Cùng với giọng nói này, xuất hiện ở trước mắt mọi người, là một vị công tử áo trắng nhẹ nhàng xuất hiện.
Dung Ức thấy thế nhất thời hai mắt sáng ngời, vui vẻ nói: “Làm sao ngươi tìm được ta?”
“Ta vào thành chợt nghe những người bán hàng rong trên đường đều đang bàn tán, hôm nay trong thành đến một vị cô nương tiêu tiền như nước. Ta đóan trừ ngươi ra, không cô nương nào có thể vừa vào thành liền tiêu tiền như nước đến độ thành đều biết như thế, liền hỏi tiểu thương địa chỉ của ngươi.” Phó Thừa Phong trêu ghẹo.
Dung Ức nghe vậy cười hắc hắc, nói: “Ta đây là đang cống hiến trong công cuộc đề cao mức sống cho dân chúng.” Dứt lời liền định đánh về phía Phó Thừa Phong, lại bị Tần Mộ An từ phía sau túm chặt. Trong lòng biết sức lực mình không bằng Tần Mộ An, Dung Ức cũng không thèm giãy dụa, dừng lại quay đầu hỏi hắn: “Ngươi tóm ta lại làm gì?”
Tần Mộ An nhíu mày, hắn không tóm nàng, chẳng lẽ muốn nhìn nàng chạy trốn? “Đây là chức trách của ta.” Tần Mộ An có ý bảo Dung Ức không cần nói chuyện riêng quá nhiều với hắn.
Dung Ức nói: “Ta biết là ngươi phụng mệnh Kháo Sơn Vương mới bắt ta về. Nhưng tình huống trước mắt đã khác rồi, người của ta đã tìm tới cửa, mà rất hiển nhiên là ngươi không phải đối thủ của hắn, chẳng lẽ ngươi định cố đấm ăn xôi? Vạn nhất hắn làm ngươi bị thương, sau này gặp mặt chẳng phải là rất xấu hổ sao?”
“Không xấu hổ.”
“Không xấu hổ.”
Hai giọng nói khác nhau đồng thời vang lên.
“Ách.” Nhưng nàng rất xấu hổ, nhất là hiện tại. Dung Ức nhìn Tần Mộ An một cái, lại nhìn Phó Thừa Phong một cái, cuối cùng thu mắt dừng lại trên người Tần Mộ An, nói: “Nếu các ngươi đều không thấy xấu hổ, vậy thì đấu đi. Đừng tóm lấy ta, ta cảm thấy thật xấu hổ.”
Khóe miệng Tần Mộ An hơi hơi run rẩy một chút, buông tay ra, lạnh lùng nhìn về phía Phó Thừa Phong.
Phó Thừa Phong tự nhiên nhảy từ trên xe ngựa xuống, cười nói: “Ta hi vọng lời nói vừa rồi của nàng không dao động được quyết tâm chấp hành công vụ của ngươi.”
“Không có.”
“Tốt lắm. Bằng không ta thật không biết nên làm thế nào để bình ổn lửa giận bùng phát trong lòng.” Phó Thừa Phong nói nhẹ nhàng bâng quơ.
“Ta cũng vậy.” Hai ngón tay Dung Ức cầm một khối điểm tâm, làm ra vẻ tràn đầy đồng cảm.
Phó Thừa Phong cười nhẹ, nói: “Vừa rồi ngươi còn sợ ta làm hắn bị thương, như thế nào bây giờ lại đứng cùng một phe với ta rồi?”
“Lúc nào ta cũng đứng cùng một phe với ngươi mà!” Dung Ức buông điểm tâm, nói: “Ta sợ ngươi làm hắn bị thương, là lo lắng ngươi gặp phải phiền toái. Hắn là tướng giỏi dưới trướng Kháo Sơn Vương, lại là em ruột của Tần Mộ Chi, vạn nhất ngươi xuống tay không nắm vững độ mạnh yếu, lấy mạng già của hắn, sẽ phiền toái to đấy.”
Phó Thừa Phong nghe vậy suy nghĩ cẩn thận một chút, gật đầu nói: “Ngươi nói không sai, không thể làm cho Tần Mộ Chi và Kháo Sơn Vương biết ta giết người của bọn họ.”
