Đối phương đưa lưng về phía Phó Thừa Phong, không thể thấy rõ dung mạo. Nhưng theo bóng dáng đến xem, nhất định là một nữ tử.
“Phó công tử, đã lâu không gặp.” Cùng với giọng nói thanh thúy êm tai như tiếng chim hoàng oanh, nữ tử chậm rãi xoay người lại.
Ngay khi thấy rõ dung mạo đối phương, Phó Thừa Phong như đã bị tình thiên phích lịch (~ sét đánh giữa trời quang), nhìn nàng không chớp mắt, không dám tin, hỏi: “Sao lại là ngươi?” Chuyện kia có vẻ thật sự… thật sự đã xảy ra.
“Bất ngờ lắm à? Nhưng ta lại rất tưởng niệm ngươi đó nha.”
Phó Thừa Phong nhìn gương mặt khó phân thật giả kia, không ngừng cảnh cáo mình không thể phạm một lỗi đến lần thứ hai.“Ngươi muốn gì?” Phó Thừa Phong lạnh giọng hỏi.
“Thật vô tình. Chính cái gọi là nhất dạ phu thê bách dạ ân…”
(Nhất dạ phu thê bách dạ ân: một đêm vợ chồng, trăm đêm ân nghĩa)
“Câm miệng!” Phó Thừa Phong đột nhiên rút Đoạn Thiên Kiếm ra, một kiếm cắt đứt một góc váy nàng, nói: “Ta không giết nữ nhân, nhưng ta không ngại cho ngươi ngoại lệ.”
“Chậc. Có người thẹn quá thành giận kìa.” Nữ tử kéo quần, ngắm ngón tay mình nói với vẻ đầy nhàm chán: “Chưa nói đến bằng võ công hiện tại của ngươi, căn bản không lại gần ta được. Cho dù ngươi có thể giết chết ta, ngươi cho là như vậy là có thể đủ che giấu chân tướng, lừa nàng cả đời hay sao?”
“Ta không định lừa nàng.” Phó Thừa Phong nói.
“Vậy vì sao ngươi không nói chân tướng cho nàng?”
“Không liên quan đến chuyện của ngươi.” Phó Thừa Phong xoay mặt qua không nhìn khuôn mặt kia, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Nữ tử cười nhẹ một tiếng, nháy mắt xoay gương mặt tức giận của Phó Thừa Phong qua, nắm cằm hắn nói vô cùng thân thiết: “Muốn ngươi.”
Phó Thừa Phong muốn bỏ nàng ra, ngặt nỗi không giỏi bằng người ta, hắn dùng hết mười tầng công lực cũng không theo kịp tay nàng động nhẹ một cái.
“Đừng giãy dụa. Đã quên hậu quả của sự giãy dụa lần trước của ngươi rồi sao?”
Phó Thừa Phong thống khổ nhắm mắt lại, làm sao hắn có thể không nhớ rõ. Một đêm…. ngất ngây như vậy.
“Vẻ mặt của ngươi đã bán đứng ngươi.” Nữ tử nhẹ nhàng thổi khí bên tai hắn, cười nhẹ nói: “Kỳ thật, đêm đó ngươi cũng không phải hoàn toàn bị ta ép buộc, đúng không?”
Đúng. Hắn thật hưởng thụ, không chỉ hưởng thụ ái ân với nàng, mà càng hưởng thụ bị nàng ép buộc. Nhưng hắn không thể thừa nhận. Hắn không thể giẫm lên tự tôn của chính m2nh, càng không thể có lỗi với Ức Nhi.
Phó Thừa Phong nhắm chặt hai mắt, buộc chính mình không nhìn tới không nghĩ nữa. Người của hắn là Ức Nhi, Ức Nhi hồn nhiên lương thiện, mà không phải yêu nữ trước mắt này. Cho dù hai người có dung mạo như nhau, giọng nói như nhau.
“Phó Thừa Phong, ngươi đang giãy dụa cái gì? Ngươi với nàng vừa không có lời cha mẹ, lại không thề non hẹn biển, vì sao không thủ thân như ngọc cho nàng không được? Ngươi với ta có **, hơn nữa chúng ta đã…”
“Ta sẽ không chịu trách nhiệm với ngươi.” Phó Thừa Phong đánh gãy lời nàng, nói: “Phó Thừa Phong ta vốn là người phong lưu bạc hạnh (~ phẩm hạnh kém). Nếu ngươi đã chủ động đưa lên cửa, nên biết hậu quả của việc làm như vậy.”
