Tags

Mẹ Hải Nhạc trầm tư một chút, thở dài một hơi nói: “Nếu ép Hải Hoan và Thư Dật thành một đôi, thì đúng là không công bằng cho con thật, được rồi, mẹ hứa với con, cho ba đứa con thời gian một tháng, cha mẹ sẽ không nhúng tay vào nữa, ba đứa tự xử lý cho tốt, như vậy, Hải Hoan hẳn là cũng sẽ không có gì dị nghị đi, một tháng sau, mẹ muốn kết quả! Nếu Thư Dật chọn con, các con cứ quen nhau đi, còn nếu Thư Dật chọn Hoan Hoan, con phải bước đi!”

Hải Nhạc mừng như điên, nàng không ngừng hôn mẹ: “Mẹ, con cảm ơn mẹ! Con cảm ơn mẹ! Con thật sự rất cám ơn mẹ!”

Một tháng, rõ ràng Thư Dật yêu nàng, làm sao có thể đi chọn chị hai chứ? Nàng chỉ muốn cho chị hai một khoảng thời gian giảm xóc mà thôi, đế cho chị ấy nhận ra sự thật là nàng và Thư Dật mới là yêu nhau thật sự!

Khi Hải Hoan biết quyết định của mẹ mình, nàng ta giận muốn chết, vọt ngay tới phòng Hải Nhạc, khi Hải Nhạc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã vung tay cho Hải Nhạc một cái tát.

Hải Nhạc ôm bên má bị đánh, nhìn người chị đã trở thành xa lạ, nói: “Chị dựa vào đâu mà đánh em?”

“Tao muốn đánh tỉnh mày đấy! Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần mày giành đồ với tao, mày có thắng được bao giờ không?” Hải Hoan cười lạnh nói.

“Thư Dật không phải đồ vật, hắn là một người.” Hải Nhạc đã bình tĩnh lại, nàng khinh thường phải nói chuyện với cô chị đang tức sắp điên kia.

“Mày có biết mày làm như vậy, tao nhất định sẽ không để cho tụi mày được toại nguyện! Mày muốn ở bên Tạ Thư Dật chứ gì! Đó là chuyện không có khả năng! Vĩnh viễn không có khả năng!” Hải Hoan nói.

Hải Nhạc lạnh lùng nhìn chị: “Chị cũng nên biết chị càng làm vậy, em sẽ càng không nhường bước! Em nhất định sẽ không nhường bước! Dựa vào cái gì mà thứ gì chị thích thì thế nào cũng phải lấy được cho bằng được chứ? Dựa vào cái gì? Thư Dật chắc chắn sẽ không thích chị! Thế nào đi nữa cũng sẽ không thích chị! Chị hai, chị tỉnh lại đi, chị rời đi đi!”

Hải Hoan tức tới mức không thở nổi, chỉ vào mũi Hải Nhạc nói: “Ai cũng nghĩ mày hiền lành, mày dối trá thì có! Giả trong sáng! Tiểu nhân! Mày biết rõ tao thích Tạ Thư Dật, rõ ràng tao với hắn đã quen nhau rồi, mày lại chen một chân vào! Mày làm vậy thì gọi là cái gì? Hoàn toàn là một con tiểu tam! Tiểu tam!”

Hải Nhạc nhẹ nhàng đẩy tay nàng ra, nói: “Đừng chụp mũ lộn xộn cho em, em không phải tiểu tam, từ trước đến giờ chưa từng làm tiểu tam! Lúc trước, cũng tại em thấy chị thích Thư Dật nhiều quá, tốt bụng giúp chị, kỳ thật, em cũng thích anh ấy! Chỉ là em nhường cơ hội cho chị mà thôi! Vì chuyện cosplay mà Thư Dật cãi nhau với em, là em bảo anh ấy đi theo đuổi chị, đi quen chị! Bây giờ em mới biết em sai nhiều đến cỡ nào! Thư Dật căn bản không thích chị! Là vì cãi nhau với em, bị em ép đi quen chị mà thôi! Đây là chuyện mà em hối hận nhất cuộc đời này! Em không nên bận tâm đến tình chị em mà từ bỏ tình cảm cá nhân của mình! Chị hai, chị dám thề lần đầu tiên của chị thật sự là cho Thư Dật không? Mẹ tin chị, nhưng em cũng không tin chị đâu! “Lần đầu tiên” mà chị “cho” Thư Dật chắc chắn là giả dối! Chị chỉ khi dễ hắn ngủ say không biết gì thì có!”

“Mày…!” Hải Hoan nghẹn họng, nhưng nàng nhanh chóng nói, “Mày nói vậy là… là vu khống, vu khống! Lần đầu tiên của tao thật sự cho hắn! Mẹ còn tận mắt thấy nữa!”

