Tags
Edit: Dứa Dứa
Beta: Lãnh Nguyệt Phong
Thủy Điệp đi rồi, bên hồ sen lại nhiều ra một bóng người, dáng người quyến rũ ẩn dưới cung trang màu xanh da trời, góc váy thêu nhiều đóa hoa đào nho nhỏ. Trên đầu cài nghiêng một cành trâm phượng bằng vàng, cổ đeo một chuỗi hạt nhỏ kết bằng chỉ bạc. Gương mặt trái xoan chỉ đánh một lớp phấn nhẹ, nhìn nàng vừa thanh thuần lại yêu diễm, ẩn ẩn phủ thêm một tầng dịu dàng.
Từ từ đi tới, khăn thêu trong tay nhẹ phất, “Lục Điệp công chúa thật có nhã hứng.” Nhẹ cất tiếng thật dịu dàng, người đã đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn.
“Mời Thục phi ngồi.” Tả Phỉ Nhạn lạnh nhạt liếc nhìn, ý bảo nàng có thể ngồi ởđối diện, “Không biết Thục phi có chuyện gì chăng?” Người lúc nào cũng vô sự bất đăng tam bảo điện (không có chuyện gì sẽ không xuất hiện), hôm nay lại xuất hiện ở trước mặt nàng.
“Từ đường nhỏ bên kia thấy Lục điệp công chúa ngồi một mình trong lương đình (đình hóng mát), ta liền ghé thăm.” Thục phi mỉm cười, yên lặng nhìn lướt qua Lục Điệp công chúa.
“Đa tạ Thục phi.”
Câu có câu không tán gẫu làm Tả Phỉ Nhạn cảm thấy mệt mỏi, sao Điệp Nhi còn chưa tới nữa? Nàng và cục cưng trong bụng đều đói thắt cả bụng, oán giận nghĩ đến đó, trong lòng càng không ngừng mắng Điệp Nhi chậm chạp.
“Công chúa không vui? Hay là buồn ngủ?” Chuyện Lục Điệp công chúa mang thai đã lan truyền ồn ào trong khắp hoàng cung, rất nhiều người đều đang suy đoán xem đứa bé trong bụng Lục Điệp công chúa là của ai, cũng bởi vì tin đồn về Lục Điệp công chúa quá nhiều, làm cho nàng cũng nhịn không được muốn tới gần nàng ta, nhìn thử một chút.
“Ân.” Hờ hững đáp lại nàng ta một tiếng, nàng cứ có cảm giác hai mắt nàng ta như có thể nhìn thấu người khác.
Hồi cung mấy ngày, nàng cũng biết sơ sơ vài vị quý phi, Hiền phi hiền lành, thủ đoạn quản lý hạng nhất, Lương phi am hiểu mưu lược, Thục phi tâm tư tinh tế, Đức phi nghịch ngợm, dễ dàng công phá trái tim người khác nhất.
“Vậy thì nên về tẩm cung nghỉ ngơi sớm một chút thì hay hơn! Để ta đỡ người!” Thục phi đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn, đưa tay ra định nâng nàng dậy.
“Không cần.” Lặng lẽ lui người về sau một bước, dễ dàng tránh thoát động tác của nàng.
“Vậy để ta đưa người về.” Thấy nàng đứng lên, Thục phi không tiến về phía trước nữa, chỉ cười dịu dàng, đứng yên một bên.
“Cảm ơn!” Rốt cuộc là Thục phi này muốn làm gì? Nàng cũng đã từ chối nàng ta đưa về rồi, vậy mà nàng còn cố ý ở lại là thế nào? Trên mặt hiện lên vẻ tức giận, nàng ghét nhất loại người như thế.
Liên Nhi còn chưa đến, giờ nàng hoàn toàn không còn hứng thú mà nhàn nhã thưởng thức hoa sen nữa, nghĩ bụng mau mau rời khỏi chỗ này.
Xoay người, nàng cất bước bước đi, muốn rời khỏi lương đình cách duy nhất là phải đi ngang qua Thục phi.
Thân thể đang đi tới nhẹ dừng lại một chút, ngửi được hương mẫu đơn trên người Thục phi, ngay sau đó trời đất xoay tròn, nàng và Thục phi đều rơi thẳng xuống dưới.
“Bùm bùm…” Có vật nặng rơi xuống nước.
“Người đâu! Cứu mạng a… Bản cung không biết bơi, người đâu…” Giọng nói thanh nhã cất tiếng gào to, làm cho người nghe không thấy tí chật vật nào, ngược lại lại mơ hồ có một tia vui sướng khi thực hiện được gian kế.
“Vì sao ngươi đẩy ta xuống nước?” Vừa rồi, ngay trong nháy mắt lúc dừng chân kia, nàng nhìn thấy Thục phi túm cánh tay nàng, sau đó hai người đều rơi vào hồ sen.
“Không, ta không có, ta không có…” Nước mắt chảy xuống hai má, Thục phi khóc như đứt từng khúc ruột.
“Ý ngươi là ta đã oan uổng cho ngươi? Nói cách khác là ta đã đẩy ngươi xuống nước?” Tả Phỉ Nhạn đạp lên đống bùn đang ngày càng lún sâu, tức giận hỏi, không ngờ mình vừa không để tâm một cái là bị người ta ám toán, ám toán thì cũng thôi đi, còn muốn cắn ngược lại nàng.