Nữ tử nghe vậy cười lớn một tiếng, trong tiếng cười kia tràn ngập khinh thường.“Ngươi nghĩ rằng ta muốn ngươi chịu trách nhiệm ta à?” Bàn tay nắm cằm Phó Thừa Phong hơi hơi dùng sức, nàng tiếp tục nói: “Ngươi là nam nhân thích tự cho là đúng nhất mà ta từng thấy. Sở dĩ hôm nay ta tới tìm ngươi, là muốn nhắc cho ngươi nhớ, một đêm đó người chung gối với ngươi là ta, không phải nàng. Đêm hôm đó không phải là mộng, ngươi đừng mơ trốn tránh.”
Phó Thừa Phong không nói gì để chống đỡ. Nàng nói trúng tim đen hắn rồi. Từ đêm đó tới nay, hắn vẫn luôn thuyết phục mình, đó chỉ là một giấc mộng của hắn. Trên đời không thể nào có hai người có dung mạo giọng nói giống nhau như thế. Hắn càng không thể chạm vào nữ nhân khác ngòai Ức Nhi.
Nhưng đêm đó, thậm chí hiện tại, đối diện với nàng, hắn cũng không thể kềm chế tim mình đập gia tốc.
Ức Nhi làm cho hắn muốn dùng cả đời đi bảo vệ. Mà nữ tử trước mắt, chói mắt như ánh sáng, như lửa đỏ, tà tứ như yêu, làm cho hắn phát nghiện ngập như độc dược.
“Người của ta là Ức Nhi.” Ngữ khí Phó Thừa Phong cực kì chắn chắn, giống như chỉ cần trong giọng nói có một chút do dự, thì không thể thuyết phục bản thân mình tin vào sự thật này vậy.
“Chứng minh cho ta xem.”
“Mười lăm tháng sau, ta sẽ đi Nhật Nguyệt sơn trang kết thúc ân óan giữa ta và Vân Hận Đông. Trước đó, ta có một chuyện quan trọng phải làm. Chuyện này vô cùng hung hiểm, rất có thể sẽ chết, nhưng ta vẫn tự nguyện mạo hiểm như vậy, bởi vì tất cả đều là vì nàng. Có lẽ ta sẽ không thể kềm lòng vì ngươi, nhưng ta tự nguyện dâng sinh mệnh ta cho nàng.” Phó Thừa Phong nói.
Nữ tử nghe vậy nhíu mày suy tư một lát, nói: “Nói cách khác, ngươi thể muốn ta, trái tim lại của nàng, đúng không?”
Phó Thừa Phong nắm chặt hai đấm, không đáp.
Nữ tử thấy thế cười ha hả, nói: “Thật không hổ là nam nhân trong nam nhân. Phân chia rõ ràng như thế. Đáng tiếc nữ nhân sẽ không chấp nhận loại không hòan chỉnh này. Phó Thừa Phong, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi không xứng với nàng, càng không xứng với ta.” Dứt lời, nàng buông tay ra, phất tay áo dài đạp gió mà đi.
Phó Thừa Phong kinh ngạc nhìn bóng lưng nàng rời đi, trong đầu không ngừng lặp lại câu nói nàng để lại —— “Ngươi không xứng với nàng.”
Ngươi không xứng với nàng.
Ngươi không xứng với nàng.
Phó Thừa Phong, ngươi không xứng với nàng.
“A ——” Phó Thừa Phong hét lớn một tiếng như phát điên. Bóng kiếm điên cuồng, lá bay đầy đất.
Dùng hết một tia sức lực cuối cùng, Phó Thừa Phong ngã xuống đất.
Trời xoay đất chuyển, sông núi tịch liêu.
Hình ảnh kia lại xuất hiện ngay trước mắt.
