Bị em gái nhà mình liên thủ với nam nhân nhà khác để uy hiếp, sẽ có cảm giác gì?
Cảm giác của Sở Mộ Dung là: “Hoàng muội, có phải muội còn chưa qua dược hiệu không?”
Lúc này Dung Ức tạp cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, nói: “Ngươi mới chưa qua dược hiệu thì có! Không ở kinh thành làm hoàng đế vui vẻ, chạy tới nơi này tìm mắng.”
Trong lòng Sở Mộ Dung không ngừng kêu khổ, làm hoàng đế tuyệt đối không khoái hoạt tí nào, hơn nữa, hắn không phải “chạy” tới, mà là bị người ta đuổi tới! Hôm trước mẫu hậu đại nhân tâm tình hơi tốt một chút, khen hắn hai câu, đại ý chính là khen hắn trò giỏi hơn thầy mà thắng họ Lam, còn làm việc tốt hơn cả phụ hoàng đại nhân nữa. Bởi vậy rước lấy phụ hoàng đại nhân hâm mộ ghen tị hận, một câu “Hoàng thượng long thể bất an, thái thượng hoàng tạm thời quản lí triều chính thay” mà đuổi hắn ra cung, trá hình dưới mỹ danh là “giúp em tìm chồng”.
Sau khi xuất cung, hắn càng nghĩ càng cảm thấy mình đã bị “mẹ hiền” hãm hại.
Giờ này phút này, đứng trước cảnh này, hắn càng thêm khẳng định ý tưởng này.
Có lẽ trước kia mẫu hậu đại nhân đã dự đoán được sau khi dược hiệu qua đi Ức Nhi sẽ giết về cung đạp hắn xuống long ỷ đi. Vì mặt mũi, mới tính kế đuổi hắn ra khỏi cung trước, để cho hắn và Ức Nhi giải quyết riêng trên giang hồ. Dù sao huynh muội tướng tàn (~ anh em giết nhau), cho dù đặt trong nhà nào thì cũng là một chuyện rất mất mặt.
Trong lòng Sở Mộ Dung cực kì hối hận chuyện lúc trước, nhã nhặn nói với Dung Ức: “Hoàng muội, đó thật sự là một chuyện ngoài ý muốn.”
“Cho dù đó là ngoài ý muốn đi nữa, chuyện huynh hạ chỉ bắt muội thì sao? Chẳng lẽ cũng là ngoài ý muốn? Đừng có nói với muội là tay huynh trơn không cẩn thận làm rơi cái tỷ ấn trên lệnh truy nã đấy.”
“Chuyện cái tỷ ấn là do thái giám phụ trách.”
“Sở Mộ Dung!” Dung Ức lớn tiếng nhắc nhở người nào đó không cần có ý đồ trốn tránh sự thật.
Sở Mộ Dung nói: “Muội trách huynh bỏ thuốc muội, huynh không phủ nhận. Nhưng chuyện truy nã muội, thực sự không phải huynh làm. Một tháng trước huynh cũng đã “long thể bất an” rồi.”
“Không phải huynh? Chẳng lẽ là mẫu hậu?”
“Làm sao muội có thể nghĩ đến mẫu hậu chứ, mẫu hậu là cái loại người sẽ quang minh chính đại hãm hại người khác như thế sao?”
Dung Ức lắc đầu, nói: “Không phải. Mẫu hậu thích chơi chiêu.” Cuối cùng, hai mắt nàng trợn trừng, giống như cực kì bị kích thích, kêu lên: “Chẳng lẽ là phụ hoàng?”
Sở Mộ Dung thấy vẻ mặt muội muội nhà mình giống như rất khó có chấp nhận sự thực tàn khốc này, cảm thấy không đành lòng, liền an ủi: “Nói không chừng là phụ hoàng bị mẫu hậu kích thích.”
Dung Ức nghe vậy như đã ngộ ra mà gật đầu, nói: “Có khả năng này.” Mỗi lần phụ hoàng bị mẫu hậu kích thích một cái, sẽ làm ra vài chuyện làm người ta không thể tưởng tượng được. Tỷ như hôm nọ mẫu hậu tâm tình hơi tốt thuận miệng khen Nhiếp thừa tướng một câu “Thật sự là một thừa tướng lo dân lo nước”, phụ hoàng liền làm cho Nhiếp thừa tướng ốm đau ở nhà một tháng. Từ đó về sau lòng lo dân lo nước của Nhiếp thừa tướng liền phai nhạt rất nhiều, mỗi khi tiến cung đều lo mạng mình trước.
