Tần Mộ An thấy Phó Thừa Phong thở dài, lạnh lùng liếc nhìn người đứng đằng xa một cái, nói: “Kẻ thù?”
“Ngươi có thấy bạn bè nào xuất hiện như vậy không?” Phó Thừa Phong không đáp mà hỏi lại, đáp án không cần nói cũng biết. Giữa hắn và Liễu Nhất Đao cũng không có thâm thù đại hận gì, tính ra chỉ là lập trường khác nhau mà thôi. Có điều phải gặp lại trong tình huống bây giờ, đương nhiên sẽ không tránh được một hồi đánh nhau. Nếu là bình thường, Phó Thừa Phong đương nhiên sẽ không chớp mắt lấy một cái. Mặc dù trên Liễu Nhất Đao và hắn đều nổi danh, nhưng từ sau khi hắn phá sát giới, công lực đột nhiên tăng mạnh, đã vượt qua Liễu Nhất Đao rất nhiều, hơn nữa gần đây hắn đã hiểu được “Thiên địa vô thanh”, đối phó một cái Liễu Nhất Đao hoàn toàn dư sức. Đáng tiếc hiện giờ hắn đang bị thương nặng, thực lực không bằng lúc trước, đừng nói là Liễu Nhất Đao, cho dù là một tên côn đồ tầm thường cũng có thể dễ dàng đập bẹp hắn.
Phó Thừa Phong lúc nào cũng hết sức lông bông, lần này trong giọng nói lại mang theo mấy phần bất đắc dĩ, điều này làm cho Tần Mộ An lập tức ý thức được người tới không chỉ là kẻ thù, hơn nữa còn là một kẻ thù có sức mạnh không thể xem nhẹ. Tuyệt đối không thể để đối phương nhìn ra hắn và Phó Thừa Phong đã lưỡng bại câu thương được.
Trong lúc Phó Thừa Phong và Tần Mộ An suy nghĩ, cả đội đã đi đến trước mặt Liễu Nhất Đao. Liễu Nhất Đao không nhúc nhích, dùng giọng nói lạnh như băng nói: “Phó Thừa Phong ở lại.”
Liễu Nhất Đao chỉ nói một nửa, Tần Mộ An lại nghe ra ý cả câu: Phó Thừa Phong ở lại, còn không, tất cả ở lại.
Tần Mộ An biết, giờ phút này, trong cả đội người có thể liều một trận với Liễu Nhất Đao chỉ có mình mình, mà theo khí thế đối phương toả ra mà xem, hắn có thể cảm nhận được mình không phải là đối thủ của hắn. Có điều hắn có Kinh Long Chi Diệp, hơn nữa hình như đối phương cũng không biết chuyện này, cho nên vẫn còn một con đường sống.
Tần Mộ An đang muốn khởi động Kinh Long Chi Diệp chuẩn bị đánh lén thu phục Liễu Nhất Đao, lại nghe một trận tiếng vó ngựa ầm ĩ truyền đến từ phía sau. Theo tiếng động mà đoán thì bọn họ có ít nhất mười người.
Mỗi cái Kinh Long Chi Diệp đều có ám khí, nếu người tới là kẻ thù thì trận đánh này nhất định không tránh nổi rồi.
Phó Thừa Phong không biết bí mật của Kinh Long Chi Diệp, nhưng theo nét mặt đầy do dự của Tần Mộ An cũng đã đoán được chuyện này còn khó giải quyết hơn hắn nghĩ nhiều. “Liễu huynh, đã lâu không gặp.” Phó Thừa Phong lên tiếng bắt chuyện với Liễu Nhất Đao, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho Tần Mộ An đừng manh động.
Hành động của Phó Thừa Phong làm cho Tần Mộ An bỏ lỡ mất thời cơ sử dụng Kinh Long Chi Diệp. Tần Mộ An tức hắn tự ý hành động làm hỏng kế hoạch của mình, nhưng hắn cũng biết rõ lúc này mà dùng Kinh Long Chi Diệp để đối phó Liễu Nhất Đao thì quả thật không ổn, vì thế hắn cũng không hề lên tiếng, lẳng lặng chờ thời cơ khác.
Liễu Nhất Đao hoàn toàn không để ý tới lời chào hỏi của Phó Thừa Phong mà đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi có thương tích, không phải đối thủ của ta.” Ý là, đừng giãy dụa chi cho mệt, đưa tay chịu trói mới là đúng nhất.
