Tags

Dung Ức nghe vậy ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, cắn cắn môi, nói: “Sau khi xung đột vũ trang, muội sẽ lách qua hắn một lần, xem như trả lại những tổn thương của hắn do hôm nay muội đã lợi dụng tình cảm của hắn để thử Phó Thừa Phong.”

Sở Mộ Dung nghe Dung Ức nói, hơi hơi thở dài một hơi, giống như đang cảm khái cái gì. Trầm mặc một chút, hắn nói: “Muội thực sự nghĩ rằng Tần Mộ An trúng mỹ nhân kế của muội à?”

Dung Ức ngẩn ra, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không?”

“Rốt cuộc hắn có trúng mỹ nhân kế của muội hay không, chỉ sợ chỉ có chính hắn mới rõ. Có điều theo sự hiểu biết của huynh đối với Tần Mộ An, hắn trầm ổn vững chãi, không phải lọai người để cảm xúc làm chủ. Muội đã nói rõ ràng như vậy rồi, hắn lại vẫn nhảy vào chiếc bẫy muội đã đào sẵn cho hắn như cũ. Việc này rất khác với phong cách làm việc của hắn. Khi một người làm ra chuyện khác thường, nhất định là trong lòng đang nổi lên một chuyện gì đó càng khác thường hơn.” Sở Mộ Dung nói.

Lời nói của Sở Mộ Dung khiến Dung Ức hiểu ra. Khi Tần Mộ An không chút do dự đi về phía nàng, kỳ thật trong lòng nàng vô cùng kinh ngạc, nàng tính đến chuyện mỹ nhân kế của mình chắc chắn sẽ có ảnh hưởng với Tần Mộ An, nhưng không đoán được ảnh hưởng lại to lớn như thế, lớn đến mức làm cho hắn quay đầu ngựa lại, tự loạn đầu trận tuyến.

“Mục đích của hắn là bắt muội về Kim Lăng. Còn có thể có chuyện gì làm hắn làm ra chuyện tạo cơ hội đào tẩu cho muội nữa chứ?” Dung Ức không thể hiểu nổi chuyện này.

Sở Mộ Dung cũng lắc đầu vô vọng, nói: “Huynh có thể nhìn ra Tần Mộ An có ý đồ khác, nhưng không biết ý đồ của hắn là gì.” Tạm dừng một chút, hắn lại nói: “Có lẽ hắn thật sự…” Vừa nói đến đó, hắn lập tức ngừng lại, chậm rãi lắc đầu, thầm nghĩ: Ức Nhi và Tần Mộ An ở chung mới có vài ngày ngắn ngủi, Tần Mộ An không có khả năng yêu Ức Nhi sâu mức vì nàng mà phản bội Kháo Sơn Vương được.

Sở Mộ Dung ngừng lại, Dung Ức cũng không tính ngừng lại ở đó, truy vấn: “Có lẽ hắn thật sự cái gì?”

“Không có gì. Chỉ là huynh đoán lung tung mà thôi.” Sở Mộ Dung qua loa đáp lại sự truy vấn của Dung Ức, sau đó nói sang chuyện khác: “Bây giờ muội đã biết trái tim của Phó Thừa Phong đối với muội vẫn chưa thay đổi, quyết định đi cứu hắn à?”

Dung Ức nhướn lông mày một cái, nói: “Không đi.”

“Muội không lo cho an nguy của hắn? Không sốt ruột?” Sở Mộ Dung không tin Dung Ức lại phóng khoáng như vậy, không hề mảy may lo lắng cho an nguy của Phó Thừa Phong.

Dung Ức không đáp mà hỏi lại: “Hắn có nguy hiểm về tính mạng không?”

Sở Mộ Dung thầm suy nghĩ một chút về thực lực của Phó Thừa Phong, lắc đầu nói: “Hẳn là không có.”

“Hắn có nguy hiểm về ** không?”

“Hả?” Sở Mộ Dung ngây ra một lúc mới xác định là hắn không có nghe sai, em gái nhà mình đúng là đã dùng từ ‘**’ này, khóe miệng hung hăng run lên vài cái mới nói: “Trong binh đội của Tần Mộ An toàn là nam nhân, hắn muốn ** cũng không có điều kiện.”

