Tags

Khi Dung Ức cùng Phó Thừa Phong tới Nhật Nguyệt sơn trang, đã là giữa trưa, nơi đó đang trình diễn một màn hay. Dung Ức gọi là kháp (~ bóp, cấu, véo) cái (~ ẩu đả). Phó Thừa Phong cho rằng cách nói này rất tục tằng, sửa đúng là quần ẩu, một đám người ấu đả một đám người khác. Trong phần đông người ở đây, có ba người không tham dự trận quần ẩu này, thứ nhất là Vân Hận Đông, thứ hai là Vân Nghịch Thiên, thứ ba là Tần Mộ Chi.

Vân Hận Đông làm vẻ mặt mạc danh kỳ diệu, Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ Chi thì lại tỏ vẻ tiểu nhân đắc chí.

Không cần hỏi cũng có thể đoán được trận quần ẩu này là do Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ Chi giở trò quỷ, mà Vân Hận Đông, cực kì bị động cung cấp sân bãi. Ai kêu cơ ngơi nhà hắn lớn chứ? Quần ẩu không chọn chỗ rộng rãi, làm sao thi triển quyền cước?

“Ngươi nói, giữa bên bị ấu đả với bên ấu đả kia có ân oán gì thế?” Dung Ức hỏi.

“Gần đây trên giang hồ có một tin đồn, đệ tử phái Thanh Thành thường xuyên khiêu khích phái Hoa Sơn, môn đồ phái Hoa Sơn uống say hủy trong sạch vài tiểu ni cô Nga Mi, chưởng môn Nga Mi báo thù lộn đệ tử Đường Môn, đám người Đường Môn giận dữ gặp ai cũng đầu độc, người bị đầu độc thất kinh gặp ai cũng giết… Ta thật sự không thể nói rõ ân oán giữa bọn họ.” Phó Thừa Phong nói có chút đau đầu.

Dung Ức nghẹn họng hết nói nổi, ân oán này đến chỗ Đường Môn còn có quy tắc, đến Đường Môn, liền hoàn toàn rối loạn. Khó trách lúc trước phụ hoàng giận dữ diệt Đường Môn, có thể thấy được trong đó trừ việc phụ hoàng tinh thần thác loạn ra, vẫn còn có nguyên nhân khác. So với Ma Giáo Đường Môn vẫn chưa ổn định, môn phái dễ dàng giận chó đánh mèo, diệt là để trừ hại cho giang hồ. Phụ hoàng thực đúng là nhìn xa trông rộng. Đáng tiếc chưa nhổ cỏ tận gốc, gió thổi lại mọc. Hai mươi năm sau cư nhiên Đường Môn lại nổi dậy. Quả nhiên là để lại một nữ nhân Đường Môn, có thể sáng tạo ra một môn phái à?

“Đường Môn nổi điên rất bình thường, phái Thanh Thành động kinh có thể hiểu được, nhưng ngay cả cái lọai người cực kì bảo thủ đến điên cuồng như lão ni cô Diệt Thiên cũng tìm lộn kẻ thù, vậy thì không thể gọi là ngoài ý muốn. Trong đó nhất định có bí ẩn khác.” Dung Ức nói.

Phó Thừa Phong nhướn mày, nói: “Đừng vì Ma Giáo cùng Đường Môn có thù oán, liền có thành kiến với Đường Môn.”

“Ma Giáo và Đường Môn có thù oán gì? Sao ta không nghe nói vậy kìa.”

“… Ta quên mất, khi cha ngươi diệt Đường Môn, ngươi còn chưa sinh ra.”

“Nga, ngươi nói chuyện cha ta trừ hại cho giang hồ kia à, ta biết.”

“Biết ngươi còn giả bộ không biết?”

“Ta không có giả bộ a. Ma Giáo vốn không có thù óan với Đường Môn mà.”

“…”

“Ma Giáo bọn ta chưa bao giờ kết thù với người khác. Nếu có kẻ nào cho rằng mình có thù óan với Ma Giáo, vậy nhất định là hắn chán sống.”