Cùng lúc đó trong lòng Sở Mộ Dung cũng đang tràn đầy cảm khái. Thật không hiểu đời trước mình đã tích được cái đức gì, mà đời này lại được đầu thai làm hoàng đế.
Mắt thấy hai huynh muội đều lâm vào trầm tư, Phó Thừa Phong có chút bất đắc dĩ, mở miệng nói: “Vẫn là kể đầu đuôi câu chuyện trước đi.” Nếu cứ mặc kệ đôi huynh muội như thế, chỉ sợ đến tối cũng không bắt đầu nói tới điểm chính được. Dung Ức thì cũng thôi, sau khi bị nàng cường thế đẩy ngã, cho dù nàng làm chuyện gì hắn cũng không thấy bất ngờ. Nhưng tốt xấu gì Sở Mộ Dung cũng là vua một nước, như thế nào lại bị Dung Ức nắm mũi đi lên một con đường bất tận vô cùng hỗn lọan chẳng ăn khớp gì với nhau thế này?
Lời nói của Phó Thừa Phong kéo Dung Ức từ sự đau đớn khi bị song thân hãm hại trở về, nàng liếc sang Sở Mộ Dung một cái, sau đó dùng một giọng cực kì bình tĩnh êm ái nói hết tiền căn hậu quả tòan câu chuyện.
“Khi ta mười bốn tuổi sinh giờ Thìn, hoàng huynh ruột thịt của ta, cũng chính là vị thiếu niên lạnh lùng không anh tuấn ngươi đang thấy ở đây, đã phi thường “rộng rãi” tặng ta một khối kim bài miễn tử do hắn tự tay tạo ra —— đừng hỏi ta vì sao hắn lại đưa ta kim bài miễn tử, ta cũng không biết vì sao hắn lại có thể có suy nghĩ quái dị như thế —— tuy rằng ta rất ghét bỏ khối kim bài nát kia, nhưng đây là vật ngự ban (~ vật do vua thưởng), không thể cự tuyệt, cho nên ta không thể không nhận lấy. Hôm sau khi ta dậy, liền cảm thấy thân thể không khoẻ, nội lực giống như đã bị đông lại không sử dụng được, võ công yếu bớt rất nhiều. Đáng sợ nhất là, đầu óc cũng trở nên không được linh họat cho lắm, trí nhớ trước kia thập phần mơ hồ.”
Nói tới đây mặt Dung Ức trở nên vô cùng cô đơn, gương mặt yêu mỵ thêm vài phần ai oán, nàng liếc Sở Mộ Dung một cái lại tiếp tục nói: “Ba ngày sau, trí nhớ của ta như đã bị ai đó rửa sạch, xuất hiện một lỗ trống lớn. Ta nói chuyện này cho mẫu hậu, mẫu hậu hỏi sư phụ xong, nói thân thể ta không có trở ngại, chỉ là quá nhàn rỗi. Ta cũng phát hiện mình cũng trở nên rất nhàn, hoàn toàn không có chút hứng thú gì với chuyện trước kia. Chuyện phát triển đến đây, nếu như không phải người nào đó được một tấc lại muốn tiến một thước, có lẽ ta sẽ đần độn làm công chúa nhàn tản như thế cả đời.”
“Cho nên nói huynh vẫn có công lao.” Sở Mộ Dung chen vào với vẻ cực kì chột dạ.
“Có công lao mới là lạ!” Dung Ức thật muốn phun nước miếng đầy mặt hắn.
Lúc này sắc mặt Phó Thừa Phong đã trở nên xanh mét, trong ánh mắt nhìn Sở Mộ Dung tràn ngập sát khí, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể huy kíêm nhảy vào một trận quyết đấu sinh tử với hắn vậy.“Sau đó hắn lại làm cái gì?” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức: “Hắn đã khống chế tư tưởng của ta.”
“Là dạy dỗ cho muội một vài suy nghĩ tốt.” Sở Mộ Dung sửa đúng.
Dung Ức hung hăng đá hắn một cước không chút lưu tình, nói: “Huynh thừa dịp trí nhớ muội mơ hồ, dạy ta là “Huynh là ca ca thân nhất của muội, muội rất kính trọng huynh”, “Muội tư chất ngu dốt, không học tập, võ công thường thường, có thể sống đến lớn như vầy hoàn toàn dựa vào vận may”, “Muội là kẻ không được việc nhất trong nhà, bất quá chúng ta vẫn rất thương muội như cũ, loại tư tưởng này, cư nhiên vẫn còn mặt mũi nói là “suy nghĩ tốt” hả?”
