Tags

Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh như băng truyền đến từ phía trước: “Nếu như hắn còn mạng mà động thủ.”

Kháo Sơn Vương theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nam tử mặt lạnh như băng một tay nắm trường kiếm từ ngoài cửa từ từ đến gần, xung quanh hắn mang theo hơi thở chết chóc, mỗi khi tới gần một bước, chết chóc liền gần hơn một bước.

Kháo Sơn Vương theo bản năng ngửa ra phía sau, hỏi: “Ngươi là ai?”

“Người lấy mạng ngươi.” Trường kiếm trong tay Phó Thừa Phong theo cước bộ của hắn mà tiến về phía trước, vẽ ra một phạm vi thật dài trên mặt đất, ước chừng sâu đến ba công phân.

Vậy mà mọi người lại chẳng hề nhìn thấy ở trên mặt hắn nửa điểm mệt nhọc, giống như với hắn mà nói, đây là một chuyện cực kì dễ dàng.

Kháo Sơn Vương bị nội lực kinh người của Phó Thừa Phong làm sợ tới mức tay chân phát run, mắt thấy cái chết cách mình càng ngày càng gần, hắn lại lùi về sau mấy bước, ngay lúc không thể lùi được nữa, chó cùng rứt giậu đoạt Kinh Long Chi Diệp trong tay Tần Mộ An qua. Nhưng ngay khi hắn dùng Kinh Long Chi Diệp nhắm Phó Thừa Phong, một thanh trường kiếm  sắc bén, lạnh như băng cũng đồng thời xuyên qua trái tim của hắn.

“Phó Thừa Phong, ngươi điên rồi! Ám sát phiên vương là tội chết!” Lời lên án mạnh mẽ này phát ra từ miệng Tần Mộ An.

“Chết với ta mà nói là ban ân.” Phó Thừa Phong nói đầy vô tình, khóe miệng thậm chí còn tràn ra một chút cười khẽ, giống như chết là một chuyện cực kì sung sướng.

Một lát sau, Phó Thừa Phong bỗng nhiên nhíu mày một chút, quay về phía Tần Mộ An, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn nói: “Là ngươi.”

Tần Mộ An run lên một chút, lập tức gật đầu, nói: “Là ta.”

“Đây là bí mật của ngươi. Tần Mộ An chính là Tần Mộ Chi, Tần Mộ Chi chính là Tần Mộ An. Cái gọi là ra ngoài buôn bán của ngươi, kỳ thật vẫn chưa rời khỏi Kim Lăng, mà là thay thân phận “Tần Mộ An”, đóng vai tâm phúc của Kháo Sơn Vương.” Phó Thừa Phong giật mình hiểu được vì sao mấy năm nay hắn cứ cảm thấy trên người Tần Mộ Chi có bí mật gì đó, lại tìm không ra là bí mật gì, mỗi khi tiếp cận đến chân tướng, lại đột nhiên đi vào ngõ cụt.

Tần Mộ Chi nói: “Không sai. Tần Mộ An chính là Tần Mộ Chi.”

“Ngươi cùng lúc lấy thân phận Tần Mộ Chi tạo uy tín ở trên giang hồ, mặt khác lại lấy thân phận Tần Mộ An tiếp cận Kháo Sơn Vương trở thành tâm phúc của hắn. Rốt cuộc ngươi đang bày ra cái gì?” Phó Thừa Phong hỏi.

Tần Mộ Chi nói: “Rất nhanh ngươi sẽ biết.”

“Ta cũng không cho là vậy.” Phó Thừa Phong giơ Đoạn Thiên Kiếm trong tay lên, vừa thưởng thức vừa chậm rãi nói: “Ngươi đã chết, liền không có ai nói cho ta biết chân tướng. Mà ngươi, sẽ chết còn nhanh hơn cả rất nhanh.” Lời còn chưa dứt, thanh kiếm trong tay Phó Thừa Phong đã đâm về phía Tần Mộ Chi. Nhưng Tần Mộ Chi lại không hề trúng kiếm như hắn dự đoán, mà là dùng thân thể mạnh mẽ đem kiếm của hắn bật trở về.