Hiện tại, nàng chỉ hy vọng nhanh nhanh có người tới cứu nàng, nàng mong đứa bé không có việc gì, đó là con của nàng.
“Công chúa, vì sao người lại làm như vậy? Lúc nãy ta đã cho người đi ngang qua bên cạnh ta, sao người lại muốn đẩy ta? Hại ta đứng không vững, khiến người cũng rơi vào hồ sen theo.” Thục phi khóc sưng cả mắt, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, từng câu từng chữ kia, kể ra nàng ta ủy khuất đến cỡ nào.
Ổn định hơi thở, khi nước sắp dâng đến mắt, bên tai truyền đến những tiếng bước chân gấp gáp, nàng xem Thục phi đang tự biên tự diễn đằng kia, lúc thì trồi lên mặt nước, khi lại trầm mình xuống, cảm thấy thật quá giả dối.
Nàng cũng từng giãy dụa như nàng ta, nhưng cuối cùng nàng bỏ cuộc, so với giãy dụa, không bằng rơi vào trong bùn nhơ! Trong hồ sen này, nàng đột nhiên cảm thấy mình như là “Hoa sen mọc từ bùn lầy mà không nhiễm, tắm trên nước trong mà chẳng lẳng lơ” (“Ái liên thuyết”). Là châm chọc hay ca ngợi? Thục phi thì lại như một mớ hỗn độn giữa người và sen vậy.
Nước chưa qua mi mắt, nàng đã nghe thấy tiếng thái giám kêu to the thé, tiếng cung nữ thét chói tai, tình hình cực kì hỗn loạn, còn cả tiếng người nhảy xuống hồ sen.
Buồn cười, đây là một trò hãm hại ngây thơ, vừa tổn hại bản thân, lại còn đào ra thêm một đối thủ cho mình, xem ra Thục phi cũng không phải người thông minh gì!
Nàng vẫn tuân theo tôn chỉ: người khác không chọc tới nàng, nàng cũng không đi chọc người ta, xem ra từ sau hôm nay phải phá vỡ rồi! Những tên phi tử trong cung này lặp đi lặp lại nhiều lần phái người ám sát nàng, truyền lời nói xấu nàng! Nàng đã hết nhịn nổi rồi.
Hoàng huynh, đừng trách ta! Hậu cung của huynh sắp bị ta cải tạo long trời lở đất rồi đây.
Trước khi hôn mê, nàng nghe thấy tiếng hoàng huynh không ngừng kêu to tên của nàng.
Như vậy là đủ ư?
“Thần thiếp đáng chết, thần thiếp đáng chết, xin bệ hạ trừng phạt, khụ khụ khụ…” Tiếng nói yếu đuối của Thục phi vang lên trong Lục Điệp cung, cộng thêm cả tiếng trán dập xuống đất.
“Ngươi còn biết đáng chết à? Nếu Nhạn Nhi có chuyện gì không hay xảy ra, cho dù giết cả nhà ngươi cũng không bằng đầu một ngón tay Nhạn Nhi nữa.” Đến lúc này Tả Dận Hạo vẫn còn đang sợ hãi, nếu chậm chút nữa, có phải Nhạn Nhi sẽ…? Còn cả đứa bé trong bụng Nhạn Nhi nữa, đó là một đứa trẻ còn chưa thành hình a!
Ở ngự thư phòng, khi hắn vừa nghe đến thị vệ hồi bẩm đã lập tức chạy như bay tới hồ sen, đập vào mắt là Thục phi đang không ngừng kêu to, chỉ trích, mà Nhạn Nhi đã không thấy bóng dáng, lúc ấy hắn không thèm suy nghĩ, nhảy vào hồ sen dựa vào vị trí theo lời thị vệ mà tìm kiếm, đợi đến khi hắn cứu được Nhạn Nhi lên, toàn thân Nhạn Nhi đều là nước bùn, miệng còn hớp phải mấy ngụm nước đen, người đã hôn mê bất tỉnh.
Hắn hận nếu như có kiếm trong tay thì đã chém chết Thục phi đang bị kinh hách hôn mê kia rồi.
“Thần thiếp biết sai rồi, xin bệ hạ tha thứ.” Thục phi càng không ngừng cầu xin tha thứ, bộ dáng dịu dàng khả ái làm rất nhiều người không nỡ.
“Tha thứ? Không phải ngươi vừa xin trẫm trừng phạt sao? Tốt lắm, ngươi quỳ ở đây, không ăn không uống, cứ quỳ cho đến khi nào Nhạn Nhi tỉnh, dưỡng lành thân thể thì mới thôi.” Tả Dận Hạo cười như ác ma, nói, khóe miệng ẩn hàm băng giá.
“Thần thiếp tuân chỉ!” Ngựa có lúc vấp, nàng ngàn tính vạn tính, lại tính sai một bước, khiến nàng bại lộ trước thời cơ, nàng vốn nghĩ, chỉ cần mình bị ủy khuất thì có thể làm cho Lục Điệp công chúa bị trừng phạt chứ.
Thật không ngờ! Lần đầu tiên chủ động ra tay, vậy mà lại thất bại! Có điều, nàng sẽ không buông tay, ở núi xanh lo gì không có củi đốt! Trong cung đâu chỉ mình nàng muốn đẩy Lục Điệp công chúa vào chỗ chết? Đám phi tử kia đều muốn cho Lục Điệp công chúa chết, ả vừa vào hoàng cung, lực chú ý của bệ hạ đều đã bị ả ta hấp dẫn!