Tags
“Muội muội, xin lỗi em, lúc ấy chị thật sự chỉ là quá tức giận nên mới lỡ làm như vậy, chị xin lỗi em, tối nay chị mời em ăn cơm, em đừng từ chối chị nha.” Trì Hải Hoan nói với nàng.
Hải Nhạc hơi do dự, vì cha đang ở bệnh viện, đột nhiên lại có một toà cao ốc đang xây đột nhiên bị sụp móng nên bị đổ, đè chết người, Tạ Thư Dật đi thay cha xử lý rồi, nội trong một hai ngày không thể về được.
“Muội muội, chẳng lẽ em không muốn tha thứ cho chị sao? Chị là thành tâm thành ý, chúng ta trước bỏ chuyện Tạ Thư Dật qua một bên không nói, chúng ta vẫn là chị em tốt a, trong một tháng này, em cũng đã cho chị cơ hội đến gần Thư Dật mà, chị rất cảm kích em a, thật đó, muội muội, chúng ta vừa ăn vừa tâm sự, đến đây lâu vậy rồi, chị còn chưa từng mời em ăn cơm mời em đi chơi bao giờ, cũng may Tạ Thư Dật không ở đây, hắn mà ở đây, làm sao chị có cơ hội mời em đi chơi chứ? Muội muội, đi đi mà, chỉ hai người chúng ta mà thôi, nếu giữa chúng ta có chuyện gì, cứ nói ra là được, nói hết ra rồi thì vẫn là chị em tốt.” Trì Hải Hoan nói.
“Được rồi, em đi.” Hải Nhạc nói.
Nếu chị ấy thật lòng mời, nàng cũng không có lí do gì mà từ chối. Trì Hải Hoan mời nàng đi ăn lẩu, Trì Hải Hoan lúc nào cũng rất ân cần, lúc nào cũng ngâm đồ ăn cho nàng, còn bắt chuyện nàng tán gẫu này nọ, giống như những xích mích với Hải Nhạc trước đó là chưa từng xảy ra bao giờ vậy.
Ký lai chi, tắc an chi (đã xảy ra rồi thì nên chấp nhận), có ăn thì ăn, Hải Nhạc cũng không sợ chị ta lại chơi nàng lần nữa, chỉ ăn lẩu thôi, hơn nữa hai người còn đang ở ngoài đường, chị ta không có khả năng giở trò gì đi?
Hải Nhạc đang ăn ngon lành thì Trì Hải Hoan đột nhiên nói: “Anh kia nhìn đẹp trai quá!”
“Ai a?” Hải Nhạc không khỏi hồ nghi ngẩng đầu nhìn xung quanh.
“Người kia kìa, kia kìa.” Hải Hoan chỉ đôi đũa vào một thân ảnh.
Hải Nhạc nhìn qua, nhìn kỹ một chút, soái ca mà chị hai nói chính là thầy Thích!
Chỗ hai người đang ngồi không phải là phòng kín, mà là phòng đôi dùng cửa chia ra, người ở trong có thể nhìn ra ngoài, mà bên ngoài cũng có thể nhìn thấy bên trong.
Không ngờ thầy Thích lại xuất hiện ở tiệm lẩu, có điều xa nhau như vậy, nàng cũng không muốn đi qua chào hỏi, ai dè Thích Hán Lương và hai người nữa cũng đi về phía họ, Thích Hán Lương đi ngang qua liếc mắt một cái liền thấy được nàng, giơ tay chào nàng: “Hải Nhạc, sao em lại ở đây?”
Hải Nhạc vội đứng lên, mỉm cười nói: “Thưa thầy, em với chị em cùng nhau đến đây ăn lẩu, thầy có muốn ngồi chung không ạ?”
Hải Hoan cũng đứng lên, nói: “Ồ, thì ra đây chính là thầy Thích mà hồi đó em hay nhắc tới à?”
Thích Hán Lương cười cười: “Đúng vậy, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Hải Nhạc, Thích Hán Lương, không ngờ Hải Nhạc lại có một chị gái giống nhau như đúc, thật đúng là hoa tỷ muội a, giúp tôi mở rộng tầm mắt, ha ha.”