Phó Thừa Phong kinh hãi: “Kim Chung Tráo! Tần Mộ Chi, rốt cuộc ngươi có mấy lớp thân phận?”

Tần Mộ Chi từ từ kéo kéo quần áo, làm cho quần áo trước người chỉnh tề lại, mới đáp: “Rất nhanh ngươi sẽ biết. Tin tưởng ta, nhất định sẽ rất nhanh.”

Phó Thừa Phong không nói, Kim Chung Tráo là võ học Vân Hận Đông thành danh, cũng là tuyệt kĩ độc môn của hắn. Lấy địa vị và tuổi hiện tại của Vân Hận Đông, quyết sẽ không dễ dàng truyền tuyệt kĩ độc môn cho một người ngòai. Bởi vì một khi truyền Kim Chung Tráo cho người khác, thì tương đương lộ hết yếu điểm của mình ra ngòai, nếu như truyền nhân không đáng tin, Vân Hận Đông sẽ gặp tai ương ngập đầu.

Trong ấn tượng của Phó Thừa Phong, Vân Hận Đông làm người vô cùng cẩn thận, cực kì đa nghi, sẽ không đi bước hiểm như vậy.

Nếu thế, cũng chỉ có hai khả năng: Vân Hận Đông tín nhiệm Tần Mộ Chi hơn cả mạng sống, hoặc là Tần Mộ Chi trộm mất bí tịch Kim Chung Tráo.

Vân Hận Đông sẽ đi tin một người ngòai hơn cả mạng sống? Khả năng không lớn.

Như vậy liền chỉ còn lại khả năng trộm đi bí tịch Kim Chung Tráo.

Bỗng nhiên, Phó Thừa Phong nhớ tới mọi chuyện khi ở Nhật Nguyệt sơn trang, trong đầu hiện lên một tia manh mối, một tia manh mối sắp sửa vạch trần chân tướng, lại chỉ là hơi lướt qua, không kịp bắt lấy.

Lúc này, Vân Nghịch Thiên như sợ Phó Thừa Phong không có chú ý tới hắn, đi lên phía trước hỏi: “Ngươi giết Liễu Nhất Đao rồi?”

Phó Thừa Phong: “Không có.”

“Thật đáng tiếc.” Trên mặt Vân Nghịch Thiên lộ ra mấy phần thất vọng.

Phó Thừa Phong lạnh lùng liếc hắn một cái, nói: “Ngươi cần gì phải ác độc như thế.”

Vân Nghịch Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Kẻ ác độc chân chính là ngươi, bởi vì không lâu nữa, với hắn mà nói, còn sống sẽ thống khổ hơn cả chết. Không bằng chết cho xong hết mọi chuyện.”

“Ngươi đã không mong hắn thống khổ, vì sao lại…”

“Đương nhiên ngươi sẽ không biết!” Vân Nghịch Thiên bỗng nhiên như phát cuồng đánh gãy lời Phó Thừa Phong, vẻ mặt dữ tợn, gằn từng tiếng: “Bởi vì trước kia ta còn sống còn thống khổ hơn cả chết, ta muốn chấm dứt loại thống khổ này.”

Phó Thừa Phong: “Thống khổ của ngươi nguyên bản đã chấm dứt.”

“A, ha ha, người kia còn sống, thống khổ của ta làm sao có thể chấm dứt.” Nói xong này lời nói, Vân Nghịch Thiên phẩy tay áo bỏ đi.

Tần Mộ Chi nhìn Phó Thừa Phong một cái, theo đuôi Vân Nghịch Thiên mà đi, mang theo đòan kỵ sĩ cứu viện của hắn.

Phó Thừa Phong vốn có thể ngăn cản bọn họ, lấy thực lực hiện tại của hắn, mặc dù Tần Mộ Chi có Kim Chung Tráo hộ thân, lấy mạng hắn cũng còn dư dả, nhưng hắn không làm như vậy, bởi vì bây giờ còn chưa phải là lúc tính sổ.

Sau khi Tần Mộ Chi cùng Vân Nghịch Thiên rời khỏi Kháo Sơn Vương phủ, một nam nhân trung niên mặc khôi giáp màu bạc đi ra từ trong phòng, dung mạo giống như đúc Kháo Sơn Vương đang nằm dưới đất.