Hải Nhạc khinh thường, cười cười: “Em nghe nói chuyện đó cũng có thể làm giả được, chị thông minh như vậy, làm sao có thể giao ra lần đầu tiên thật chứ? Không chừng là chị làm cách nào để chị và Thư Dật nhìn giống như lần đầu tiên mà thôi! Nhưng cho dù là lần đầu tiên đi nữa, dùng lần đầu tiên để trói buộc một người đàn ông, chị có cảm thấy chị làm như vậy là có hơi đê tiện, hơi quá đáng không? Hoàn toàn không để ý đến ý muốn của người khác, áp đặt lên đầu Thư Dật, ép Thư Dật đính hôn với chị, chị hai, chị thật sự rất quá đáng!”

Trì Hải Hoan nhìn Hải Nhạc, bây giờ muội muội nói chuyện thẳng thừng như vậy, thì ra muội muội cũng không yếu đuối như nàng tưởng a!

Nàng nghiến răng nghiến lợi nói với Hải Nhạc: “Trì Hải Nhạc! Mày cho là cứ vậy thì Tạ Thư Dật sẽ thuộc về mày à? Tao cũng sẽ cứ vậy mà rời đi ư? Tao nói cho mày biết, thứ gì tao đã nhìn trúng, tao nhất định phải nắm trong tay cho bằng được thì tao mới có thể cam tâm! Tới tay rồi, đến lúc đó tao sẽ xem tình hình, nếu thấy không thích nữa, có thể tao sẽ vứt về cho mày cũng không chừng! Nhưng bây giờ, không được! Tao sẽ không thua mày đâu!”

Hải Nhạc thở dài một hơi nói: “Chị hai, tình cảm không phải đồ vật, Thư Dật cũng là người, làm sao có thể để chúng ta giành tới giành lui chứ? Chị vẫn không hiểu được! Được rồi, trong vòng một tháng, em mong chị có thể hiểu ra đạo lý này.”

“Tao không cần biết, tao không cần biết! Thứ tao muốn không chỉ là một tháng, tao muốn cả đời kìa! Trì Hải Nhạc, thứ mà tao không có được thì mày cũng đừng hòng mà có được! Tao sẽ chơi tụi mày cả đời! Tụi mày cũng đừng hòng mà quăng tao đi vui vẻ một mình!” Trì Hải Hoan oán hận gằn từng tiếng, sau đó căm giận rời đi.

Hải Nhạc ngồi phịch xuống ghế, chị hai nói vậy, nhất định là không chịu buông tha cho nàng và Thư Dật rồi!

Nàng sờ tay lên gò má sưng đỏ, chị hai thật sự là độc ác, xuống tay không lưu tình chút nào! Lần này nàng không so đo với chị ấy, nhưng lần sau nàng nhất định sẽ không để chị ấy có cơ hội đánh nàng nữa!

Đến khi Tạ Thư Dật thấy dấu tay năm ngón chình ình trên mặt nàng, hắn lập tức nổi giận, định đi tìm Hải Hoan tính sổ, Hải Nhạc đành phải giữ chặt hắn lại.

“Thư Dật, đây là chuyện giữa em và chị hai, em sẽ tự mình xử lý, anh đừng xen vào, được không? Anh yên tâm, em sẽ xử lý tốt.”

“Em không biết trốn hả? Sao em lại ngu ngốc như vậy chứ? Mặt của em là để cho người ta đánh giải trí à? Tôi đúng là hết cách với em! Tại sao phải nhịn cô ta như vậy? Em xem cô ta là chị, cô ta có xem em là em không? Người như thế, không cho cô ta một bài học, cô ta cứ tự cho mình là nữ vương, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa! Dựa vào cái gì mà cô ta dám đánh em chứ! Dựa vào cái gì? Tạ Hải Nhạc! Sao em lại ngốc thế chứ! Thật đúng là tức chết tôi!”

Tạ Thư Dật thật sự bị tức chết, hắn không thể chịu được Hải Nhạc rõ ràng bị khi dễ mà cứ không biết đánh trả như thế.

“Nữ nhân tôi cần là người phải biết tự bảo vệ mình! Không phải cứ yếu đuối không biết phản kích kiểu như em! Tạ Hải Nhạc, em mà không trả cái tát này lại cho cô ta, về sau tôi sẽ không bao giờ lo cho em nữa, không quan tâm tới em nữa!” Tạ Thư Dật tức giận nói.

Hải Nhạc thấy hắn tức giận như vậy, trong lòng có chút xấu hổ, nhưng cũng có chút ngọt ngào, hắn không cho phép bất cứ ai khi dễ nàng, nhưng thật ra là quan tâm nàng đấy thôi.

