Tags

Đối với đao khách mà nói đao như tính mạng. Đao còn người còn, đao mất người mất. “Muốn đánh muốn giết tùy ngươi xử trí.” Liễu Nhất Đao nói, không kiêu không nịnh.

“Ta cũng không phải ma đầu khát máu, giết ngươi làm chi?” Dung Ức đưa ba đoạn đao cho Liễu Nhất Đao, nói tiếp: “Đương nhiên, tuy ta không muốn giết ngươi, nhưng nếu ngươi không muốn sống, ta cũng rất vui lòng giúp đỡ. Ta cho ngươi hai lựa chọn: thứ nhất, chết; thứ hai, cầm ba khối xương đao này đến lò rèn đánh thành ba cây thái đao, từ đây về sau đổi tên thành Liễu Tam Đao đi lại giang hồ.”

“Ta chọn chết.” Liễu Nhất Đao nói không cần suy nghĩ.

Dung Ức nhíu mày, nói: “Sinh mệnh đáng quý, khuyên người cân nhắc.”

Liễu Nhất Đao không nói lời nào, đứng im lặng.

Dung Ức thấy Liễu Nhất Đao quyết tâm chọn chết, nhịn không được khuyên nhủ: “Dù sao “Liễu Nhất Đao” cũng không phải tên thật của ngươi, đổi thành “Liễu Tam Đao” cũng không sao cả, đều khó nghe như nhau. Về phần lấy ba cây thái đao đi lại giang hồ, ngươi không biết làm như vậy càng dễ nổi tiếng hơn là dùng đại đao hành tẩu giang hồ à? Lấy ba cây thái đao làm vũ khí, trước chưa từng có sau không người theo, ngươi là người đầu cũng là người duy nhất a!”

“Cái kia… Ức Nhi, Liễu Nhất Đao là tên thật của hắn.” Phó Thừa Phong nói với vẻ mặt đầy hắc tuyến.

“Ách.” Dung Ức đại quẫn, nàng mới nói gì vậy nè, đổi thành Liễu Tam Đao cũng không sao cả, đều khó nghe như nhau. Cùng là người lưu lạc thiên nhai (không nhà để về), nàng lại dùng lời nói tổn thương người khác như thế, không đúng, thực là không đúng. Aiz, kỳ thật cũng không thể trách nàng. Làm sao nàng biết thực sự sẽ có người lấy tên là “Nhất Đao” cơ chứ.

Dung Ức âm thầm sám hối một phen xong, quyết định đưa cho Liễu Nhất Đao bồi thường thực tế. “Tên là cha mẹ cho, chúng ta không nên ghét bỏ, càng không nên tùy tiện sửa đổi. Sau này ngươi cứ tiếp tục lấy tên “Liễu Nhất Đao” hành tẩu giang hồ đi, có điều vũ khí phải biến thành ba cây thái đao.”

Liễu Nhất Đao trầm mặc giây lát, hỏi: “Chủy thủ được không?”

Dung Ức bị vẻ mặt trưng cầu ý kiến đầy nghiêm trang của hắn dọa đến, im lặng một chậpp, hỏi: “Ngươi ngại thái đao khó coi?”

“Khó nghe.” Liễu Nhất Đao nói đầy lạnh lùng.

“…” Ngươi lấy tên khó nghe như vậy, còn không biết xấu hổ mà ghét bỏ thái đao à? Dung Ức âm thầm khinh bỉ. “Ta không thể nói mà không giữ lời. Phải là thái đao.” Dung Ức hoàn toàn bác bỏ lời đề nghị của Liễu Nhất Đao.

Liễu Nhất Đao đã từ vẻ kiên quyết của Dung Ức đọc được dụng ý của nàng: trên giang hồ đang thiếu một kẻ dùng thái đao hành tẩu giang hồ giải trí cho mọi người, ngươi tới đắp vào.

Liễu Nhất Đao không có nửa điểm hứng thú với chuyện này,ngặt nỗi tài nghệ không bằng người ta, không thể không khuất phục dưới uy của nàng.

“Cái chuôi đao này kêu là Liễu Diệp Đao.” Liễu Nhất Đao nhìn những đoạn đao cảm khái.