“…” Cái này đại khái chính là thượng bất chính hạ tắc loạn đi. Phó Thừa Phong bỗng nhiên cảm thấy mình rất rất có lỗi với con chưa sinh ra, không chỉ tìm cho nó một ông ngoại hoặc là sư bá không đứng đắn, còn thêm một người mẹ không đứng đắn nữa.

Phó Thừa Phong còn đang mặc niệm cho con trai chưa sinh ra, Dung Ức đã nhảy vào trong đám người, gia nhập đội ngũ quần ẩu. Về phần giúp ai, nàng tạm thời chưa nghĩ ra.

Bởi vì Dung Ức gặp ai cũng đánh, cho nên đội ngũ quần ẩu nhanh chóng tự động tách ra hai bên người nàng, ai nấy mặt mũi bầm dập, đầu rơi máu chảy, cảnh tượng thập phần tanh máu. Kỳ tích là, trên người Dung Ức chưa thấm nửa chấm đen nào.

Đây là thực lực. Dung Ức đắc ý hếch cằm với Phó Thừa Phong, sau đó vỗ vỗ tay phủi bụi, hỏi: “Từ giờ trở đi, ta hỏi, hỏi ai, người đó chủ động đứng ra đáp. Nghe rõ hết rồi chứ?”

Mọi người đều cúi đầu, không nói, vẻ mặt thập phần xấu hổ, trong xấu hổ còn mang theo e ngại.

Qua hồi lâu, mới phát ra vài tiếng “Vâng” rất nhỏ, tiếp theo rải rác, toàn bộ đáp lại.

“Tốt lắm.” Dung Ức vui vẻ cong môi, hỏi: “Khiêu khích phái Hoa Sơn là ai?”

Lời còn chưa dứt, vài người phái Thanh Thành nhân bước ra khỏi hàng.

Dung Ức: “Vì sao khiêu khích phái Hoa Sơn?”

Chưởng môn phái Thanh Thành: “Phái Hoa Sơn nói vũ nhục phái Thanh Thành ta.”

“Ngươi ngậm máu phun người!” Đệ tử phái Hoa Sơn nổi máu lên.

Dung Ức quét mắt ngang qua đám đệ tử Hoa Sơn, lạnh lùng nói: “Bổn cô nương có hỏi các ngươi à?”

Mọi người sửng sốt, lập tức cúi đầu xuống đất.

Tạm dừng một chút, Dung Ức lại hỏi: “Phái Hoa Sơn ai nói vũ nhục phái Thanh Thành?”

Không ai bước ra khỏi hàng.

Quả nhiên có người ở giữa châm ngòi ly gián. Dung Ức như vô tình liếc qua Vân Nghịch Thiên một cái, tiếp tục hỏi: “Hủy trong sạch đệ tử Nga Mi là ai?”

Hai bên lập tức động đậy một trận. Sau một lúc lâu, một nam tử mặc môn phục (~ đồng phục môn phái) phái Hoa Sơn bước ra khỏi hàng.

Không đợi Dung Ức đặt câu hỏi, chỉ nghe một tiếng gầm lên giận dữ: “Nghiệt đồ! Từ đây trở đi, ngươi không còn là đệ tử phái Hoa Sơn ta nữa!”

“Sư phụ, đồ nhi biết sai rồi. Đồ nhi không cố ý, tuy rằng đồ nhi thích Hoạ Mi cô nương, cũng không dám làm xằng làm bậy. Đồ nhi là bị tiểu nhân nói khích, mới có thể làm Hoạ Mi cô nương… làm Hoạ Mi cô nương… Sư phụ, đồ nhi vào Hoa Sơn mười năm, chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với sư môn, xin người xem trên chuyện trước kia, đừng đuổi đồ nhi đi.”

Chưởng môn Hoa Sơn vẻ mặt căm ghét đá bay người nọ.

Dung Ức nhíu mày, nam tử này có phạm lỗi lớn cách mấy, đó cũng vẫn là người phái Hoa Sơn, thầy trò mười năm đúng là vui đùa.

Cho nên nói nàng chưa bao giờ thèm làm bạn với danh môn chính phái.

Cười lạnh hai tiếng trong lòng, Dung Ức hỏi: “Hoạ Mi cô nương ở đâu?”

