Dung Ức không lên tiếng, xem như cam chịu.
Sở Mộ Dung lập tức hét lớn: “Khá lắm nha đầu có chồng đã quên anh ruột! Huynh tân tân khổ khổ (~ cực khổ) cứu muội, muội không cảm tạ huynh thì cũng thôi đi, lại còn trách tội huynh nữa.”
Dung Ức lườm hắn một cái, nói: “Đừng có mà giả bộ. Nếu huynh luôn đi theo xung quanh đòan ngựa, phải biết muội và Phó Thừa Phong đã thương lượng kế sách xong từ đầu rồi. Huynh đột nhiên chặn ngang một cước, cũng không đơn giản vì cứu muội.”
“Bị muội nhìn thấu.” Sở Mộ Dung cảm thấy thật bất đắc dĩ, ai cũng nói lòng vua khó dò, tại sao “lòng vua” của hắn ở trước mặt nha đầu kia lại dễ dàng bị nhìn thấu như thế chứ? Hay là, đây là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” mà phụ hoàng đại nhân từng nói?
“Nói đi. Vì sao nhiều chuyện.” Dung Ức hỏi với vẻ hơi mệt mỏi, giống như giờ phút này nàng mới là vua vậy.
Cái giá của Dung Ức lớn, cái giá của Sở Mộ Dung cũng không nhỏ, lập tức hếch cằm, nói: “Muội muội Sở Mộ Dung ta, há có thể tùy tiện để cho nam nhân chiếm tiện nghi.”
Dung Ức cảm động một trận, ngữ khí cũng mềm hơn một ít, nói: “Huynh biết rõ muội dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An là để vạn toàn (~ hòan hảo mọi đường).”
“Muội dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An huynh không có ý kiến, nhưng rất có ý kiến với chuyện hắn ôm muội. Nếu không phải lúc ấy kiêng kị uy lực của Kinh Long Chi Diệp, huynh đã phế cánh tay đó của hắn lâu rồi.” Sở Mộ Dung lạnh lùng nói.
Lời nói của Sở Mộ Dung làm cho Dung Ức càng thêm cảm động, cũng càng thêm xấu hổ, không có can đảm ngẩng đầu lên.
Lúc này, Sở Mộ Dung còn nói thêm: “Kỳ thật cho dù huynh không động thủ, kế sách của muội cũng sẽ không hiệu quả.”
Dung Ức nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía hắn, nói: “Ý của huynh là, lúc ấy Tần Mộ An vẫn chưa trúng kế?”
“Muội đừng tự xem nhẹ mình. Muội muội Sở Mộ Dung ta dùng mỹ nhân kế, thiên hạ này còn có thể có nam nhân nào không trúng kế cơ chứ?” Trong ánh mắt Sở Mộ Dung ẩn ẩn lộ ra một cỗ kiêu ngạo, sau đó lại trở nên nghiêm túc lạ thường, nói: “Muội cũng đừng xem thường Phó Thừa Phong. Có lẽ thực lực của hắn thấp hơn chúng ta, nhưng ngạo khí của hắn lại tuyệt đối không ở dưới chúng ta nữa. Bất cứ một nam nhân có ngạo khí nào cũng sẽ không trơ mắt nhìn nữ nhân của mình đi nhào vào vòng tay nam nhân khác, cho dù biết rõ là kế sách tạm thời cũng sẽ không.”
Dung Ức nghe Sở Mộ Dung nói xong không chỉ không có chút vui mừng nào, ngược lại còn có vẻ buồn bã, nói: “Nhưng vừa rồi hắn…”
Không đợi Dung Ức nói hết, Sở Mộ Dung liền cắt ngang, nói: “Muội cho là vừa rồi hắn không ra tay có phải không?”
Dung Ức không nói, nhưng vẻ mặt đã chứng thật lời nói của Sở Mộ Dung đúng là suy nghĩ trong lòng nàng.