Trong ngôi nhà Liễu Nhất Đao cung cấp, hắn và Dung Ức cùng ôm nhau ngủ, nhưng nội tâm lại xao động không thể thiếp đi. Hắn ngồi dậy xuống lầu, vốn định bình tĩnh một chút, đã thấy nàng khóac một cái khăn tắm tựa trên cạnh cửa, ánh mắt quyến rũ, giống như đang đợi hắn.
Hắn đè nén ham muốn ôm lấy nàng mà chà đạp, hỏi: “Ức Nhi, ngươi ở trong này làm gì?”
“Ta không phải Ức Nhi của ngươi.” Nàng cười yêu mị, lướt đến trước mặt hắn như một hồn ma, mặt mày kề sát.“Nếu ngươi muốn hoan hảo với ta, liền không thể xem ta như nàng.” Nàng nói đầy bá đạo.
Thần thái này, ngữ khí này… Tuyệt đối không phải Ức Nhi.
Hắn lập tức lùi hai bước muốn giãn ra khoảng cách với nàng, lại bị nàng nháy mắt sít chặt, gắt gao chế trụ bên hông.
“Ngươi trốn không thoát đâu.” Trên mặt nàng mang theo một nụ cười xấu xa.
Đến lúc này hắn mới ý thức được nàng có thân thủ bất phàm, võ công rõ ràng ở trên cả hắn. Điều này càng làm cho hắn xác định nàng không phải Ức Nhi.
Nhưng vì sao nàng lại có dung mạo, giọng nói giống với Ức Nhi?
Không đợi hắn nghĩ thông suốt mấy vấn đề này, thân hình đã bị nàng hung hăng nện trong chiếc giường lớn khắc hoa dưới gian chủ, tiếp theo đó là một thân thể ngọc ngà trần trụi kề sát tứ chi.
Đối diện với dung nhan hoàn toàn giống hệt người trong lòng, cùng với con thú đang không ngừng chồm lên trong lòng, hắn cơ hồ mất đi sức chống cự. Một tia lý trí cuối cùng, vỡ tung khi nàng cường hôn.
“Ta đề nghị ngươi hưởng thụ, bởi vì phản kháng không hiệu quả.”
Trước khi bị nàng cường hôn, hắn nghe được những lời này.
Kết quả, hắn nghe theo đề nghị của nàng.
Khi dục vọng trút xuống mà ra, hắn sung sướng đến cực điểm. Nhưng theo sát tới cùng, là sự hối hận vô cùng.
Khi hắn mở mắt ra, nàng đã đi đâu chẳng biết, không lưu lại bất cứ dấu vết gì.
Hắn hi vọng là Ức Nhi đang đùa một cái với hắn thôi, chạy như điên lên lầu, lại phát hiện nàng đang ngủ say như con nít.
Sau đó hắn chưa từng gặp lại người kia. Vì thế hắn xem đêm đó như một giấc mộng.
Hiện tại, lại trở thành ác mộng.
Phó Thừa Phong dùng đôi mắt trống rỗng vô thần nhìn về phương xa, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
*
Cùng lúc đó, trong Thiên Sơn tiêu cục Từ Thanh Sơn cũng đang hoài nghi nhân sinh.
“Ngươi nói cái gì? Cô nương kia biết võ công?” Từ Thanh Sơn nhìn chiếc xe ngựa đã biến thành phế liệu, vẻ mặt như không dám tin.
Tiêu sư phụ trách áp giải Dung Ức trắng bệch cả mặt, khúm núm trả lời: “Cô nương kia không chỉ biết võ công, hơn nữa võ công còn cao đến bất thường. Ta vốn đang coi ngựa, bỗng nhiên nghe một tiếng nổ phía sau, quay đầu nhìn lên, chỉ thấy nàng đang cười tươi đứng sau lưng ta, xe ngựa dập nát.”
“Sau đó thì sao? Ngươi không ngăn nàng lại?”
“Nàng có thể trong nháy mắt hủy xe ngựa thành phấn vụn, ta làm sao ngăn được? Khinh công nàng rất cao, ta còn chưa kịp ra tay, nàng cũng đã biến mất.”
Từ Thanh Sơn nghe vậy trầm ngâm sau một lúc lâu, lại hỏi: “Ngươi chắc là không có ai cứu nàng đi chứ?”