“Tự sát.” Khi nói những lời này, ánh mắt chưởng môn Nga Mi thiếu chút nữa giết chết chưởng môn Hoa Sơn.

Người chết thì không dễ làm. Dung Ức nhíu mi đầy tiếc nuối, nhìn về phía chưởng môn Hoa Sơn, nói: “Hoa Sơn chưởng môn…”

“Tiếu.” Chưởng môn Hoa Sơn nhắc nhở Dung Ức có thể gọi hắn là “Tiếu chưởng môn”.

Dung Ức: “Hoa Sơn Tiếu chưởng môn… Vẫn là Hoa Sơn chưởng môn đi, dễ gọi. Hoa Sơn chưởng môn, vị đồ đệ kia của ngươi bộ dạng anh tuấn tiêu sái, tuấn tú lịch sự, trục xuất sư môn thật sự đáng tiếc, không bằng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra đi.”

“Hắn phá hỏng môn quy phái Hoa Sơn của ta!” Chưởng môn Hoa Sơn nói ra đầy chính nghĩa.

Dung Ức: “Môn quy nào?”

“Cái này…” Chưởng môn Hoa Sơn nghẹn họng. Trong môn quy quả thật không có điều “Không được làm bẩn nữ tử” này, nhưng đó là bởi vì hắn chưa bao giờ từng nghĩ đệ tử trong môn phái của mình sẽ lại làm ra chuyện mặt người dạ thú như thế!

“Nếu không có, vậy thì không thể tính là phá hỏng môn quy. Huống chi, cho dù phá hỏng, cũng vẫn có thể dàn xếp. Ngươi thấy có ta nói có đúng không?” Dung Ức cười hỏi.

Sắc mặt chưởng môn Hoa Sơn nhất thời hết xanh lại trắng.

Dung Ức lại nhìn về phía chưởng môn Nga Mi, nói: “Vị thiếu hiệp kia sư xuất danh môn (~ học tập trong môn phái lớn), lại thập phần quý mến lệnh đồ, không bằng làm cho hai người kết duyên tần tấn (~ duyên vợ chồng), thế nào?”

Chưởng môn Nga Mi kinh hãi, “Nhưng đồ nhi đã…”

Không đợi bà nói xong, Dung Ức nói luôn: “Minh hôn (~ kết hôn với người chết) cũng là hôn (~ kết hôn).”

Chưởng môn Nga Mi bừng tỉnh đại ngộ, lập tức vừa lòng gật gật đầu, nói: “Như thế là tốt nhất.” Kể từ đó, thanh danh phái Nga Mi và thanh danh Hoạ Mi đều có thể giữ lại, đồng thời lại xả giận cho bà. Chỉ sợ chuyện này sẽ làm cho phái Hoa Sơn vĩnh viễn sẽ không ngẩng đầu lên được trước mặt phái Nga Mi.

Chưởng môn Nga Mi không khỏi hơn vài phần kính nể với Dung Ức.

Chưởng môn Hoa Sơn âm thầm hối hận không thôi, nếu biết được đầu đuôi sự việc xong hắn đừng đuổi môn đồ đi, mà chủ động đưa ra đám hỏi, kết quả lền khác nhau xa lắc. Không nghĩ tới tiểu cô nương này không chỉ có võ công sâu không lường được, mà còn thông minh tuyệt đỉnh. Hậu sinh khả uý a!

Hóa giải ân óan giữa phái Nga Mi cùng phái Hoa Sơn, Dung Ức lại hỏi: “Ngừoi giết chết đệ tử Đường Môn là ai?”

Chưởng môn Nga Mi mặt không đổi sắc.

Tốt lắm, quả nhiên sư thái không thất thố, giết chết đệ tử Đường Môn có một kẻ khác. Dung Ức lạnh lùng nhìn mọi người chăm chăm, khi lòng kiên nhẫn của nàng sắp bị mài mòn hết, một người cả mặt máu đen, khó phân biệt được giới tính đứng ra.

“Là ta.”

Theo cách ăn mặc của hắn, Dung Ức có thể dễ dàng nhận ra hắn là người trong Đường Môn.