Dung Ức lập tức hiểu ý của hắn, vô cùng nhân đạo nói: “Ngươi muốn giữ tên gốc của nó à?” Thấy Liễu Nhất Đao không phản bác, Dung Ức biết mình đoán đúng rồi, liền tiếp tục nói: “Được. Từ nay về sau, vũ khí độc môn của Liễu Nhất Đao ngươi liền kêu là “Liễu Diệp tam thái đao” đi.”

Liễu Nhất Đao nhất thời run rẩy khóe miệng dữ dội, nói “Kêu là “Liễu Diệp tam đao”, nếu ngươi nhất định phải thêm chữ “thái” vào, cứ lấy mạng ta trước, rồi tìm chủ nhân khác cho nó.”

Ách. Dung Ức trợn mắt há hốc mồm, tên này đang uy hiếp nàng đấy à? Lướt bớt một khóc hai nháo trực tiếp thắt cổ lấy chết ra dọa? Cái này… cái này… cái này không phải là trò dành riêng cho oán phụ à? Từ bao giờ thì hiệp khách giang hồ cũng thích món này thế.

Dung Ức nhất thời cảm thấy tương lai giang hồ là một trời đen tối, không có hi vọng gì đáng kể.

“Vậy thì kêu là Liễu Diệp tam đao đi.” Dung Ức không thể thực sự để Liễu Nhất Đao đi tìm chết, dù sao thù hằn giữa hắn với nàng cũng không có gì lớn, lấy mạng hắn chỉ tổ tăng thêm sát nghiệt cho mình, không có lời. Huống chi, nàng đã hứa với Phó Thừa Phong, về sau sẽ không giết người nữa, chuyện giết người để cho hắn làm.

Nghĩ đến Phó Thừa Phong tình nguyện đeo sát nghiệt thay mình, trong lòng Dung Ức cảm động không thôi, không thèm để ý tới Liễu Nhất Đao nữa, bước lên nói với Phó Thừa Phong: “Phó đại ca, để ngươi chịu khổ.”

Phó Thừa Phong nghe vậy nhìn về phía Dung Ức đầy xấu hổ, dở khóc dở cười nói: “Ức Nhi, ngươi đừng có cướp lời thọai của nam nhân như vậy chứ, sẽ dọa thiên hạ đệ nhất phu của ngươi chạy mất đó.”

Dung Ức cười khanh khách, chăm chú nhìn hắn thật sâu nói đầy hàm ý: “Yên tâm, gan hắn to lắm, dọa không chạy.”

Phó Thừa Phong biết “hắn” trong miệng Dung Ức là chỉ mình, hắn cũng không dám đưa ra một lời hứa hẹn nào. Bởi vì khi nàng và Liễu Nhất Đao giải quyết thù cũ, hắn phát hiện mình đã thay đổi. Loại thay đổi này tới quá nhanh, quá đột ngột, làm cho hắn bất ngờ. Tuy rằng lúc trước khi phá sát giới đã đoán được cuộc sống tất nhiên sẽ xảy ra thay đổi long trời lở đất, nhưng hắn không dự đoán được lại là loại thay đổi này. Hắn nghĩ rằng, nhiều nhất chỉ là nhiều thêm vài cái kẻ thù thôi. Hắn đã nghĩ quá đơn giản.

Hắn nên biết từ lâu, lấy tấm lòng của sư phụ lão nhân gia hắn, nếu đã bắt hắn thề không giết người, thì nhất định phải có lí do không thể giết người.

Nhưng hắn không hối hận. Lúc đó, nếu hắn không giết người, Ức Nhi khó giữ tính mạng. Khỏi so sánh cũng biết nặng nhẹ. Sát nghiệt này hắn đeo có giá trị. Hậu quả này, hắn cũng bằng lòng gánh chịu.

“Ca ngươi đâu?” Phó Thừa Phong hỏi.

Dung Ức gặp Phó Thừa Phong tránh đi chính mình trong lời nói, trên mặt có chút mất hứng, rầu rĩ nói: “Đối phó những tên già cả sức yếu này cần một mình ta là đủ rồi, cần gì phải để hắn ra tay. Hắn đi trước dò đường cho chúng ta rồi.”

