Tags
Tả Phỉ Nhạn ôm bụng, vẻ mặt như không thể tin được. Nơi đó… nơi đó… cư nhiên đang mang một cái tiểu tử, một cái tiểu tử nhiều nếp nhăn, ú na ú nần, nghĩ vậy, tâm tình đã trở nên kích động theo một cách khác.
Đứa bé sẽ giống nàng nhiều hơn? Hay là giống tên phụ thân còn nằm trong vòng bí ẩn của nó hơn một chút? Tò mò quá, thật muốn mau mau được biết.
“Nhạn Nhi? Đang nghĩ cái gì mà ngọt ngào thế.” Thái phi ôn nhu hỏi, trong tay bưng một chén chè hạt sen ấm áp, hiện tại Nhạn Nhi là phụ nữ có thai, tất cả những đồ lạnh, vẫn nên để nàng ăn ít một chút thì tốt hơn.
“Muội muội, tám phần là Nhạn Nhi đang nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng, còn cả cha nó nữa.” Thái Hậu chọc ghẹo, khi nói đến vế sau, ra vẻ đầy huyền bí.
“Mẫu hậu…” Bị mẫu hậu đoán trúng tim đen, Nhạn Nhi chỉ có thể làm nũng.
“Được rồi! Liên Nhi Điệp Nhi, các ngươi đỡ công chúa về tẩm cung nghỉ ngơi đi! Nhớ kỹ phương diện ăn uống phải đặc biệt chú ý.” Thái hậu nghiêm túc dặn dò, bà không cho phép bảo bối của mình bị thương trong phạm vi bảo vệ của mình.
“Nô tỳ cẩn tuân ý chỉ.” Thủy Điệp và Thủy Liên hành lễ, đỡ công chúa chậm rãi đi ra Từ Ninh Cung.
“Thanh Phong, Nhạn Nhi còn làm phiền con.” Thái Hậu quay đầu lại căn dặn Mộc Thanh Phong vài câu.
“Bác yên tâm, Thanh Phong nhất định sẽ bảo vệ Nhạn Nhi thật tốt.” Mộc Thanh Phong cũng trịnh trọng hứa.
“Vậy là tốt rồi! Vị cô nương bên cạnh con đây, cũng phải vất vả cho ngươi.” Ánh mắt lõi đời của Thái hậu nhẹ chuyển, dừng lại trên người Ma Dụ đang bình thản chẳng có chút ngạc nhiên.
Ma Dụ không nói gì thêm, chỉ khẽ ôm quyền, nàng không phải người trong cung, có vài quy củ không hiểu, nhưng nàng cũng không muốn đi học.
Ngòai Từ Ninh Cung, líu ra líu ríu, xanh xanh đỏ đỏ, một khung cảnh vô cùng hoa lệ, phi tử các cung đều ngồi trong nhuyễn kiệu của mình, cách tấm mành, cùng nhau trò chuyện về những đề tài mình có hứng thú, tỳ nữ đứng bên cạnh, không ngừng dùng quạt phẩy gió cho các nàng.
“Các ngươi có cảm thấy khả nghi không? Lục Điệp công chúa lại thích ô mai, đó chính là thứ chỉ có phụ nữ có thai mới thích ăn thôi.” Lan quý nhân mở miệng đầu tiên, sau khi nói xong, cả khuôn mặt xinh đẹp đều nhăn lại, giống như cảm giác chua chua kia đang ở ngay trước mắt.
“Lan quý nhân, cẩn thận tai vách mạch rừng.” Cháu gái thái sư, Hiền phi Vương Y Họa thân là một trong tứ phi ôn nhu nói, bộ dạng đoan trang hiền thục kia quả nhiên xứng với danh hiệu Hiền phi.
“Lan quý nhân, ta vốn nên gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ, dù sao ngươi tiến cung sớm hơn ta, nhưng trong cấp bậc phi tần ngươi thấp hơn ta vài cấp, cho nên vẫn cứ gọi thẳng tên của ngươi đi.” Đức phi nói đầy ngây thơ, dùng khăn gấm che miệng cười.
“Đức phi nương nương có chuyện gì xin cứ nói thẳng.” Lan quý nhân hỏi rất khiêm tốn, nhưng cái giọng nghiến răng nghiến lợi kia lại đang quanh quẩn.
“Đây là Lan quý nhân ngươi không đúng, công chúa đều đã lập gia đình, mang thai cũng là chuyện sớm muộn, vì sao ngươi lại sốt ruột?” Mang theo một cụ cười vô hại, Đức phi đảo qua tất cả mọi người ở đây, khi đôi mắt chạm đến Lương phi, một tia cười đầy hàm ý hiện lên.
“Ở đây đều là tỷ muội, cho dù Lục Điệp công chúa thật sự mang thai, chúng ta cũng nên vui thay cho nàng, chứ không phải đứng đây mà thảo luận.” Một nữ tử mặc cung trang màu hồng nhạt thêu tơ vàng, ngồi trong một chiếc kiệu cũng màu hồng nhạt mở miệng nói.
“Thục phi nói phải, chúng ta đều là tỷ muội, không cần phải để vài chuyện nhỏ nhặt hao tổn tinh thần.” Lương phi nhẹ bốc một khối điểm tâm, tinh tế nhấm nháp, giống như đây là một món ăn vô cùng vô cùng tinh mỹ (~ tinh xảo + đẹp đẽ) vậy.
“Đúng vậy! Đúng vậy đó!” A dua theo.