Phó Thừa Phong vốn còn ký hi vọng Liễu Nhất Đao chưa nhìn ra vết thương của mình thì còn có thể lừa gạt hắn một lát, không ngờ hắn lại nắm tình hình mình rõ như lòng bàn tay, không khỏi thầm sợ, không ngờ mấy ngày không gặp, công lực của Liễu Nhất Đao cũng tiến xa như vậy, cư nhiên không cần quay đầu lại cũng có thể dễ dàng nhìn thấu sự nguỵ trang của mình.
Phó Thừa Phong tuy trong lòng kinh ngạc không thôi nhưng cũng không thể hiện gì trên mặt, cười ha hả, thản nhiên thừa nhận: “Mắt Liễu huynh tốt thật. Không sai, ta quả thật đang bị thương nặng, có điều mấy người bên cạnh ta đây lại có thể cùng chơi với ngươi một phen.”
Liễu Nhất Đao: “Tam giáo cửu lưu (~ đẳng cấp thấp), không đủ vì hoạn (~ không đủ để lo lắng).”
Liễu Nhất Đao tỏ ý xem thường làm cho Tần Mộ An vô cùng tức giận, bàn tay nắm dây cương cũng siết chặt mấy phần.
Phó Thừa Phong lại vẫn cứ thản nhiên, thậm chí còn cười càng sung sướng, hồi lâu mới ngưng cười, nói: “Liễu huynh nói thật chí lí, tam giáo cửu lưu, không đủ vì hoạn. Bất quá chẳng lẽ ngươi không cảm thấy kỳ quái à? Thực lực của ta và ngươi đều sàn sàn ngang nhau không phân cao thấp, lại bị những tên “tam giáo cửu lưu” này làm bị thương không thể phản kháng, ngươi chưa từng nghĩ là vì sao à?”
Lời Phó Thừa Phong làm cho Liễu Nhất Đao giật mình, vừa mới từ từ quay đầu lại nhìn xem rốt cuộc có chuyện gì đã bị cảnh tượng trước mắt doạ sợ. “Kinh Long Chi Diệp!” Liễu Nhất Đao cả kinh kêu thành tiếng. Một cái Kinh Long Chi Diệp cũng đủ cho hắn hết đường chống cự, mà đối phương lại có mười tám cái. “Thương tích của ngươi do Kinh Long Chi Diệp gây ra?” Liễu Nhất Đao hỏi Phó Thừa Phong, vẻ mặt đầy thăm dò.
Nghe Liễu Nhất Đao hỏi, Phó Thừa Phong liền đoán được hắn vẫn chưa từng thấy Kinh Long Chi Diệp giết người, vì thế nói đại: “Không sai. Người bị Kinh Long Chi Diệp gây thương tích, sẽ bị chính nội lực của mình phản phệ, nội lực càng sâu, chết càng nhanh. May mà ta nội lực sâu, trước khi bị Kinh Long Chi Diệp đánh trúng tiền trước tự phong (niêm phong) huyết mạch, mới may mắn thoát khỏi nếu không khó bảo toàn được một cái mạng này.”
Uy lực của Kinh Long Chi Diệp Liễu Nhất Đao cũng từng nghe thấy, nhưng hắn chưa bao giờ tận mắt chứng kiến nên cũng không biết nó giết người như thế nào, thấy Phó Thừa Phong cũng không giống như đang nói dối, cộng thêm đúng là nội lực của hắn đã bị tổn thất không còn bao nhiêu nên hắn cũng liền tin vài phần. Nhưng đang đối đầu với kẻ thù mà kêu hắn tự phong huyết mạch thì đúng là bị điên.
Đang lúc Liễu Nhất Đao do dự, xa xa có tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, dần dần có thể nhìn ra bóng người. Không lâu sau, người đó đã tới trước mặt mọi người.
Thấy rõ người tới, Phó Thừa Phong bật cười than lớn một tiếng: “Từ tổng tiêu đầu, một ngày “tình cờ gặp” hai lần, phỏng chừng duyên phận giữa ngươi và Phó mỗ nội trong ngày hôm nay đã dùng xong hết rồi.”
Người tới đúng là Từ Thanh Sơn và hạ cấp của hắn từ Thanh Sơn tiêu cục. Từ Thanh Sơn đạo nghĩa vô song, đúng sai rõ ràng, trong lòng đã nhận định Phó Thừa Phong lúc còn ở Nhật Nguyệt sơn trang đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ, lập tức lạnh mặt nói: “Duyên phận giữa Từ mỗ và ngươi đã dùng hết từ lâu, đừng nhắc đi nhắc lại nữa.”
