Tags
Thục phi vừa đến tẩm cung liền bắt đầu nổi giận đập phá. Tả Phỉ Nhạn nhiều lắm chỉ là một đứa công chúa đã gả đi, nghĩ nàng là Thục phi của bệ hạ, vì cái gì bệ hạ lại đối xử với nàng không tốt như thế chứ? Trong gương đồng, giữa trán nàng đã đỏ tươi, đó là sự trừng phạt của bệ hạ dành cho nàng, Phỉ Nhạn chưa tỉnh một khắc, nàng sẽ phải dập đầu một khắc, nàng đã dập đầu suốt một canh, nàng đường đường là Thục phi, quả thật đã mất hết cả mặt, không ra khẩu ác khí này, nàng thật sự không cam lòng. Ông trời thật sự quá bất công, nếu có lần sau, nàng sẽ không hành động lỗ mãng như vậy nữa.
Tả Phỉ Nhạn, ngươi cũng chỉ thường thôi. Hôm nay, ngươi buông tha ta, ngày khác, ta chắc chắn sẽ trả lại gấp bội, trong lòng âm hiểm cay độc, làm cho gương mặt thanh thuần yêu diễm càng thêm quỷ dị.
“Chát… Ngu ngốc…” Tiếng bàn tay cùng tiếng mắng vang lên trong Tây Sở Cung.
“Cha, sao người lại ở đây?” Thục phi ôm khuôn mặt bị đánh kinh ngạc nhìn, vừa rồi bước vào nàng không chú ý tới sự tồn tại của cha. Nếu vậy, một mặt khác của nàng vừa rồi, còn cả căn phòng hỗn độn này nữa, cha đều thấy hết cả rồi ư?
“Sao ta lại ở đây? Xem con làm chuyện tốt gì kia kìa, có chút xíu cũng thiếu kiên nhẫn, bình thường ta dạy con như thế nào? Ân? Nếu không có người cho ta biết, ta xem con sẽ làm ra chuyện gì nữa đây.” Thụy Vương tức giận, thất vọng run rẩy chỉ tay vào mặt Thục phi, mắng.
“Cha, nữ nhi biết sai rồi!” Hôm nay, nàng đã bị bệ hạ trừng phạt, bây giờ còn phải chịu cha bạt tai nhục mạ, rốt cuộc là ai đã mật cáo? Nếu để nàng biết, nhất định phải cho hắn băm thây vạn đoạn.
“Biết sai? Con cũng biết hành động hôm nay của con đã chôn bao nhiêu mầm tai hoạ cho ngày sau hay không? Hoàng cung không như Thụy Vương Phủ chúng ta, con muốn thế nào thì thế nấy. Trong hoàng cung khắp nơi đều là mắt ngầm, nhất cử nhất động của con đều có người giám sát.” Thụy Vương nhìn đứa con gái hấp tấp của mình, hắn thật sự quá thất vọng!
“Cha, bước tiếp theo nữ nhi nên làm thế nào?” Thục phi yếu đuối nói, quỳ trên mặt đất khiêm tốn thỉnh giáo.
“Giờ con cũng chỉ có thể ở trong Tây Sở Cung tự đóng cửa sám hối, chờ sau khi phong thanh qua, tìm cơ hội thích hợp đến tạ lỗi với Lục Điệp công chúa mà thôi.” Thụy vương bóp trán, thở dài nói.
Gần đây, các vụ ám sát Lục Điệp công chúa ở ngoài cung từng đợt từng đợt bị cản trở, người núp trong cung cũng báo cho hắn biết, bệ hạ đã bắt đầu phái người bắt tay vào làm việc này, mấy việc này đã đủ làm hắn sứt đầu mẻ trán, bây giờ nữ nhi còn gây chuyện trong cung nữa, thật đúng là làm cho hắn một cái đầu hai cái lo mà.
“Nữ nhi xin nghe cha dạy bảo.” Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy, ở Tây Sở Cung né một thời gian, dưỡng thương dưỡng cho tốt rồi nói tiếp.
“Nữ nhi, chơi mưu kế trong cung, không phải dựa vào cái dũng của kẻ thất phu, mà phải dựa vào cái đầu thông minh túc trí, điểm này con nên học tập Lương phi kia kìa.” Thụy Vương nâng con gái dậy, cầm một lọ đan tan máu bầm cho nàng, dù sao cũng là con gái ruột của mình, bị người ta trừng phạt thành như vậy, kẻ làm cha sao có thể không đau lòng cho được?
“Cha, trong cung không nên ở lâu, người mau về Thụy Vương phủ đi!” Thục phi giục, giờ khắp nơi trong cung đều là những kẻ giám thị nàng, nàng phải dè dặt cẩn thận cho thích đáng.
“Cũng được! Con cũng phải tự cẩn thận, những việc lỗ mãng như hôm nay, ta hy vọng về sau sẽ không xảy ra nữa.” Cất từng bước mỏi mệt, Thụy Vương chầm chậm đi ra Tây Sở Cung.
Đợi cha vừa đi, Thục phi xụi lơ cả người ngã ngồi dưới đất, sao nàng lại không biết tấm lòng của cha kia chứ? Một tháng không gặp, lưng cha lại cong rất nhiều, tóc trên đầu cũng trắng, thân triều phục kia thoạt nhìn rộng ra rất nhiều, cả gương mặt hơi hơi béo phi cũng gầy không ít.
“Nương nương, người có khỏe không!” Cô cung nữ đứng bên người lo lắng kêu.
