Tags

Điều đó không có khả năng. Một trăm năm, vị cao thủ đó đã phải qua đời từ lâu. Phó Thừa Phong phủ định ý tưởng trong lòng, âm thầm vận khí, chuẩn bị liều chết một phen bất cứ lúc nào.

Khác với suy nghĩ của Phó Thừa Phong, điều Sở Mộ Dung lo lắng không phải nên thóat khốn như thế nào, mà là một vấn đề khác còn nghiêm trọng hơn: nếu như Kháo Sơn Vương có được không phải là mười mấy cái Kinh Long Chi Diệp, mà là mấy chục cái, mấy trăm cái, mấy ngàn cái thậm chí là mấy vạn cái, đó sẽ là một lực lượng đáng sợ đến cỡ nào?

Dung Ức thấy Phó Thừa Phong và Sở Mộ Dung cùng lúc hỏang hốt kêu to bốn chữ “Kinh Long Chi Diệp” xong, đều mang vẻ mặt trầm trọng, lập tức ý thức được thứ vũ khí kia có uy lực to lớn đến mức bọn họ không thể nào chống lại.“Các ngươi ai có thể tránh thoát khỏi tầm công kích của Kinh Long Chi Diệp?” Dung Ức hỏi.

Phó Thừa Phong nói vô cùng hiên ngang: “Không nắm chắc, nhưng không ngại thử một lần.”

“Ta không trốn thoát.” Sở Mộ Dung nói cực kì thành thật.

Người giang hồ quả nhiên có cốt khí hơn một tên hòang đế sống an nhàn sung sướng nhiều. Dung Ức nghễ huynh trưởng nhà mình một cái đầy khinh bỉ, sau đó nói với Phó Thừa Phong: “Chuyện không nắm chắc, không cần làm. Chúng ta vẫn nên đầu hàng đi.”

“Ta tán thành.” Sở Mộ Dung giơ hai tay lên tỏ vẻ tán thành quyết định của Dung Ức.

Phó Thừa Phong nhất thời nổi hắc tuyến, tên này thật sự là hoàng đế à?

Dung Ức đá Sở Mộ Dung một cước với vẻ đặc biệt ghét bỏ, nói: “Chuyện này có liên quan gì đến huynh? Người ta là tới bắt ta với Phó đại ca, huynh đừng tự đa tình nữa, đến từ chỗ nào thì về lại chỗ đó đi.”

Sở Mộ Dung bị một cước “vô tình” này của Dung Ức làm rơi lệ đầy mặt. Hoạn nạn gặp chân tình a. Quả nhiên em gái vẫn hướng về mình. Tuy cước này có đá hơi mạnh chân một tí, nhưng vẫn đạp hắn ra khỏi vòng vây của kẻ địch, thuận lợi thoát hiểm.

Tần Mộ An thấy Sở Mộ Dung bị Dung Ức đá bay, ngây ra một lúc mới ý thức được mục đích Dung Ức làm như vậy, lập tức rút Kinh Long Chi Diệp ra nhắm ngay Sở Mộ Dung, nhưng vẫn muộn một bước, Sở Mộ Dung đã biến mất ở sâu trong rừng rậm từ lâu.

Dung Ức cười hắc hắc nói: “Kinh Long Chi Diệp của ngươi đương nhiên là lợi hại, nhưng Truy Vân Trục nhà ta cũng không phải hư danh.”

Tần Mộ An lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái có vẻ hơi bực bội, sau đó vẫy tay ra hiệu cho thủ hạ trói Dung Ức và Phó Thừa Phong lại, đồng thời rót hai liều thuốc thập hương nhuyễn kinh tán nặng gấp đôi, đảm bảo trước khi hai người đến Kim Lăng không thể thi triển võ công được.

Tòan bộ quá trình trói chặt, rót thuốc, ném lên lưng ngựa, Dung Ức không chỉ không phản kháng, hơn nữa còn vô cùng phối hợp, cũng vô cùng im lặng. Chờ khi đòan người vào trong thành, Dung Ức mới nói câu đầu tiên sau khi bị bắt giữ: “Ta muốn một chiếc xe ngựa.”

Tần Mộ An không để ý đến nàng, tiếp tục dẫn đội đi về phía trước. Khi tới gần cửa Nam Thành, đứng trước mặt một chiếc xe ngựa cũ nát.

