Tags
“Công chúa, Thái hậu và Thái phi ở bên trong chờ người đã lâu.” Ngòai xe ngựa giọng nói the thé đã được đè thấp của Dư công công vang lên.
“Làm phiền Dư công công, ta lập tức đi ngay.” Dùng khăn ẩm lau mặt, giúp mình trông có vẻ có tinh thần một chút, Tả Phỉ Nhạn chậm rãi bước ra từ trong xe ngựa, để Dư công công đang đứng chờ bên ngòai đỡ lấy mình.
“Ai nha! Tiểu tổ tông của ta, sao người lại ăn mặc như vậy.” Đầu tóc bị cuộn thành một búi, trên người mặc trường sam nam tử, khiến cho nàng thoạt trông tuấn tú hơn không ít, nhưng trên gương mặt đã hơi tái nhợt lại toàn là mỏi mệt, chắc cả đường đi đã phải chịu khổ sở.
“Nhạn Nhi mặc vậy có đẹp trai không?” Tả Phỉ Nhạn dùng chiết phiến vén lọn tóc trên trán ra sau một cái.
“Đẹp, đẹp, đẹp…” Dư công công liên tục nói vài tiếng “đẹp”, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy nam tử nào đẹp trai được như công chúa, động tác kia cực kì lanh lợi.
“Vậy chúng ta đi thôi!” Dư công công hiểu rõ nhất, cho nên nàng nói cái gì, Dư công công đều phụ họa.
“Công tử, người cũng đi theo.” Dư công công mời Mộc Thanh Phong đang đứng một bên bảo người ta đánh ngựa và xe ngựa chạy đi.
Càng đến gần chính điện của Từ Ninh Cung, bọn Tả Phỉ Nhạn và Mộc Thanh Phong càng nghe thấy trong điện không ngừng truyền đến tiếng nữ tử cười vui, khiến nàng nhất thời chau mày.
Thấy sắc mặt công chúa không tốt, Dư công công lập tức ngầm hiểu, “Công chúa, là vài vị nương nương nghe nói hôm nay người trở về, cho nên đặc biệt đến Từ Ninh Cung thăm.” Hy vọng đám quý phi kia đừng chọc giận vị tiểu tổ tông này.
“Các nàng có lòng.” Đến thăm nàng? Không phải vì xem náo nhiệt sao? Tin tức của các nàng thật đúng là linh thông, nàng vừa mới bước chân trước vào cung, sau lưng các nàng đều đã đi tới Từ Ninh Cung.
“Ha ha…” Dư công công chỉ có thể cười gượng, hắn biết công chúa không thích những vị quý phi này, nhất là Hoàng quý phi.
“Nói thử xem có ai ở đó? Quên đi, để ta đoán cho! Hoàng quý phi, bốn vị Hiền Lương Thục Đức, còn cả vị Lan quý nhân kia nữa? Công công, ta đoán có đúng không?” Trong cung này ham vui nhất hẳn là vài vị này thôi!
“Công chúa đoán rất đúng.” Hắn thật đúng là càng ngày càng bội phục công chúa, có thể dễ dàng đoán ra ai tới gặp Thái hậu.
Bóng cây ngô đồng bị mặt trời chiết xạ, bóng râm loang lổ trên mặt đất, hình dạng khác nhau, trông rất đẹp mắt! Tùng bách xanh miết lay lay, như nữ tử đang xoay eo nhảy múa, dáng vẻ thật mê người. Dưới tàng cây hoa cỏ rực rỡ đủ màu như thảm, càng như là vũ đài được chuẩn bị cho thiếu nữ kia, cao nhã vô cùng.
“Nô tài (nô tỳ) thỉnh an công chúa, Mộc công tử.”
“Nhạn Nhi về rồi? Con cái nha đầu kia, chạy một cái là hơn nửa tháng, còn biết về à? Nhìn lại con ăn mặc kiểu gì xem, ta còn tưởng rằng Nhạn Nhi chúng ta bị thằng nhóc nào nhập hồn rồi, đến nói ai gia nghe xem, con xuất cung lâu như vậy, Lăng Nguyên Thành, Thanh Châu Hành, có thu hoạch gì không?” Vừa thấy nàng được Dư công công đón vào, giọng nói hiền từ đầy vui mừng của Thái hậu liền vang lên.
“Mẫu hậu…” Tả Phỉ Nhạn làm nũng một tiếng! Nàng ăn mặc như nam tử, làm ra động tác của nữ tử, một chút cũng không ưỡn ẹo, ngược lại lại anh khí bức người.
“Vẫn chưa được.” Kéo tay nàng, để nàng ngồi ở bên cạnh mình, ghế của bà vừa dài vừa rộng hơn bình thường, làm ra chính là để cho Nhạn Nhi ngồi chung với bà.
“Nhạn Nhi thỉnh an mẫu hậu, mẫu phi, các vị tẩu tẩu.” Mặc nam trang không thể hành lễ của nữ tử, chỉ có thể ôm quyền gật đầu với các nàng.
“Tốt lắm, nhóc con của mẫu phi, con mau tới đây ngồi đi!” Thái phi bị vẻ mặt đó của nàng chọc cười, khai tâm quả lại chạy về rồi.
“Người tới! Ban ngồi cho công tử.” Thái hậu lại nói.