“Ta biết ngay là Đường Môn các ngươi không đáng tin, làm cái nội chiến còn phải lôi kéo toàn giang hồ chôn cùng.” Dung Ức bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói: “Cho nên nói năm đó cha ta mới muốn tiêu diệt Đường Môn. Đây là tạo phúc cho giang hồ a! Sở dĩ hai mươi năm trước không có xảy ra tai nạn như vậy, đó đều là vì cha ta đã nhanh tay bóp chết mầm tai hoạ từ trong trứng nước trước rồi.”

Phó Thừa Phong ở một bên mãnh liệt trợn trắng mắt, sở dĩ hai mươi năm trước không có xảy ra tai nạn như vậy, đó là bởi vì đã xảy ra tai nạn lớn hơn nữa thì có. Loại việc nhỏ này, ở trước mặt lọai chuyện lớn như là Ma Giáo họa hại giang hồ, là tuyệt đối không có khả năng làm người ta cảm nhận nó tồn tại. Bất quá lại nói tiếp, mấy năm Sở Trường Ca hành tẩu giang hồ đó, quả thật là những năm các phái lớn đoàn kết nhất.

Vài người còn lại ở đây, toàn bộ bị lượng tin tức trong câu “Năm đó cha ta mới muốn tiêu diệt Đường Môn” này làm kinh sợ.

Hai mươi năm trước, diệt Đường Môn, cha…

Vân Hận Đông phản ứng lại đầu tiên.

“Ngươi là con gái Sở Trường Ca!”

Dung Ức mỉm cười, nói: “Ngươi từng phái người đuổi giết con gái Sở Trường Ca, có phải cảm thấy rất vinh hạnh không?”

Chân Vân Hận Đông bỗng nhiên mềm một chút. Con gái đã võ công cao cường như thế, vậy phụ thân sẽ đến trình độ như thế nào?

Cùng với Vân Hận Đông mềm chân, còn cả đám nhân sĩ ẩu đả quần áo không chỉnh, chật vật không chịu nổi kia. Có điều, giờ phút này giữa bọn họ không còn thù hận nữa. Dung Ức xuất hiện, làm cho trong nháy mắt bọn họ biến chiến tranh thành tơ lụa, đứng trên mặt trận thống nhất, sau đó thối lui đến bên Vân Hận Đông. Vẻ mặt Vân Nghịch Thiên và Tần Mộ lại trái ngược với mọi người, có vẻ thập phần kích động. Nhất là Vân Nghịch Thiên, trên mặt mang theo nụ cười điên cuồng.

“Ha ha ha ha.” Phó Thừa Phong cười to vài tiếng, trêu ghẹo: “Ức Nhi, ngươi tồn tại mới là tạo phúc cho giang hồ a. Ngươi bước ra ngòai ánh sáng, bọn họ lập tức hóa thù thành bạn, cái này còn hữu dụng hơn chiêu minh hôn vừa rồi nữa.”

Dung Ức cũng nở nụ cười, nói: “Đúng vậy. Biết sớm như thế, vừa rồi đã không lãng phí võ mồm.” Vẻ mặt thập phần bất đắc dĩ.

“Ngươi xuất hiện ở Nguyệt sơn trang, để làm chuyện gì?” Vân Hận Đông hỏi.

Dung Ức nói: “Ngươi muốn tìm Phó Thừa Phong trả thù, Phó Thừa Phong đến, ta liền đến đây theo.”

Vân Hận Đông: “Ngươi và Phó Thừa Phong có quan hệ gì với nhau?”

“Ngươi nghĩ sao?” Dung Ức cười đến cực kỳ ái muội.

Vân Hận Đông lập tức hiểu được ý của Dung Ức, sắc mặt cực kì khó coi. Bất quá rất nhanh thần sắc hắn lại khôi phục bình thường, thầm nghĩ: Con gái Sở Trường Ca thì thế nào? Hai tay khó chặn bốn quyền, bọn họ thua chắc rồi. Sau này nếu Sở Trường Ca tới báo thù, liền bắt luôn một thể. Có các môn phái lớn tương trợ, cần gì phải lo lắng!