Phu xe trên xe ngựa nhìn thấy đòan người lập tức sáng ngời cả mắt, nhảy xuống đất, ân cần nói: “Quan gia, rốt cuộc ngài cũng đã đến đây rồi. Tiểu nhân đã chờ ở đây lâu rồi, đây là xe ngựa của ngài đây ạ.” Nói xong, phu xe và người đánh ngựa dùng sức kéo xe đi về phía trước, rước lấy con ngựa khó chịu hí to một trận.

Không đợi Tần Mộ An nói tiếp, Dung Ức liền giành nói: “Thì ra ngươi đã chuẩn bị tốt từ lâu rồi!” Sau đó lại thở dài một hơi với vô vàn tiếc nuối, nói: “Mỗi tội ngươi là người của Kháo Sơn Vương, bằng không nói không chừng chúng ta còn có thể trở thành tri kỷ đất.”

Những lời này làm cho sắc mặt Phó Thừa Phong vốn đã buồn bực, khó chịu, cảm thấy cực kì sỉ nhục trở nên càng tối tăm hơn.

Mặt Tần Mộ An vẫn đơ đơ như trước, thưởng cho tên chăn ngựa một thỏi bạc, sai người mở trói cho Dung Ức và Phó Thừa Phong áp vào xe ngựa.

Dung Ức cực kì vui vẻ đi lên xe ngựa, xốc rèm cửa sổ bên trong xe ngựa lên, ló ra cười tủm tỉm với tảng băng đang ngồi trên lưng ngựa, nói: “Tần Mộ An, người như ngươi, ta đã thấy rất nhiều rồi. Ta biết lọai người các ngươi chỉ cot thể dao động với người mình thực sự để ý, đối với những kẻ không cần thiết, ngay cả tức giận cũng lười. Xét đến trạng thái lập trường đối lập hiện nay giữa ngươi và ta, cùng với một điểm đặc biệt là ta không thể bội tình bạc nghĩa với Phó Thừa Phong được, ta đề nghị ngươi đừng bực bội với ta.” Dung Ức nói lời này rất vân đạm phong khinh, thậm chí còn mang theo vài phần vui đùa.

Đôi mắt nghiêm nghị của Tần Mộ An hơi hơi run rẩy, không nói một lời thúc ngựa về phía trước, dẫn cả đòan chạy đi, phớt lờ lời nói của Dung Ức. Nhưng Dung Ức biết hắn nghe được, hơn nữa còn nghe hiểu. Có phản ứng hay không không quan trọng, quan trọng là nàng đã thể hiện lập trường của mình.

Buông rèm cửa, Dung Ức đổ người về phía Phó Thừa Phong với vẻ đầy lười nhác, trực tiếp lấy hắn làm đệm người.

Phó Thừa Phong khó chịu đẩy nàng ra, nói: “Nam nữ thọ thọ bất thân.”

“… Ngươi không biết là bây giờ mới nói những lời này, có vẻ rất giả àh?”

“Mất bò mới lo làm chuồng, không quá muộn.” Phó Thừa Phong nói rất nghiêm trang.

“…”

Dung Ức cảm thấy thật bất đắc dĩ.

Nam nhân bây giờ đều hẹp hòi như vậy à?

Nàng thể hiện một tí quan tâm với chuyện “tuyển phi cho hoàng thượng tuyển phi”, hoàng huynh hạ độc nàng.

Nàng bỏ qua lập trường đối địch để thể hiện ý tưởng không từ một lò không cùng suy nghĩ, Tần Mộ An không hề nói với nàng một câu —— cho dù trước kia cũng nói không được nhiều.

Nàng cảm thấy thực mất mặt với lọai chuyện như nam như bỗng dưng bạo phát này, không muốn đối diện trực tiếp, Phó Thừa Phong bắt đầu giảng “nam nữ thọ thọ bất thân” với nàng.

“Phó thiếu hiệp.” Dung Ức nhẹ lay cánh tay Phó Thừa Phong làm nũng, nói đặc biệt nịnh nọt: “Đừng giận mà.”

Phó Thừa Phong cúi đầu “hừ” một tiếng, không định dễ dàng tha thứ cho nàng.

