Tags
“Lúc trước anh cũng không có nói cho tôi biết Hải Nhạc thích Tạ Thư Dật! Nếu tôi biết sớm, tôi nhất định sẽ không cho nó có cơ hội tỏ tình đâu!” Trì Hải Hoan ở bên kia nói.
“Nhưng cô cũng chẳng coi chừng được Tạ Thư Dật còn gì!” Thích Hán Lương vừa tức vừa vội.
Hắn cho là hắn có nhiều thời gian, nhưng hai người họ đều đã thoải mái công khai ở bên nhau rồi! “Anh cũng đâu có coi chừng Hải Nhạc! Không phải hôm đó tôi nói anh phải giữ chân Hải Nhạc sao?”
“Hôm Valentine nhà tôi có chuyện ra trễ, chờ đến khi tôi đi ra đã thấy Hải Nhạc đứng cùng với Hứa Chí Ngạn rồi, ta làm gì có cơ hội nữa? Tôi thấy hai người họ ở chung với nhau thì cũng chỉ có thể về nhà thôi!” Thích Hán Lương nói.
Hắn nghĩ người Hải Nhạc thích không phải là Hứa Chí Ngạn thì nhiều lắm là đi chơi Valentine với Hứa Chí Ngạn một bữa mà thôi, cho nên hắn cũng yên tâm về nhà, ai ngờ, Hải Nhạc cuối cùng cũng tỏ tình thành công, ông trời cũng không giúp hắn.
“Này, nói cho anh biết, nếu anh muốn quen với Hải Nhạc, tôi có một cách rất hay, nhưng anh nhất định phải giúp tôi! Tôi cam đoan có thể để anh ôm mỹ nhân về như ý.” Thích Hán Lương chần chừ một chút, vẫn nhịn không được hỏi: “Cách gì tốt?”
“Hẹn chỗ nào đi, tôi muốn bàn trực tiếp với anh.”
“Được rồi, quán trà đạo Lan Hoa, năm giờ chiều đúng.” Thích Hán Lương nhanh chóng nói địa điểm.
Tạ Thư Dật và Hải Nhạc về nhà, trong nhà im ắng, bọn họ vừa về không bao lâu, bố Tạ cũng về nhà sớm, ba người trầm mặc ăn cơm chiều xong, bố Tạ nói với Tạ Thư Dật: “Thư Dật, uống trà xong, con tới thư phòng một lát.”
Thư Dật đến thư phòng, bố Tạ đang đứng trước cửa sổ, trầm tư nhìn ra ngoài.
“Cha, có việc gì xin cứ nói.”
Bố Tạ thở dài một hơi, nói: “Thư Dật, cha biết con cho rằng cha không phải là một người cha thành công, cha nghĩ, đúng là tại cha đã bỏ bê không chăm sóc dạy dỗ cho con từ nhỏ, mới khiến cho con làm ra những chuyện hoang đường như vậy.”
Tạ Thư Dật không khỏi kích động ngẩng đầu lên: “Con chưa từng nghĩ muốn trả thù dì!” Bố Tạ giơ tay phải lên, cắt ngang lời hắn.
Tạ Thư Dật không khỏi có chút đau lòng, hắn nhìn cha mình, hắn nhận ra nơi thái dương cha, không biết từ khi nào đã có những sợi tóc bạc, hắn không khỏi hít một ngụm khí lạnh, xem ra, chuyện giữa hắn và hai chị em Hải Nhạc đã khiến cha phải chịu áp lực rất lớn.
“Thư Dật, dì con là một cô gái tốt, năm đó, cha gặp bà ấy còn sớm hơn cả cha ruột Hải Nhạc, cha luôn luôn theo đuổi bà, nhưng bà ấy lại từ chối lời cầu hôn của cha, nói bà ấy và cha hoàn toàn không phải là người cùng một loại, hơn nữa, bà ấy không yêu cha! Lúc ấy cha đã rất sốc, lúc đó, bà con đã mất, ông rất nào cũng bức hôn, dưới sự sắp xếp của ông ấy, cha cưới mẹ con, sự thật là cha giận lên mới cưới mẹ con, cha thừa nhận, trước kia cha chưa từng yêu mẹ con, nhưng kết hôn xong, cha nhận ra kỳ thật bà ấy cũng là một cô gái tốt, cha đã cưới bà thì sẽ phải làm tròn trách nhiệm của một người chồng, tuy cha không có tình yêu dành cho bà ấy, nhưng, cha vẫn có một chút cảm tình với bà. Tuy giữa cha và mẹ con có hơi lạnh nhạt, nhưng cha vẫn đối xử tốt với bà ấy, có điều cơ thể bà ấy vẫn không thể khá hơn, nhất là từ sau khi sinh con ra. Thư Dật, con đừng oán hận cha, có thể cha không phải là một người chồng tốt, nhưng cha rất muốn làm một người cha tốt, mặc dù lúc nào cha cũng nghiêm khắc với con, nhưng cha chưa từng trốn tránh trách nhiệm của một người cha bao giờ.” Bố Tạ nói.
