Tags

, ,

Tản mản về [Năm tháng vội vã] và mối tình đầu. Liên quan trực tiếp đến Happy Camp 🙂

nam-thang-voi-va__1

Năm tháng vội vã_Vương Phi.

Vươn Lân · 匆匆那年/Năm Tháng Vội Vã – 王菲/ Faye Wong/ Vương Phi

Lúc đầu tính ghi đề là “Gửi một thời tuổi trẻ”. Nhưng nghĩ lại, tuổi đời của mình cũng đâu đã già, sao lại gửi cho quá khứ từ “tuổi trẻ” được? Nhưng ai cấm tuổi đời non nớt thì tuổi tâm hồn không được già đâu? “Tuổi của ta là tuổi của trái tim” (trích của ai Shi quên rồi) mà! Nhưng rồi cũng lại thôi. Trẻ rồi già, già rồi lại trẻ, không thể dùng những từ này để nói về thời thơ mộng ấy được. Hay là “Gửi một người tôi đã từng yêu” nhỉ? Nghe như lời cô nàng nào vừa mới thất tình xong đang trong giai đoạn níu kéo ấy! Với lại mình viết cho mình mà. Thôi thì, gửi một thời tôi đã yêu.

Nói luôn là bạn chưa đọc truyện, cũng chẳng xem phim. Bạn chỉ đọc review và “đắng lòng” thôi. Shi đánh hơi thấy mùi ngược là chạy xa tám trăm mét rồi. Nhưng sau khi xem Happy Camp xong lại cảm thấy như… Hình như… có cái gì vừa được đánh thức, hoặc có cái gì bằng thuỷ tinh vừa rơi vỡ trong lòng. Ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ, tuổi học trò.

Tuổi học trò của Shi không nhiều chuyện vui. Với đa số mọi người, vui nhất chắc là thời cấp ba. Thời áo dài trắng thướt tha, xe đạp quay đều trên phố, có nắng trưa gay gắt, có nằng chiều buồn tênh, có kì thi tốt nghiệp và lưu bút ngày xanh. Nhưng với Shi, những năm lớp 6, 7, 8 mới là những gì đáng nhớ nhất trong vùng kí ức mà Shi gọi là “tuổi học trò”. 

Một ngày đi học của Shi rất đáng chán. Dậy, ăn sáng, đi học, ăn trưa, đi học, về nhà, ăn chiều, đi học thêm, về nhà, ăn tối, học bài, đi tắm, đi ngủ. Một tuần đi học bảy ngày, chủ nhật thì chỉ phải học buổi sáng đến khoảng 12 giờ trưa là được về. Một năm không đi du lịch bao giờ vì ngày nghỉ đều có bài “tăng ca” và bố mẹ Shi thì đều không rảnh. Nhưng may mắn là Shi từng có những người bạn rất rất rất tốt. Sáng chiều có nhau, có bài cùng làm có quậy cùng quậy 🙂 Nhớ ngày xưa mỗi ngày học chừng khoảng 4 môn nên phải mang chừng 2 cuốn vở mỗi môn và 4 cuốn sách, cộng thêm máy tính, bút viết rồi mấy thứ linh tinh khác nên lúc nào cặp cũng cực kì cực kì nặng, có lần Shi cân thử thấy cũng được gần 10 kí. Mà hồi đó trong nhóm bạn có một thằng rất khoẻ. Bản gần nhom àh, nhưng cái cặp bản xách bự gấp 3 cặp Shi vì bản đi học thêm gấp đôi Shi nữa. Một trong những sinh vật mà thiên hạ gọi là “con người ta” đấy ạ. Nguyên nhóm chơi chung khoảng đâu 5, 6 đứa, có mình bản là con trai, nên mỗi ngày đi học bản đều phụ trách rinh cặp của mọi người lên tận lớp [trên lầu ba] giùm. Bản thiệt là dễ thương hết sức 🙂 Dễ thương hơn nữa là bản rất giỏi anh văn và toán, nên hễ có bài nào khó là mọi người cứ túm đầu bản ra giải xong chép và được mười điểm. Mỗi tội bản viết chữ rất xấu nên nhiều khi cũng khó mà hiểu được bản viết cái gì trong cái đống “lời giải” bản đưa. 

