Tags
“Con nói cái gì?” Mẹ Hải Nhạc đứng bật dậy.
“Tạ Thư Dật, anh điên rồi!” Hải Nhạc kinh hoảng chạy đến trước mặt Tạ Thư Dật, định che miệng Tạ Thư Dật lại.
“Nhạc Nhạc! Bây giờ là lúc nào rồi? Sao em còn sợ bọn họ biết?” Tạ Thư Dật một tay bắt được bàn tay Hải Nhạc, nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Nói cho bọn họ biết, lần đầu tiên của em, đã thuộc về tôi từ lâu rồi!” Tạ Thư Dật nhìn Hải Nhạc cầu xin.
Hải Nhạc bối rối nhìn hắn rồi lại nhìn mẹ mình, thấy vẻ mặt mẹ vừa bàng hoàng vừa thống khổ.
Hải Nhạc không khỏi liên tục lắc đầu: “Đừng ép em! Thư Dật, đừng ép em!”
Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, Hải Nhạc quay sang nhìn, mẹ nàng đã ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
“Mẹ!” Hải Nhạc thét to lao về phía mẹ mình, quỳ bên cạnh nàng.
Còn bố Tạ lại nhào tới trước mặt Tạ Thư Dật, dùng hết sức bình sinh tát cho Tạ Thư Dật một bạt tai: “Mày cái thằng súc sinh! Làm sao mày có thể ác độc với Nhạc Nhạc như thế hả?” Tạ Thư Dật ôm khuôn mặt nóng rát, không lên tiếng.
Còn bố Tạ, vì quá mức phẫn nộ, ông đột nhiên biến sắc, tay ôm ngực, loạng choạng hai bước rồi cũng đổ vật xuống, Tạ Thư Dật vội vàng ôm lấy ông.
“Cha! Cha!” Tạ Thư dật lại cảm thấy vô cùng sợ hãi, không phải cha bị hắn chọc tức đến phát bệnh lại chứ?
“Nghịch tử! Nghịch tử!” Bố Tạ một hơi không lên được, ngất đi.
“Cha! Cha!” Tạ Thư Dật sợ hãi gọi.
Trì Hải Hoan liền xông ra ngoài, lớn tiếng la về phía dưới lầu: “Mẹ La! Mẹ La! Mau gọi điện thoại cấp cứu a! Mau mau! Lão gia và phu nhân đều bị ngất xỉu rồi! Mau!”
Tại sao lại như vậy? Làm sao có thể biến thành như vậy? Hắn chỉ nói thật ra thôi mà, vì sao bọn họ ai cũng không chịu chấp nhận chứ? Hơn nữa còn tức thành như vậy?
Tạ Thư Dật không khỏi đờ đẫn ngồi bệt xuống.
Bố Tạ và mẹ Hải Nhạc đều cùng nhau nhập viện, nhưng mẹ Hải Nhạc lại không cho Hải Nhạc vào thăm hỏi, nói không muốn gặp nàng.
Cuối cùng, Hải Nhạc quỳ gối trước phòng bệnh, cầu xin mẹ gặp nàng một lần, bố Tạ nằm cùng phòng nhìn không được, mở cửa để cho nàng vào.
“Mẹ, con xin lỗi! Con xin lỗi!” Hải Nhạc khóc đến không thở nổi.
Mẹ Hải Nhạc nhìn nàng, rưng rưng: “Nhạc Nhạc, có thật không? Có thật không? Con và Thư Dật thật sự… thật sự…”
Hải Nhạc hít vào thật sâu, nói: “Mẹ, không thể nào, tại anh ấy không chịu nổi hai người cứ nói tới chuyện trong sạch của chị hai nên anh ấy giận lên mới nói như vậy thôi, không có chuyện đó đâu.”
“Vậy con thề đi, con thề là con và Thư Dật không xảy ra chuyện gì hết! Nếu không mẹ sẽ phải đâm đầu vào tường tự sát mất!” Mẹ Hải Nhạc kích động nói với Hải Nhạc.
Giây phút này, trái tim Hải Nhạc thiếu chút không thở nổi nữa, toàn thân nàng gần như đều đang run lên, phải thề nữa ư?
Cuối cùng, nàng cắn chặt răng, vẫn quyết định mở miệng, chỉ là, giọng nói phát ra rơi vào tai nàng, nghe nhẹ hẫng.