Sau khi cân nhắc một phen, Vân Hận Đông quyết định không hề khách khí với Dung Ức. Nàng và Phó Thừa Phong, đều là hung thủ hại chết Nghê Nhi. Nay Phó Thừa Phong bị nàng cảm hóa, không rơi vào ma đạo, tiềm lực không bị kích phát, không phải đối thủ của hắn.

Dung Ức thấy được sát khí trong mắt Vân Hận Đông, cong khóe miệng cực kì khinh thường, nhìn về phía Phó Thừa Phong, nói: “Cùng lên không?”

Phó Thừa Phong cười đặc biệt càn rỡ nói: “Không cần. Đối phó bọn họ, một mình ta là đủ rồi.”

“Ngươi chắc chắn?” Dung Ức nhíu mày, một mình nàng cũng khó có thể ứng phó nhiều người như vậy, mà theo nàng biết, võ công của hắn cũng không ở trên nàng.

Rất nhanh, Dung Ức phát hiện mình sai lầm rồi.

Thực lực của Phó Thừa Phong không chỉ không ở dưới nàng, hơn nữa còn hơn xa đến mức nàng không thể với tới.

Khó trách hắn là sư đệ cha, mà nàng chỉ là con gái cha thôi. Kém cả một bối phận còn gì.

Bất quá, thanh kiếm kia là chuyện gì xảy ra?

Vân Hận Đông cũng phát hiện mình sai lầm rồi. Phó Thừa Phong đúng là bị Dung Ức cảm hóa, không rơi vào ma đạo, nhưng đó cũng không có nghĩa là tiềm lực của hắn không có bị kích phát.

Phó Thừa Phong không rơi vào ma đạo, lại tiến vào kiếm đạo.

Đạt tới cảnh giới người kiếm hợp một.

Đồng dạng là người kiếm hợp một, nếu vào ma đạo, đó là kiếm khống chế người, người là nô lệ của kiếm, nô lệ giết người; mà nếu vào kiếm đạo, đó là người khống chế kiếm, kiếm là nô lệ của người, nô lệ hộ (~ bảo vệ) chủ.

Không quá mười hiệp, Vân Hận Đông bại trận, chỉ dựa vào một ngụm chân khí bảo vệ tâm mạch.

“Vì sao lại bội tình bạc nghĩa với Nghê Nhi?” Vân Hận Đông hỏi.

Nghe câu này, trái tim Dung Ức bỗng nhiên nhói một chút. Đây có thể sẽ là câu hỏi cuối cùng cả đời Vân Hận Đông hỏi ra, mà hắn chọn thay chất vấn thay cho con gái mình. Vô luận thắng bại, hắn đếu muốn lấy lại công bằng cho Vân Nghê.

Chỉ tiếc, chắc gì đây đã là công bằng mà nàng, hoặc nên nói là “nàng”, muốn lấy.

“Hắn không có bội bạc với Vân Nghê.” Một giọng nói vang lên ở sau lưng Vân Hận Đông.

Gịong nói này Vân Hận Đông không thể quen thuộc hơn, là con gái hắn, Vân Nghê.

Vân Hận Đông quay đầu, lại chỉ nhìn thấy Vân Nghịch Thiên.

“Thiên Nhi, muội muội con đâu?” Vân Hận Đông dùng ánh mắt trống rỗng nhìn Vân Nghịch Thiên hỏi.

“Nó đã chết từ lâu!” Trong ánh mắt điên cuồng của Vân Nghịch Thiên còn tản ra một thứ ánh sáng khác thường. Hắn chậm rãi đi từng bước một đến trước mặt Vân Hận Đông, nói: “Đơn giản là ta ngộ (~ khả năng cá nhân) bình thường, không thể kế thừa võ học của ông, làm nhục danh dự của ông, ông lại vứt bỏ ta sau núi. Nếu không phải năm Vân Nghê mười tuổi đột nhiên chạy đến phía sau núi, có lẽ ta sẽ bị nhốt ở sau núi cả đời.”