Có lần cả nhóm 4 người đi làm thí nghiệm hoá học xong rồi, không có chuyện gì làm nên bản mới xoay qua nghịch hoá chất chơi (!). Bữa đó là làm thí nghiệm tính tan của các chất kim loại trong dung dịch acid, ví dụ như sắt và kẽm tan trong HCl trong khi đồng thì không tan được vậy í. Mình làm thí nghiệm thì mình bỏ vài mãnh kẽm nhỏ vào một ống nghiệm chứa vài giọt acid thôi. Nhưng mình quậy thì mình phải bỏ vài mãnh kẽm vào nguyên lọ acid nó mới vui (!!!). Lúc Shi xoay qua thì bản đã chơi xong rồi, còn tỏ ra vô cùng khoái chí và vô tội nữa chứ. Shi tá hoả luôn nên mới dọn dẹp, vờ như không có chuyện gì xảy ra và túm mấy đứa còn lại ù béng lên lớp. Đến cuối ngày hôm đó, lúc Shi có việc đi vào phòng giám thị mới phát hiện có một bạn giai lớp khác đang bị một thầy (cũng lớp khác) huấn vì tội phá hư hoá chất phòng thí nghiệm 0_o

Còn nhiều chuyện vui buồn nữa mà đi qua cái thời vui vẻ nhất, hồn nhiên nhất, mãnh liệt nhất ấy mới thấy những cảm xúc kia nó chân thật, nó tinh khiết đến mức độ nào. Ngày xưa cũng hồi cấp hai, có lần học giáo dục công dân học về “Mối tình đầu”, thầy mình mới nói mối tình đầu đẹp là vì nó trong sáng và không bị nhiễm những vấn đề sinh tồn như tiền bạc, vật chất. Hồi đó Shi nghĩ, nếu là tình yêu thật sự thì cũng đâu dính những thứ đó. Xin lỗi thầy, em sai rồi. Cho dù trong tình cảm mình không đề cập đến tiền bạc hay quà cáp với nhau đi nữa, thì mình cũng phải dùng tiền lương của mình để tự mua đồ trang điểm, nước hoa, quần áo, giày dép. Thời gian của mình không chỉ dùng riêng cho việc học và yêu đương nữa mà còn phải đi làm, đi dọn dẹp nhà cửa, đi quản lí chi tiêu. Nhiều khi Shi thấy, yêu cũng mệt. Hồi trước làm một bài luận Shi có đọc trong cuốn “Tại sao đàn ông muốn tình dục và phụ nữ cần tình yêu” của tác giả Allan Pease có viết một câu: “Một mối quan hệ/một mối tình giống như một công việc trả lương 8 tiếng/ngày vậy. Và bạn nên xem nó như một công việc. Nếu người yêu của bạn muốn ra đi, họ phải báo trước cho bạn ít nhất hai tuần. Phải có tiền thanh toán hợp đồng, tiền thưởng và trước khi đi họ phải tìm cho bạn một người thế chỗ tạm thời đã.”

“Hồi đó bọn em không bao giờ nói đến từ yêu, yêu là từ xa vời, nặng nề biết bao. Bọn em chỉ nói thích, kể cả thích cũng chỉ là thích vụng trộm.” (Năm tháng vội vã_Cửu Dạ Hồi)

Mối tình đầu của Shi bắt đầu khi đã kết thúc (với người kia) và dư âm vẫn còn dai dẳng, dù đã 5,6 năm rồi. Hồi đó là khảong lớp 7, và đã qua hết học kì một rồi. Bỗng một ngày đẹp trời có nhỏ bạn nói, ê, thằng XX nó thích mày kìa. Hở? Bạn XX là bạn nào vậy? Trời, học chung lớp nửa năm rồi không biết hả, nó ngồi kia kìa *chỉ chỉ*. Xạo đi bà ơi, ai thèm thích tui. Mà học nửa năm rồi tui mới biết lớp mình có người tên XX đó nha.

Ai dè mấy ngày sau có người tỏ tình với mình thiệt. Nhưng mà, Shi từ chối. Vì từ hồi nhớ chuyện bố Shi đã đi tàn sát các tình sử phong vân của hai bà chị Shi rồi, và gần như ngày nào bố Shi cũng nhắc, không có yêu đương gì hết nghe con, lo học đi. Cũng buồn. Anh rất tốt nhưng em rất tiếc.