Phó Thừa Phong vội vàng thu hồi Đoạn Thiên Kiếm, hành lễ: “Thảo dân Phó Thừa Phong, tham kiến Kháo Sơn Vương.”

Kháo Sơn Vương cười hớ hớ nói: “Miễn lễ miễn lễ, đều là người một nhà, không cần khách sáo như thế.”

“Đúng đó. Phó đại ca, ngươi giúp hắn bỏ hai cái tâm phúc tai họa lớn như thế, ngươi là ân nhân của hắn mới đúng. Hắn không hồi báo ngươi thì thôi, có thể nào nhận đại lễ như vậy của ngươi chứ?” Cùng với giọng nói vui đùa có chút ngạo mạn này, một bóng người vàng nhạt lướt vào đại đường.

Người trong lòng xuất hiện, Phó Thừa Phong cũng mặc kệ cấp bậc lễ nghĩa, bay lên dùng sức ôm chặt lấy Dung Ức. Hồi lâu sau, hắn mới thấp giọng nói: “Ức Nhi, về sau đừng đùa giỡn kiểu này với ta nữa.”

Lúc này Thạch Nhị tiên sinh đang bị trói gô nằm trên mặt đất cũng phản ứng lại được sau nỗi khiếp sợ “Dung Ức sống lại”, bắt đầu oang oang: “Tiểu tiểu thư, tiểu thiếu gia, có thể phiền các người lần sau trước khi nói giỡn thông báo ta một tiếng được không? Ta thiếu chút nữa bị các ngươi hù chết rồi!”

Dung Ức cười tủm tỉm kéo hắn lên, nói: “Thạch Nhị tiên sinh, nếu như trước đó nói cho ngươi, làm sao ta biết mức độ trung thành của ngươi đối với Mộ Dung phủ ta đây?”

Thạch Nhị tiên sinh sửng sốt, lập tức chỉ lên trời thề: “Sở dĩ ta chưa tuẫn… Không không, là hi sinh vì nhiệm vụ, cũng không phải, là lấy chết tỏ chí, lấy chết tỏ chí… Sở dĩ ta chưa có lấy chết tỏ chí, là muốn giữ lại mạng này đi báo tin cho tiểu thư biết, làm cho tiểu thư báo thù cho các ngươi.”

Dung Ức: “Chuyện báo tin ta tới làm cho, ngươi có thể bắt đầu tỏ chí.”

Có thể bắt đầu tỏ chí… tỏ chí… Lấy chết… Thạch Nhị tiên sinh cõi lòng ngổn ngang trong gió nhìn về phía Dung Ức, không tiếng động nói: nói giỡn phải không?

Dung Ức ở trong lòng Phó Thừa Phong vui vẻ không ngừng cười ha hả.

“Tốt lắm, Ức Nhi, ngươi nói cho ta biết trước đi, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức nháy mắt mấy cái: “Ta nhờ người đưa tin cho ngươi ngươi đã nhận được chưa?”

“Nếu nhận được, Kháo Sơn Vương phủ đã máu chảy thành sông từ lâu.” Phó Thừa Phong nói.

“Khụ khụ.” Kháo Sơn Vương khụ hai tiếng, nhắc nhở người nào đó nói chuyện không cần dùng giọng điệu quá lớn.

“Ngươi không cần khụ, hắn nói được là làm được.” Một bóng người khác từ bên trong bước ra.

Kháo Sơn Vương thấy thế vội vàng hành lễ: “Bệ hạ, không phải vi thần phái người hộ tống ngài hồi cung à? Ngài như thế nào…”

Sở Mộ Dung đi đến ghế của Kháo Sơn Vương ngồi xuống, nói: “Thù lớn chưa trả, sao có thể rời đi?”

Kháo Sơn Vương: “Vi thần sẽ báo thù cho ngài. An nguy của ngài liên quan đến giang sơn xã tắc, thiết không thể mạo hiểm.”

Sở Mộ Dung đau đầu nhu nhu bên tai, nói: “Kháo Sơn Vương ngươi là võ tướng, đừng học đám văn thần kia niệm kim cô chú với trẫm.”

Kháo Sơn Vương vội vàng cúi đầu nói: “Thần sợ hãi.”