So với Sở Mộ Dung, Dung Ức liền có vẻ bình tĩnh hơn. Nàng thản nhiên quăng cho Sở Mộ Dung đang nổi hắc tuyến đầy mặt một cái liếc mắt, chậm rãi nói: “Nếu hắn vừa không có nguy hiểm về tính mạng, lại không có nguy hiểm về **, muội sốt ruột cái gì, lo lắng cái gì đây?”

“…” Nha đầu kia quật lên một phát thật khiến cho người ta giận sôi. “Chỉ cần hắn không có nguy hiểm về tính mạng, nguy hiểm về **, muội sẽ không sẽ ra tay cứu giúp?” Sở Mộ Dung hỏi.

Dung Ức gật đầu, nói: “Có thể nói như vậy.”

“Thế vạn nhất hắn bị ngược đãi thì sao?” Sở Mộ Dung nhắc nhở Dung Ức, trên đời này còn có một loại trạng thái gọi là sống không bằng chết. Nếu như Tần Mộ An độc ác một chút, lúc này Phó Thừa Phong hẳn là đã đi nửa cái mạng rồi.

Dung Ức nghe vậy lại tiếp tục lơ đễnh như cũ, khóe miệng cong lên thành một đường cong cười giảo hoạt, nói đầy bí hiểm: “Huynh yên tâm, hắn là M, càng ngược càng sung sướng.”

“… Ức Nhi, muội không thể vì bản thân mình thích ngược người khác, liền tưởng tượng tất cả mọi người thành hưởng thụ bị muội ngược để giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình được.” Sở Mộ Dung nói.

“Muội không có cảm giác tội lỗi, cũng không thích ngược người khác. Hơn nữa, muội chỉ cho rằng Phó Thừa Phong là M.” Dung Ức một hơi bác bỏ lời nói của Sở Mộ Dung.

Lúc này bất tri bất giác hai người đã đi đến trước một cửa hàng ngựa. Sở Mộ Dung biết Dung Ức muốn mua ngựa, mà đúng lúc mình cũng cần một con, vì thế không đấu võ mồm với nàng nữa, nhanh chân chọn ngựa.

Trong chuồng phần lớn là ngựa đen cao cấp, đỉnh đầu có một dúm lông hồng màu rám nắng, sức khỏe lớn, anh khí mười phần, đều là ngựa tốt ngày đi ngàn dặm.

“Ngựa nhà ta đều là hãn huyết bảo mã, đi ngàn dặm không chút khó khăn. Hai vị nhìn trúng con nào, có thể cưỡi thử vài vòng, bao ngài vừa lòng.” Ông chủ cửa hàng nhắm mắt theo đuôi sau lưng Dung Ức và Sở Mộ Dung, trưng khuôn mặt tươi cười đẩy mạnh tiêu thụ.

Sở Mộ Dung nghe được bốn chữ “hãn huyết bảo mã”, đôi mắt sáng lên một chút, lập tức lại hóa thành cười tươi, cái loại cười tươi của coin nít khi nghe được quà. Hãn huyết bảo mã trân quý dữ dội, một con ngựa khó cầu, làm sao ở cái trấn nhỏ này có thể có nhiều con như thế. “Ngươi nói là hãn huyết bảo mã, ta liền cưỡi một con. Nếu lời ngươi nói là giả, ta chỉ hỏi mình ngươi.” Sở Mộ Dung cười nói.

Sở Mộ Dung mặc dù đang cười, ông chủ trại ngựa lại không cảm nhận được chút vui vẻ nào, nhất là khi Sở Mộ Dung nói ra bốn chữ “chỉ hỏi mình ngươi”, hắn như thấy được uy nghiêm của thiên tử vậy. Ông chủ trại ngựa gặp vô số người, từ khi Dung Ức và Sở Mộ Dung vừa vào cửa, hắn đã biết hai người này có lai lịch bất phàm, cho nên mới cho gã sai vặt lui ra, tự mình ra tiếp đãi. Lúc này lại cảm nhận được sự uy nghiêm tỏa ra trong lời nói thản nhiên của Sở Mộ Dung, không dám tiếp tục dối gạt hai người này nữa, có chút ngượng ngùng nói thực ra: “Công tử nghiêm trọng quá rồi. Kỳ thật những con ngựa này của ta là giao tạp giữa hãn huyết bảo mã với ngựa đen bình thường.”

