Tags

Tạ Thư Dật vừa nghe cha hắn nói như thế liền sợ hãi, hắn vọt tới trước mặt cha, lo lắng nói: “Cha, Nhạc Nhạc cũng không phải con ruột của cha! Nàng không phải em ruột của con! Con yêu nàng! Con yêu nàng a! Chúng con yêu nhau! Chúng con cũng không có loạn luân, tại sao cha không thể chấp nhận chứ?”

“Nhưng ở trong lòng cha, nó là con gái ruột a! Cha thật sự có chút không chấp nhận được con đã yêu Hải Nhạc! Nếu yêu Hải Hoan, cha còn là có thể chịu!” Bố Tạ nói.

“Hải Hoan ư, đừng có mơ! Cho dù trên đời này không còn nữ nhân nào, con cũng sẽ không đi yêu cô ta! Nữ nhân đó độc ác như phù thuỷ, làm sao tốt bằng Nhạc Nhạc chứ? Con yêu Nhạc Nhạc đấy! Cha! Chỉ một câu thôi, con muốn ở bên Nhạc Nhạc! Trừ nàng, mọi cô gái khác, nhất là Hải Hoan, đều không có cửa đâu!” Tạ Thư Dật kích động nói.

Bố Tạ nhìn Tạ Thư Dật, hỏi: “Con… trước kia rõ ràng là xem Nhạc Nhạc như em gái mà, từ bao giờ con đã yêu nó rồi? Là chuyện lúc nào thế?”

“Con cũng không biết là từ bao giờ nữa, cái đó không quan trọng, quan trọng là bây giờ con yêu nàng, sau này cũng chỉ yêu nàng! Giống như cha, trong lòng cha chỉ yêu một mình mẹ Hải Nhạc không có chỗ cho mẹ con vậy! Nếu cha muốn ép con phải yêu Hải Hoan, chẳng lẽ, cha muốn con phải sống cái loại cuộc sống như cha với mẹ lúc trước hay sao? Mỗi ngày mỗi đêm sống trong đau đớn người bên gối không phải người mình yêu? Cha, con chỉ cần Nhạc Nhạc! Con không muốn nàng làm em gái! Con muốn lấy nàng, con muốn nàng làm vợ con! Con muốn ở bên nàng cả đời!” Tạ Thư Dật trực tiếp nói ra nguyện vọng của mình với phụ thân.

Bố Tạ chấn động, nhìn hắn, nói: “Nhưng mà… Nhạc Nhạc còn nhỏ! Nhạc Nhạc mới có…?”

Tạ Thư Dật nói vô cùng hợp lý: “Nhưng con có thể đợi nàng a! Con đang đợi nàng lớn thêm chút nữa, con liền lập tức kết hôn! Cho nên, cha, con muốn được cha chúc phúc, con mang Nhạc Nhạc đi tảo mộ mẹ con, cũng chính là muốn mang nàng đi gặp mẹ con, để có thể được mẹ con chúc phúc! Con thật sự rất yêu nàng! Tuyệt đối không phải như cha và dì nghĩ rằng con làm vậy là để trả thù hai người đâu!”

Hắn dừng lại một chút, nói: “Cha, cha đồng ý đi, đồng ý cho con và Nhạc Nhạc quen nhau đi! Tuy rằng tình cảm là chuyện của mình, nhưng con vẫn rất cần lời chúc phúc của hai người! Cha, con xin cha!”

Ánh mắt bố Tạ đầy phức tạp, ông thở dài một hơi: “Giữa con và cha, kỳ thật còn có rất nhiều chỗ giống nhau, được rồi, cha ủng hộ con theo đuổi tình yêu thật sự.”

“Cha, con thật sự rất cám ơn cha, thật sự cám ơn cha nhiều lắm!” Tạ Thư Dật kích động như điên, “Con nhất định phải nói cho Nhạc Nhạc tin tốt này mới được!”

“Nhưng Nhạc Nhạc là con gái dì, còn phải xem dì con nói thế nào nữa đấy.” Bố Tạ nhìn Tạ Thư Dật đầy thâm ý.

Tạ Thư Dật có chút lo lắng, nhưng rất nhanh hắn lại tự tin hơn gấp trăm lần, không phải hắn đã được cha đồng ý rồi đấy sao? Nếu vậy, Nhạc Nhạc cũng có thể thuyết phục được mẹ nàng, sau này hắn và Nhạc Nhạc sẽ không còn trắc trở gì nữa rồi!

