Tags

Tả Dận Hạo không hôn xuống, nhưng lại càng không ngừng vuốt ve gương mặt nàng, giờ đây dung nhan xinh đẹp này đã nhiễm một phong thái khác, trở nên thật chói mắt, thật quyếtn rũ, làm cho hắn càng thêm khó lòng buông ra, khiến hắn muốn được giữ chặt trong tay mình.

Ngày đó năm ngoái, nàng thình lình xuất hiện, lập tức cho hắn biết, nàng là của hắn!

“Hoàng huynh, không phải người nói muốn hôn Nhạn Nhi à?” Bất mãn bĩu môi, tựa hồ lại lần nữa bước vào mộng đẹp.

Tả Dận Hạo không khỏi bật cười, cho dù lúc nào ở đâu Nhạn Nhi cũng có thể chọc hắn cười!

Đôi môi phủ bên tai nàng đang khẽ cắn vành tai mịn màng kia, rồi chầm chậm lướt xuống bên má, hôn lên làn môi đang cong lên khẽ cười, hương vị ngọt ngào mềm mại này, lúc nào cũng khơi gợi tình cảm mãnh liệt trong hắn, thỉnh thoảng, còn có thể nghe thấy tiếng Nhạn Nhi khẽ rên rỉ, mang theo một loại thỏa mãn đầy e thẹn.

Nụ hôn càng lúc càng sâu, Tả Dận Hạo đã không còn thỏa mãn với nụ hôn lươn lướt nữa, hắn muốn xâm nhập, muốn quấn quít mê say trong bờ môi nàng.

Có lẽ, trong lúc ngủ mơ nàng cũng không hề thỏa mãn với chỉ một cái hôn, khẽ hé cánh môi, đầu lưỡi Tả Dận Hạo linh hoạt đột nhập vào, đi truy đuổi cái lưỡi đinh hương đang chạy trốn kia, vị thuốc Đông y nhàn nhạt, thoang thoảng mùi hoa, chút chua, chút ngọt, nhất thời đều đang quanh quẩn nơi đầu lưỡi hắn, cùng một người, mỗi lần mùi vị cũng không giống nhau, thân mình Nhạn Nhi như đã từng được ngâm mình trong trăm giống hoa, trăm loại thảo dược vậy, làm mỗi lần hắn đều lưu luyến quên về.

Không khí trong ngực càng lúc càng ít, cơn buồn ngủ từng chút từng chút vơi đi, mi mắt chậm rãi khẽ mở, đập vào mắt chính là gương mặt đầy say mê, đắm đuối của hắn.

Thì ra đây không phải là một giấc mơ!

Nhận thấy đôi mi nàng run rẩy, Tả Dận Hạo ngừng hôn, môi dán trên môi nàng, thở ra hơi nóng làm ngứa bờ môi nàng, “Nhạn Nhi tỉnh?”

“Hoàng… hoàng huynh.” Trên mặt một trận hồng hồng hiện lên, nhẹ nhàng xoay mặt sang một bên, môi nàng cũng lướt qua mặt hắn.

“Nhạn Nhi sao thế?” Tả Dận Hạo cười, trong mắt tràn đầy vẻ giảo hoạt, ôm chặt lấy thân thể của nàng, khiến nàng được nép sát vào lòng hắn, mười ngón đan xen.

“Không, sao hoàng huynh lại ở đây?” Tả Phỉ Nhạn khẽ chớp mắt, không dám nhìn hắn.

“Nghe thị vệ nói muội đã trở lại, liền đuổi đến xem.” Hắn tưởng nàng sẽ ở lại Vu gia, không ngờ nàng lại về cung, lúc đó không biết hắn đã vui đến mức nào.

“Hoàng huynh, người có thể đứng lên được không?” Tả Phỉ Nhạn như nghĩ tới điều gì, chống tay đẩy hắn ra.

“Sao thế? Muội không thích hoàng huynh ôm muội như vậy sao?” Trong lòng chợt đau nhói.

“Không phải, hoàng huynh…” Nàng sợ bị người khác thấy, nàng không dám nói.

“Không phải là tốt rồi, để hoàng huynh ôm muội một cái!” Gắt gao ôm lấy nàng, chỉ sợ nàng đột nhiên lại bay đi khỏi hắn, cái trò chơi đuổi bắt đó, tuy hắn đồng ý chơi cùng nàng, nhưng hắn vẫn hy vọng Nhạn Nhi có thể ngoan ngoãn đứng trong lòng hắn, để hắn chăm sóc nàng, yêu thương nàng! Huống chi bây giờ còn có một cục cưng chưa ra đời, đây chính là tài sản chung của hai người họ.

Tay nhẹ nhàng phủ lên cái bụng còn chưa to lên kia, nơi đó có một sinh mệnh nho nhỏ, nơi đó là một cái bí mật Nhạn Nhi không hề biết, bao giờ hắn mới nên nói cho nàng đây?

Hắn có biết nàng đang mang thai không? Tay hắn phủ lên nơi đó, có một cảm giác rất lạ, trái tim tràn đầy ấm áp!

Kỳ thật, hôm xuất giá, nàng đã định nói cho hắn biết, nàng không phải là Lục Điệp công chúa thật, nàng là một người xa lạ, một Tả Phỉ Nhạn có được một nửa trí nhớ của Lục Điệp công chúa, nhưng lại có thân thể của chính mình.