Dung Ức cười tủm tỉm rồi dán người lên vô cùng dịu dàng, ngọt ngào nói: “Phó đại ca.”

Nhuyễn ngọc ôn hương chủ động yêu thương nhung nhớ, Phó Thừa Phong lập tức cứng —— tứ chi cứng ngắc.

Dung Ức thấy Phó Thừa Phong vẫn chẳng thèm nhúc nhích, nụ cười dịu dàng trên mặt lập tức nhiễm một tầng yêu diễm, hai tay thon dài lẹ làng ôm lấy cổ hắn, khóa ngồi trên đùi hắn, nằm bên tai hắn nhẹ giọng nói: “Không giận liền hôn ngươi.”

Chiêu này, Phó Thừa Phong cứng thật rồi. Nhưng căn cứ vào nguyên tắc tuyệt đối không đầu hàng sắc đẹp, hắn kiên trì không đáp lại nàng.

Dung Ức rất thưởng thức định lực ngồi trong lòng mà vẫn không lọan của Phó Thừa Phong, nhưng lòng kiên nhẫn của nàng đã sắp dùng hết rồi, lúc này khuôn mặt trầm xuống, nắm cằm Phó Thừa Phong, nói đầy cao ngạo như một nữ vương: “Ta đều đã quân pháp bất vị thân bằng lòng tặng hoàng huynh cho ngươi để bồi thường, ngươi còn muốn thế nào nữa? Da ngứa muốn đánh có phải không?”

Phó Thừa Phong trợn mắt há hốc mồm, nha đầu này lại bạo phát rồi?

Dung Ức như nhìn thấu suy nghĩ của Phó Thừa Phong, lạnh lùng nói: “Ngươi yên tâm, bây giờ ta đang rất tỉnh táo, sẽ không bá vương ngạnh thượng cung với ngươi. Có điều nếu ngươi chọc ta nóng nảy, ta không bảo đảm có thể tiếp tục duy trì trạng thái tỉnh táo đâu.”

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe bên ngoài truyền đến từng trận tiếng ho khan, cái loại ho khan khi bị sặc nước miếng.

Hiển nhiên kỵ binh bên ngoài đã nghe được lời Dung Ức nói.

Điều này làm cho sương mù trong lòng Phó Thừa Phong bỗng chốc đã tan hết, tâm tình cực tốt. Bởi vì kỵ binh có thể nghe được, Tần Mộ An tất nhiên cũng có thể nghe được.

Khóe miệng cong lên một cái, Phó Thừa Phong ngẩng đầu đối diện với Dung Ức, làm vẻ mặt “mặc ngươi muốn làm gì thì làm” vô cùng “yếu ớt”, cất lời đặc biệt tao nhã, thấu hiểu lòng người: “Giờ ta trúng thập hương nhuyễn kinh tán, không có sức chống cự, ngươi muốn làm gì thì làm, không cần cố kỵ gì hết. Ngươi yên tâm, sau này ta tuyệt đối sẽ không đi nha môn kiện ngươi.”

Dung Ức nổi hắc tuyến, trong lòng rít gào một câu: người này tuyệt đối là M!

Ngay lúc đó, xe ngựa bỗng nhiên giật mạnh một trận, tốc độ xe trở nên cực nhanh, từ bên ngoài truyền đến một tiếng hô nhỏ: “Mau đuổi theo ngựa Tần tướng quân, coi chừng tụt lại phía sau.”

Nhất thời xe ngựa biến thành chạy như bay. Xóc nảy vài cái, Dung Ức liền choáng váng nhức đầu, ghé vào lòng Phó Thừa Phong không dậy nổi.“Sớm biết như thế, vừa rồi hẳn là nên phản kháng trước, phản kháng không có hiệu quả lại đầu hàng.” Dung Ức nói đầy hối hận.

Phó Thừa Phong vừa dịu dàng “thuận lông” cho nàng, vừa trêu ghẹo: “Ta tưởng rằng ngươi rất có hứng thú đối với đại lao trong quân doannh của Kháo Sơn Vương chứ.”

Dung Ức: “Ta không có hứng thú đối với đại lao trong quân doanh của Kháo Sơn Vương. Ta chỉ cảm thấy, chạy ra từ nhà tù so với chạy ra từ tầm ngắm của Kinh Long Chi Diệp dễ dàng hơn nhiều.”