Sở Mộ Dung thập phần xấu hổ, phẫn nộ nói: “Theo tình trạng lúc đó của muội đến xem, huynh nói đều là sự thật.”
“… Cái tình trạng đó của muội là do ai tạo thành chứ?” Dung Ức hỏi lại.
Sở Mộ Dung: “Đó là ngoài ý muốn.”
“…” Thật muốn “ngoài ý muốn” chặt hắn một đao. Dung Ức lạnh lùng hừ hừ, nói: “Tất cả ngoài ý muốn đều có chủ mưu.”
“Hoàng muội, muội cực đoan quá rồi. Kỳ thật chân tướng sự việc là như vầy.” Đỉnh đầu bị áp lực bởi hai đạo ánh mắt sắc bén đang thiên đao vạn quả mình, Sở Mộ Dung giải thích: “Hậu cung của ta thật sự không nuôi nổi người rảnh rỗi, sau khi biết được muội lại đang bày chuyện tuyển phi cho huynh, huynh liền phối cho muội chút thuốc cho yên tĩnh lại —— ít nhất ước nguyện ban đầu của huynh là như vậy, hi vọng muội có thể yên tĩnh vài ngày, chờ đến khi nghĩ được biện pháp chỉ hôn hết cho những cô nương thử hôn muội đã chọn lựa tốt cho người khác xong, lại giải độc cho muội sau. Nhưng huynh ngàn tính vạn tính, không tính được lúc ta phối dược tay lỡ run lên, càng không tính đến chỉ run lên một cái, lại làm cho dược hiệu biến đổi lớn như vậy. Sau khi muội biến thành ngu ngốc, huynh cũng thực hối hận a, cho nên mới tìm cách giúp muội lấy lại trí nhớ, cho muội một lần nữa làm người.”
Tìm lại trí nhớ… Một lần nữa làm người…
Khóe miệng Dung Ức cuồng giật vài cái, tức giận nói: “Huynh chém muội một đao, muội lập tức một lần nữa làm người, cần gì phải hao tổn tâm trí như thế chứ.”
“Lấy đao chém muội muội nhà mình, rất tổn đức.”
“…” Độc hại muội muội nhà mình sẽ không tổn đức hay sao?
Mắt thấy hai huynh muội lại gây nhau, Phó Thừa Phong đang nóng lòng tìm hiểu chân tướng vội vàng truy vấn: “Sau đó dược hiệu đã được giải trừ như thế nào?”
Dung Ức nhíu mày, nói: “Ta cũng không rõ. Lúc ấy ưu điểm gì ta cũng không có, cảm thấy mình đặc biệt uất ức, để rửa sạch mối nhục nhã lúc trước, ta đã quyết định xuất cung tìm thiên hạ đệ nhất phu quân.”
“Rõ ràng là muội ở trong cung chán muốn chết, nhảy lên nhảy xuống thiếu chút nữa té gãy chân, bị cha mẹ đuổi ra khỏi cung thì có.” Sở Mộ Dung không chút khách khí nắm đuôi muội muội nhà mình.
Dung Ức nghe vậy không giận còn cười, một đôi mắt xinh đẹp cười đến run rẩy hết cả người, giống như đang nghe được một việc vui động trời vậy.
Sở Mộ Dung thấy thế lập tức đánh cái rùng mình, nha đầu kia do hắn nhìn lớn lên, hắn rất hiểu sau lưng nụ cười tươi này sẽ đại diện cho cái gì. Cái này đại diện cho —— nàng lại tìm được một việc vui để tiêu khiển. Sở Mộ Dung khỏi nghĩ cũng biết “việc vui” này không thoát được quan hệ với hắn. Làm một hòang đế bị nàng tiêu khiển từ nhỏ đến lớn, hắn đã không còn biết cái gì gọi là lạc quan nữa.
Bất quá lần này Sở Mộ Dung đã tính sai, Dung Ức không hề làm chuyện gì kinh thiên động địa, chỉ cười tủm tỉm hỏi lại hắn một câu: “Chẳng lẽ huynh tự nguyện xuất cung chắc?”
Quả nhiên nàng rất biết chọc vào chỗ đau của người khác. Sở Mộ Dung lạnh lùng hừ hừ, nói: “Đương nhiên là huynh tự nguyện rồi. Hiện tại huynh đang cải trang đi khảo sát dân chúng.”