Sở Mộ Dung thấy thế cười ha hả, nói: “Thì ra là thế, thì ra là thế! Huynh cứ nghĩ không ra, đang êm đẹp vì sao muội lại đột nhiên dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An, phải biết rằng tuy muội luôn thích làm theo ý mình, không có nguyên tắc gì cả, nhất là trong chuyện tình cảm, nhất định dùng dao sắc chặt đay rối, chặt đứt tất cả những thứ không liên quan, tỷ như ngay từ đầu liền làm rõ với Tần Mộ An là muội đã có người trong lòng. Đồng dạng, một khi muội nhận định ai, sẽ nhất định đi đến cùng, chuyện gì cũng làm ra được, tỷ như đem đống gạo Phó Thừa Phong này nấu thành cơm. Bây giờ đột nhiên huynh đã hiểu được, thì ra muội dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An, căn bản là không phải vì tranh thủ thời cơ tẩu thóat cho Phó Thừa Phong, mà là thử phản ứng của hắn, xem hắn có thể vì đại cục (~ việc lớn) mà trơ mắt nhìn muội hy sinh nhan sắc hay không.”
Bị Sở Mộ Dung bắn trúng tim đen, Dung Ức cũng không làm khó, khốc khốc hừ lạnh một tiếng, nói: “Một nam nhân muốn lấy đại cục làm trọng để muội hy sinh nhan sắc, không đáng cho muội phó thác chung thân.”
“Nhưng rõ ràng trong lòng muội đã sớm quyết định ủy thân cho Phó Thừa Phong rồi, điều này có nghĩa là hắn đã thông qua khảo nghiệm của muội, vì sao còn muốn thử hắn?” Sở Mộ Dung cực kì khó hiểu. Nàng không phải một nữ tử lỗ mãng, làm việc có chủ kiến riêng, cho nên lúc trước hắn mới không ngăn cản nàng “làm bậy” với Phó Thừa Phong.
Dung Ức trầm ngâm sau một lúc lâu, rầu rĩ nói: “Gần nhất hắn có chút kỳ lạ.”
Sở Mộ Dung sửng sốt, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là nha đầu này không có cảm giác an toàn. Nữ nhân a, quả nhiên vừa đụng tới chuyện tình cảm liền tụt chỉ số thông minh.“Nếu như huynh phát hiện cô nương trong lòng mình từ em gái ngốc ngốc dễ thương biến thành nữ vương xù lông, huynh cũng sẽ trở nên có chút kỳ lạ, nha, không đúng, là vô cùng kỳ lạ mới đúng.” Sở Mộ Dung vừa trêu ghẹo vừa giảng giải.
Dung Ức cũng không thèm, nói: “Hiện tại huynh đã vô cùng kỳ lạ rồi.”
“…” Sở Mộ Dung gõ nàng một cái, nói: “Muội đừng nghĩ là huynh đang nói giỡn. Huynh là nam nhân, huynh biết suy nghĩ của nam nhân. Sở dĩ Phó Thừa Phong trở nên kỳ lạ —— nếu như cái này không phải do muội có ảo giác, vậy nhất định là hắn còn chưa tiếp nhận được muội đột nhiên thay đổi. Dù sao người hắn thích lúc đầu, là muội khi thì trí tuệ giả ngu, khi thì ngốc ngốc dễ thương kia kìa.”
Đây đúng là điều mà Dung Ức lo lắng. Từ sau khi nàng khôi phục tính tình vốn có, Phó Thừa Phong liền không hề đối xử vô cùng thân thiết với nàng như trước nữa, lúc nào cũng duy trì một khỏang cách nhất định như có như không với nàng, cho nên nàng mới có thể mượn Tần Mộ An thử hắn một chút. Nếu hắn ra tay ngăn cản, liền chứng minh là trong lòng hắn vẫn còn có nàng; nếu hắn không ra tay, liền có thể giúp hắn chạy ra khỏi vòng vây của Kinh Long Chi Diệp, xem như là chuyện cuối cùng nàng làm cho hắn vậy.
Ai ngờ, nửa đường xộc ra một tên Sở Mộ Dung, làm cho kế hoạch của nàng ngâm nước nóng.
Thấy Dung Ức không nói, Sở Mộ Dung lập tức lại nhận ra một sai lầm, nói: “Thì ra điều làm muội giận nhất, là huynh phá hỏng kế họach thử Phó Thừa Phong của muội à.”
Sở Mộ Dung nói đúng, Dung Ức lại không còn sức mà tức giận với hắn nữa, gật đầu đầy mệt mỏi, cúi gằm mặt đi về phía trước.