Quả nhiên bất cứ khi nào chỗ nào tình huống nào, nha đầu này đều có thể giữ vững một trái tim lạc quan yêu đời. Phó Thừa Phong cười cười đầy bất đắc dĩ, nói: “Theo tình trạng hiện nay của hai chúng ta mà nói, đừng nói là nhà tù, ngay cả cái xe ngựa này cũng trốn không thoát.”

“Cho nên ta hối hận a. Ta đâu có biết là, lần này Tần Mộ An lại cho chúng ta ăn thập hương nhuyễn kinh tán.”

“…” Khó trách lúc nàng đầu hàng lại vui vẻ như vậy, không chỉ mình mình đầu hàng, mà còn cực kì tích cực đầu hàng giùm hắn. Phó Thừa Phong rất muốn nói, bất kì một một người nào có kiến thức giang hồ đều sẽ không chỉ dùng dây thừng cột hắn lại rồi đi, trừ phi hắn đã trọng thương đến mức không thể đả thương người khác, nếu không việc hạ chút dược ngăn hắn sử dụng võ công là trình tự tất yếu, nhưng lo rằng đến bây giờ Dung Ức đã không còn là một cô nương ngây thơ, yếu đuối trước kia nữa, mà là một vị nữ vương võ học nằm trên đầu hắn, trình độ phúc hắc lũy thừa làm cho hắn phải ngước nhìn, hắn quyết định bảo trì im lặng.

Lúc này, Dung Ức lại nói: “Kỳ thật sở dĩ ta đầu hàng, còn có một nguyên nhân khác.”

“Ngươi muốn đánh vào bên trong quân địch, tìm ra kẻ chế tạo Kinh Long Chi Diệp.” Phó Thừa Phong một câu nói toạc ra suy tính trong lòng Dung Ức.

“Thông minh. Ta thích nói chuyện với người thông minh.” Dung Ức cười dài nói.

“Lấy tình trạng hiện giờ của hai chúng ta mà nói, phạm vi có thể nghiên cứu được hẳn chỉ có nhà tù và nhà tù cách vách mà thôi. Còn lại, cái gì cũng không làm được.” Phó Thừa Phong nói đầy nhụt chí.

“Vậy à? Ta lại nghĩ rằng chúng ta còn có thể làm chuyện khác.” Dung Ức híp đôi mắt sáng, chăm chú nhìn Phó Thừa Phong trong giây lát với vẻ đầy thâm tình, mãi đến khi cánh môi hắn khẽ nhúc nhích, thân thể xảy ra biến đổi, mới cong bờ môi phấn nộn lên chậm rãi tới gần hắn, khi hai đôi môi cách nhau còn chưa đến nửa cm, thấp giọng nói: “Nếu như một thập hương nhuyễn kinh tán nho nhỏ có thể giữ chân ngươi, làm sao ta còn có thể không biết xấu hổ mà mang ngươi về nhà gặp cha mẹ chứ?”

Phó Thừa Phong thiếu chút nữa bị sự quyến rũ cố ý của Dung Ức câu mất hồn. Bởi vì chỉ là thiếu chút nữa, cho nên khi Dung Ức nói câu kia, hắn vô cùng bình tĩnh.“Thập hương nhuyễn kinh tán cũng không phải một thứ độc nhỏ.” Hắn bình tĩnh, cười chậm rãi nói cực kì tự nhiên.

Dung Ức nhẹ nhướn mày, nói: “Ngươi đang ám chỉ ta nên đánh mất ý tưởng mang ngươi về nhà đấy à?”

“Ta đang tỏ rõ cho ngươi biết không nên đặt kỳ vọng quá lớn vào ta.” Phó Thừa Phong cười tươi như hoa như cũ.

Dung Ức nghe vậy buồn rầu khẽ nhíu mày, nói: “Nếu nam nhân không đáng tin cậy, vậy thì chỉ có thể dựa vào chính mình. Vì thiên hạ thái bình, ta chỉ có thể bán sắc.”

“…” Phó Thừa Phong cuồng giật khóe miệng, giơ tay định gõ đầu nàng một cái thật mạnh, tay đến giữa không trung lại buông, nghiến răng nghiến lợi một trận xong, mới vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Được rồi, ngươi thắng, ta không có trúng độc.”