“Con hãn huyết bảo mã giao tạp với ngựa đen kia đâu?” Người hỏi những lời này không phải là Sở Mộ Dung, mà là Dung Ức.

Ông chủ trại ngựa đáp: “Hai vị đã tới chậm một bước. Con hãn huyết bảo mã đã bị một vị công tử mua đi rồi.”

Trên mặt Sở Mộ Dung lộ ra vẻ đáng tiếc, đang muốn chọn đại một con lai tạp khỏi đi bộ, lại nghe Dung Ức hỏi: “Công tử như thế nào?”

Ông chủ trại ngựa đáp: “Một vị công tử rất anh tuấn, rất tiêu sái, lại có chút đặc biệt. Liếc mắt một cái nhìn qua rõ ràng là một vị đại hiệp khách đi lại giang hồ, bên cạnh lại đi theo một đòan binh lính vô cùng oai phong, giống như công tử con nhà quan vậy.”

Lúc này khóe miệng Dung Ức đã lộ ra vài tia ý cười nhè nhẹ, lại hỏi tiếp: “Chuyện bao giờ?”

Ông chủ trại ngựa đáp: “Ước chừng một canh giờ trước.”

“Tốt lắm.” Dung Ức vỗ vỗ đầu một con ngựa cách mình gần nhất, ném cho ông chủ một túi bạc, nói: “Con này đi.”

Dung Ức chọn ngựa xong, Sở Mộ Dung cũng chọn đại một con.

Sau khi hai người giục ngựa ra khỏi thành, Sở Mộ Dung nhìn con đường trống trải phía trước, ngửa đầu thoải mái quát to một tiếng, nói: “Ức Nhi, huynh muốn đi xem vị công tử mua con hãn huyết bảo mã đó một cái. Muội thì sao?”

“Muội muốn đi xem con ngựa kia một cái.” Dung Ức cười nói.

Nụ cười rạng rỡ kia đã bán đứng suy nghĩ thật trong lòng Dung Ức. Sở Mộ Dung cũng không nói ra, giật cương ngựa một cái, nói: “Chúng ta đua một vòng, xem ai tới Kim Lăng trước. Nếu muội tới trước, huynh liền tặng con ngựa đó cho muội.”

Dung Ức không chịu thua vung roi ngựa lên, chạy song song với hắn, cười nói: “Đổi cái phần thưởng khác đi. Con ngựa đó vốn là không phải của huynh, sao có thể nói “tặng cho muội” chứ?”

“Huynh có thể cướp lấy.”

“Huynh cho rằng có muội ở đây, huynh có thể cướp nổi thứ gì của hắn à?”

“Không phải muội nói trừ phi hắn có nguy hiểm về tính mạng và nguy hiểm về **, không sẽ ra tay hay sao?”

“Muội có nói à?”

“Hoàng muội, làm người nói phải giữ lời.”

Dung Ức cười ha hả, nói: “Hoàng huynh, làm người đừng quá nghiêm túc.” Dứt lời, hô to “Giá” một tiếng, nắm cương mà đi, mặc cho Sở Mộ Dung ở phía sau mắng to “Tiểu nhân!”.

Dung Ức hoàn toàn không so đo với hắn, bởi vì giờ này phút này, tâm tình của nàng đang rất tốt. Một canh giờ trước đi qua trường ngựa, diện mạo anh tuấn, mang phong cách đại hiệp, theo gót là một đoàn binh mã uy nghiêm. Trừ Phó Thừa Phong ra, còn có thể là ai đây? Bất quá người mua ngựa là Phó Thừa Phong không phải là điều khiến nàng vui nhất, mà đắc ý nhất là, theo gót Phó Thừa Phong là một đoàn binh mã. Theo lời của ông chủ trại ngựa, khi Phó Thừa Phong đến đó mua ngựa, rõ ràng đã là thủ lĩnh trong đoàn.

Ngắn ngủi có vài canh giờ liền từ kẻ tù tội biến thành thủ lĩnh, bảo nàng làm sao có thể không đắc ý cơ chứ?

Dung Ức càng nghĩ càng vui, nhịp giục ngựa cũng càng ngày càng nhẹ lướt, giống như mục đích của việc này không phải là đi Kim Lăng trừ bỏ mối họa ngầm cho quốc gia, mà là để giao du kết bạn vậy.