Được Thủy Liên và Thủy Điệp cùng đỡ, Tả Phỉ Nhạn chậm rãi đi ra ngòai Từ Ninh Cung, lại phát hiện ngoài điện đám hoàng tẩu không thiếu ấy một người, trên mặt mỗi người đều mang vẻ tha thiết chờ mong.
“Thân thể công chúa đã tốt hơn chút nào chưa?” Hiền phi mở miệng đầu tiên hỏi.
“Nói vậy vị này chính là Hiền phi nương nương, Nhạn Nhi xin thỉnh an người. Đa tạ quan tâm, thân thể tốt hơn nhiều.” Hơi hơi cúi người, giọng nghiền ngẫm. Chẳng lẽ những người cố ý chờ nàng?
“Hiện tại đúng ngay lúc giao mùa hạ thu, khi nào cũng phải chuẩn bị một chiếc áo choàng mỏng.” Thấy nàng mặc ít áo, Hiền phi quan tâm thật tự nhiên.
Những tia quan tâm bên trong, không có gì giả vờ, Tả Phỉ Nhạn dễ dàng nghe ra được.
“Nhạn Nhi muội muội, Giang Nam này chơi vui không? Vận tỷ tỷ của muội còn chưa từng đến Giang Nam đâu, thật là hâm mộ!” Ý Vận bước đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn đầy tao nhã, kéo tay nàng thân mật.
“Vận tỷ tỷ.” Khi gọi Ý Vận là Vận tỷ tỷ, Tả Phỉ Nhạn rõ ràng cảm nhận được toàn thân nổi da gà sắp rớt hết tới nơi.
“Ừ.” Tiếng kêu này thật sự làm nàng tâm hoa nộ phóng (~ hớn hở), đồng thời giúp địa vị của nàng tăng lên không ít.
“Muội cũng phải đi đây, các người từ từ tán gẫu.” Không dấu vết thoát khỏi tay nàng, Tả Phỉ Nhạn nhanh chóng đi qua các nàng.
Từ sau khi Tả Phỉ Nhạn bước đi như một cơn gió, tiếng thảo luận ngòai Từ Ninh Cung vẫn không dứt, nhưng mọi người lại bắt đầu di chuyển, các phi tần ngồi trên nhuyễn kiệu, hai ba cái đi song song nhau, thỉnh thoảng thảo luận Tả Phỉ Nhạn có mang thai không, thảo luận về quan hệ gữa Độc Vương cùng Tả Phỉ Nhạn, thảo luận vì sao Mộc Thanh Phong lại che chở cho Tả Phỉ Nhạn cả một đường đi, thảo luận về Phò mã Vu Vĩ Kỳ đã biến mất một tháng, có khen có chê, có minh (~ rõ) phúng (~ mỉa mai, trào phúng) có ám (~ ngầm) phúng, câu nào cũng không rời Tả Phỉ Nhạn, Tả Phỉ Nhạn đến như cho các nàng một đề tài giải trí cực lớn, cho các nàng một cái mục tiêu chung.
Nhìn mắt khắp hậu cung, chỉ có Lục Điệp công chúa Tả Phỉ Nhạn được sủng ái trình độ cao.
Tả Phỉ Nhạn mệt mỏi trở lại Lục Điệp Cung, theo thói quen định đi về phía chiếc giường la hán gỗ lim mình đã ngủ một năm, tiện tay thả màn giường rơi xuống! Cả đường xóc nảy, rốt cục nàng cũng có thể nằm lăn ra giừơng ngủ.
Sâu ngủ bò từng con từng con đầy cả vành mắt, không bao lâu, nàng đã vào mộng đẹp, nàng mơ thấy một thằng nhóc dễ thương đang chơi dưới tàng cây, trên cây không ngừng bay xuống những đóa hoa, nó vui đến mức cứ chạy lọan xung quanh, còn có một nữ tử, giống như nàng, khẽ cười nhìn cậu nhóc chơi đùa, bên cạnh tựa hồ có một nam nhân ôm lấy nàng, khung cảnh khiến nàng không thể thấy rõ, nhưng nàng có thể khẳng định, nam nhân đó là cha của đứa bé, là ai đây?
Tả Dận Hạo vừa hạ triều liền tới cung điện của Nhạn Nhi, vén từng lớp màn màu tím lên, giọng nói thấp (~ trầm) thuần (~ thuần khiết, tinh khiết) êm ái khẽ gọi, “Nhạn Nhi?”
“Ân… Hoàng huynh huynh tới rồi!” Hai má đà hồng, trên mặt còn buồn ngủ chưa tan, Tả Phỉ Nhạn không chắc có phải là hoàng huynh không, chỉ biết trong mộng thấy hắn, thật là vui vẻ.
“Nhạn Nhi, tỉnh tỉnh.” Biết nàng nửa tỉnh nửa mê, Tả Dận Hạo vẫn tiếp tục thấp giọng gọi.
“Uhm, để muội ngủ thêm một hồi đã.” Mộng đẹp phải làm nhiều, tham luyến ổ chăn ấm áp, tiếp tục trở mình ngủ.
“Còn không đứng dậy nữa, huynh sẽ hôn muội.” Tả Dận Hạo mở miệng có chút bá đạo, trong đó pha hơn nửa đùa dai.
“Nga, vậy hôn đi!” Dù sao cũng là trong mộng, hôn một chút cũng sẽ không mất khối thịt nào, hì hì, còn có thể chiếm tiện nghi của hoàng huynh.
Trong mắt hiện lên vẻ giảo hoạt, “Huynh hôn thật đây!” Chầm chậm cúi người, phủ lên phiến môi non mềm ngọt ngào kia.