“Giữa con và Tạ Thư Dật không hề có chuyện hết, bằng không, Tạ Hải Nhạc tôi vĩnh viễn không có chỗ yên thân, không thể…” Mẹ đã phản đối chuyện của nàng và Thư Dật đến thế, mối tình này có lẽ thật sự không có khả năng rồi! Nàng rất muốn ở bên Thư Dật! Nhưng thân thể của mẹ thật sự không thể cứ vì nàng mà tức giận đến nỗi phải nhập viện hoài như vậy được! Thư Dật! Thư Dật! Nếu tình yêu của chúng ta có được là từ những đau khổ của mẹ, thì làm sao em có thể yên lòng đây? “Hức… hức…” Hải Nhạc không nhịn được ghé vào mép giường bật khóc.
“Không có là tốt rồi, không có là tốt rồi, không có mẹ an tâm!” Mẹ Hải Nhạc nói.
“Thư Dật, Thư Dật, thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!” Hải Nhạc thầm la lên đầy tuyệt vọng.
“Đứa nhỏ, mẹ cũng không muốn vậy, các con là hai chị em ruột thịt, làm sao có thể lộn xộn với cùng một đứa con trai chứ? Hải Hoan còn chưa tính, nếu con cũng bị Tạ Thư Dật… Mẹ sẽ điên thật mất!” Mẹ Hải Nhạc lo lắng, xoa đầu Hải Nhạc, “Mẹ biết, Nhạc Nhạc ngoan nhất, Nhạc Nhạc sẽ không bao giờ chọc mẹ giận, Nhạc Nhạc vẫn là con gái ngoan của mẹ, Nhạc Nhạc, con không làm mẹ thất vọng, mẹ thật sự rất vui.” Mẹ Hải Nhạc đã nghẹn ngào.
Hải Nhạc nhìn mẹ, cười khổ nói: “Mẹ, con ở đây xin mẹ một chuyện, mẹ đừng cố gắng ép Tạ Thư Dật như vậy nữa, từ từ mà đi đi, không cần phải nóng vội nhất thời, hắn là người như vậy đấy, mẹ càng ép hắn, hắn lại càng làm ngược lại, mẹ, chuyện của Tạ Thư Dật, mẹ cứ để đó trước đi.”
Mẹ Hải Nhạc nhìn con, đột nhiên cảm thấy con gái nói chuyện trưởng thành như vậy, lạnh lùng điềm tĩnh như vậy, dường như chỉ trong một đêm đã trưởng thành. Thật lâu sau bà mới nói: “Nhưng chị con lại chờ không được, nó lúc nào cũng hối mẹ, lúc nào cũng ép mẹ, nói mẹ mà không giúp nó đến được với Thư Dật, nó sẽ đi tìm chết! Con cũng biết tính nó, từ nhỏ nó muốn làm gì, muốn cái gì thì phải có cho bằng được mới thôi, còn không thế nào cũng phải đi liều cái ngươi chết ta sống, mẹ thật sự sợ nó nhất thời luẩn quẩn trong lòng đi làm việc ngốc a! Con hiểu ý mẹ không? Còn con, Nhạc Nhạc, con có nhiều cơ hội hơn chị con lắm, con dịu dàng, con lương thiện lại xinh đẹp, học hành cũng tốt, sau này đứa nào theo đuổi con cũng sẽ tốt hơn Thư Dật nhiều lắm! Con cần gì phải cố chấp, đúng không?”
Hải Nhạc cảm thấy đau khổ, chỉ vì vậy mà mẹ cho rằng nàng là người nên rời đi ư? Nàng không muốn tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng nữa, nàng không muốn làm một cô con gái ngoan nữa! Hải Nhạc nhìn mẹ, bình tĩnh nói: “Mẹ, có phải người xấu tính sẽ có được nhiều hơn? Bởi vì lúc nào cũng giành giật! Còn người lương thiện thì nhất định phải mất đi nhiều điều? Bởi vì trước giờ luôn phải nhường nhịn? Mẹ, có phải mẹ cảm thấy con dễ nói chuyện hơn, dễ dỗ dành hơn, cho nên mới bảo con phải từ bỏ Tạ Thư dật, cho chị hai vừa lòng? Mẹ, nếu thật sự là như vậy, mẹ có thể cho con cũng xấu tính một lần được không? Con cũng thích Tạ Thư Dật! Hơn nữa, người anh ấy yêu là con! Là con mà! Mẹ, con cũng cầu xin mẹ, mẹ để Tạ Thư Dật cho con, được không, mẹ?”