“Nga, hiểu rồi, hiểu rồi.” Hải Hoan gật đầu liên tục, sau đó nàng cười, nói, “Thầy Thích đúng là biết cách nói chuyện, thầy đang khen Hải Nhạc hay là đang khen em thế? Cho dù thầy khen ai, em nghe cũng thấy rất vui.”
“Hai người đi trước, tôi có việc ở đây rồi.” Thích Hán Lương nói với hai người đi chung.
“Tôi ngồi chung với các em cho vui.” Thích Hán Lương mỉm cười nói với hai cô bé.
“Tốt tốt, hoan nghênh hoan nghênh.” Hải Nhạc cười nói.
Nàng cũng không ngờ lại gặp được thầy chủ nhiệm của mình ở đây, hơn nữa thầy còn đồng ý ăn lẩu chung với hai người.
Ba người tán gẫu rất vui vẻ, Thích Hán Lương kể cho hai cô bé những chuyện thú vị hắn gặp ở nước ngoài, chọc các nàng thoải mái cười to.
Đang cười nói, điện thoại Hải Nhạc vang lên, nàng nhìn lại, là Thư Dật gọi.
“Em đi nói chuyện điện thoại.” Hải Nhạc áy náy nói, liền chạy ra ngoài bắt điện thoại.
“Em đang ở đâu? Ở nhà à? Có nhớ tôi không?” Giọng Tạ Thư Dật nghe có chút mỏi mệt.
“Em đang ăn cơm ngoài đường, chị hai mời.” Hải Nhạc nói.
“Cái gì? Mụ phù thuỷ kia mời em ăn cơm? Không phải là Hồng Môn Yến đấy chứ? Em cũng phải tự cẩn thận một chút, quỷ biết con mụ kia muốn chơi trò gì nữa?” Tạ Thư Dật vội vàng nói.
“Không đâu, chị ấy thật lòng mời em ăn cơm mà, chị ấy nói bữa trước đánh em xong, trong lòng chị lúc nào cũng thấy hối hận, cho nên muốn mời em ăn cơm để xin lỗi, anh đừng suy nghĩ nhiều, chị ấy có thể chơi trò gì được nữa chứ, đừng nghĩ nhiều, em sẽ không sao đâu.” Hải Nhạc nhẹ nói, “Bọn em cơm nước xong sẽ về nhà ngay, anh yên tâm đi.”
“Ân, em phải cẩn thận chút, cẩn thận vạn năm thuyền (cẩn tắc vô áy náy).” Tạ Thư Dật dặn đi dặn lại.
“Em biết rồi, anh yên tâm đi.” Hải Nhạc lưu luyến cúp máy.
Nàng trở về phòng, thấy chị hai đang cười ngửa tới ngửa lui, mà thầy thì cũng đang cười rất vui vẻ.
“Thầy ơi, không ngờ thầy lại vui tính như vậy a, em cứ nghĩ giáo viên ai cũng rất nghiêm túc chứ, thật hâm mộ Nhạc Nhạc có một giáo viên chủ nhiệm như thầy đó, nếu thầy là giáo viên chủ nhiệm của em thì tốt biết mấy.” Hải Hoan vừa chùi nước mắt (* cười ra nước mắt) vừa nói.
“Thầy lúc nào cũng vui tính lắm, ha ha, tiết học của thầy lúc nào cũng được mọi người chờ mong nhất.” Hải Nhạc nói.
“Thế… thầy, thầy có bạn gái chưa ạ?” Hải Hoan hỏi.
Thích Hán Lương lắc đầu: “Một tên cô đơn, không ai thèm a.”
“Sao lại thế được?” Hải Nhạc giật mình hỏi.
“Có gì mà không được chứ? Ai bắt thầy nhất định phải có bạn gái bây giờ a.” Thích Hán Lương khẽ liếc nàng một cái.
“Ách, em chỉ thấy hơi bất ngờ mà thôi, thầy tốt thế mà…” Hải Nhạc ấp úng.
“Vậy… Thầy Thích, thầy không có bạn gái, em không có bạn trai, thầy thấy em thế nào? Đủ tư cách làm bạn gái thầy không ạ?” Hải Hoan nói nửa đùa nửa thật.
“Ha ha, em thật thích đùa.” Thích Hán Lương có chút xấu hổ.