Dung Ức nghe vậy nụ cười tươi trên mặt càng thêm sáng lạn, nói: “Muội đã giúp huynh khảo sát xong rồi. Dân chúng của huynh đang ở trong dầu sôi biển lửa đó.”
“Ai.” Sở Mộ Dung thở dài một hơi, nói đầy sâu sắc: “Hoàng muội a, đã trải qua nhiều chuyện như vậy rồi, làm sao mà muội vẫn cứ bi quan như thế là thế nào?”
Nghe câu đó, Phó Thừa Phong ở một bên cuồng đổ mồ hôi, nếu thái độ sống như thế của Dung Ức mà còn tính là bi quan, vậy chắc trên đời sẽ không có ai dám nói mình lạc quan nữa.
So với sự ngổn ngang của Phó Thừa Phong, Dung Ức lại bình tĩnh hơn, nàng cười tủm tỉm vỗ vai Sở Mộ Dung, nói: “Hoàng huynh a, đã trải qua nhiều chuyện như vậy ồi, làm sao mà huynh vẫn còn lạc quan mù quáng như thế?”
Sở Mộ Dung thiếu chút nữa phun một ngụm máu đen ra rồi. Hắn nên biết từ lâu, hắn không phải đối thủ của nàng mới đúng chứ. Sau nhiều năm bị nàng tiêu khiển như vậy, hắn hẳn phải hiểu được đạo lý “Im lặng là vàng”.
Phó Thừa Phong cực lực nhịn cười, khụ hai tiếng, hỏi Dung Ức: “Bây giờ chuyện gì ngươi cũng nhớ ra rồi à?”
Dung Ức gật đầu: “Nhớ ra hết rồi. Hiện tại ta đặc biệt có sức sống.” Khi nói những lời này, đôi mắt Dung Ức lóng lánh rạng ngời, có vẻ như rất muốn làm chuyện gì giết đống thời gian nhàm chán này vậy.
Phó Thừa Phong buồn cười cong khóe miệng một cái, nói tiếp: “Như vậy chuyện ngươi đã làm với ta, ngươi hẳn là cũng nhớ ra rồi phải không?”
Lời còn chưa dứt, mặt Dung Ức đã ầm một cái hồng đến tận tai, ấp úng: “Đó là… Lúc đó… Ta đang trong thời kì bùng nổ, đó là ngoài ý muốn.”
Nhóc này cư nhiên muốn chơi xấu. Khóe miệng Phó Thừa Phong hơi hơi giật một chút, nói đặc biệt nghiêm túc: “Tất cả ngoài ý muốn đều có chủ mưu.”
Ách. Lời này thế nào lại nghe như đã từng quen biết? Dung Ức vô cùng xấu hổ, cúi đầu, không còn mặt mũi mà đối diện với “người bị hại”.
Lời nói của Phó Thừa Phong đã thỏa mãn được một chút lòng trả thù của Sở Mộ Dung, có điều khoái cảm này chỉ tồn tại trong nháy mắt, giây tiếp theo Sở Mộ Dung đã kéo Dung Ức ra sau lưng mình, nói: “Ức Nhi, muội đừng sợ. Muội nói là ngoài ý muốn, thì chính là ngoài ý muốn. Không phải chỉ là một tên nam nhân thôi sao? Chẳng có gì ghê gớm. Chuyện này vi huynh gánh giùm cho muội.”
Dung Ức cảm thấy một trận cảm động, nước mắt lưng tròng hỏi: “Thật vậy ư?”
Sở Mộ Dung: “Đương nhiên là thật. Quân vô hí ngôn.”
“Hoàng huynh, huynh thật tốt với muội quá. Huynh đã trượng nghĩa, đồng ý giúp muội gánh vác chuyện này như vậy, muội quyết định không giận huynh nữa. Không phải chỉ ăn chút độc dược sao? Chẳng có gì ghê gớm.” Dứt lời, Dung Ức làm vẻ mặt đầy đau lòng dứt khóat đẩy Sở Mộ Dung về phía Phó Thừa Phong, khóc nói: “Phó đại ca, ta làm ngươi, là ta nợ ngươi. Một đền một, giờ ta tặng hòang huynh cho ngươi, sau này ta đã thanh toán xong.”
Hộc máu.
Hộc máu như điên.
Đây đều là những gì họat động trong trái tim Phó Thừa Phong và Sở Mộ Dung.
Sở Mộ Dung hóa đá, Phó Thừa Phong hoá đá, thế giới im lặng.
“Phó huynh, chúng ta cười xóa hận thù đi.” Khóe miệng Sở Mộ Dung nặn ra một nụ cười vô cùng cứng ngắc.