“Tiểu Anh, ta không sao, ngươi cũng thấy đấy, hiện tại ta… Đỡ ta đứng lên!” Choáng váng, Thục phi nói.
“Nương nương, xem ra việc này chúng ta cần phải bàn bạc kỹ hơn, trước tiên chúng ta hãy lấy cái chai Vương gia để lại bôi lên đi! Trán của người…” Trong mắt Tiểu Anh hiện lên một tia ngoan độc, rồi lại chứa đầy nước mắt.
“Ân.” Chỗ trán và khóe miệng thật đúng là đau, nàng sẽ nhớ kỹ cái đau này.
Tả Phỉ Nhạn vừa tỉnh lại không lâu đã không chịu nổi cả người toàn mùi bùn, nhanh chóng lệnh cho hoàng huynh mang nàng đến tẩm cung của hắn, ở đó có cái ôn tuyền nàng nhăm nhe đã lâu, thoăn thoắt cởi trường bào trượt xuống nước, làn nước ấm áp nháy mắt làm ấm thân thể của nàng, nàng thỏa mãn thở ra một hơi. Nước trong ôn tuyền nước không sâu, ngồi xuống vừa quá vai đến dưới cằm nàng mà thôi, đây là ôn tuyền tự nhiên à? Nàng thấy nước từ những ống trúc được đặt bốn phương tám hướng được dẫn vào máng nước rồi chảy tràn ra ngoài.
“Nhạn Nhi, muội còn muốn ngâm bao lâu?” Tả Dận Hạo đã đến ngoài bức rèm che, thấy nàng ngâm thật lâu còn chưa ra, hắn không khỏi chút lo lắng.
“Hoàng huynh, huynh đừng tiến vào, muội sắp xong rồi.” Thoải mái quá làm nàng hoàn toàn quên mất chỗ này không phải là tẩm cung của nàng, ở ngoài còn có một con sói nữa, nàng lo lắng lên tiếng ngăn cản, hai tay bảo vệ trước ngực.
“Được rồi, ta không tiến vào!” Thật là đau lòng mà, cũng không phải hắn chưa từng xem qua thân thể của nàng, tắm uyên ương thì cũng có gì đâu chứ.
Giọng điệu chua chua của hoàng huynh làm Tả Phỉ Nhạn buồn cười, hoàng huynh mà cũng có một mặt ngây thơ như vậy.
“Nhạn Nhi, vì sao lại buông tha Thục phi dễ dàng như vậy?” Đây là chỗ duy nhất hắn không thể hiểu được, sau khi Nhạn Nhi tỉnh lại đã lập tức nói Thục phi không có tội.
“Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, huống hồ, tạm thời còn chưa thể đụng đến Thục phi được, hoàng huynh nên kiêng kị thế lực phía sau Thục phi.” Sao nàng lại không muốn ăn miếng trả miếng chứ! Chưa kể nàng còn biết người ám sát nàng lần trước chính là phụ thân của Thục phi, Thụy Vương gia.
“Nhạn Nhi, muội bắt đầu thay đổi từ bao giờ vậy?” Vừa rồi hắn chỉ lo nghĩ phải lấy lại công bằng cho Nhạn Nhi, liền không hề suy nghĩ gì nhiều, đợi đến khi Nhạn Nhi xin tha cho Thục phi, hắn mới nhớ tới nặng nhẹ trong đó, xem ra là hắn thất thường.
“Từ sau khi trải qua sinh tử ở ngoài cung xong.” Tả Phỉ Nhạn nói vân đạm phong khinh, ngâm trong nước lâu quá, lâu đến mức khiến nàng choáng váng cả đầu rồi, xuyên qua làn hơi nước mờ mờ, nàng nhìn về phía ngoài bức rèm che, nơi bóng dáng hắn như ẩn như hiện.
“Ta sẽ không để muội bị tổn thương nữa.” Tả Dận Hạo hứa.
Dạo này nàng luôn phóng túng chính mình, “Hoàng huynh, huynh tiến vào mặc quần áo giúp muội với, nhưng không cho nhìn lén đó nha, phải lấy lụa vàng che mắt.” Tả Phỉ Nhạn cười xấu xa, nàng có thể tưởng tượng được vẻ mặt đầy bất đắc dĩ của hoàng huynh.
Tả Dận Hạo nghe lời bịt kín mắt đi vào, nghiêng tai lắng nghe xem nàng đang ở hướng nào.
“Hoàng huynh, như vậy là đủ rồi, Nhạn Nhi không cần nhiều! Đây đã hạnh phúc muội trộm được rồi!” Tả Phỉ Nhạn nằm trên nhuyễn tháp, mỹ mãn nói.
“Nhạn Nhi, tin tưởng ta, ta nhất định sẽ cho muội những gì muội muốn.” Tả Dận Hạo đứng một bên chiếc bàn cầm một chiếc quần dài bằng lụa mỏng màu trắng, nhẹ nhàng đỡ nàng đứng dậy, giúp nàng mặc vào, ngón tay như có như không tiếp xúc đến da thịt nàng, bóng loáng mịn màng như thế, làm cho người ta yêu thích không buông tay.
“Hoàng huynh, tập trung giúp muội mặc quần áo, đừng có nghĩ sang chuyện khác.” Những nơi bị tay hắn chạm đến đều đang hiện ra một màu đỏ ửng.
Tả Dận Hạo cười khổ, miếng vải che mắt này thì không che thì cũng chẳng khác gì mấy, ngược lại còn làm cho trí nhớ hắn càng thêm rõ ràng, hình bóng nàng đã sớm khắc vào sâu trong tâm trí hắn rồi.