Chờ Mộc Thanh Phong ngồi xuống xong, những tiếng líu ríu nho nhỏ trong điện lại bắt đầu, không phải quay quanh nàng chính là quay quanh Mộc Thanh Phong, làm đầu óc nàng như sắp sưng lên, cảm giác như có vô số con chim nhỏ đang bay qua bay lại.
Nữ nhân trong cung chính là không chịu nổi tịch mịch, nhìn thấy nam nhân đẹp trai một chút đã định dán lên, hồng hạnh xuất tường hẳn là sinh ra từ đây đây mà.
“Nhạn Nhi, sao con lại ăn ô mai?” Thái hậu khó hiểu, hỏi.
“Say xe, Phong ca liền cho con mấy bình ô mai.” Càng ăn càng nghiện, đều làm miệng nàng miệng không dừng lại được.
“Vậy mứt hoa quả là thế nào?” Thái phi ngửi ngửi một cái bình khác, bên trong pha thuốc Đông y và mùi hoa, mứt hoa quả này không giống như bình thường, ngửi tòan mùi thơm ngát ngọt ngào, chắc ăn vào miệng kia lại càng mỹ vị hơn nữa.
“Là Độc Vương cho con.” Không biết làm sao yêu nghiệt có thể biết nàng thích ăn mứt hoa quả, hơn nữa còn chế ra mứt hoa quả ăn ngon như vậy nữa, giờ mỗi khi nàng ăn ô mai lại nghĩ đến mứt hoa quả.
“Độc Vương? Nhạn Nhi làm sao con có thể quen biết lọai nhân vật đó chứ?” Vừa nghe đã biết không phải là người tốt gì.
“Nha! Độc Vương à! Ta nghe thủ hạ của cha ta nói, đó là một kẻ thích dùng độc đi giết người vô tội lung tung, công chúa phải cẩn thận a!”
“Độc Vương kia cực kỳ tàn ác, nghe nói còn chuyên làm chuyện giết người cướp của nữa kìa.”
“…”
Nhất thời, lời đồnvề Độc Vương nổi lên bốn phía, nếu có yêu nghiệt ở đây, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu chết mất.
Mộc Thanh Phong nghe lời đồn về Hoàng Phủ công tử, trong lòng cười thầm, không ngờ đám quý phi trong cung còn buồn cười như thế. Bất quá, lông mày Nhạn Nhi nhíu chặt, chịu đựng sự khó chịu, hình như lại bắt đầu buồn nôn, không khỏi căng thẳng.
Ai trát son phấn nồng thế chứ? Ngực khó chịu muốn chết, còn buồn nôn nữa.
“Nhạn Nhi, con không sao chứ?” Thấy bảo bối của mình cứ nôn mửa mãi, Thái hậu và Thái phi đều cảm thấy đau lòng, lập tức sai người đi bưng nước lại cho Nhạn Nhi súc miệng.
Ô mai và mứt hoa quả, giúp các bà mơ hồ biết Nhạn Nhi đang bị bệnh gì, đây là việc vui, nhưng Thái hậu lại cảm thấy có điểm bất an, ánh mắt đảo qua, miết thấy các nàng đều đang quan sát, có ánh mắt còn lộ vẻ khinh thường, đủ loại vẻ mặt đều có.
“Mẫu hậu, vì sao mà con cứ nôn mãi thế? Thật là khó chịu a!” Cố gắng ăn vào, lại phun ra hết.
“Các ngươi thỉnh an hết đi!” Thái hậu lạnh giọng một cái, làm cho trong điện đang ồn ào, lập tức yên tĩnh lại.
“Thanh Phong, đã bao nhiêu lâu?” Thái hậu quay đầu hỏi Mộc Thanh Phong lúc này đang phẩm trà.
“Hồi thái hậu, cũng có khỏang mấy ngày.”
“Vậy à! Nhạn Nhi còn không biết?”
“Không biết.”
“Mẫu hậu, các người đang nói gì thế? Nhạn Nhi thế nào?” Nếu nàng êm đẹp, chẳng lẽ bọn họ rảnh quá gạt nàng hay sao chứ?
“Nhạn Nhi, con mang thai.” Thái hậu nói đầy vui sướng.
Tả Phỉ Nhạn như bị sét đánh trúng đầu, lẩm bẩm, “Mang thai? Sao con không biết?”
Nàng vẫn nghĩ mình chỉ bị say xe nôn mửa, chưa từng nghĩ sang hướng đó.
Trời ơi! Nàng cũng không biết cha của đứa bé là ai, làm sao nàng có thể mang thai chứ? Nàng thiếu chút nữa ngất xỉu.
Thái phi thấy vẻ mặt nàng thật mất tinh thần, nghĩ rằng nàng đang sợ hãi, trong lòng có áp lực, an ủi, “Nhạn Nhi, mang thai là chuyện tốt, đừng sợ, có mẫu hậu và mẫu phi ở đây với con.”
“Mẫu phi, con…” Nàng nên nói như thế nào đây? Một chuyện hoang đường như vậy, nàng cũng nói không nên lời, nàng cần phải suy nghĩ thật cẩn thận, tiêu hóa cho tốt!
Tin tức này thật là quá kinh dị đi, nàng còn có thể thấy hôm nay mình sẽ chẳng ăn uống gì nổi, cứ đờ ra mãi.