“Con biết, con biết hết, nhưng cha đã lãnh đạm với mẹ như vậy, lúc nào con cũng nghĩ, cha đã không thích mẹ thì lúc trước đừng có lấy bà, lúc nào cha cũng làm mẹ buồn, cha chưa từng quan tâm đến mẹ bao giờ! Cha đã có mẹ rồi mà trong lòng còn có người khác! Như vậy là không công bằng với mẹ!” Tạ Thư Dật nói, có chút lên án.
Đôi mắt bố Tạ thoáng buồn, ông chắp tay ra sau, đứng đưa lưng về phía Tạ Thư Dật: “Thư Dật, trong cảm tình chưa từng có hai chữ công bằng, chỉ có kết quả yêu và không yêu, chịu khổ và không chịu khổ, cha không thể cho mẹ con một sự công bằng, nếu, người mà con thật sự thích là Hải Nhạc, nếu là vậy, con có thể cho Hải Hoan công bằng không?”
“Chuyện đó…” Tạ Thư Dật cứng miệng không trả lời được, đúng vậy, lúc trước chính miệng hắn cũng từng nói, tình cảm thật sự không có công bằng, đã vậy, tất cả những oán hận bất bình với cha trong suốt bao năm qua đúng là không có chút nghĩa lý gì, bởi vì giờ hắn đã biết, tình cảm quả thật không hề công bằng, chính hắn cũng không thể chia trái tim mình cho hai cô gái, hắn có tự cách gì lên án cha chứ?
“Thư Dật, đối với mẹ con, cha không thể cho bà tình yêu, có lẽ điều này vẫn luôn khiến bà để trong lòng, nhưng cha đã cho bà sự chung thuỷ, về điểm này cha không hề hổ thẹn với mẹ con, không phải cha chưa từng nghĩ sẽ cử án tề mi với mẹ con cả đời, chỉ là… mẹ con đi sớm, Thư Dật, cha cũng từng suy nghĩ sẽ không bao giờ lấy mẹ kế vào nhà, nhưng sau này cha lại gặp lại mẹ Hải Nhạc, khi đó bà ấy cũng đã ly hôn, còn mang theo Hải Nhạc, phải sống hơi cực khổ, lúc đó bà ấy cũng không hề muốn gả cho cha, cha cũng cũng không tính cưới bà, nhưng sau đó rồi thì… rất nhiều chuyện đều không phải mình muốn là được, đối với bà ấy, cha nghĩ, có lẽ cha vẫn chưa từng thay đổi, cha vẫn còn khao khát được ở bên bà ấy, sau đó rồi… bà ấy cũng không từ chối cha, hai chúng ta cứ vậy mà ở cùng nhau.”