“Ta chắc chắn. Thật không thể tưởng tượng được, cô nương kia tuổi còn trẻ, nhưng lại thâm tàng bất lộ. Thật dọa người.”
Từ Thanh Sơn bỗng nhiên nghĩ đến lời Phó Thừa Phong nói trước khi đi, nghĩ đến thân phận của Dung Ức, nhất thời thấy lạnh cả người từ sống lưng chạy xuống. May mà hắn không ngược đãi nàng, may.
*
Dung Ức cũng đang hoài nghi nhân sinh.
Rõ ràng vừa rồi nàng đang ở trong xe ngựa chuẩn bị đến kinh thành, như thế nào đảo mắt đã đến trong thâm sơn rừng già rồi? Vào trong thâm sơn rừng già thì cũng thôi đi, cư nhiên còn đang ngồi trên chạc cây! Ngồi trên chạc cây thì cũng thôi đi, cư nhiên còn là một cây thụ yêu (~ yêu quái cây) che trời nữa!
Cái này thì quá thái qúa rồi.
Mộng du cũng không quái dị như vậy a!
Dung Ức ở trên chạc cây than thở hồi lâu, rốt cuộc cuối cùng cũng thấy được một tia gì đó đáng an ủi trong hiện thực vô cùng thê thảm này —— nơi này hiệu quả ngắm cảnh thật tốt.
Căn cứ vào nguyên tắc làm người phải lạc quan, Dung Ức quyết định trước khi tìm cứu viện, cứ lợi dụng ưu thế địa hình hiếm có này trước, thưởng thức cảnh đẹp trong núi một tí đã.
Không thưởng thức thì thôi, vừa thưởng thức đã bị dọa nhảy dựng.
Dung Ức trừng lớn mắt, kia… kia… kia… Kia không phải là Phó Thừa Phong sao?
Dung Ức mừng rỡ, lập tức há họng quát to một tiếng: “Phó Thừa Phong!”
Lúc đó Phó Thừa Phong đang đắm chìm trong sự hoài nghi của mình, sự phủ nhận của mình, sự phỉ nhổ của mình mà không thể tự thắng lại, nghe tiếng kêu to như thế, vội mở mắt ra. Làm sao hắn lại nghe được tiếng của Ức Nhi?
“Phó Thừa Phong, ngươi nằm dưới đất làm gì?” Dung Ức tiếp tục kêu.
Phó Thừa Phong lập tức nhảy dựng lên, nhìn ngó chung quanh, bỗng nhiên nhìn thấy Dung Ức đang ngồi trên một cây đại thụ cách đó không xa. Phó Thừa Phong đang muốn phi lên cứu, đột nhiên nhớ tới chuyện vừa rồi, gương mặt anh tuấn lập tức trầm xuống, nói: “Ngươi là ai?”
Dung Ức nháy mắt mấy cái, nói: “Phó Thừa Phong, đầu óc ngươi hỏng rồi à?”
Là Ức Nhi. Phó Thừa Phong thở phào một hơi, dùng khinh công bay lên cây cứu nàng xuống.“Sao ngươi lại ở đây?” Phó Thừa Phong quan sát nàng từ trên xuống dưới, hỏi.
“Ta cũng không biết.” Dung Ức xoa xoa cái đầu đau đầy khó hiểu, cứ cảm thấy trong đầu như bị thiếu cái gì.
“Có phải có ai cứu ngươi không?” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức lắc đầu, “Không biết.” Nàng biết vận khí của mình luôn luôn rất tốt, nhưng tốt thành như vầy, cũng quá xa rồi.
Vẻ mặt hòan tòan không biết gì cả của Dung Ức làm trong lòng Phó Thừa Phong bỗng nhiên xuất hiện một ý tưởng, hắn vội vàng kéo sườn váy nàng lên, làm nàng cả kinh hét rầm cả lên.
“Ngươi làm cái gì?” Dung Ức túm quần hỏi với vẻ mặt đầy cảnh giác.
Phó Thừa Phong không để ý tới nàng, cứ ngồi xổm xuống xem xét, phát hiện góc váy nàng quả nhiên thiếu một miếng. Mà hình dạng chỗ thiếu kia, với miếng lưu lại trên thân kiếm hắn vừa vặn ăn khớp nhau.