Dung Ức gật đầu thật mạnh: “Cho nên chốc nữa đánh cho tàn phế là tốt rồi, không cần đánh chết.”
Phó Thừa Phong nhíu mày, mất hứng nói: “Ngươi vẫn cứ hướng về hắn.”
“Ách, ta không có a.” Vẻ mặt Dung Ức đầy vô tội.
Phó Thừa Phong: “Ngươi không cho ta giết hắn.”
“… Không phải chúng ta đã đạt thành nhận thức chung rồi à? Không thể giết hắn.”
“Chúng ta đạt thành nhận thức chung là không thể làm cho Tần Mộ Chi và Kháo Sơn Vương biết ta giết hắn, không phải không giết.”
Một lời thức tỉnh người trong mộng! Dung Ức đập bàn đứng lên, nói: “Đúng, giết hắn, sau đó hủy thi diệt tích. Ngươi giết hắn trước, ta đi đào hố. Chúng ta phân công hợp tác.”
“…”
“…”
“…”
Đây là tiếng lòng của tất cả quần chúng ở đây, bao gồm nhân vật chính Tần Mộ An.
Tần Mộ An cảm thấy mình đối xử với nàng cũng xem như không sai, không chỉ để cho nàng cưỡi ngựa chung với hắn, hơn nữa còn dọn dẹp rắc rối giùm cho nàng, không ngờ nàng một lòng muốn đẩy hắn vào chỗ chết. Nàng như thế nào có thể nói bốn chữ “hủy thi diệt tích” được vân đạm phong khinh (~ nhẹ nhàng bâng quơ) như thế chứ?
Tâm lý của Tần Mộ An thực bị tổn thương, không hề liếc Dung Ức lấy một cái, lạnh lùng nhìn về phía Phó Thừa Phong, rút kiếm mà đứng.
Trái ngược với Tần Mộ An, tâm lý của Phó Thừa Phong thật tốt, trong tay ôm Đoạn Thiên Kiếm, làm ra vẻ tùy thời phụng bồi.
Mắt thấy hai người sắp xung đột vũ trang, Dung Ức bỗng nhiên nhớ tới một chuỵên, nói: “Chờ một chút đã.” Dứt lời, lấy từ trong ngực ra một tấm ngân phiếu đưa cho Tần Mộ An, nói vô cùng chân thành: “Cảm ơn lúc nãy ngươi đã đài thọ cho ta, tấm ngân phiếu này ngươi cầm dùng đi. Tuy rằng không nhiều lắm, nhưng vẫn đủ mua một cái quan tài với một phần mộ.”
Tần Mộ An mặt lạnh, không nói một lời, cầm kiếm chặt thêm vài phần.
Dung Ức thấy hắn không tiếp, quơ quơ ngân phiếu, khuyên nhủ: “Cầm đi, không cần cảm tạ.”
Khoảng cách, một đạo bạch quang hiện lên, một thanh kiếm lạnh lẽo bỗng nhiên chỉ vào mi tâm Dung Ức.
Dung Ức sợ tới mức bảy hồn bay sáu, hỏang sợ nói: “Nếu… nếu ngươi thật sự không muốn lấy, ta cũng sẽ không cho ngươi, ngươi không cần thể hiện quyết tâm như vậy, dọa người lắm đó.”
Tần Mộ An lạnh lùng chỉ kiếm vào Dung Ức, không thu hồi cũng không phóng ra. Hắn không muốn giết nàng, nhưng trừ giết nàng, hắn không tìm thấy cách thứ hai xả ngọn lửa giận vô danh trong người ra.
“Ngươi đi đi.” Tần Mộ An buông kiếm, mặt lạnh nói.
Dung Ức vội vàng nhào về phía Phó Thừa Phong, sau khi xác định mình đã không còn nguy hiểm tính mạng, mới óan giận với Phó Thừa Phong: “Vừa rồi sao ngươi không cứu ta?”
Phó Thừa Phong xoa xoa đầu nàng, cười nói: “Bởi vì ta biết hắn sẽ không làm ngươi bị thương.” Nói xong liếc Tần Mộ An một cái đầy hàm ý, sau đó còn nói thêm: “Lên xe.”