Bố Tạ xoay người, nhìn con trai đầy nghiêm túc, nói: “Cha biết chuyện này con vẫn còn ghi hận trong lòng, cũng có thể con nghe lời bà ngoại con lúc đó, nói vì mẹ Hải Nhạc nên mẹ con mới rời đi nhân thế, nhưng sự thật không phải như vậy! Mẹ con là vì phẫu thuật thất bại nên mới ra đi! Lúc nào cha cũng cố hết sức cứu mạng bà để không cho con phải mất mẹ! Còn dì là sau khi mẹ con mất, cha mới gặp lại bà! Thư Dật! Qua nhiều năm vậy rồi, chẳng lẽ con không thấy được dì thật lòng thật dạ đối tốt với con hay sao? Kỳ thật dì con lúc nào cũng đều ở nghĩ cho con, bà ấy nói với cha sẽ xem con như con đẻ, không sinh con cho cha nữa, năm đó, nếu bà ấy muốn có một đứa nhỏ thì rất dễ, cha cũng rất muốn có một đứa con chung với bà ấy, bất kể là con trai hay con gái! Cha rất muốn! Nhưng bà ấy không muốn, bà ấy nói để con làm người thừa kế duy nhất của Tạ gia, đây là việc duy nhất bà ấy có thể làm cho con! Hai chúng ta đã làm đến vậy rồi, nhưng con vẫn còn có thành kiến với bà ấy! Thật ra mấy năm này, cha có thể nhìn ra, con hận bà ấy, con chỉ không thể hiện rõ ràng như trước mà thôi, con rất thông minh biết giấu đi hận ý của mình, lúc nào cha cũng nghĩ, chừng nào lòng hận thù của con sẽ bộc phát ra đây? Chẳng lẽ, đùa giỡn tình cảm của hai chị em, chính là núi lửa phun trào của con hay sao? Thư Dật! Con có biết con làm như vậy là đã phá huỷ một cái nhà hay không! Người bị con làm tổn thương, tất cả đều người một nhà con có biết không?” Bố Tạ nhịn không được chuỷ ngực dậm chân.
Tạ Thư Dật không khỏi đau lòng, đã lâu rồi hắn không thấy cha tức giận như vậy, hơn nữa lại còn là vì chuyện tình cảm của mình.
“Cha, con không có đùa giỡn tình cảm của bọn họ! Con thật lòng thích Hải Nhạc! Con yêu em ấy! Con là thật lòng với em ấy!” Tạ Thư Dật nói to.
Bố Tạ nhìn hắn đầy ngạc nhiên: “Con nói thật à? Nhưng nếu con thích nó, tại sao… tại sao lại còn lộn xộn với Hải Hoan nữa?”
Tạ Thư Dật thấy ông nhắc tới Hải Hoan, hắn có chút xấu hổ: “Đó là vì Hải Nhạc mãi mà không chịu hiểu ý con, em ấy cứ luôn trốn tránh con, Noel năm ngoái, con hẹn em ấy đi cosplay chung, con đều đã mua quần áo cho em ấy xong hết rồi, vậy mà em ấy lại để cho Hải Hoan đi thay, sau đó con trở về cãi nhau với em ấy, em ấy lại nói là Hải Hoan cũng thích con, còn bảo con theo đuổi Hải Hoan, con nhất thời tức giận, nông nổi, đã nói là sẽ làm như em ấy muốn, sau đó Hải Hoan lại tỏ tình với con, cô ta muốn làm bạn gái con, con cũng đồng ý, con chỉ muốn dùng Hải Hoan để ép Hải Nhạc nhận ra tình cảm thật sự của mình, kết quả là sau đó con cũng biết được thật ra Hải Nhạc cũng yêu con, nhưng lúc này Hải Hoan lại không chịu buông tay! Con xin lỗi, là con không tốt, là con làm sai rồi, chuyện này đúng là lỗi của con.”
Bố Tạ tức giận đến run cả người, chỉ vào mũi Tạ Thư Dật nói: “Chơi đi, nghịch lửa đi! Giờ thì hay rồi, lửa cháy lớn vậy rồi, con nói đi, cha phải giải quyết như thế nào đây? Con không thích Hải Hoan, nhưng con và Hải Hoan lại… ! Lúc ở Thụy Sĩ cha đã nói với con thế nào, sao con lại dám quên chứ? Nếu con không thích đứa nào thì cũng đừng có đi chọc ghẹo người ta! Cha nói rõ ràng như vậy rồi, lỗ tai con chạy đi đâu vậy hả?”
Tạ Thư Dật vội vàng giải thích: “Đêm đó chắc chắn là cô ta đã gài bẫy con! Thật sự là con không có một chút ấn tượng nào về đêm đó cả! Cha, cha cứ nghĩ đi, người con yêu là Hải Nhạc, huống gì con lại còn em ấy cũng yêu con nữa! Sao con còn có thể đi chạm vào Hải Hoan chứ? Cha, cha phải tin con!”
Bố Tạ hơi suy sụp, ông ngồi xuống nói: “Giờ cha cũng không biết nên làm như thế nào nữa, ở trong mắt cha, Nhạc Nhạc là con gái của cha! Nhưng giờ con trai với con gái lại quấy lại với nhau, cha thật sự không thể chấp nhận được!”
***
Dạo này bận quá.