Tags

Tình Về Nơi Đâu – Thanh Bùi ft. Tata Young

Cái sự một mình…

Thật ra Shi cũng không biết nên viết gì nữa, chỉ là bỗng nhiên thấy thật buồn, nên phải viết thôi.

Nửa năm. Chỉ trong nửa năm mà bao nhiêu chuyện thay đổi. Shi có thói quen, đầu năm cứ hay nghĩ đến những chuyện gì có thể sẽ xảy ra vào cuối năm mà mình không ngờ được. Nhưng cũng chẳng bao giờ ngờ được.

Vui có, buồn có. Chờ mong có, sợ hãi có. Những thứ cảm xúc hỗn loạn đan xen siết chặt đến nghẹt thở, trên tất cả… là cảm giác thiếu an toàn.

Cái cảm giác tuy biết có rất nhiều người ở bên, quan tâm cho mình, lo lắng cho mình, nhưng mình lại không thể mở miệng nói thành lời.

Ta với ta.

Có bao nhiêu ngày vùi đầu vào bài vở để quên đi cơn đau và nỗi nhớ. Có bao nhiêu đêm mệt mỏi rã rời để chìm nhanh vào giấc ngủ để không đánh thức cô đơn. Bao nhiêu lần ngồi một mình nhìn trời, nhìn mây, nhìn thời gian trôi đi trong vô vọng.

Cái cảm giác chênh vênh, tương lai mờ mịt này, thật có thể làm người ta phát điên.

Xa nhà ở một độ tuổi quá trẻ, Shi không biết mình đang có gì, và nên làm gì. Shi không nhớ những gì những người xa quê hay nhớ, mà lại thêm thương những gì người ta thường chẳng bao giờ thương.

Lần đầu tiên lên máy bay. Lần đầu tiên vừa mệt vừa chán vừa buồn ngủ mà vẫn chẳng dám ngủ say. Lần đầu tiên ôm ba lô đi khỏi nhà, một mình, đúng nghĩa. Lần đầu tiên đi loanh quanh một nơi xa lạ, biết rõ chẳng ai đang đợi mình, chẳng ai giúp mình sửa chữa sai lầm. Lần đầu tiên đi một mình qua 3 sân bay, qua 3 nước. Lần đầu tiên.

Lần đầu tiên đi bộ thật xa. Lần đầu tiên tự dậy một mình. Không phải chưa từng tự đặt đồng hồ báo thức, mà là lần đầu tiên không còn ai gọi mình dậy nữa. Lần đầu tiên tự dọn bữa sáng, tự ăn, tự dẹp. Lần đầu tiên tự đi bộ ra bến xe. Lần đầu tiên đi xe bus đến trường. Lần đầu tiên tự tìm lớp, tự dò đường. Như đứa trẻ 17 tuổi lần đầu tiên đi học lớp 1.

Đừng phán xét Shi. Có thể mọi người sẽ thấy những chuyện này là bình thường. Nhưng với Shi thì không. Có thể sau một năm, năm năm, mười năm nữa, Shi sẽ thấy đó là chuyện bình thường. Nhưng lần đầu tiên luôn khác.

I hate school, but I don’t want to grow up.

Ngày lại ngày, đi qua những nơi không thuộc về mình, gặp những người chưa từng quen biết, Shi tự hỏi mình đang làm gì vậy?

Nhưng Shi cũng biết, Shi không còn thuộc về cái thế giới đã sống 17 năm qua nữa rồi.

There’s no way going back.

Cái cảm giác không biết về đâu. Rất khó chịu. Rất bức bối. Rất muốn đập nát tất cả. Rất đau.

Tự lập. Trưởng thành. Như gà con phá trứng. Như bướm xinh thoát kén. Như một vết thương lòng không bao giờ mất.

Shi chưa từng nghĩ mình ngây thơ. Chưa từng nghĩ mình đã có một tuổi thơ đúng nghĩa. Tức là có truyện cổ tích, có quà, có người hát ru, có người kể chuyện mỗi đêm, có những chuyến đi chơi xa với gia đình… Tuổi thơ của Shi là những ngày rèn chữ, luyện vẽ, luyện aerobic, học thêm, đọc sách thánh hiền, học chi, hồ, giả, dã,…

Người ta thường chẳng bao giờ biết mình có những gì, cho đến khi mất đi nó.

Giờ Shi mới nhận ra, “tuổi thơ” đó, chính là những ngày tháng có được sự “an toàn tuyệt đối”, là những ngày có một nơi để về, ngay cả khi cả thế giới ruồng bỏ.

Shi không biết có phải là ảo giác chăng, tại sao cũng là nhà, nhưng nhà của bố mẹ lại “an toàn” hơn nhà bất kì ai khác vậy? Có phải vì cha mẹ luôn yêu thương con cái vô điều kiện? Vì họ không bao giờ bỏ rơi con mình dù chuyện gì đi nữa? Hay là vì… Vì đâu?

Shi không biết nữa. Có rất nhiều điều muốn viết, nhưng đặt tay xuống bàn phím rồi thì chẳng còn lại gì. Có lẽ vì, họ là cha mẹ thôi. Tự nhiên. Đương nhiên.

Cha mẹ còn không đi chơi xa. Con chẳng đi chơi đâu, nhưng đã đi xa lắm rồi. Những ngày đất khách quê người lạnh lắm, cha mẹ phương xa có nhớ mặc ấm chăng? Mẹ suốt ngày ở trong nhà, hay ngủ sớm mà cũng dậy sớm, thường chẳng ngon giấc, có chút tiếng động là tỉnh ngay. Cả ngày cứ làm việc nhà, chẳng thèm ăn uống, lại đến đông rồi, mẹ có lạnh không?

Chiếc TV ở nhà không biết đã sửa chưa, mẹ nhắc lâu rồi mà đến tận khi con đã đi rồi mà vẫn quên chẳng nhắc bố. Nay con đi rồi, không biết mẹ ở nhà một mình có quen không, có buồn không, đêm ngủ có lại khóc như hồi chị con mới đi hay không?

Bố mỗi ngày đều dậy thật sớm, đi làm cũng sớm. Sáng sớm trời lạnh, vào đông rồi, nghe nói lại có bão về, mà bố lại chẳng bao giờ chịu mặc thêm áo cả, không biết làm sao mà chịu được đây. Không biết bố có còn hahy ho mỗi tối không, có ai bật film bộ cho bố coi giải trí hay không, có ai làm cơm mỗi chiều cho bố không nữa?

Thôi thôi.

Thôi.

Xa rồi còn đâu.

P/S: Bài này viết trong cơn bấn loạn, viết theo dòng cảm xúc, nghĩ gì viết đó, mọi người đừng trách.