Vân Hận Đông như bỗng nhiên nghĩ đến cái gì kinh ngạc lẩm bẩm: “Năm mười tuổi Nghê Nhi ngã xuống vách núi đen, còn sống lại mất trí nhớ, thay đổi…”

“Ông không nghĩ sai. Nàng căn bản không còn sống, đã chôn thây dưới vách núi từ lâu. Người đó là ta. Kẻ làm “Vân Nghê” tám năm là ta! Ta hận ông, hận ông thấu xương! Tất cả mọi chuyện ta làm, hãm hại Phó Thừa Phong, hắn vào ma đạo, mượn tay hắn giết ngươi, đều là vì hôm nay, vì ông đổ ở trước mặt ta. Từ hôm nay trở đi, chủ nhân Nhật Nguyệt sơn trang không còn là ngươi, mà chính là ta, Vân Nghịch Thiên!”

Nghe được chân tướng, trong nháy mắt Vân Hận Đông như già đi mười tuổi, trên mặt không còn ánh sáng vinh quang của minh chủ võ lâm nữa, nhìn về phía Phó Thừa Phong đầy phức tạp, nói: “Nếu Nghê Nhi không phải là Nghê Nhi, như vậy ngươi…” Câu kế tiếp, hắn thật khó mở miệng.

Phó Thừa Phong nhướn mày kiếm, nói: “Ta đã nói từ đầu rồi, ta không có chạm vào Vân Nghê.” Cuối cùng, hắn lại bổ sung: “Ta không loại ham mê đó.” Nghĩ đến đây, Phó Thừa Phong bỗng nhiên nhớ lại sư huynh Du Thiên Ly, tựa hồ… Hình như… Hình như… Kẻ làm bẩn “Vân Nghê” là hắn thì phải?

Tên kia không phải đói bụng ăn quàng đấy chứ?

Sắc mặt Phó Thừa Phong cực kỳ khó coi.

Vân Hận Đông nghĩ rằng sắc mặt lúc xanh lúc trắng kia của Phó Thừa Phong là vì bị hắn oan uổng, hổ thẹn khụ mấy ngụm máu, nói: “Phó thiếu hiệp, là lão hủ có mắt không tròng, trách lầm ngươi.”

Phó Thừa Phong phục hồi tinh thần, vội nói: “Con người không phải thần tiên, ai chưa từng sai bao giờ. Vân minh chủ chớ tự trách.”

Dung Ức cũng gật đầu theo, ôm lấy cánh tay Phó Thừa Phong, nói: “Nếu mọi chuyện đều nói rõ ràng , vậy chúng ta đi thôi.”

“Đi chỗ nào?”

“Đi nhà ngươi nha.”

“Đi nhà ta làm gì?”

“Kiểm kê tài sản, sau đó đến nhà ta cầu hôn.”

“… Loại chuyện này đều suy nghĩ hết giùm ta, ngươi thực là vợ hiền của ta đấy.”

“Đó là đương nhiên!” Vẻ mặt Dung Ức đầy tự hào.

Phó Thừa Phong nổi hắc tuyến. Nha đầu này quả nhiên thật quái dị.

Hai người đi được vài bước, Phó Thừa Phong bỗng nhiên dừng cước bộ, nói: “Đợi chút, có một việc ta quên làm.”

Dung Ức khó hiểu nhìn về phía hắn, chỉ thấy hắn đi về phía Vân Hận Đông, tay trái đánh ra sau lưng Vân Hận Đông một chưởng, tay phải cho Vân Nghịch Thiên một đòn nặng, sau đó vừa lòng nói: “Hiện tại hai người các ngươi thế lực ngang nhau, có thể quyết đấu.”

Chữa thương cho Vân Hận Đông, lại đả thương Vân Nghịch Thiên. Dung Ức không nói gì cười cười, nói: “Ta phát hiện ngươi cũng quái dị.”

“Vật họp theo lòai. Bằng không làm sao có thể bị ngươi coi trọng?” Phó Thừa Phong không thèm phản bác.

Dung Ức cả giận trừng hắn một cái, sau đó lại cười nói: “Có vẻ ngươi còn một việc quên làm.”

Phó Thừa Phong: “Chuyện gì?”

“Vân Nghịch Thiên còn một người giúp đỡ.”

“Nga, cái kia đã giải quyết rồi.”