Mẹ Hải Nhạc trợn tròn mắt, bà thật không ngờ Hải Nhạc lại nói như vậy, cứng họng tại chỗ, không nói được câu nào.
“Mẹ, con nói vậy làm cho mẹ khó xử đến vậy à? Mẹ có thể cho chị hai, tại sao không thể cho con? Con và Tạ Thư Dật mới là hai người yêu nhau thật sự! Mẹ, tại sao mẹ chỉ nghĩ cho chị, mà không chịu nghĩ cho Nhạc Nhạc một chút nào vậy? Ai không muốn ở bên người mình thích? Chưa kể… chưa kể con và Tạ Thư Dật còn cùng yêu nhau nữa? Mẹ! Con sẽ không đi tự tử, nhưng con thật sự rất muốn mẹ hứa với Nhạc Nhạc, đừng ép Nhạc Nhạc phải rời khỏi Thư Dật, Nhạc Nhạc cũng không thể không có anh ấy!” Hải Nhạc khóc không thành tiếng.
Mẹ Hải Nhạc chỉ cảm thấy càng lúc đầu càng đau, bà gắng gượng nói: “Nhưng trong sạch của con vẫn còn đó, sau này muốn tìm bạn trai cũng không có gì khó! Nhưng chị con thì đã mất trong sạch rồi! Nhạc Nhạc! Con muốn mẹ phải làm sao đây? Mẹ phải làm thế nào mới có thể cho hai chị em con đều vừa lòng đây?”
Hải Nhạc ngẩng đầu, nói: “Mẹ cho con với chị hai cạnh tranh tự do, được không? Cha với mẹ đừng nhúng tay vào nữa, được không? Cho tụi con thời gian là một tháng, nếu như… nếu như trong thời gian này, chị hai có thể làm cho Thư Dật thích mình, con liền rời đi! Nếu như chị hai đã cố gắng mà Thư Dật vẫn không thể thích chị ấy, thì mẹ phải bảo chị rời đi! Dù sao lần đầu tiên của chị ấy cũng thật sự là do gài bẫy Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật hoàn toàn không muốn phát sinh quan hệ với chị ấy.”
“Nhưng mà nhưng mà… chị con, aiz, người Tạ Thư Dật yêu là con, chị con làm sao có thể cạnh tranh qua con được?” Mẹ Hải Nhạc nói.
Hải Nhạc bình tĩnh nói với mẹ: “Mẹ cũng đã hiểu được chuyện đó, vậy tại sao mẹ không rõ dưa hái xanh không ngọt chứ? Mẹ cứ ép Thư Dật phải đính hôn với chị hai, mẹ cho là đó là tốt cho chị ấy, nhưng mẹ có từng tính đến chuyện Thư Dật rất ương ngạnh không? Anh ấy nói, cho dù anh ấy và chị hai lấy nhau, chị hai cũng sẽ không hạnh phúc được! Chẳng lẽ cho tới bây giờ mẹ cũng chưa từng tính đến khả năng này ư? Nếu là mẹ, mẹ phải ở với người mình không thích cả đời, mẹ có thể chịu nổi hay không? Mẹ cũng không thể chịu được mới ly hôn với cha đấy thôi? Mẹ! Mẹ cho là đó là yêu chị ấy, kỳ thật lại có thể là hại chị ấy cả đời! Rõ ràng là cái hố lửa, chị ấy muốn nhảy xuống, mẹ cũng biết rõ đó là cái hố lửa, vậy mà mẹ lại cũng giúp cho chị ấy nhảy xuống! Mẹ, cái này không gọi là yêu, cái này gọi là cưng chiều, gọi là dung túng a! Mẹ, con cũng không cần mẹ phải yêu con như vậy, con chỉ muốn mẹ cho con một cơ hội! Một cơ hội được cạnh tranh công bằng với chị hai! Một tháng, chỉ cần một tháng! Chỉ cần chị ấy có thể nghĩ cách làm cho Thư Dật yêu mình, con tuyệt đối sẽ bước đi ngay! Như vậy, con cũng cam tâm chịu thua, con cũng sẽ không trách mẹ thiên vị chị hai nữa!”