Dung Ức kinh hãi, vội vàng đỡ lấy hắn: “Ngươi bị thương?”
Phó Thừa Phong: “Ta có thể khẳng định trước khi chịu một quyền của ngươi thân thể mình cực kì khỏe mạnh.”
Nghe được câu trả lời của Phó Thừa Phong, Dung Ức cực kì xấu hổ, phẫn nộ nói: “Thực xin lỗi. Ta quá nhập diễn, thực sự nghĩ rằng mình tay trói gà không chặt, đấm hơi dùng sức.”
Đâu chỉ là hơi dùng sức, nếu không phải hắn có nội lực hộ thân, một quyền đó của nàng đi xuống, xương sườn đã một lần hãy hơn phân nửa từ lâu rồi. Phó Thừa Phong âm thầm khinh bỉ như điên, trên mặt lại nói thập phần phong độ: “Không sao. Chút thương đó ta còn chịu được. Kinh Long Chi Diệp trong cơ thể ngươi đã giải rồi? Ta nhớ rõ vừa rồi ngươi nói, chuyện mất hết võ công là thật.”
“Có hả? Sao ta không nhớ.”
Phó Thừa Phong nổi hắc tuyến, gõ đầu nàng một cái thật mạnh, nói: “Đừng giả bộ hồ đồ với ta.”
“Nha.” Dung Ức bĩu môi, cúi đầu nói có chút không được tự nhiên: “Làm bộ như mất hết võ công, ngươi có thể xem như Dung Ức trước kia thôi.”
Phó Thừa Phong nghe vậy sửng sốt, lập tức cười sờ sờ đầu nàng, nói: “Nha đầu ngốc. Ở trong mắt ta, ngươi chưa từng thay đổi.”
“Thật không?” Dung Ức nghễ hắn một cái đầy không tín nhiệm, nói: “Ngươi rõ ràng không thích ta bây giờ.”
“Không có chuyện đó.”
“Thì phải là thích.” Dung Ức trừng to mắt nhìn hắn.
Trên mặt Phó Thừa Phong lộ ra mấy mạt đỏ ửng, xấu hổ khụ khụ hai tiếng, nói: “Ức Nhi, nữ nhi phải rụt rè.”
“Rụt rè là giả bộ cho người ngòai xem. Ở trước mặt người một nhà, không cần rụt rè.” Vẻ mặt Dung Ức đúng lý hợp tình.
Phó Thừa Phong nghẹn lời, không lay chuyển ánh mắt kiên định của nàng, “rụt rè” mấy giây, bỏ giáp đầu hàng.
“Ân, thích.” Hắn nói thản nhiên.
“Trước kia và bây giờ đều thích?”
Nha đầu này… Nàng không biết vừa rồi là hắn đang thổ lộ à? Phản ứng này cũng quá bình tĩnh. Phó Thừa Phong không nói gì thở dài một hơi, nói: “Đều thích.”
“Nhưng ngữ khí của ngươi nghe thật miễn cưỡng.”
“…”
“Có phải ngươi sợ ta đánh ngươi, cho nên nói trái lương tâm gạt ta không?”
“…”
“Ngươi làm là sáng suốt. Vừa rồi nếu ngươi trả lời là không thích, hiện tại đã hộc máu mà chết rồi.”
“…”
“Cho nên để lo cho nửa đời sau của ngươi, ta đề nghị ngươi cứ gạt ta cả đời.”
“… Chúng ta đổi đề tài khác đi.”
“Đề tài này không tốt à?”
“Đề tài này tốt lắm, nhưng ta có một đề tài tốt hơn. Tỷ như, bao giờ thì ngươi liên minh với Kháo Sơn Vương, ngươi trúng Kinh Long Chi Diệp bị thương nặng vì sao võ công vẫn còn.”
“Phó Thừa Phong, ngươi người này thực không biết điều.”
“…”
“Có điều ta thích.”
Phó Thừa Phong ấm áp cõi lòng, ôm nàng vào lòng, nói: “Ức Nhi, nếu không nói chuyện chính, trời sẽ tối.”
“Có sao đâu, tối rồi cũng có thể nói chuyện phiếm.”
“Trời tối sẽ không nói chuyện phiếm nữa, có chuyện quan trọng hơn phải làm.”