“Thật à?” Dung Ức khó hiểu nhìn về phía Tần Mộ Chi, chỉ thấy hắn mang vẻ mặt khiếp sợ đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, giống như đã bị thương rất nặng, ngay cả sức mà ngã xuống đất cũng không có.“Xuống tay bao giờ thế?” Sao nàng không có phát hiện?

“Chiêu ta dùng để làm Vân Nghịch Thiên bị thương kia, gọi là “Cách núi đánh trâu”.” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức bừng tỉnh đại ngộ. Khó trách thân thể yếu ớt của Vân Nghịch Thiên có thể chịu được một đòn trí mạng của Phó Thừa Phong, thì ra hắn chỉ là thương tổn đính kèm, Tần Mộ Chi mới là mục tiêu.

“Lại nói tiếp, ngươi mới còn một việc quên làm.” Phó Thừa Phong lại nói.

“Ta?” Nàng tới chỗ này vốn đã không có chuyện gì, làm gì có chuyện gì có thể quên?

“Ngươi đã quên hỏi chư vị anh hùng hào kiệt, có muốn trừ hại cho giang hồ không.”

“Trừ hại cho giang hồ… Ngươi nói ta là họa hại (~ tai họa tai hại)?!”

“Hồng nhan họa thủy, ta đây là khen ngươi đẹp.”

“…” Dung Ức lườm hắn một cái, trong lòng lại sung sướng, quay sang các môn phái nói: “Bổn cô nương tính tình lương thiện, hôm nay không muốn gây rối đánh nhau. Các ngươi thấy sao, lương thiện chứ hả?”

Mọi người vội vàng đáp: “Rất tốt, cực kì tốt.”

“Ân. Vậy là tốt rồi.” Dung Ức vừa lòng cười cười, nhảy lên vai Phó Thừa Phong, nói: “Mang ta!”

Phó Thừa Phong thuận thế trở tay ôm lấy nàng, tức giận nói: “Ngươi cho ta là ngựa à!” (ngựa ~ mã)

“Ngươi vốn là mã của ta nha!” Dung Ức cười hớ hớ thấp giọng bổ sung bên tai hắn: “Phò mã.”

Phó Thừa Phong cũng nở nụ cười theo, trong lòng cân nhắc sau khi nhìn thấy Sở Trường Ca, tiếng đầu tiên nên kêu “Sư huynh” hay là “Bá phụ”.

“Ngươi nói, vì sao Tần Mộ Chi vì sao phải giúp Vân Nghịch Thiên?”

“Ngươi không thấy được sự khiếp sợ trên mặt hắn sao?” Phó Thừa Phong hỏi lại.

Dung Ức ngây ra một lúc, lập tức hét lớn: “Ý ngươi là, Tần Mộ Chi thượng (~ ooxx HOẶC thích, yêu) “Vân Nghê”?”

Liễu Nhất Đao, Tần Mộ Chi, còn cả cái tên Du Thiên Ly chẳng ra gì kia nữa… Trời ạ, tên nam nhân này, rốt cuộc đã mê hoặc bao nhiêu nam nhân?

Không biết Phó Thừa Phong có một khắc hoặc là một cái chớp mắt nào từng bị hắn mê hoặc không.

Tựa hồ phát hiện tâm tư của Dung Ức, Phó Thừa Phong nói: “Thiên hướng của ta rất bình thường, ngươi đã kiểm nghiệm rồi.”

Dung Ức đỏ mặt lên, nói: “Quên rồi!”

“Nga. Vậy tối nay lại cho ngươi kiểm nghiệm lần nữa.”

“…” Người này lại bắt đầu vô lại.

Sau lưng Dung Ức và Phó Thừa Phong, Vân Nghịch Thiên cùng Vân Hận Đông đang ngươi chết ta sống. Tất cả nhân sĩ võ lâm lại không một người xem cuộc chiến, đều nhìn về phía bóng lưng Dung Ức cùng Phó Thừa Phong rời đi, trong lòng đều đang hiện lên một suy nghĩ chung: Thần tiên quyến lữ như thế, quy ẩn giang hồ mới là vương đạo, trăm ngàn đừng trở ra.

Toàn thư hoàn.