Qua vài ngày, mẹ Hải Nhạc ra viện, vừa về đến nhà bà liền mời họp gia đình, lần này không khí thật nghiêm trọng, mẹ Hải Nhạc chưa từng cười lấy một lần.

“Hôm nay mời tất cả mọi người đến đây, nói vậy chắc mọi người cũng đã biết tại sao.” Gương mặt mẹ Hải Nhạc chưa từng nghiêm nghị đến thế.

Tạ Thư Dật và Hải Nhạc đứng chung một chỗ, hắn đột nhiên cảm thấy bất an, hắn không khỏi kéo tay Hải Nhạc qua.

Mẹ Hải Nhạc lãnh đạm liếc nhìn hắn một cái, nói với Nhạc: “Nhạc Nhạc, con lại chỗ mẹ đi.”

“Dạ.” Hải Nhạc giãy tay Thư Dật ra, lo lắng bất an đến trước mặt mẹ.

“Con ngồi xuống, mẹ muốn nói ra suy nghĩ của mình.” Mẹ Hải Nhạc nói.

Hải Nhạc đành phải ngồi xuống bên cạnh mẹ mình.

“Lão công, hôm nay em phải làm một quyết định, nếu anh có thể chấp nhận thì tốt, còn nếu anh không chịu thì em sẽ dẫn hai chị em chúng nó rời khỏi Tạ gia!” Mẹ Hải Nhạc nói với bố Tạ.

Bố Tạ hoảng sợ: “Em muốn quyết định cái gì?”

Hải Nhạc Hải Hoan, nhất là Thư Dật, lại chấn động.

“Em quyết định, làm cho Thư Dật lấy Hải Hoan, nếu anh không đồng ý, Thư Dật cũng không chấp nhận, em liền mang Hải Hoan và Hải Nhạc lập tức rời đi, nơi này không phải chỗ dung thân cho em và chúng nó!” Mẹ Hải Nhạc trảm đinh tiệt thiết nói (~ nói quyết liệt).

“Mẹ!” Hải Nhạc không khỏi đứng lên, sắc mặt đã tái nhợt không còn chút máu, nàng đang định mở miệng, mẹ nàng đã ngăn cản.

“Nhạc Nhạc! Mẹ chỉ quyết định lần này thôi! Con đừng làm mẹ khó xử! Con còn nhỏ, biết cái gì gọi là tình yêu chứ? Sau này sẽ có rất nhiều người khác theo đuổi con, chờ con lớn lên, tâm cảnh (~ cách suy xét, cảm nhận của trái tim) của con chắc chắn sẽ không như bây giờ! Con hoàn toàn có tư cách hướng tới cuộc sống tốt hơn bây giờ rất nhiều, đồng thời hoàn toàn có tư cách có được tình yêu của một người ưu tú hơn cả Thư Dật! Lần này, chỉ lần này thôi, con hãy nhường chị con đi, trong sạch của chị con đã bị hủy trong tay Thư Dật rồi, Thư Dật nhất định phải gánh trách nhiệm này!”

Tạ Thư Dật không khỏi lạnh cả người, không ngờ mẹ Hải Nhạc lại làm ra một cái quyết định như vậy! Lấy chuyện mang Hải Hoan và Hải Nhạc ra đi để buộc hắn vào khuôn khổ!

“Mẹ!” Hải Nhạc không khỏi tuyệt vọng bật khóc, nàng xoay người, định rời khỏi căn phòng này, Tạ Thư Dật rống lớn một tiếng: “Nhạc Nhạc, không được đi! Hôm nay tốt nhất mọi người phải nói hết mọi chuyện cho rõ ràng!”

“Vậy con nói xem muốn nói như thế nào cho rõ ràng?” Mẹ Hải Nhạc lạnh lùng hỏi Tạ Thư Dật, “Con cảm thấy Hải Hoan chỉ là một món đồ chơi à? Chơi đùa xong thì có thể vứt bỏ?” Bà xoay người nói với bố Tạ: “Lão công, em không phải là người không nói lý lẽ, Hải Hoan là con em, Hải Nhạc cũng là con của em, đứa nào cũng là miếng thịt trong lòng, em cũng xem Thư Dật cũng là con trai ruột của mình, nhưng bây giờ xảy ra chuyện như vậy, chỉ có thể làm cho Thư Dật cưới Hải Hoan, mới có thể bình ổn cơn sốc này, bằng không, cái nhà này cứ vậy mà tan! Đó là thứ mà anh muốn nhìn thấy à? Vậy anh nói đi, nếu không xử lý như vậy thì nên xử lý như thế nào đây?”