Phó Thừa Phong thầm cười khổ, chút tình nghĩa trước kia đã sớm tan thành mây khói, mới vừa rồi hắn cũng chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi, nhưng nghe Từ Thanh Sơn nói xong cũng có chút thương cảm. Chỉ sợ không chỉ mình Từ Thanh Sơn mà tất cả những bằng hữu trên giang hồ lúc trước cho dù bây giờ không thôi hắn một phen, trong lòng cũng đã thành xa lạ, không thể tha hắn nữa rồi.
Bất giác Phó Thừa Phong lại nghĩ tới Dung Ức. Nếu là trước kia, hắn tin cho dù khắp thiên hạ đều cho rằng hắn là người xấu, nha đầu kia cũng sẽ nhất định không có nửa điểm khác thường với hắn. Nhưng bây giờ, hắn không chắc nữa. Bởi vì nàng thay đổi quá đột ngột, đột ngột đến mức làm cho hắn không biết phải làm sao. Bây giờ, tất cả những việc nàng làm, phong cách hành sự đều trái ngược với người trong trí nhớ của hắn. Mỗi khi nhìn nàng, hắn không còn cảm nhận được cái cảm giác thân mật khắng khít trước khi nữa, trong lòng chỉ còn là xa lạ.
Nhưng cho dù thế nào đi nữa, nàng cũng vẫn là nha đầu của hắn a!
Nàng không bỏ mặc hắn, hắn cũng sẽ không bỏ nàng mà đi. Cho dù nàng bây giờ làm hắn cảm thấy xa lạ.
Bắt đầu từ bao giờ mà tất cả mọi thứ xung quanh hắn đều đột nhiên thay đổi? Không lâu trước hắn vẫn là một đại hiệp người người kính ngưỡng, giờ lại thành con chuột người người kêu đánh. Bằng hữu trước kia đều đã thành người lạ. Mà người xưa nay xa lạ, lại bất tri bất giác trở thành người không thể thiếu nhất trong cuộc đời hắn.
Duyên phận, thật sự là một thứ rất kỳ diệu.
Có thể là do kí ức đột nhiên ùa về, Phó Thừa Phong không còn muốn ra tay với Từ Thanh Sơn nữa. “Từ tổng tiêu đầu, lúc ở Thiên Sơn tiêu cục ta đã nói rất rõ ràng. Ta còn một chuyện rất quan trọng phải làm, sau khi làm xong chuyện đó, ta sẽ đến Nhật Nguyệt sơn trang chấm dứt tất cả ân oán giữa ta và Vân Hận Đông.” Phó Thừa Phong thản nhiên nói, sau đó lại nói với Liễu Nhất Đao: “Lời này ta cũng từng nói với ngươi một lần. Sau khi xử lý chuyện kia xong, không cần ngươi “mời”, ta cũng sẽ đến Nhật Nguyệt sơn trang chấm dứt mọi chuyện.”
Liễu Nhất Đao bác thẳng: “Chừng nào ngươi đến Nhật Nguyệt sơn trang là chuyện của ngươi, ta chỉ cần hoàn thành sứ mệnh của ta.”
“Đúng. Bây giờ chúng ta phải bắt ngươi đến Nhật Nguyệt sơn trang.” Từ Thanh Sơn lại nói với Liễu Nhất Đao: “Lưu thiếu hiệp, ta đã điều tra rõ ràng, Kinh Long Chi Diệp trong tay bọn họ là giả , căn bản không thể gây thương tổn cho người khác. Chúng ta hợp tác, lập tức bắt ngay ác tặc Phó Thừa Phong!”
Liễu Nhất Đao không có hứng thú liên thủ với Từ Thanh Sơn, nhưng lại thật sự rất có hứng thú với độ thật giả của Kinh Long Chi Diệp. “Kinh Long Chi Diệp là thật hay giả, làm sao ngươi biết được?” Liễu Nhất Đao hỏi Từ Thanh Sơn.
Liễu Nhất Đao cũng đã hỏi ra điều Phó Thừa Phong vẫn muốn hỏi từ đầu. Sao Từ Thanh Sơn lại cho rằng Kinh Long Chi Diệp của đám Tần Mộ An là giả ? Hay là đây là nguyên nhân khiến hắn quay lại? Nếu Kinh Long Chi Diệp là giả thật, như vậy… vết thương này của hắn cũng hơi bị oan rồi đấy.