Bốn chữ “già cả sức yếu” này làm cho tất cả những nam sĩ ở đây đều làm mặt hắc tuyến. Bốn chữ này cho dù xét theo kiểu nào cũng đều là khinh bỉ trắng trợn đối với bọn họ.

Phó Thừa Phong buồn cười lắc lắc đầu, nói: “Chúng ta đi gặp hắn thôi.”

“Ừ.” Dung Ức đưa ngón tay đặt lên miệng huýt sáo nhẹ một cái, một con tuấn mã lập tức chạy từ trong rừng ra. Dung Ức hài lòng cong khóe miệng, chuẩn bị lên ngựa, chợt nghe Phó Thừa Phong kêu to bên cạnh: “Ức Nhi cẩn thận!” Dung Ức đang khó hiểu tại sao Phó Thừa Phong lại nói vậy, bởi vì nàng không cảm nhận được bất kì nguy hiểm gì, đúng lúc ấy, một bàn tay bỗng nhiên từ sau lưng đặt lên mạch máu của nàng, sau đó một dòng ấm áp từ sau lưng chảy vào, không chỉ không đau đớn gì, ngược lại còn vô cùng ấm áp, giống như một cỗ ánh mặt trời chiếu vào tim.

Rất nhanh, Dung Ức liền phát hiện chỗ không đúng. Nội lực của nàng đã bị chặn lại!

Chuyện gì đã xảy ra thế này?

Dung Ức quay lại nhìn về phía Phó Thừa Phong, chỉ thấy Phó Thừa Phong mặt xám như tro tàn, lảo đảo vài bước tiến lên ôm lấy nàng, lo lắng hỏi: “Ức Nhi, ngươi cảm thấy thế nào?”

Dung Ức lắc đầu, “Không cảm thấy gì. Chỉ là nội lực hình như bị chặn lại rồi.”

Phó Thừa Phong lập tức thở phào một hơi, nói: “May mà hắn chỉ khoá nội lực ngươi lại, may quá.” Phó Thừa Phong không ngờ một câu thuận miệng nói dối của mình lại chó ngáp phải ruồi cứu Dung Ức một mạng, nhất thời trong lòng cảm khái không thôi.

“Ai khoá nội lực của ta lại?” Dung Ức vừa hỏi vừa quay đầu nhìn, phát hiện Liễu Nhất Đao đứng ngay bên phải mình, ngón tay còn giữ nguyên thế điểm huyệt, giống như không chắc mình đã hoàn thành nhiệm vụ chưa, không dám buông tay ngay. “Kẻ từ sau lưng khoá nội lực của ta lại vừa rồi là ngươi?” Dung Ức không chắc lắm, hỏi, thấy Liễu Nhất Đao gật đầu, lại nói: “Nếu ngươi ở gần ta, không lí nào ta không cảm nhận được.”

“Là Kinh Long Chi Diệp. Người bị ánh sáng của Kinh Long bao phủ, sẽ mất đi toàn bộ cảm giác.” Người nói là Tần Mộ An.

Phó Thừa Phong cũng gật đầu theo. Có trời mới biết khi hắn tận mắt thấy tia sáng kia nhập vào người nàng mà lại bất lực, có bao nhiêu tuyệt vọng.

Lúc này Tần Mộ An lại nói: “Tuy mỗi người chỉ cầm một cái Kinh Long Chi Diệp, nhưng nơi này lại có đến mười tám cái. Trừ cái ta dùng với Từ Thanh Sơn kia ra, còn mười bảy cái.”

Phó Thừa Phong nói: “Rõ ràng bọn họ bị ta điểm huyệt rồi.”

Không đợi Tần Mộ An mở miệng, Liễu Nhất Đao liền lạnh lùng nói: “Ngươi có thể điểm lại, liền có người có thể cởi ra.”

“Ý của ngươi là còn có một cao thủ âm thầm tồn tại?” Khi Phó Thừa Phong hỏi những lời này liền nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ai khả nghi cả.

“Không cần tìm, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp hắn.” Dứt lời, Liễu Nhất Đao lạnh lùng liếc nhìn Dung Ức một cái, nói: “Ta cho ngươi 3 phút nói lời từ biệt với hắn.”