Phó Thừa Phong bỗng nhiên cười ha hả, cười như một tên điên.
Dung Ức nhíu mày, “Phó Thừa Phong, ngươi có bệnh phải không?”
“Người có bệnh là ngươi.” Phó Thừa Phong nhéo nhéo cằm nàng, nói: “Ức Nhi, nếu ta nói với ngươi, trong một đêm dạ hắc phong cao nọ, ta bị ngươi bá vương ngạnh thượng cung (~ cưỡng), ngươi có tin không?”
Ách. Dung Ức lập tức quẫn, hỏi yếu ớt: “Ngươi muốn nghe nói thật à?”
Phó Thừa Phong gật đầu, “Ta muốn nghe nói thật.”
Dung Ức: “Ta tin.”
Câu trả lời của Dung Ức làm cho Phó Thừa Phong thập phần ngoài ý muốn, hắn nghĩ nàng sẽ mắng hắn là hạ lưu, không nghĩ tới vậy mà nàng lại quá bình tĩnh. Hay là… nàng không có bệnh…
“Nói thật, có phải ngươi thật chờ mong bị ta cưỡng không?” Vẻ mặt Dung Ức đầy thuần khiết, ra vẻ cực kì ham học hỏi.
Phó Thừa Phong nhất thời nổi hắc tuyến, trong mặt đen lại hỗn loạn một chút đỏ ửng.“Nếu ta nói với ngươi, ta không phải là chờ mong, mà là thật sự bị ngươi cưỡng. Ngươi có tin không?” Phó Thừa Phong cố hết sức để bình tĩnh hỏi.
Dung Ức nghe vậy lập tức đau đớn mắng: “Phó Thừa Phong, ngươi thật quá vô sỉ!”
“…” Không vô sỉ bằng ngươi.
“Tuy quả thật là ta có đối với ngươi… Có một chút… ý tưởng như vậy, nhưng mà, ta không phải là người không có lễ nghĩa như vậy!” Dung Ức đỏ mặt nói vô cùng đường hòang.
Phó Thừa Phong nghiêm túc nhìn nàng, gằn từng tiếng: “Ta biết ngươi là người có lễ nghĩa, có điều, ta nói là sự thật. Ngươi làm bẩn trong sạch của ta.”
“…”
“Ngươi phải tiếp nhận sự thật này.”
Dung Ức thấy Phó Thừa Phong không giống như đang nói giỡn, nhất thời cứng ngắc cả mặt, hỏi: “Phó Thừa Phong, ngươi thật sự cùng nữ nhân khác… làm cái chuyện đó?”
Phó Thừa Phong nhíu mày, lời này nghe như không ổn lắm.“Không phải nữ nhân khác, là ngươi, hơn nữa ta là bị ép buộc.” Hắn sửa lại.
Lời còn chưa dứt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay lập tức xuất hiện vẻ thống khổ tuyệt vọng. Dung Ức lùi hai bước không dám tin, nói: “Ngươi… Ngươi… Ngươi…”
Dung Ức nắm chặt hai đấm, căm giận rời đi. Lưu Phó Thừa Phong một mình ngổn ngang trong gió. Không muốn chịu trách nhiệm thì cũng không cần như vậy đi? Vì sao vẻ mặt nàng trông giống như người bị cưỡng là nàng mà không phải là hắn?
Hắn phải kém đến mức nào mới có thể làm cho nàng không thể chấp nhận được sự thật rằng nàng đã cưỡng hắn này.
Phó Thừa Phong cảm thấy thật thất bại. Càng làm cho hắn thất bại hơn là, hắn đuổi theo mười dặm đường, vẫn không hề nhìn thấy bóng dáng Dung Ức như cũ.
Điều này có nghĩa là giờ phút này Dung Ức đang đứng dưới dạng nữ vương.
Phó Thừa Phong thở dài thườn thượt, đang muốn cảm khái nhân sinh cẩu huyết, vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy một thiếu niên mắt như sao mày như kiếm đứng trước mặt. Ngay khi bốn mắt giao nhau, Phó Thừa Phong nhìn thấy trong mắt đối phương sát khí vô cùng đậm đặc.
đa nhan cách a