Từ chối thì từ chối nhưng mà Shi cũng từ từ hay để ý đến… đến… cái anh chàng nào đó 🙂 Mỗi lần nghe tụi bạn chọc chọc thì mình cũng vui vui, nghe bạn kể ai đó nói “Mình sẽ thích AA mãi mãi” mình cũng cảm động. Qua một năm, bạn lại đến hỏi lần nữa. Lại từ chối. Vì Shi biết mình sẽ không đi chơi chung được, không học chung lớp được nữa. Không làm tròn được nghĩa vụ của một người bạn gái thì mình không nên nhận lời với bạn làm gì. Thời non dại của Shi trôi qua rất vô cùng… không dũng cảm, nhỉ? 😉

Chịu. Mình biết bạn buồn lắm, nhưng mình ích kỷ hy vọng bạn sẽ vẫn giữ lời, chờ mình đến khi không còn trói buộc. Ai ngờ, qua lớp mới, bạn thích liền bạn khác. Cô bạn này mình học chung lớp đã 3 năm, bạn cũng học chung ba năm, chỉ là năm cuối mình và bạn khác lớp, bạn và bạn ấy lại cùng lớp. Mình cũng buồn, cảm giác như bị phản bội, nhưng lỗi của mình mà, mình từ chối bạn đấy thôi. Vậy nên, thôi. Mình không trách bạn điều gì, cũng chưa từng lộ ra tí hi nào. Chỉ là cố gắng đi qua lớp bạn thường hơn, cố gắng đi ngang qua chỗ bạn hay ngồi mỗi giờ ra chơi để ngắm bạn lâu hơn một chút.

Rồi… mùa qua đi. Qua đi… Qua đi.

Mình và bạn tốt nghiệp, ra trường. Bạn và bạn ấy cùng trường, mình lại đi một con đường khác. Đáng lí mình cũng cùng trường với bạn rồi, nhưng mình lại đậu thêm một trường khác, nên đành bỏ lại thôi. Nói thiệt, lúc nghe bạn nói bạn với bạn ấy khác lớp, mình vui lắm nhé. Cứ tưởng bạn và bạn ấy chung trường thì sẽ đến với nhau, không ngờ ai rồi cũng khác.

Nói thiệt, giờ viết những dòng này mình cũng đang rất hả hê 🙂

“Có những thứ không quay lại được. Nhưng những gì tốt đẹp ấm áp vẫn luôn ở quanh đây.”

Shi cứ nhớ hoài lúc đầu năm học lớp 8, trường dán danh sách các lớp lên bảng để học sinh tự xem năm sau mình học lớp nào. Lúc Shi đang đứng ngước đầu lên dò tên, bất thình lình nghe tiếng bạn sau lưng nói “Lớp 8/7, mình học chung lớp đó”. Bạn đứng sau lưng Shi, chỉ tay lên bảng tên, cứ như vòng ôm vậy. Rất ấm.

Shi nhớ hũ sao bạn tặng sinh nhật hè năm lớp 7. Rõ ràng là mình từ chối rồi, sao bạn còn tặng quà cho mình làm chi? Đã gấp sao sao không thổi phồng lên mà để dẹp lép vậy nè? Vậy mà Shi còn dở hơi đến mức gỡ ra vài cái coi có ai viết gì bí mật lên đó không nữa. Ai dè không có nên đành ngậm ngùi gấp lại. Đến giờ Shi vẫn còn giữ hũ sao và tấm giấy gói quà bạn tặng. Còn cất công bỏ giấy thơm vào để hũ sao được thơm nữa.

Nhưng… không quay lại được nữa.

Những năm tháng hạnh phúc ấy đã trôi qua, những tưởng như mình vẫn còn đang chìm đắm trong dư âm của nó, nhưng… hết rồi. Qua đi vội vã.

Ngày xưa không biết ai nói, ngày đầu tiên sau khi chia tay, người ấy là tất cả. Ngày thứ hai sau khi chia tay, người ấy còn một nửa. Ngày thứ ba sau khi chia tay, người ấy chỉ là một phần tư. Nhưng theo quy tắc toán học, dù bạn có chia bao nhiêu lần đi nữa, người ấy sẽ chẳng bao giờ trở thành 0 cả.

Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ về bạn, có góc chuông gió nào trong Shi vẫn còn rung rinh vang vang khe khẽ. Như một cơn gió nhẹ lướt qua lòng. Nhưng, cũng chỉ vậy mà thôi.

Hè này, có thể chúng ta sẽ gặp lại, có thể không. Shi đã mập hơn trước, xấu hơn trước, nhưng cũng đã hiểu và yêu bản thân mình nhiều hơn trước. Hy vọng Shi sẽ đủ tự tin để trò chuyện với bạn, về những ngày chúng ta không hiện hữu trong cuộc đời nhau, những ngày đã qua và những ngày mai sau, như những người bạn cũ. 

“Đã lâu không gặp.”

***

Bài này Tịch Nguyệt đăng giùm Shi ha.