Tạ Thư Dật lo lắng nhìn về phía ba hắn gọi to: “Cha, cha đã đồng ý để cho con theo đuổi tình yêu thật sự!”

Bố Tạ nhìn con trai, lại nhìn sang vợ, thật sự rất khó xử.

Tạ Thư Dật càng sợ hơn nữa, ánh mắt của hắn chuyển sang Hải Nhạc, đôi mắt Hải Nhạc đong đầy nước mắt nhìn hắn đầy bất lực, trái tim Tạ Thư Dật không khỏi co rút đau đớn từng cơn.

Chỉ trách hắn, chỉ tại hắn đã biến mọi chuyện thành bết bát như thế này!

Hắn nắm chặt nắm tay một lúc lâu, mẹ Hải Nhạc cho là hắn đã thỏa hiệp, nói: “Nếu tất cả mọi người không có dị nghị gì, như vậy tiếp theo liền chọn ngày tốt trước đi! Đầu tiên là đính hôn trước! Chờ Hải Hoan đến mười tám tuổi, các con có thể tính chuyện kết hôn.”

“Không! Con không đồng ý! Con không đồng ý! Con sẽ không đính hôn với Hải Hoan! Người con thích là Hải Nhạc! Là Hải Nhạc! Ai cũng là con gái của dì, tại sao dì không hứa Hải Nhạc cho con? Người con thích người là nàng! Là nàng!” Tạ Thư Dật không khỏi cuồng bạo gào to.

Mẹ Hải Nhạc chần chờ một chút, Hải Hoan không thể không nhẹ giọng kêu một tiếng: “Mẹ.” Ánh mắt mẹ Hải Nhạc lại trở nên kiên định: “Thư Dật, con thích Nhạc Nhạc, giờ dì cũng không phủ nhận nữa, nhưng con và Hải Hoan đã thành như vầy rồi, con chỉ có thể chọn Hải Hoan mà thôi! Hải Hoan và Hải Nhạc giống nhau như đúc, có gì khác đâu? Đến lúc đó con cũng sẽ thích nó! Nó cũng là một cô gái tốt!”

“Không! Không giống! Làm sao có thể giống nhau chứ? Thứ con thích cũng không phải là dung mạo của Nhạc Nhạc, con thích chính là con người cô ấy! Cho dù cô ta có giống nàng như đúc thì con cũng không thể thích cô ta được! Cô ta à? Chỉ sợ dì còn chưa biết rõ đứa con gái này đâu! Cô ta có khuôn mặt giống y như Hải Nhạc, nhưng Nhạc Nhạc là thiên thần, còn Trì Hải Hoan, cô ta hoàn toàn chính là ác quỷ biến thành!” Tạ Thư Dật nhìn Trì Hải Hoan đầy căm thù, nói, “Nếu các người ép con phải ở với cô ta, cô ta cũng sẽ không có  hạnh phúc gì đâu! Người con thích là Nhạc Nhạc! Là Nhạc Nhạc! Cả đời này con chỉ thích nàng! Con chỉ thích mình nàng mà thôi! Con chỉ muốn sống với nàng! Hai người không ai ép con được đâu! Làm sao com có thể đồng ý chứ?”

Hải Hoan nghe hắn nói vậy, toàn thân đều run lên, vì sao, vì sao hắn nhất quyết không chịu thích nàng? Vì sao?

Mà mẹ Hải Nhạc cũng tức đến xanh cả mặt, bà mở miệng nhiều lần, nhưng không nói ra được câu nào.

“Lão bà a…” Bố Tạ cũng khó xử, ngập ngừng.

Tạ Thư Dật ngoắc tay về phía Hải Nhạc ngoắc: “Nhạc Nhạc, em lại đây! Chúng ta đi! Không còn gì để nói nữa rồi!”

Hải Nhạc không nhịn được bước về phía hắn.

“Nhạc Nhạc! Nếu con dám đi với hắn, mẹ sẽ chết trước mặt con cho xem!” Mẹ Hải Nhạc quát.

Tạ Thư Dật tức đến mức toàn thân phát run, không nhịn được gào lên: “Dì! Con tôn trọng dì là mẹ Nhạc Nhạc! Mà dì làm như vậy có công bằng đối với Nhạc Nhạc hay không? Nếu là vì lần đầu tiên của Trì Hải Hoan mà dì ép con phải ở với cô ta, thì lần đầu tiên của Nhạc Nhạc cũng đã cho con trong đêm sinh nhật nàng rồi! Vậy dì muốn nói thế nào đây?”