“Nga.” Dung Ức ngoan ngoãn nhảy lên xe ngựa, trước khi bước vào có chút do dự quay đầu nhìn Tần Mộ An một cái. Trong cái liếc mắt này bao hàm rất nhiều điều gì đó. Tần Mộ An không hiểu, thật sự là ngay cả chính bản thân Dung Ức cũng không hoàn toàn hiểu được, Phó Thừa Phong lại vừa nhìn đã hiểu.
*
Xe ngựa chạy ra khỏi thành, Phó Thừa Phong mới vừa giơ roi đánh xe ngựa vừa nói nửa thật nửa giả: “Không nỡ xa Tần Mộ An?”
Dung Ức nghe vậy lập tức nhảy từ trong xe ra ngồi bên cạnh hắn, nói: “Đương nhiên không có. Làm sao ngươi có thể có loại cảm giác đó chứ?”
Phó Thừa Phong nhướn mày, nói: “Xem như ta chưa nói.” Dứt lời tiếp tục lái xe, giống như không muốn tiếp tục thảo luận đề tài này nữa.
Dung Ức nhếch miệng, liếc hắn một cái, nói: “Được rồi được rồi, đúng là có hơi không nỡ.”
Lời còn chưa dứt, con ngựa bỗng đột nhiên hí một tiếng thật thê lương, trên lưng ngựa xuất hiện một vết tiên thương (~ vết thương do roi đánh) màu máu rõ mồn một, da nứt ra.
Dung Ức lập tức quát to một tiếng: “Phó Thừa Phong, ngươi làm cái gì?”
“Điên.” Gịong địêu của Phó Thừa Phong cực kì nhẹ tênh, giống như khi quất một roi đáng sợ vừa rồi, hoàn toàn không giống như đang tức giận.
Dung Ức liếc hắn một cái đầy hòai nghi, nói: “Phó Thừa Phong, có phải ngươi không thoải mái ở đâu không?”
“Đúng.”
“A?” Bệnh thật à? Dung Ức vội vàng nói đầy lo âu: “Không thoải mái ở đâu, ta xem cho ngươi.”
“Không thoải mái trong lòng.”
“…”
Một lát sau, Dung Ức bỗng nhiên lĩnh ngộ được hàm ý trong câu “Không thỏai mái trong lòng” kia của Phó Thừa Phong, nhất thời khóe miệng tràn ra một nụ cười dương dương đắc ý, nghiêng đầu nhìn về phía hắn, hỏi: “Có phải ngươi ghen tị không?”
Phó Thừa Phong phiết mắt sang nàng một cái, khốc khốc nói: “Đừng tự thếp vàng lên mặt.”
“…” Thật chẳng nể mặt gì cả. Dung Ức hậm hực sờ mũi, nói: “Vừa rồi vì sao ngươi tức giận chứ?”
“Ta không có tức giận.”
“Không tức giận đang êm đẹp vì sao ngươi quất ngựa một roi?”
“Ta nói rồi, điên.”
“…” Dung Ức mất hứng nhíu mày, nói: “Được rồi, ta coi như ngươi điên. Bất quá có vài lời ta vẫn muốn nói rõ ràng, ta không nỡ xa Tần Mộ An, là vì dọc đường đi hắn rất chu đáo với ta, nhưng lập trường khác nhau, ta nhất định không thể làm bằng hữu với hắn.”
“Ngươi có thể xúi giục hắn.” Phó Thừa Phong cười nói, dĩ nhiên là tâm tình đã tốt hơn trước rất nhiều.
“Vô dụng, vừa nhìn hắn đã biết là một kẻ ngu trung rồi, không còn thuốc nào cứu được.” Dung Ức lắc đầu, bỗng nhiên lại nghĩ tới một việc, nói: “Không phải mới vừa rồi ngươi nói muốn giết hắn sao? Vì sao đổi ý?”
Phó Thừa Phong không đáp hỏi lại: “Nếu như ta giết hắn, ngươi thực sự sẽ không ngăn cản?”
“Sẽ không.” Dung Ức lắc đầu vô cùng kiên định, nói: “Ta biết ai quan trọng hơn với ta, sẽ không đứng sai đội hình.”
Câu trả lời của Dung Ức làm cho Phó Thừa Phong cực kì vui mừng.“Tính ngươi còn có chút lương tâm, không uổng công ta buông ân oán cá nhân tha cho hắn một mạng để lại đường lui cho ngươi.” Phó Thừa Phong nói.