Sở Mộ Dung khoát tay, nói: “Tốt lắm. Mang trẫm đi quân doanh nhìn xem.”

Kháo Sơn Vương: “Vâng. Vi thần lập tức phái người chuẩn bị.”

“Không cần phô trương, trẫm muốn cải trang lén đi.”

Kháo Sơn Vương khó hiểu: “Vì sao?”

Sở Mộ Dung cực kì bình tĩnh nói: “Không mang long bào.”

“…”

Sở Mộ Dung và Kháo Sơn Vương rời đi, Thạch Nhị tiên sinh cũng thức thời đi ra ngoài theo, nói: “Ta cũng muốn cải trang lén đi.”

“Cải trang lén đi không được, trẫm phê chuẩn cho ngươi chạy (trốn).”

“…” Vì sao hắn cảm thấy đôi tiểu ma vương này còn giày vò người khác hơn cả đầu trong cung kia nữa là thế nào?

Phó Thừa Phong cũng bị Sở Mộ Dung chọc nở nụ cười, chờ người không có phận sự đi ết, mới thu nụ cười, nghiêm trang hỏi Dung Ức: “Hiện tại có thể nói cho ta biết chân tướng được chưa?”

“Có thể. Bất quá phải đổi một chỗ khác.” Nói xong, Dung Ức dùng hai tay ôm lấy cổ Phó Thừa Phong, nói: “Dùng khinh công của ngươi, mang ta đi chỗ nào chỉ có hai chúng ta, ta sẽ nói hết từ đầu đến cuối mọi chuyện cho ngươi nghe.”

Phó Thừa Phong phi thường phối hợp ôm ngang lấy nàng, trước khi đi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Chuyện võ công ngươi mất hết, là thật hoặc là giả ?”

“Thật sự.”

*

Phó Thừa Phong mang Dung Ức đi tìm vài vòng trong Kháo Sơn Vương phủ, cuối cùng đứng trên nóc nhà đại viện của Vương phủ. Không thể trách hắn, thật sự là, Kim Lăng quá phồn hoa, khắp nơi kín hết cả người, không tìm thấy chỗ nào vắng người cả.

Nhìn ra lời xin lỗi trong mắt Phó Thừa Phong, Dung Ức cười hắc hắc, ôm cánh tay hắn nói: “Không sao. Ta thích nóc nhà. Đứng nhìn rất xa.”

Phó Thừa Phong nghe vậy ái muội phụ họa: “Đúng, đứng nhìn rất xa.”

Dung Ức nhìn hắn đầy khó hiểu, bỗng dưng hiểu được câu “nhìn xa” của hắn là có ý gì, mặt ầm một phát hồng đến bên tai, nói: “Ngươi đừng có mà không đứng đắn!”

“Ngươi đứng đắn lắm à?” Phó Thừa Phong kề sát vào miệng nàng, nói: “Ngươi đứng đắn ngồi trên nóc nhà xem ta sạch bách.”

“Đó là ngoài ý muốn!”

“Thế chuyện ăn ta mạt tịnh thì sao?”

“Đó… đó cũng là ngoài ý muốn.”

“Ta rất thích ngoài ý muốn.”

“Ách.”

“Ngươi có thể ngoài ý muốn thêm vài cái nữa được không? Tỷ như, như vầy.”

Không đợi Dung Ức phản ứng lại, Phó Thừa Phong đã phủ lên. Khác với lần cường hôn hắn khi chạy trốn, nụ hôn lần này, làm cho Dung Ức cảm giác như mình hóa thành một đầm nước vậy.

Khi Dung Ức còn chưa đủ, Phó Thừa Phong lại bỗng nhiên dừng lại, nói: “Ngươi có thể bắt đầu nói.”

Nói cái gì? Dung Ức sửng sốt một chút mới phản ứng lại, đỏ mặt nói: “Tốt lắm.”

Phó Thừa Phong nghe vậy khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, nói: “Ta bảo ngươi nói từ đầu đến cuối mọi chuyện.”

Lúc này Dung Ức thẹn quá thành giận chém ra một quyền.

Sau đó, Phó Thừa Phong liền hộc máu, hộc máu thật.