“Chuyện gì?”
“Chờ trời tối ngươi sẽ biết.”
Dung Ức nháy mắt mấy cái, hình như đêm nay nàng không có kế họach gì nha. Chẳng lẽ hắn có?
Bỗng nhiên, Dung Ức nhớ tới mỗ đêm dạ hắc phong cao, lập tức hiểu được ý tại ngôn ngọai (~ ý ở ngòai lời, từ này thường dùng khi phân tích thơ cổ-trung đại, thấy hay hay nên để nguyên) của hắn, một rặng mây đỏ lặng lẽ hiện lên hai má.
“Chúng ta vẫn là nói chuyện chính đi.” Dung Ức thừa dịp khỏang cách khi nói chuyện vuốt lên trái tim, sau khi chắc chắn ngữ khí không khác thường, mới rủ rỉ nói hết từ đầu đến cuối cả sự kiện.
“Ta cùng với hoàng huynh bị người của Kháo Sơn Vương bắt về Mộ Dung phủ xong, gặp được Thạch Nhị tiên sinh, Thạch Nhị tiên sinh nói cho ta biết, Kháo Sơn Vương đã sớm hoài nghi Tần Mộ An có lòng dạ khác, nhưng không biết rốt cuộc hắn đang mưu tính cái gì, cho nên Kháo Sơn Vương sắp đặt cơ sở ngầm vào trong đội binh của Tần Mộ An. Ngay khi Tần Mộ An áp ta và hoàng huynh vào thành Kim Lăng, cơ sở ngầm của Kháo Sơn Vương đã đem bức họa của bọn ta cùng với tình hình trên đường báo cho Kháo Sơn Vương từ lâu. Kháo Sơn Vương không biết ta, nhưng không thể không nhận ra hoàng huynh. Hắn vừa thấy bức họa của hoàng huynh, trong lòng biết chuyện trong lòng Tần Mộ An tính toán vượt xa những gì hắn tưởng tượng, vì thế lập tức viết một phong thư tự bạch, bảo Thạch Nhị tiên sinh chuyển giao cho hoàng huynh.”
Nói tới đây, Dung Ức lấy từ trong ngực ra một phong thơ đưa cho Phó Thừa Phong, nói: “Nhạ, những gì ngươi muốn biết đều ở trong đó.”
Phó Thừa Phong mở thư ra đọc kĩ hết một lần, lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra Kháo Sơn Vương quả thật không hề có lòng dạ khác, nhưng đây là ở mười mấy năm trước, khi đó hắn cho rằng Sở Mộ Dung chính là một mao đầu tiểu tử không biết làm gì, có tâm chiếm đọat. Nhưng khi hắn đi vào đất phong Kim Lăng, hiểu được gia thế của Sở Mộ Dung, liền không dám tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ nữa. Thêm vào đó mười mấy năm qua chiến tích của Sở Mộ Dung ai nấy đều hay, hắn đã chặt đứt cái tâm kia từ lâu, thầm nghĩ ở Kim Lăng làm cái Vương gia nhàn tản bảo dưỡng tuổi thọ.
Đại khái ở ba năm trước đây, Tần Mộ An gia nhập dưới trướng hắn, tiếp theo lại giới thiệu Vân Nghịch Thiên cho hắn biết. Vân Nghịch Thiên năm lần bảy lượt cổ động hắn chen chân vào chuyện giang hồ, đều bị hắn cự tuyệt. Sau Tần Mộ An cũng gia nhập vào trận chiến thuyết phục của Vân Nghịch Thiên. Làm cho hắn càng thêm bất ngờ là, Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ An lại tìm được Thạch Nhị tiên sinh chế tạo ra “Kinh Long Chi Diệp”.
“Nếu Kháo Sơn Vương không muốn tạo phản, vậy tại sao hắn muốn bắt ngươi?” Phó Thừa Phong vẫn còn nghi hoặc.