“Có gì không được chứ? Em cũng không phải học trò của thầy mà, nếu là ở Nhật, học sinh cỡ tuổi em với giáo viên cỡ như thầy chính là cặp đôi hoàn hảo đấy ạ.” Hải Hoan chu miệng.
Thích Hán Lương cười cười nói: “Nhưng, đây không phải là Nhật Bản.”
Hải Nhạc im lặng nhìn Thích Hán Lương, lại nhìn sang chị hai, trong đầu đột nhiên chợt lóe, nàng bất động thanh sắc cúi đầu.
Có phải chị hai đang chuẩn bị không thích Thư Dật nữa chăng? Thấy chị ấy với thầy Thích tán gẫu hăng say như vậy, thoạt nhìn giống như rất có ý với thầy Thích, vậy… nàng có nên thuận nước đẩy thuyền không, nói không chừng đến lúc đó có thể chị hai sẽ buông được Thư Dật xuống mà đi thích thầy Thích chăng?
Vì ý tưởng này mà trái tim nàng cứ đập liên hồi nãy giờ.
“Thầy ơi, chúng ta ăn uống xong tụi em mời thầy đi chơi được không ạ? Em biết một chỗ rất vui.” Hải Nhạc nói.
“A? Chỗ nào mà vui?” Thích Hán Lương hỏi.
“Một chỗ gọi là Dạ Chi Hoàng Triều ạ, em mời thầy với chị hai đi chung cho vui.” Hải Nhạc cười nói.
Để xem mình có khiếu làm bà mai hay không đi.
“Được đấy, chị cũng đang muốn ra ngoài giải sầu, thầy ơi thầy cũng đừng có từ chối lòng tốt của em em đấy nhé.” Hải Hoan tỏ ra cực kì hưng phấn.
“Ha ha, vậy được rồi, vậy chầu này để thầy đãi đi.” Thích Hán Lương cười nói.
Ba người rời khỏi quán lẩu, đi tới Dạ Chi Hoàng Triều, bao một phòng, Hải Nhạc ngồi một chỗ nhìn thầy mình với chị hai hát đôi, nhìn chị hai rất vui vẻ, không biết thầy Thích có thể thay thế vị trí của Thư Dật trong lòng chị ấy không?
Hải Hoan hát xong, lại đây uống nước, nàng hỏi Hải Nhạc: “Em gái, sao em không đi hát a.”
“Chị hát hay hơn em mà.” Hải Nhạc cười cười, nói.
“Vậy em ngồi đây một mình thì cũng không có gì vui a, vậy đi, chúng ta chơi đoán số, ai đoán thua thì phải uống rượu.” Hải Hoan nói.
“Thôi thôi, chị cũng không phải không biết, em không biết uống rượu a.” Hải Nhạc xua hai tay.
“Aiz, hiếm khi đi chơi với nhau, không uống rượu trợ hứng thì cũng mất vui.” Hải Hoan nói, không nói gì cầm một chai bia lạnh đưa cho em, “Em uống một chai trước thử xem cảm giác thế nào, nói thật, chị rất thích cảm giác khi uống rượu, toàn thân nhẹ bẫng, cảm giác rất thoải mái.”
“Nhưng lỡ uống say, ai đưa mình về nhà a?” Hải Nhạc lo lắng.
“Không phải có thầy Thích ở đây sao? Sợ cái gì?” Hải Hoan nói.
“Hai người đang chơi trò gì đấy, tôi cũng góp vui một chút.” Thích Hán Lương thấu lại nói.
“Bọn em định chơi đoán số, thua phạt rượu.” Hải Hoan nói, “Thầy cũng chơi cho vui.”
“OK, vậy… Hải Nhạc, chúng ta cũng đừng làm chị em mất hứng nào.” Thích Hán Lương nói.
“Được rồi.” Thấy thầy nói vậy, Hải Nhạc cũng không thể từ chối.
Hải Nhạc rất ít khi chơi, lúc nào cũng thua hai người họ, uống mấy chai xong cũng thấy hơi choáng váng xây xẩm.
“Chị hai, em chịu hết nổi rồi, em không uống được nữa đâu.” Hải Nhạc chối từ.
“Hải Nhạc, tửu lượng của em thật sự yếu quá, vậy thôi để tôi đưa em về nhà đi.” Thích Hán Lương hơi lo lắng.