“Sau này em sẽ không vậy nữa, em chỉ thấy chị ấy là chị hai, em không đề phòng nên để chị ấy đánh trúng em mà thôi, lần sau, lần sau nếu chị ấy còn làm vậy nữa, em sẽ đánh lại, anh đừng không quan tâm tới em mà, anh mà không quan tâm tới em, em sẽ rất đau lòng, anh bỏ được để em đau lòng à?” Hải Nhạc ôm cổ Tạ Thư Dật, mềm mại nhỏ nhẹ làm nũng, chiêu này bách phát bách trúng.

Nét mặt Tạ Thư Dật quả nhiên dịu xuống một chút, nhưng trong nhất thời còn giống như chưa kịp phản ứng là Hải Nhạc đang làm nũng với hắn.

“Đừng giận nữa mà, nha? Lần sau em nhất định sẽ không để cho anh thất vọng, cho dù chị ấy ăn hiếp em kiểu nào em cũng sẽ hung hăng phản kích lại! Em sẽ làm kiểu con gái mà anh muốn, em nhất định sẽ làm được mà, Thư Dật, lần sau em sẽ không như vậy nữa, anh đừng giận em được không, mỗi lần anh giận em, trong lòng em đều cảm thấy rất khó chịu, anh đừng để em phải đau khổ được không?” Hải Nhạc chớp lấy thời cơ, chủ động hôn hắn một cái.

Chỉ vài câu nói mềm mại làm nũng đã hoàn toàn dập tắt cơn phẫn nộ của Tạ Thư Dật, hắn ôm chặt lấy nàng, đáp lại cho nàng một cái hôn sâu. Thật lâu sau, hắn buông nàng ra, gỉa vờ hung tợn nói: “Em phải nhớ kỹ lời em vừa mới nói! Nếu có lần sau nữa, tôi sẽ thật sự không để ý tới em cho xem! Tôi không cần một cô gái vô dụng!”

“Biết rồi mà.” Hải Nhạc nằm trong lòng hắn, nói, “Em không đánh trả không có nghĩa là em vô dụng, em chỉ là coi chị ấy là chị em mà thôi, lần này em đã hoàn toàn nhận ra là chị ấy không thèm để ý đến tình chị em gì hết, lần sau, em cũng sẽ không nhường chị ấy như vậy nữa.”

“Em chính là mềm lòng, em đúng là một cô ngốc! Aiz, Tạ Thư Dật tôi không biết đã uống nhầm cái thuốc gì rồi, tự nhiên lại đi thích một cái cô ngốc như vậy cơ chứ!” Tạ Thư Dật vẫn còn tức giận.

“Ngốc có cái tốt của ngốc, ngốc mới sẽ toàn tâm toàn ý thích anh, ngốc mới sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng anh a.” Hải Nhạc cười hì hì.

“Thật đúng là ngốc mà! Cứ bị người ta khi dễ!” Tạ Thư Dật lại sấn về phía nàng.

“Hừ, không phải anh cũng khi dễ em hoài còn gì?” Hải Nhạc né cú đánh lén của hắn.

Tạ Thư Dật trợn trắng với Hải Nhạc một cái: “Tôi khác, em là của tôi, dù tôi có khi dễ em thế nào đi nữa, tôi với em đánh là thương, mắng là yêu, đúng, đúng, chính xác là như vậy đấy!”

Hải Nhạc nghe hắn nói vậy, lập tức gõ lên đầu hắn một cái: “Cái gì, xú tiểu tử! Xú tiểu tử, xú tiểu tử lúc nào cũng thích ăn hiếp em! Anh tưởng em dễ ăn hiếp lắm à?”

“Em đánh tôi?” Tạ Thư Dật tóm lấy cô nàng đánh người xong đang định bỏ chạy kia.

“Là anh tự nói mà, đánh là thương, mắng là yêu, em đánh anh, là thương anh, em mắng anh, cũng là yêu anh a!” Hải Nhạc lè lưỡi.

Tạ Thư Dật vừa bực mình vừa buồn cười: “Tiểu trứng thối, được đằng chân đã lân đằng đầu!”

Hai người cười náo loạn, đã quên khuấy mất chuyện bực bội lúc đầu.

Điều khiến Hải Nhạc bất ngờ là, Hải Hoan lại nói xin lỗi với nàng, nói mình không nên nói năng loạn xạ như vậy, còn đánh nàng nữa, cho nên muốn mời nàng ăn cơm để xin lỗi.

Hải Nhạc nghi ngờ, chị hai lại đang định diễn trò gì nữa đây?