Dung Ức giải thích: “Người muốn bắt ta là phụ hoàng. Phụ hoàng muốn gọi ta trở về, cho nên hạ đạo lệnh truy nã kia. Mà vừa vặn Thạch Nhị tiên sinh cần một lý do trì hoãn chế tạo nhiều “Kinh Long Chi Diệp” hơn nữa, Vân Nghịch Thiên hi vọng thông qua ta để kiềm chế ngươi, Kháo Sơn Vương cũng muốn làm cho Tần Mộ An và Vân Nghịch Thiên tin tưởng hắn đã bị bọn họ thuyết phục, vì thế Kháo Sơn Vương nghe theo đề nghị của Vân Nghịch Thiên, sai Tần Mộ An mang theo Kinh Long Chi Diệp đi bắt ta.”
“Nguyên nhân khác đều có thể hiểu được, có điều, phụ hoàng ngươi muốn gọi ngươi trở về, có rất nhiều cách có thể dùng, vì sao cố tình lại dùng cái cách hạ lệnh truy nã quái dị như thế chứ?”
Dung Ức không đáp hỏi lại: “Ngươi sư xuất đồng môn với hắn, chẳng lẽ không biết phong cách làm việc của hắn hay sao?”
“Khi hắn xuất sư, ta còn chưa có bái sư. Bất quá phong cách làm việc của hắn thì ta quả thật có nghe được một ít.”
“Đem lời đồn ngươi nghe được phóng đại một trăm lần, thì chính là hắn thật sự.”
“…” Có con gái nào lại đi nói cha ruột của mình như vậy không? Phó Thừa Phong âm thầm bất lực một phen trong lòng, lại hỏi: “Không phải mới nãy Thạch Nhị tiên sinh nói hắn chẳng hay biết gì đấy à?”
“Hắn làm thế là để tô đậm không khí.”
“…” Chuyện này với tô đậm không khí có liên quan gì chứ?
“Hắn thích nhất là giả ngây giả dại. Nguyên cả chuyện này hắn là người hiểu rõ nhất.”
Đây là cái ham mê gì hả trời. Phó Thừa Phong đổ mồ hôi hột một phen, lại hỏi: “Vậy vết thương của ngươi là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ Kinh Long Chi Diệp là giả?”
“Là thật. Có điều Thạch Nhị tiên sinh đã nghiên cứu ra cách giải Kinh Long Chi Diệp từ lâu rồi. Khi Tần Mộ An dẫn người đến bao vây tiêu diệt Mộ Dung phủ, Kinh Long Chi Diệp trong cơ thể ta và hoàng huynh đã giải trừ, cho nên mới có thể giả bộ trúng tên mà chết.”
“Vậy vì sao ngươi không cho ta biết? Khi đó ta thực sự nghĩ đến ngươi…” Phó Thừa Phong không nói thêm gì nữa, bởi vì vừa nghĩ đến chữ đó, hắn liền có chút không thở nổi.
Dung Ức ngượng ngùng chui chui vào trong lòng hắn, nói: “Nếu nói cho ngươi, Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ An sẽ phát hiện ra sự khác thường, mục đích chúng ta diễn chung với Kháo Sơn Vương liền không đạt được.”
“Giờ đã đạt được chưa?”
“Ách… Hình như chưa. Đến bây giờ ta vẫn chưa rõ rốt cuộc là hai người kia muốn làm cái gì.”
“Ta biết có một cách có thể làm cho bọn họ bại lộ mục đích.”
“Cách gì?”
“Buổi tối nói cho ngươi.”
Dung Ức còn muốn truy vấn, nhưng là vừa nghĩ đến hai chữ “buổi tối”, liền không hỏi ra miệng được.
Hắn nói buổi tối, vậy thì buổi tối đi.
Dung Ức cắn môi vụng trộm cười.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, Dung Ức lại cười không nổi.
Sau khi dùng cơm chiều xong nàng chuẩn bị trang điểm ăn mặc chỉnh tề, ở trong phòng lo lắng bất an chờ ai đó “lật thẻ tên”, nhưng người nào đó lại cõng một bọc đồ xuất hiện trước mặt nàng, nói muốn cùng nàng đi tìm chân tướng.
“Đây là cái gọi là chuyện phải làm buổi tối của ngươi? Lén lút rời khỏi Kháo Sơn Vương phủ, chạy suốt đêm đến Nhật Nguyệt sơn trang?” Dung Ức nghiến răng nghiến lợi.