“Muội muội, tửu lượng của em đúng là quá yếu.” Hải Hoan lắc đầu đứng dậy mở cửa đi ra ngoài, khi đi vào đưa ra một viên thuốc màu trắng cho Hải Nhạc, nói, “Chị ra quầy tiếp tân lấy thuốc tỉnh rượu nè, em uống thuốc đi, sẽ thấy đỡ hơn nhiều.”
“Dạ.” Hải Nhạc bỏ thuốc vào miệng, uống nước đá nuốt xuống.
“Em đi toilet chút xíu.” Hải Nhạc say đến mức thấy cái lưỡi cũng lớn lên.
“Đi đi, có cần chị dìu em không?” Hải Hoan hỏi đầy quan tâm.
“Không cần đâu ạ.” Hải Nhạc lắc lắc đầu, đi vào toilet trong phòng.
Thấy Hải Nhạc đi, Thích Hán Lương đi đến trước mặt Trì Hải Hoan, hạ giọng hỏi: “Trì Hải Hoan, cô thật sự muốn làm như vậy sao?”
“Như vậy là đã tốt lắm rồi, không cần tôi mở miệng, là tự cô ta đâm đầu vào lưới! Hơn nữa, nếu tôi không làm như vậy, anh có thể nghĩ ra cách nào xử lí tốt hơn à? Cách này tuy có hơi bất đắc dĩ nhưng cũng chính là cách hiệu quả nhất!” Trì Hải Hoan trợn trắng mắt với Thích Hán Lương một cái, “Thầy Thích à, thầy cũng quá mềm lòng rồi đấy, để thành toàn cho thầy tôi mới phải làm như vậy, thầy nghĩ lại xem nếu làm vậy, Tạ Thư Dật nhất định sẽ long nhan đại nộ (vô cùng tức giận), cứ vậy mà cãi nhau chia tay với Hải Nhạc, sau đó nó sẽ là của thầy rồi! Đừng làm bộ nữa, thầy nói thử xem, làm sao thầy làm cho Hải Nhạc với Tạ Thư Dật chia tay được đây? Thầy Thích à, đừng mềm lòng, từ đây trở đi, Hải Nhạc là của thầy, Tạ Thư Dật là của tôi, tội gì không làm chứ?”
“Quên đi, tôi nghĩ tôi vẫn nên đưa hai người về nhà đi.” Thích Hán Lương nói, “Nếu làm vậy, tôi sợ Hải Nhạc sẽ hận tôi mất.”
“Được lắm, thầy Thích, thầy mà không làm vậy, tôi chỉ cần một cú điện thoại thôi là sẽ có một bó nam nhân đứng chờ ở đó, thầy mà đưa chúng tôi về nhà, tôi vẫn có thể đạt được kết quả tôi muốn, Hải Nhạc đừng hòng trốn khỏi kiếp này!” Hải Hoan mặt không đổi sắc nói, “Đây là nó nợ tôi! Nó nợ tôi thì tôi phải bắt nó trả!”
“Trì Hải Hoan, em ấy nợ cô cái gì? Đúng là tôi muốn ở bên em ấy, nhưng tôi chưa từng nghĩa phải dùng đến cách này! Trì Hải Hoan, tôi thật sự rất coi thường cô, em ấy là em gái cô! Nếu cô làm vậy, nghĩ lại, nghĩ lại cho kĩ xem, Tạ Thư Dật chắc gì đã tin! Nếu hắn thật sự thích Hải Nhạc, hắn sẽ quan tâm chuyện đó à? Tôi thấy…” Thích Hán Lương còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng xả nước, hắn thở dài một hơi, lùi lại.
“Để ý hay không thì cũng phải thử một lần, không có thằng đàn ông nào mà không để ý người mình thích lại ngủ với một thằng khác phải không? Nghĩ lại đi, nghĩ lại sau này nó sẽ nằm trong lòng anh, mà không phải là trong lòng Tạ Thư Dật, cho dù phải bất chấp thủ đoạn thì cũng là đáng giá!” Trì Hải Hoan nói vội với Thích Hán Lương.
Đúng lúc này, Hải Nhạc loạng choạng đi ra, Trì Hải Hoan nói với Thích Hán Lương như không có gì xảy ra: “Em gái em tửu lượng không được tốt, vậy thầy liều với em đi, tối nay em đang cực kì cực kì muốn uống rượu.”