“Muội lo là ngời hắn thân thiết chính là muội mơ mơ màng màng lúc đầu, mà không phải là muội lúc đã khôi phục à?” Sở Mộ Dung đuổi theo hỏi.
Dung Ức phiền muộn, cúi đầu, không nói lời nào.
Dung Ức hiếm khi im lặng được như vậy, hỏi liên tục vài câu đều không nói tiếng nào, Sở Mộ Dung lại không cảm thấy vui mừng chút nào, cho dù trước đây hắn thích nhất chính là cô muội muội hay nói lảm nhảm này có thể trở nên im lặng. May mà đó chỉ là lo lắng của nàng, không phải sự thật, bằng không, phỏng chừng nàng sẽ thực sự trở nên im lặng như hắn mong muốn mất. Trong lòng Sở Mộ Dung thử tưởng tượng Dung Ức lúc trở nên im lặng vì bị tổn thương, lắc đầu nguầy nguậy, nàng khi đã mất sức sống, với chết đi không có gì khác biệt.
Phó Thừa Phong, ngươi tốt nhất đừng cô phụ Ức Nhi. Sở Mộ Dung yên lặng nói đầy ác độc trong lòng, sau đó cợt nhả nói với Dung Ức: “Bằng không, huynh phối thêm chút dược, biến muội trở về bộ dạng hắn thích có được không?”
Những lời này của Sở Mộ Dung đã thành công “thắng” được một cước cho hắn.
Sở Mộ Dung bị Dung Ức đá trúng mông đau đến nhe răng nhếch miệng: “Ức Nhi, muội xuống tay cũng thật ác. Nếu không phải huynh lẫn mau, trong lịch sử sẽ thêm một vị hòang đế què chân mất.”
“Huynh yên tâm, nếu huynh thật sự không có tiền đồ như thế, bị muội đá một cước què chân, muội cam đoan sẽ lấy cái hố chôn huynh ngay tại chỗ, tuyên bố với mọi người là huynh bệnh chết, trong lịch sử huynh vẫn kiện toàn (~ hỏan hảo khỏe mạnh).”
“…” Sở Mộ Dung tức giận trừng nàng một cái, nói: “Muội còn nói năng ác độc nữa, huynh sẽ không nói cho muội biết chân tướng.”
Dung Ức nghe vậy dừng bước, lông mày lá liễu xinh đẹp hơi hơi nhướn lên, nói: “Tuy muội không biết chân tướng trong miệng huynh là cái gì, có điều huynh đã khơi dậy được lòng hiếu kỳ của muội, như vậy muội đề nghị huynh vẫn nên nhanh chóng thành thật khai báo thì tốt hơn, bằng không…” Nói đến đây Dung Ức dừng một chút, đôi lông mày hơi nhướn loan môi cong thành hình vầng trăng, phối hợp với nụ cười tươi của nàng, có vẻ vô cùng thân thiết, tiếp tục nói: “Chúng ta làm huynh muội hơn mười năm, thủ đoạn của muội, huynh nên biết rõ.”
Sở Mộ Dung hộc máu. Thủ đoạn của nàng đương nhiên hắn rất rõ ràng. Tục ngữ nói biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, tuy rằng cho đến bây giờ hắn còn chưa từng chiến thắng nàng, nhưng hắn đã biết người biết ta từ lâu.
Sở Mộ Dung rất hiểu em gái nhà mình. Khi nàng đề nghị với người khác, chỉ có hai loại kết quả: lọai thứ nhất, đề nghị được chấp nhận, ai cũng vui vẻ; lọai thứ hai, đề nghị bị bắt được chấp nhận, nàng vui vẻ.
Kinh nghiệm nhiều năm bị áp bức làm cho Sở Mộ Dung không cần suy nghĩ liền theo thói quen chọn lọai thứ nhất, chấp nhận đề nghị của nàng.
Sở Mộ Dung nhìn Dung Ức có chút không cam lòng, sau đó nói: “Kế họach thử Phó Thừa Phong của muội vẫn chưa thất bại, lúc ấy hắn có ra tay.”
Dung Ức nghe vậy lập tức vui mừng hớn hở, lập tức lại dỡ sắc mặt vui mừng xuống, nói: “Muội vẫn chưa thấy hắn ra tay.”
“Muội thấy, chỉ là muội không biết đó là hắn ra tay thôi.” Sở Mộ Dung nói vô cùng huyền bí.
