nó thì bên kia lại cúp rồi.” Trì Hải Hoan nói tỉnh bơ.
Nói xong, trên mặt nàng hiện lên một tia cười lạnh, bị Thích Hán Lương vô tình nhìn thấy trong kính chiếu hậu, hắn không nhịn được rùng mình một cái, cô Trì Hải Hoan này lại đang giở trò quỷ gì đây? Sao lại cười quỷ dị như vậy? Làm người ta lạnh cả người.
Đến cửa Tạ gia thì Hải Nhạc đã nằm trong xe ngủ rồi, Thích Hán Lương đành phải ôm nàng đưa vào tận phòng.
“Thầy Thích à, nghĩ lại, nếu Tạ Thư Dật mà thấy thầy ở trong phòng Hải Nhạc, thầy cảm thấy… thế nào?” Trì Hải Hoan đột nhiên nói, “Thật ra thầy đưa nó về nhà còn có hiệu quả tốt hơn là ở ngoài nữa đấy ạ.”
Thích Hán Lương nhìn nàng, khó hiểu: “Tại sao tôi lại phải ở lại đây? Bây giờ tôi có thể đi rồi, tôi đã đưa em ấy về nhà, cô không thể tìm một người đàn ông khác đến Tạ gia đúng không?”
Hải Hoan che miệng cười ha hả: “Thầy Thích à, thầy ngây thơ quá rồi đấy, tối nay thầy chắc chắn phải ở lại đây rồi! Thật ngại quá, thứ thuốc mà em cho nó uống, không phải là cái loại thuốc ngất đi là xong đâu, mà là cái loại thuốc có thể làm cho người ta mặc sức mà phóng túng đấy, nếu thầy mà không ở lại, chỉ sợ cô em gái đáng thương này của em, tối này mà không được giải thoát, chỉ sợ nó sẽ phải đi nhảy lầu mất thôi!”
“Trì Hải Hoan! Không phải cô nói chỉ đánh ngất cô ấy, đến lúc đó cho Tạ Thư Dật hiểu lầm thôi sao? Cô lại dám… Cô lại dám cho cô ấy uống cái loại thuốc đó?! Cô có còn là con người nữa không!” Thích Hán Lương tức giận đến mức lập tức đi qua đi lại.
“Thầy Thích à, em biết thầy lúc nào cũng thương hương tiếc ngọc, nếu em mà nói thật ra thì thầy có chịu làm không? Thầy xem đi, em đoán không sai mà, thầy chỉ nghĩ là thuốc mê thôi cũng đã muốn bỏ về rồi, nếu thầy mà biết là cái loại thuốc này thì làm sao có thể chơi tiếp được nữa đây?” Trì Hải Hoan cười phá lên.
“Nóng quá… Nóng…” Hải Nhạc nằm trên giường đột nhiên bắt đầu rên rỉ, Thích Hán Lương không khỏi nhìn lại, Hải Nhạc đang bắt đầu lăn qua lộn lại.
“Trì Hải Hoan, cô được lắm! Cô đúng là ác độc! Cô lại có thể ác độc như vậy! Cô thật sự không xứng làm chị của Hải Nhạc!” Thích Hán Lương thực sự muốn đấm cho Trì Hải Hoan một cú nằm lăn ra đất.
Trì Hải Hoan lắc đầu cười cười: “Thầy Thích à, thật là ngại quá, cuối cùng vẫn phải tha thầy xuống nước rồi, thầy muốn làm quân tử, cửa ở đó, xin cứ tự nhiên, còn thầy mà muốn làm người tốt, người đang ở trên giường kìa! Thầy tự mình chọn lựa đi! Em đi trước đây, cho dù thế nào, với em mà nói tối nay cũng là một đêm vô cùng vui vẻ, thầy Thích thân mến, em gái yêu quý của chị, chị cũng chúc hai người có một buổi tối thật hạnh phúc và cuồng nhiệt nhé!”