Cười, cười, dùng sức mà cười. Cuối cùng Phó Thừa Phong mang một trái tim vô cùng vô cùng bi ai nặn ra được một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, phun ra một chữ từ trong kẽ răng: “Đi.”
Dung Ức thấy thế nhún nhún vai đầy nhàm chán, nói: “Không thú vị.”
Trong lòng Phó Thừa Phong cùng Sở Mộ Dung lại là một trận chảy máu như điên. Rất nhanh liền sinh ra tình hữu nghị cách mạng.
Lúc này, xa xa bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng vó ngựa. Hai người lập tức khôi phục sự bình thường, tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, hơn nữa còn cực kì ăn ý che ở trước mặt Dung Ức.
Dung Ức cũng không lĩnh tình, chen vào khe hở giữa hai người bước lên trước, nói: “Võ công của ta đã khôi phục rồi.”
“Bây giờ muội vẫn chưa thể tùy tiện sử dụng nội lực.” Sở Mộ Dung nói, “Sở dĩ nội lực của muội được khôi phục, là vì muội sử dụng Thanh Long giết người, Thanh Long thức tỉnh nội lực trong cơ thể muội. Nhưng sự tức tỉnh này trái ngược với trạng thái tự nhiên của thân thể muội, muội phải điều tức cho tốt, làm cho thân thể hoàn toàn thích ứng, bằng không một khi tùy tiện sử dụng nội lực, muội sẽ tiến vào trạng thái bùng nổ.” Nói đến chữ “bùng nổ”, Sở Mộ Dung dừng lại một chút, nói: “Bùng nổ, sức lực cả người muội đều sẽ bị phóng đại, tinh lực cũng sẽ càng thêm tràn đầy hơn bình thường. Đến khi muội bị kích thích gì đó, sẽ làm ra chuyện cực kì mất lý trí, cực kì cực đoan. Tỷ như, làm Phó Thừa Phong.”
Nghe vậy, Dung Ức bừng tỉnh đại ngộ, nói với Phó Thừa Phong: “Cho nên nói, sở dĩ ta làm ngươi, là bởi vì bị ngươi kích thích à.”
“…” Phó Thừa Phong ôm hắc tuyến, vì sao hai huynh muội này lại có thể dùng ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ như thế mà nói ra cái loại chuyện này?
Trong khi ba người đang nói, tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, đảo mắt phía trước liền xuất hiện một đòan người ngựa, ước chừng mười tám người. Dung Ức liếc mắt một cái liền nhận ra người cầm đầu là Tần Mộ An.
Đòan người dùng lại trước mặt ba người năm thước.
Dung Ức bước lên phía trước mỉm cười với hắn, nói: “Tần công tử, lâu quá không gặp.”
Tần Mộ An mặt lạnh, tay phải mạnh mẽ vung lên, mười bảy kỵ binh sau lưng hắn lập tức cưỡi ngựa phân bố ở bốn phía ba người Dung Ức, cầm trong tay một thứ vũ khí độc đáo.
Dung Ức không dự đoán được Tần Mộ An ngay cả hàn huyên với nàng cũng giảm đi, trực tiếp ra tay, hơi hơi lấy làm kinh hãi, sau đó chú ý tới vũ khí trên tay kỵ binh hình như đã từng gặp ở nơi nào, lại không nhớ rõ rốt cuộc đó là cái gì. Nhưng trong tiềm thức của nàng, đó là một loại vũ khí vô cùng lợi hại, ngay cả cao thủ như phụ hoàng cũng không thể tránh né.
Phó Thừa Phong và Sở Mộ Dung cũng chú ý tới vũ khí trên tay kỵ binh, đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi: “Kinh Long Chi Diệp!” Sau đó liếc nhau, tâm tình đồng thời chìm xuống đáy cốc.
Kinh Long Chi Diệp là một lọai ám khí do một vị cao thủ ám khí chế tạo ra. Khởi động bẫy, liền có thể trong chớp mắt phát ra vô số ám khí hình phiến lá. Từ đó đến nay, không ai có thể trốn thóat từ tay Kinh Long Chi Diệp.
Nhưng từ một trăm năm trước Kinh Long Chi Diệp đã tuyệt tích, vì sao lại xuất hiện trong tay kỵ binh của Kháo Sơn Vương? Hơn nữa còn mỗi người một cái. Hay là, Kháo Sơn Vương đã tìm được vị cao thủ ám khí kia rồi?