Dung Ức hơi ngây ra, lập tức như hiểu được điều gì, ánh mắt lộ ra tia kích động, nói: “Ý của huynh là, nhát kiếm đâm Tần Mộ An kia là hắn phát ra? Nhưng đâm Tần Mộ An rõ ràng là Thanh Long, hắn không thể triệu hồi Thanh Long.”
“Hắn đúng là không thể triệu hồi Thanh Long, nhưng lại có thể triệu hồi Đoạn Thiên.” Sở Mộ Dung nói.
Dung Ức cả kinh hơi trợn to mắt, nói: “Đoạn Thiên? Đoạn Thiên Kiếm? Chẳng lẽ Đoạn Thiên Kiếm cũng là thượng cổ thần khí như Thanh Long ư?”
Sở Mộ Dung cười gật đầu, nói: “Muội quên thân phận của hắn rồi à? Hắn chính là sư thúc của chúng ta đấy.”
“Nhưng thọat trông Đoạn Thiên Kiếm lại bình thường quá.” Dung Ức nói thầm một câu, sau đó cảm thấy bây giờ không phải là lúc rối rắm Đoạn Thiên có phải là thần khí hay không, trong lòng nàng vẫn còn khó hiểu, liền hỏi: “Nếu hắn triệu hồi Đoạn Thiên, sao ra khỏi vỏ lại là Thanh Long?”
“Bởi vì khi hắn triệu hồi Đoạn Thiên, huynh đã triệu hồi Thanh Long ra. Thanh Long và Đoạn Thiên có nguồn gốc sâu xa, tuy hắn không thể triệu hồi Thanh Long ra, nhưng lại có thể sử dụng Thanh Long. Khi huynh triệu hồi Thanh Long ra, hắn liền trước huynh một bước lợi dụng kiếm khí hùng hậu thúc giục Thanh Long đâm về phía Tần Mộ An, giúp huynh tranh thủ thời cơ tốt nhất để cứu muội. Nếu không có hắn giúp đỡ, chờ huynh dùng Thanh Long đâm Tần Mộ An xong cứu muội, chỉ sợ cũng sẽ không thoát được dễ dàng như vậy.” Khi Sở Mộ Dung nói lời này, trên mặt mang theo sự khâm phục với Phó Thừa Phong.
Dung Ức lại nháy mắt trở nên vô cùng có tinh thần, tràn đầy sức sống, sự vui sướng lan ra từng câu, kích động nói: “Khó trách lúc ấy Thanh Long đến từ chỗ xe ngựa, huynh lại đến từ một bên khác. Có điều, vì sao huynh lại hiểu hắn như vậy?”
“Huynh cũng không hiểu hắn. Khi huynh cảm nhận được có một luồng lực khác thúc giục Thanh Long, huynh cũng không chắc là hắn. Mãi đến khi Thanh Long ra khỏi vỏ huynh mới có thể khẳng định là hắn.” Sở Mộ Dung thấy Dung Ức đã vui vẻ trở lại, lúc này mới yên lòng, trêu chọc: “Lang quân này của muội, xuống tay cũng thật ác. Nếu không phải Thanh Long bị xe ngựa cản trở, uy lực có hơi giảm, cánh tay đó của Tần Mộ An đã bị chặt đứt ngay tại chỗ rồi. Có điều tuy rằng may mắn không đứt, nhưng cũng phải mất nửa năm không thể dùng lực. Hai người muội một cái làm Tần Mộ Chi ngã bị thương eo, một cái chặt bị thương cánh tay Tần Mộ An, Tần gia này không hận chết hai người bọn muội, huynh cũng cảm thấy không thể nào nói nổi.”
Dung Ức cừơi lơ đễnh nói: “Hận thì sao? Bọn họ thông đồng với Kháo Sơn Vương làm bậy, cho dù không hận, muội cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ.”
Sở Mộ Dung cũng không tin lời nàng hòan tòan, nói: “Có lẽ muội không có lòng trắc ẩn với Tần Mộ Chi, nhưng với Tần Mộ An thì chưa chắc. Khi muội lợi dụng hắn thử Phó Thừa Phong đều phải nói rõ ra trước, để tránh hắn sa lưới quá sâu, sau đó mới có thể hạ quyết tâm ra tay giết hắn.”