Từ Thanh Sơn đáp: “Không gạt ngươi, trước đây ta từng chặn bọn họ lại một lần, cố kỵ đến Kinh Long Chi Diệp trong tay bọn họ, mới ra về tay không. Ta rời đi không lâu, liền gặp được Vân Tứ Nương chủ nhân Cửu Quẻ Lâu đang định xuống Kim Lăng ở khách sạn. Ta nhắc đến chuyện này với nàng, nàng nói Kinh Long Chi Diệp đã tuyệt tích từ lâu, Kinh Long Chi Diệp trên giang hồ đều là giả. Ngươi có thể không tin ta, nhưng lời của chủ nhân Cửu Quẻ Lâu, lại không thể không tin.”
Cửu Quẻ Lâu đã là nơi linh thông tin tức nhất trên giang hồ, lời chủ nhân Cửu Quẻ Lâu nói ra đương nhiên không thể giả.
Liễu Nhất Đao vừa nghe Kinh Long Chi Diệp của Tần Mộ An chỉ là đồ giả, lập tức lật chuôi đao, chuẩn bị ra tay.
“Liễu huynh, cẩn thận.” Phó Thừa Phong hỏi ngược lại Từ Thanh Sơn: “Ngươi mua tin này hết bao nhiêu bạc?”
Từ Thanh Sơn nói: “Vân Tứ Nương trượng nghĩa, một xu cũng chưa lấy.”
Phó Thừa Phong nghe vậy cười ha hả, nói: “Ta qua lại với Vân Tứ Nương đã nhiều năm, chỉ biết nàng yêu tiền như mạng, lại không biết nàng còn có một mặt trượng nghĩa như vậy.” Phó Thừa Phong ý bảo Từ Thanh sơn bị Vân Tứ Nương đùa giỡn một chặp mà còn không biết. Từ Thanh Sơn xấu hổ đỏ mặt, cả giận nói: “Ngươi đừng vội lấy lòng tiểu nhân mà đo bụng quân tử!”
Phó Thừa Phong hơi cong khoé môi, thản nhiên nói: “Nếu ngươi không tin, không ngại cứ thử xem.” Dứt lời, nhìn về phía Tần Mộ An.
Lúc này Tần Mộ An lại cảm thấy cực kì khó xử, Kinh Long Chi Diệp chỉ có ám khí, mà mỗi ám khí chỉ có thể đối phó một người. Đối với kẻ địch đông mà chỉ dựa vào một mình Kinh Long Chi Diệp để thủ thắng thì chắc chắn là điều không thể.
Trầm ngâm một lúc thật lâu, Tần Mộ An thấy ai cũng đang thủ sẵn chờ ra tay nhưng cứ chờ đợi mà không động thủ, giống như đang muốn xác nhận xem Kinh Long Chi Diệp là thật hay giả, hắn chợt nảy ra một ý, âm thầm đợi thời cơ.
Đợi không bao lâu mọi người dần dần mất kiên nhẫn, lúc này chợt thấy Tần Mộ An vừa di chuyển về phía Từ Thanh sơn, chỉ nghe ‘Ca’ một tiếng ám khí hoạt động, từ trong Kinh Long Chi Diệp trong tay hắn sáng ra một đạo ánh sáng còn chói hơn cả ánh mặt trời, giây tiếp theo tia sáng kia đã găm vào thân thể Từ Thanh Sơn. Mọi người phát hiện Từ Thanh Sơn cứ không nhúc nhích đứng tại chỗ, mặt xám như tro tàn, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
“Tổng tiêu đầu? Tổng tiêu đầu?” Tiêu sư đứng sau lưng Từ Thanh Sơn kêu hai tiếng, thấy hắn không phản ứng, vội vàng đưa tay bắt mạch cho hắn, lập tức không thể tin được nói: “Không có ngoại thương, không có nội thương, cũng không có mạch đập… Không có khả năng, điều đó không có khả năng.” Hắn vừa nói vừa lùi về phía sau, hai mắt cũng không dám nhìn thẳng vào Kinh Long Chi Diệp trên tay Tần Mộ An nữa.
Khỏi phải nói, Phó Thừa Phong và Liễu Nhất Đao cũng bị uy lực của Kinh Long Chi Diệp doạ. Bọn họ thậm chí còn không nhìn thấy đạo ánh sáng kia di chuyển, nó đã giết chết Từ Thanh Sơn rồi. Tốc độ này chỉ sợ ngay cả ‘Truy Vân Trục Nguyệt’ cũng vô pháp bằng được.