“Ân. Lần đầu tiên chúng ta lần đầu tiên nhìn thấy Vân Nghịch Thiên thật tại Nhật Nguyệt sơn trang, cho nên ta đoán sau khi bọn họ làm ầm ĩ ở Kim Lăng xong, chắc chắn sẽ đi Nhật Nguyệt sơn trang. Hơn nữa, bọn họ nghĩ rằng ngươi đã chết, sau khi kết luận ta đã giết Kháo Sơn Vương, sẽ đến Nhật Nguyệt sơn trang làm kết thúc với Vân Hận Đông.” Phó Thừa Phong coi như không cảm nhận được cơn phẫn nộ vô danh của Dung Ức, trả lời thật là nghiêm túc.
Dung Ức âm thầm cầm quyền, nén lời cửa mịêng xuống, nói: “Như thế nào bọn họ không đóan giết chết Kháo Sơn Vương xong, ngươi sẽ giết luôn bọn hắn?”
“Bởi vì Tần Mộ An —— hiện tại là Tần Mộ Chi —— cực kì hiểu ta. Hắn biết một khi trong lòng ta có nghi ngờ, sẽ tra đến cuối cùng. Không tìm được chân tướng, chắc chắn sẽ không giết hắn. Hắn chính là ỷ vào điểm này, mới không hề sợ hãi.” Đổi một hơi, Phó Thừa Phong lại nói: “Có điều lần này hắn đoán sai rồi. Nếu không phải trước khi đến Vương phủ thu được thư của ngươi, ta giết Kháo Sơn Vương xong, kẻ muốn giết thứ hai chính là Vân Nghịch Thiên, hắn là người thứ ba. So với chuyện báo thù cho ngươi, bọn họ đang mưu tính cái gì căn bản không vào được mắt của ta. Mặc kệ bọn họ đang mưu tính cái gì, giơ tay chém xuống, tất cả đều sẽ chấm dứt.”
Dung Ức nghe vậy cảm động thít bàn tay đang ôm chặt bên hông hắn lại, dán sườn mặt vào sau lưng hắn.
Hai người cùng cưỡi trong đêm tối giây lát, Dung Ức lại hỏi: “Đối với chuyện bọn họ mưu tính, ngươi có suy nghĩ gì không?”
“Một đống lộn xộn. Ta chỉ biết là bọn họ giết ngươi, là muốn làm cho ta rơi vào ma đạo, bùng nổ tiềm lực. Nhưng ta không biết vì sao bọn họ làm như vậy. Theo lý thuyết, ta càng lợi hại, bọn họ chết càng nhanh. Liễu Nhất Đao nói, những kẻ ta muốn giết, chính là kẻ mà Vân Nghịch Thiên muốn giết. Nhưng cho đến tận bây giờ, ta vẫn không thể nghĩ ra được bất kì kẻ thù chung nào với hắn.” Phó Thừa Phong không thể nào hiểu được.
Dung Ức cũng cảm giác Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ Chi làm ra nguyên cả việc này cực kì dư thừa, nếu bọn họ chỉ là muốn thông qua nàng để đẩy Phó Thừa Phong vào chỗ chết, có thể bảo Liễu Nhất Đao ra tay, dù sao khi đó bọn họ cũng không biết nàng biết võ công, cần gì phải dùng đến binh lực của Kháo Sơn Vương.
Bọn họ tiếp cận Kháo Sơn Vương, tuyệt đối không chỉ có mục đích là giết nàng. Giết nàng hẳn là thu hoạch kèm theo thôi. Nhưng nếu Kháo Sơn Vương hữu dụng với bọn họ, vì sao lại trơ mắt nhìn Phó Thừa Phong “giết chết” Kháo Sơn Vương?
Dung Ức khó hiểu lắc lắc đầu, vô lực thở một hơi dài thượt, nói: “Cưỡi nhanh chút đi. Ta sắp bị lòng hiếu kỳ hại chết rồi, hận không thể lập tức chạy vội đến Nhật Nguyệt sơn trang luôn.”
Phó Thừa Phong buồn cười cong khóe miệng một cái, trường tiên vung lên, nói: “Thảo dân tuân chỉ.”
Nàng ơi sao lại là AMCC ?
Lộn lộn, làm nhiều quá quáng mắt >”<