“Ngươi tha cho hắn một mạng là để lại đường lui cho ta?” Dung Ức khó hiểu.
Phó Thừa Phong không nói rõ, chỉ nói: “Sau này ngươi sẽ biết. Có điều ta mong rằng vĩnh viễn không cần dùng đến đường lui này.”
Dung Ức nhíu mày, hắn lại đang giấu nàng tính toán chuyện gì?
Dung Ức rất muốn truy hỏi kỹ càng sự việc, nhưng thấy Phó Thừa Phong làm ra vẻ hoàn toàn không muốn để cho nàng tham dự, liền từ bỏ, đổi một đề tài thoải mái hơn.“Bây giờ chúng ta định đi đâu?” Dung Ức hỏi.
“Là ngươi định đi đâu, ta không đi chung với ngươi. Đến thành trấn kế tiếp, ta liền tìm một tiêu cục đưa ngươi trở lại kinh thành.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức nghe vậy vội vàng bắt lấy dây cương kêu dừng ngựa xe, hỏi với giọng hơi đau đớn: “Ngươi muốn bỏ ta mặc kệ? Đã nói cùng nhau lưu lạc giang hồ rồi cơ mà?”
“Ta còn chuyện khác phải làm. Ngươi về nhà trước, đợi ta làm xong mọi chuyện, liền đến kinh thành đón ngươi.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức: “Nếu ngươi có việc gì cần làm, ta làm cùng ngươi. Dù sao ta còn chưa tìm được thiên hạ đệ nhất phu quân, không vội về.”
Phó Thừa Phong: “Chuyện ta cần làm rất nguy hiểm.”
“Ta không sợ nguy hiểm.” Vẻ mặt Dung Ức đầy cố chấp.
Phó Thừa Phong nghe vậy trong lòng vô cùng rung động, thiếu chút nữa liền đồng ý mang nàng đi chung. Nhưng nghĩ đến chuyện mình sắp làm sẽ mạo hiểm thật lớn, Phó Thừa Phong lập tức phủ quyết ý tưởng này, nhẫn tâm nói: “Ngươi đi theo sẽ vướng chân ta.”
Thật tổn thương lòng tự ái của người khác. Dung Ức nhìn hắn mấy giây đầy thù hận, sau đó nhận mệnh, nói: “Được. Ta trở lại kinh thành.”
Phó Thừa Phong không dự đoán được nàng lại dễ dàng đồng ý như vậy, không tin tưởng lắm hỏi lại: “Lời này là thật à?”
“Đương nhiên. Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tử triền lạn đánh (~ dính như keo) với ngươi hay sao chứ?”
“Ta thật sự nghĩ như vậy đó.”
Dung Ức lườm hắn một cái, nói: “Đừng có tự thếp vàng lên mặt nữa.”
*
Hôm sau trời còn chưa sáng, Phó Thừa Phong liền mang Dung Ức tìm đến một tiêu cục. Cửa lớn của tiêu cục thập phần khí phái, nhưng cửa lớn đóng chặt lại làm cho người ta có cảm giác cực kì không thân thiện. Dung Ức không khỏi nhíu mày.
Phó Thừa Phong thấy thế nghĩ rằng Dung Ức không tín nhiệm tiêu cục này, liền nói: “Ngươi yên tâm, tổng tiêu đầu của tiêu cục này có chút quen biết với ta, hắn nhất định sẽ đưa ngươi đến kinh thành an toàn.”
“Ân.” Dung Ức đáp nhẹ một tiếng, trong lòng bỗng nhiên có dự cảm không lành.
Phó Thừa Phong gõ cửa xong, cửa lớn nhanh chóng được mở, bước ra một người mặc áo tiêu sư màu lam.
“Tại hạ Phó Thừa Phong, đặc biệt đến gặp Lục tổng tiêu đầu.” Phó Thừa Phong nói.
Tiêu sư nói: “Mời Phó công tử vào trong, tổng tiêu đầu đã đợi lâu. Mời đi theo ta.”
“Làm phiền rồi.” Phó Thừa Phong quăng cho Dung Ức một ánh mắt “đuổi kịp”, sau đó đi theo tiêu sư vào cửa, mới vừa bước vào cửa vài bước, lại nghe Dung Ức ở phía sau quát to một tiếng: “Đừng vào!”