“Nhạn Nhi, hứa với ta, về sau cho dù gặp khó khăn gì, đều phải kiên cường vượt qua, có ấm ức không thể nói ra cứ việc khóc trong lòng ta đây!” Tay kéo tay nàng, đặt lên chỗ trái tim, “Nơi này, vĩnh viễn là chỗ của riêng muội, nó chỉ dành cho muội mà thôi.”

Vòng ôm của hắn, sẽ không còn ôm bất kì nữ nhân nào nữa, sẽ không để bất kì nữ nhân nào khác dựa vào mà khóc! Nơi đó vĩnh viễn vĩnh viễn đều thuộc về Nhạn Nhi của hắn mà thôi.

Tả Dận Hạo cười cười, lại một lần nữa cúi đầu dùng đôi môi chầm chậm lướt qua đôi mắt, cái mũi trên khuôn mặt nàng, dùng lưỡi nhẹ nhàng ve vuốt làn môi ngọt ngào của nàng, cho đến khi nhiệt tình thổi quét, đầu lưỡi nóng bỏng bắt đầu triền miên, sau đó mang theo sức nóng cùng dụ hoặc dời môi xuống dưới.

Tả Phỉ Nhạn nhìn thấy được trong mắt hắn một thứ tình cảm khác rất rõ ràng, chân thành tha thiết đến thế, nàng có thể không? Có thể phóng túng bản thân không?

Tả Phỉ Nhạn cảm thấy cả người run lên, một thứ tình dục khác ẩn trên người mình đã bị đốt lên; cơ thể nàng gần như sắp tan chảy, chỉ có thể bất lực bò lên hắn, cầu xin càng nhiều, càng nhiều.

“Hoàng huynh cẩn thận…” Thẹn thùng lời nói như gió mát lướt qua tai.

“Ta sẽ.”

Khi bên trong đã sắp tràn ra cảnh xuân vô hạn, bên tai nàng lại vang lên chuyện của Dạ Ma, chuyện đó hình như đang nói về nàng!

Hai người yêu nhau đang say mê quấn quít, nói hết cho nhau tình yêu say đắm cất giấu sâu thẳm trong lòng.

Bọn họ không ai ép buộc ai, bọn họ đều là cam tâm tình nguyện.

Cả hồ hoa sen nở rộ xinh đẹp thanh lệ, Tả Phỉ Nhạn ngồi trong một cái lương đình được xây như một đóa hoa sen, ánh mắt thẹn thùng nhìn hồ nước dập dềnh, thoang thoảng từng đợt hương sen thơm ngát.

“Công chúa, công chúa…” Tiếng Thủy Điệp kêu to từ xa đến gần.

“Lớn tiếng ồn ào như vậy làm chi?” Tả Phỉ Nhạn hơi nhíu mi, khẽ trách.

“Nô tỳ… nô tỳ…” Í, công chúa thẹn thùng! Có phải đang nhớ bệ hạ không ta?

Hôm đó, bệ hạ tới thăm công chúa, bình lui tất cả người hầu hạ, ở trong tẩm cung của công chúa cả một buổi chiều, đến khi bệ hạ gọi nàng và Liên Nhi vào, bệ hạ đã mặc nội sam nằm trên giường công chúa, công chúa thì e thẹn ngủ trong lòng bệ hạ, trên mặt mang theo vẻ mỏi mệt cùng hạnh phúc.

Lúc đầu, nàng và Liên Nhi đều có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại bình thường lại, công chúa luôn thích bệ hạ, mà bệ hạ cũng thích công chúa, chỉ là giữa bọn họ… Nếu bọn họ không phải huynh muội thì thật tốt biết mấy, công chúa và bệ hạ đứng chung một chỗ rất xứng đoi6, có lẽ, bọn họ thật sự không phải…

“Công chúa, có phải người vẫn còn nhớ bệ hạ không ạ? Cái này có phải gọi là cái gì cái gì đó… Một ngày không thấy như cách tam thu không?” Thủy Điệp mang áo choàng đến khoác lên người công chúa, bây giờ thân thể công chúa rất quan trọng nha.

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi nói bậy bạ gì đấy.” Không ngờ lại bị nàng đoán trúng, Tả Phỉ Nhạn không được tự nhiên.

Hôm đó, có phải là sự thật không? Hơi thở như vẫn còn quanh quẩn mùi hương trên người hoàng huynh. Nhưng… nhưng… vì sao hắn lại không đến xem nàng?

“Công chúa, mấy ngày nay bệ hạ bận việc biên cương, nghe Phúc công công nói, chỗ biên cương có một tên cường đạo thường lui tới, chuyên môn làm chuyện giết người cướp của, khiến cho dân chúng biên cương không được yên ổn, đang thảo luận nên phái ai đi bắt cường đạo.” Thủy Điệp báo hết tư liệu trực tiếp cho công chúa, háo hức nhìn nàng.

“Nha đầu quỷ, ta cũng không kêu ngươi nói.” Tả Phỉ Nhạn ngượng ngùng cười một tiếng, nàng cảm thấy mình càng ngày càng không giống chính mình.

“Chẳng lẽ công chúa không muốn nghe?” Thủy Điệp ủy khuất cắn môi.

“Được rồi, được rồi! Đừng ở đó giả vờ giả vịt nữa, ta đói bụng.” Tả Phỉ Nhạn phái Thủy Điệp đi đoan gì đó cho nàng ăn, nếu còn để nàng ở không nữa, sợ là cái gì nha đầu kia cũng nói ra được mất.

“Điệp Nhi đi ngay!” Mấy ngày nay ít nhiều nhờ những dược thiện do công tử điều phối, công chúa cũng bớt nôn nghén không ít.