Ngay lúc mọi người đang chìm trong sợ hãi bởi Kinh Long Chi Diệp, một giọng nói biếng nhác từ trên trời truyền đến: “Quả nhiên là rất lợi hại. Chỉ tiếc Kinh Long Chi Diệp chỉ là ám khí. Nếu ta là ngươi, ta sẽ chọn dùng nó để đối phó với Liễu Đại Đao.” Theo sát giọng nói là một cô gái váy đỏ vô cùng sang trọng, xinh đẹp.
“Ức Nhi!” Phó Thừa Phong ngạc nhiên, mừng rỡ. Tuy nàng đã khác trước kia xa lắc, trái tim nàng vẫn chung thuỷ, trước sau như một, chưa từng vứt bỏ hắn. Hắn biết mà, hắn biết mà. Phó Thừa Phong thiếu chút nữa đã vui quá mà khóc. Lúc trước sở dĩ hắn ở lại, một phần là vì ổn định Tần Mộ An, phần khác cũng là vì muốn xem thử nàng bây giờ có còn đối xử với hắn như trước hay không.
Liễu Nhất Đao cũng rất kinh ngạc, không ngờ mấy ngày không thấy, Dung Ức lại giống như biến thành người khác vậy.
“Phó đại ca, muội tới cứu huynh đây.” Dung Ức mỉm cười với Phó Thừa Phong, sau đó nói tiếp với Tần Mộ An: “Có điều ngươi yên tâm, Liễu Đại Đao này, ta sẽ đối phó giùm cho ngươi.” Dứt lời, Dung Ức nhẹ nhàng hất lọn tóc ngay đầu vai ra, quay đầu cười tủm tỉm nói với Liễu Nhất Đao: “Ta nói rồi hội sẽ biến đại đao của ngươi thành ba cây thái đao.”
“Ngươi biết võ công.” Tuy Liễu Nhất Đao dùng câu trần thuật nhưng cũng không thể che giấu sự bất ngờ trong giọng nói.
“Không sai, ta biết võ công, hơn nữa tu vi còn cao hơn ngươi rất nhiều.” Dung Ức vô cùng thản nhiên nói ra một câu mà đối với Liễu Nhất Đao mà nói lại là một sự vũ nhục tày đình.
“Tốt nhất là ngươi nên tin lời nàng.” Phó Thừa Phong nói những lời này với vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ. Thật ra mà nói, chuyện Dung Ức có võ công cao hơn hắn làm cho hắn cảm thấy chưa bao giờ mình thất bại như vậy, nhưng đồng thời cũng thập phần hưng phấn. Bởi vì trước giờ hắn vẫn luôn muốn tìm kiếm một người tim liền tim cầm sắt hòa minh tiếu ngạo giang hồ. Nàng biết võ công, đây là kinh hỉ (chuyện vui). Nhưng võ công lại cao hơn hắn, hơn nữa còn cao hơn rất nhiều, thì đây là kinh hách (chuyện đáng sợ).
Từ lúc Dung Ức xuất hiện Liễu Nhất Đao liền cảm nhận được nội lực thâm hậu của nàng là thứ mà hắn không thể nào so sánh, không dám tưởng tượng, giờ nghe nàng cuồng ngôn (nói bừa bãi), Phó Thừa Phong nói đầy bất đắc dĩ, trong lòng đã chắc chắn tu vi võ học của Dung Ức đúng là trên cơ mình, bất quá, chuyện này không thể ngăn cản hắn hoàn thành nhiệm vụ. Bởi vì nhiệm vụ của hắn không phải là mang Phó Thừa Phong đi Nhật Nguyệt sơn trang, mà là cứu hắn ra khỏi tay Tần Mộ An. Giờ có cao nhân khác giúp, hắn cầu còn không được.
Quyết định xong, Liễu Nhất Đao thu hồi đại đao, quay người liền định đi.
“Muốn không đánh mà chạy à?” Dung Ức khẽ cười một tiếng, đi về phía Liễu Nhất Đao, nàng chỉ đi từ từ, nháy mắt một cái cũng đã ở trước mặt Liễu Nhất Đao. Mà trong tay nàng đang cầm cây đại đao của Liễu Nhất Đao, chia ra làm ba. “Ta nói rồi sẽ biến đại đao của ngươi thành ba cây thái đao mà.” Nàng cười, chậm rãi nói.