*

Cùng lúc đó, Phó Thừa Phong cũng đang giục ngựa với nhịp điệu vô cùng nhẹ nhàng, không phải cái loại nhẹ nhàng như Dung Ức, mà là —— nhẹ vì không còn sức nào nữa, bị ép đi mau.

Dung Ức đoán không sai, kẻ đã mua con hãn huyết bảo mã kia đúng là Phó Thừa Phong, hắn cũng lấy danh nghĩa đầu lĩnh đoàn người ngựa vào trường ngựa thật. Sau khi Dung Ức được Sở Mộ Dung cứu đi, hắn bị trói lên lưng ngựa không bao lâu liền phải chịu đủ đau khổ do xóc nảy, thừa dịp hắn được cởi trói khi đoàn người nghỉ ngơi giữa đường, hắn dùng chiêu thứ sáu là “Thiên địa vô thanh” trong “Đoạn kiếm thiên nhai” nháy mắt định thân mọi người. “Thiên địa vô thanh” có đặc điểm là có thể nháy mắt chế ngự kẻ địch, nhưng vì chiêu thứ sáu của hắn vừa mới luyện thành không lâu, cũng không vận dụng được tự nhiên, cho nên khi đả thương người khác tám trăm thì đồng thời lại tự tổn hại ba ngàn.

Khởi động Kinh Long Chi Diệp cần một mức tu vi nội lực nhất định, tất cả mọi người trong đoàn của Tần Mộ An bị hắn chế trụ xong không thể vận công, cho nên hắn mới có thể tạm thời thoát hiểm. Sau khi thu phục đoàn người, hắn vừa định đi, không ngờ Tần Mộ An lại rất quật cường, không gây thương tổn hắn nhưng cũng không buông tha cho hắn, đi theo hắn dai như đỉa. Do hắn đã bị “Thiên địa vô thanh” phản phệ, đại thương nguyên khí, công lực chỉ còn chưa đến một tầng, trong khoảng thời gian ngắn không thể phục hồi như cũ, không tài nào thoát khỏi Tần Mộ An nổi, vì thế đành bị bắt đi cùng đường với bọn hắn, do vậy mới có một màn dẫn mọi người đi mua ngựa.

Nhưng đó cũng không phải là lí do chính của vụ nhịp điệu “nhẹ nhàng” của Phó Thừa Phong. Lí do chính là, hắn vừa có được hãn huyết bảo mã không lâu, liền phát hiện Từ Thanh Sơn mang theo người của Thiên Sơn tiêu cục đuổi tới. Lấy công lực hiện tại của hắn thì không phải là đối thủ đám Từ Thanh Sơn. So với bị bắt đi thăm Nhật Nguyệt sơn trang, hắn càng muốn đi tham quan nhà tù của Kháo Sơn Vương hơn. Vì thế hắn dùng toàn bộ công lực còn lại giải huyệt cho Tần Mộ An, để Tần Mộ An đi đối phó đám người của Từ Thanh Sơn, điều kiện trao đổi là —— cho hắn tiếp tục cưỡi hãn huyết bảo mã.

Phần nội lực còn sót lại của Phó Thừa Phong chỉ có thể giải huyệt cho một mình Tần Mộ An, mà lúc trước Tần Mộ An bị Thanh Long gây thương tích, một cánh tay gần như bị phế, cho nên hắn chỉ có thể lấy Kinh Long Chi Diệp ra tạm thời hù dọa Từ Thanh Sơn. Dọa đám Thiên Sơn tiêu cục bỏ đi xong, bọn họ liền bắt đầu ra roi thúc ngựa xuống Kim Lăng, vì thế nên có trạng thái “nhẹ nhàng” lúc này.

Phó Thừa Phong yên lặng hối hận trong lòng: nếu biết như thế, sẽ không mạo hiểm dùng “Thiên địa vô thanh”, tuy bây giờ thân thể không còn chịu tội, trong lòng cũng vô cùng bất an, hắn cứ cảm thấy chặng đường này sẽ không yên bình.

Phó Thừa Phong đang nghĩ như vậy, liền thấy cách đó không xa phía trước đang đứng một người mặc giáp, trên lưng đeo một cây đại đao.

Phó Thừa Phong liếc mắt một cái liền nhận ra là người quen, không nhịn được thở dài thườn thượt một hơi, thật đúng là ghét của nào trời trao của nấy.