Trì Hải Hoan cười khúc khích rời khỏi phòng Hải Nhạc.
“Thích Hán Lương, mày đúng là bị ma ám mà! Gậy ông đập lưng ông! Tao xem mày làm sao mà giải quyết chuyện này cho xong đây!” Thích Hán Lương quăng cho mình một cái bạt tai thật mạnh.
Hắn xoay người, nhìn Tạ Hải Nhạc đang nằm trên giường, nói đầy hối hận: “Hải Nhạc, xin lỗi em, là tôi không tốt, tôi đã từng nghĩ muốn chia rẽ em và Tạ Thư Dật, tôi… tôi thật sự rất thích em, thật đó! Tôi chỉ là nhất thời bị ma ám, nghe lời chị em dụ, tôi cũng rất muốn có được em, nhưng không phải dùng cách này! Tôi muốn em cam tâm tình nguyện bước đến bên tôi, thật đấy, tôi muốn yêu em, nhưng cho tới giờ tôi chưa từng muốn làm em tổn thương một chút nào! Bây giờ chuyện này phải làm sao bây giờ? Em đã uống phải cái loại thuốc đó, em muốn tôi phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ, bảo tôi phải trơ mắt nhìn em chịu dày vò sao? Hải Nhạc, em nói đi, tôi nên làm gì bây giờ?”
Đột nhiên, Tạ Hải Nhạc từ từ mở to mắt, nhìn hắn: “Thầy Thích phải không ạ?”
Thích Hán Lương vừa mừng vừa sợ ghé sát vào Hải Nhạc: “Hải Nhạc! Hải Nhạc! Em tỉnh rồi à? Em không bị gì ư? Em không có chuyện gì phải không? Em đừng dọa thầy a!”
Tạ Hải Nhạc kéo tay Thích Hán Lương lại một cách đầy khó nhọc, nói: “Thầy ơi, xin thầy làm ơn giúp giùm em một chuyện!”
Thích Hán Lương kinh ngạc ngây ra như phỗng, thật lâu sau, hắn mới ấp úng: “Hải Nhạc, em có biết em đang nói gì không? Em có biết hậu quả là gì hay không?”
“Thầy ơi, giúp em đi! Thầy nhất định phải giúp em! Hải Nhạc cầu xin thầy!” Hải Nhạc nhìn hắn đầy khẩn cầu.
Thích Hán Lương nhìn Hải Nhạc, thiên thần ác quỷ đánh nhau loạn xạ, hầu kết của hắn lên lên xuống xuống liên tục, hắn không dám nhìn Hải Nhạc, nói: “Hải Nhạc, em muốn tôi giúp em như thế nào? Em muốn thầy giúp em như thế nào đây? Em nên biết, có một số việc một khi đã làm rồi thì cả hai chúng ta đều sẽ không thể quay đầu lại được nữa đâu!”
“Em biết! Em biết! Thầy, xin thầy giúp em một chút!” Hải Nhạc trả lời đầy kiên định.
“Được, tôi giúp em!” Thích Hán Lương gật đầu.
Không biết vì sao, từ lúc Hải Nhạc cúp máy, Tạ Thư Dật cứ có một cảm giác không lành, rất không lành, nhưng hắn cũng không thể nói rõ ra được.
Hắn sợ, vừa nghe thấy Hải Nhạc Hải Hoan ở cùng một chỗ, hắn cũng đã hơi lo lắng bất an rồi, tuy Hải Nhạc nói chắc chắn là không có chuyện gì đâu, nhưng hắn lại cảm thấy rất sợ, sợ cái gì hắn cũng không nói rõ được, tóm lại Hải Hoan rất đáng sợ, hắn không biết rốt cuộc Hải Hoan lại muốn làm cái gì nữa đây.