Dung Ức nghe vậy lấy trong ngực ra một tấm ngân phiếu đưa cho Liễu Nhất Đao, nói: “Ta tha cho ngươi một mạng, ngươi cứu ta một mạng. Ngươi cho ta thời gian cáo biệt với hắn, ta cũng không tiếp tục đổi tên cho ngươi nữa. Tấm ngân phiếu này ngươi cầm đi, tìm thợ rèn tốt, một lần nữa đánh một cây đao tốt.”

“Không cần.” Liễu Nhất Đao cự tuyệt lòng tốt của Dung Ức, đi lên trước đưa lưng về phía mọi người.

Dung Ức hiểu ý Liễu Nhất Đao, hắn không muốn có quan hệ với bất cứ kẻ nào, cho dù là tốt hay xấu.

Thôi kệ. Người giang hồ, thế nào cũng sẽ có vài phần quái dị như vậy.

Dung Ức bị Kinh Long Chi Diệp làm trọng thương, nội lực bị khoá, tâm tình lại cực kì tốt, khi tạm biệt Phó Thừa Phong trên mặt không thấy nửa điểm bi thương.

“Phó đại ca, tuy ta bị Kinh Long Chi Diệp gây thương tích, nhưng cũng không hoàn toàn không có thu hoạch. Ít nhất giờ ta đã biết, khi bị ánh sáng của Kinh Long Chi Diệp bao phủ, các giác quan sẽ trở nên chậm chạp thậm chí biến mất, cho nên người có võ công thấp hơn nữa cũng có thể dễ dàng tới gần ta, lấy mạng ta, đây là nguyên nhân vì sao trước khi chết vẻ mặt Từ Thanh Sơn lại hoảng sợ đến như vậy. Lúc ấy nhất định hắn đã thấy nguy hiểm tới gần, thể nhưng không có cách nào tránh né, cho nên mới kinh hòang, sợ hãi. Trước khi biết rõ điểm chết của Kinh Long Chi Diệp, ngươi trăm ngàn lần đừng tới cứu ta, bằng không chỉ có thể đẩy mình vào theo mà thôi.”

Dung Ức một hơi nói xong một đoạn thật dài, Phó Thừa Phong lại ngược lại, không lời nào để nói, chăm chú nhìn nàng đầy phức tạp hồi lâu, mới nói: “Nếu ta luôn không đến tìm ngươi, ngươi… cứ tìm người tốt, gả đi.”

Dung Ức nghe vậy chấn động, một cỗ tức giận thẳng hướng ót, nếu không phải nội lực đã bị khoá, lúc này nàng đã nổi máu bóp cổ hắn rồi. “Chỉ tạm thời tách ra mà thôi, cũng không phải sinh ly tử biệt, ngươi nói cái gì vô liêm sỉ như vậy hả! Nếu kiếp này Mộ Dung Ức ta đã xác định sẽ gả cho ngươi, cho dù chết cũng phải chết ở bên cạnh mộ ngươi!”

Phó Thừa Phong: “Ức Nhi, ngươi đừng kích động, ta chỉ là nói là nếu mà thôi. Dù sao nhân sinh vô thường.”

“Không giống như quả.” Dung Ức lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Phó Thừa Phong, ta còn sống, ngươi không được phép chết. Ngươi không chết, nhất định phải tới tìm ta.”

Phó Thừa Phong bất đắc dĩ, nha đầu này rất có khí tế nữ vương, nói một cái quả thực còn bá đạo hơn hoàng đế nữa. Thở dài một hơi, Phó Thừa Phong nói: “Ta hứa với ngươi, chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ đi tìm ngươi. Nếu ta đã chết, cũng nhất định sẽ nhờ người báo tin cho ngươi biết. Nếu lỡ ngươi chết trước ta, ta liền nhờ người rãi tro cốt của ta ở trước mộ ngươi.”

Dung Ức vốn đã không thích nghe Phó Thừa Phong nói mấy lời ủ rũ, lúc này thấy hắn nghiêm trang hứa hẹn, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một loại dự cảm không lành, giống như… từ biệt lần này, sẽ là vĩnh biệt.