Chịu đựng một hồi, hắn lại gọi cho Hải Nhạc một cuộc, lần này gọi qua, chuông vang lên vài cái nhưng lại bị dập máy, đây là chuyện không thể xảy ra! Nhạc Nhạc mà cúp điện thoại của hắn? Hắn không bỏ cuộc tiếp tục gọi nữa, lần này biến thành “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm ngoài vùng phủ sóng”, ngoài vùng phủ sóng? Sao có thể có chuyện đó được? Chẳng lẽ nàng đang lên rừng xuống biển chắc?
Hắn rất muốn gọi điện cho Trì Hải Hoan để hỏi xem rốt cuộc Hải Nhạc đang làm gì, nhưng đang bấm số lại nghĩ tới vẻ mặt cô ta, hắn lại xoá đi.
Như vậy sao hắn có thể yên tâm đây? Tạ Thư Dật bật dậy khỏi giường, không được! Hắn nhất định phải về nhà! Hắn phải nhìn thấy nàng không có việc gì thì mới yên tâm được!
Một chiếc Pagani màu trắng chạy như bay trên đường cao tốc, Tạ Thư Dật thật đúng là đang nóng như lửa đốt.
Hắn lái xe suốt đêm, lúc về đến Tạ gia cũng đã gần bốn giờ sáng rồi, hắn không đánh thức bất cứ ai, lặng lẽ vào nhà, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên, thấp thoáng thấy phòng Hải Nhạc còn đang sáng đèn, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại thấy hơi nghi ngờ, hắn vội vã lên lầu, nhẹ nhàng mở cửa phòng Hải Nhạc, liếc nhìn thấy Hải Nhạc lúc này đang chìm vào giấc ngủ ở trên giường, trái tim đang treo lơ lửng nãy giờ mới được hạ xuống.
Đột nhiên, trong phòng tắm Hải Nhạc truyền ra tiếng nước, nha đầu này mà lại quên tắt nước à? Hắn đang định đi về phía phòng tắm, nhưng vẫn nhịn không được xoay người, nhẹ nhàng đi về phía Hải Nhạc, như sợ đánh thức nàng, hắn ngồi xuống mép giường, phủ người khẽ đặt một nụ hôn lên mặt Hải Nhạc, khẽ hôn không đủ giải hết nỗi nhớ của hắn với nàng, hắn không khỏi cạy mở môi nàng ra, làm sâu sắc nụ hôn này.
Hải Nhạc đang ngủ bị đánh thức, nàng không khỏi rên rỉ: “Thầy Thích à, đừng… đừng vậy mà! Hải Nhạc mệt chết đi được! Thầy đã hứa với em rồi mà…”
Tạ Thư Dật không khỏi vừa sợ vừa nghi, trong lòng cực kì tức giận, hắn nghiến răng nghiến lợi ngắt lời Hải Nhạc: “Thầy Thích? Em nghĩ tôi là thầy Thích kia à? Chết tiệt! Em nằm mơ thấy hắn phải không? Tạ Hải Nhạc! Nhìn cho rõ, tôi không phải cái tên thầy Thích quỷ gì kia! Tôi là Tạ Thư Dật! Tôi đã lo lắng cho em như vậy, chạy suốt đêm về! Em lại chết tiệt dám mơ thấy người khác!”
Nghe giọng nói của hắn, Hải Nhạc đang mơ mơ màng màng buồn ngủ lập tức liền tỉnh lại, nàng sợ hãi trợn to mắt, hàm răng còn đánh lập cập vài cái: “Thư… Thư Dật, sao anh lại về nhà?”
Đúng lúc này, cửa phòng tắm phòng Hải Nhạc đột nhiên mở ra, Hải Nhạc nhìn về phía phòng tắm, ánh mắt hoảng sợ càng trợn to hơn, Tạ Thư Dật không khỏi quay đầu nhìn, lập tức máu trong người liền chạy hết lên não, chỉ thấy Thích Hán Lương quấn có mỗi một cái khăn tắm màu hồng nhạt đang đứng trước cửa phòng tắm, hắn cũng đang trân trối nhìn Tạ Thư Dật đột nhiên xuất hiện trước mặt!
