Tags

Ba ngày, ba ngày rồi.

Dung Ức dán mặt lên song sắt, hai mắt trống rỗng vô thần, vẻ mặt cực kì tuyệt vọng. Nàng đã giữ nguyên tư thế này ba ngày. Tinh thần càng ngày càng trầm. Điều này làm cho cựu lao đầu làm bạn tù của nàng không khỏi sinh thương hại, hỏi: “Ngươi đang đợi người à?”

“Ân.” Dung Ức vô cùng đau đớn gật đầu.

Lao đầu: “Đợi người nào?”

Dung Ức: “Bằng hữu của ta.”

Lao đầu: “Ngươi chờ hắn đến thăm tù?”

Dung Ức: “Không phải. Ta chờ hắn đến cướp ngục.”

“…” Lao đầu không còn gì để nói, quyết định không bao giờ để ý đến nàng nữa. Một lát sau, thật sự không chịu nổi tịch mịch, dù sao trong lao này chỉ có hai người bọn họ, không nói chuyện với nàng liền không có người để nói chuyện, nhịn không được lại hỏi: “Nói thật, rốt cuộc đầu óc ngươi có bệnh không?”

Dung Ức quay đầu nhìn về phía hắn với vẻ mặt vô cảm, nói: “Ta thoạt nhìn giống người đầu óc có bệnh à?”

Lao đầu: “Ngươi soi gương biết liền.”

“Thật ra ta cũng muốn a. Nhưng trong lao này ngay cả một cây cỏ cũng không có, làm sao có gương?”

“…” Tính miệng hắn.

“Ai ——” Dung Ức thở dài một hơi, nói: “Ngươi có từng cảm thụ cái loại cảm giác bị toàn thế giới vứt bỏ này bao giờ chưa?”

Lao đầu liếc nàng một cái cảm thấy đầy kì quái, thầm nghĩ: cô nương này không chỉ là người điên, lại còn là một người điên văn nghệ **. “Ta chưa từng bị toàn thế giới nhốt, cho nên không tồn tại lọai khả năng bị toàn thế giới vứt bỏ đó.” Lao đầu nói trung thực.

“Được rồi. Nói đơn giản hơn một chút, chính là tâm tình của ngươi khi bị tóm hôm qua phóng đại lên mười lần.” Dung Ức nói.

Lao đầu tưởng tượng loại cảm giác này một chút, nhất thời nhìn về phía Dung Ức với vẻ mặt bất khả tư nghị, còn thật sự hỏi phi thường nghiêm túc: “Sao ngươi còn chưa chết đi?”

“… Ta chỉ giả thiết như vậy một chút mà thôi, ngươi có cần phải phẫn nộ đến mức rủa ta đi tìm chết không?” Dung Ức làm vẻ mặt bị thương.

“Ngươi hiểu lầm rồi. Ý ta là, ngươi rất cứng cỏi. Bị đả kích lớn như thế, vậy mà còn chưa muốn đi tìm cái chết.” Lao đầu nói.

“Bởi vì bây giờ ta còn chưa xác định có phải ta bị từ bỏ hay không. Ta phải còn sống để biết rõ sự thật.”

“Vạn nhất sự thật làm ngươi không chịu nổi thì sao?”

“Vậy thì đi tìm chết a!”

“… Thế thì dù sao sớm muộn gì cũng phải chết, còn không bằng bây giờ chết luôn đi, chết sớm đầu thai sớm.”

Dung Ức nghe vậy còn thật sự suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Ngươi nói rất có lý. Có điều con người thì phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm mình phạm phải, ngươi bị ta hại ngồi tù, ta phải còn sống để nhặt xác giùm ngươi, chờ ngươi chết xong ta mới có thể chết được.”

Lao đầu bỗng nhiên bị những lời chẳng ra cái gì này của nàng làm cảm động. Tuy cô nương này luôn nói điên nói khùng, nhưng chung quy là thiện lương.

Suy nghĩ một lát, lao đầu quyết định nói hết toàn bộ tin tức mình biết cho nàng.

“Cô nương, ta có một việc muốn nói cho ngươi.” Lao đầu nói.

Dung Ức liếc hắn một cái vô cùng ưu thương, nói: “Bây giờ ngươi đừng nói.”

“Vì sao?” Lao đầu khó hiểu.

Dung Ức lại ném cho hắn một ánh mắt ưu thương nữa, nói: “Tuyên bố di ngôn lúc lâm chung là một chuyện thật chính thức, phải đợi đến khi ngươi chỉ còn một hơi rồi hãy nói.”

“…” Lao đầu cố nén ham muốn chụp bay nàng, rít lên một câu từ trong kẽ răng: “Không phải di ngôn.”

“Nha. Thế ngươi nói đi, ta nghe.” Dung Ức không hề thay đổi tư thế, hai tay vẫn đang cầm lấy song sắt nhìn, bàn tay đỡ khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào giữa hai song sắt, làm tư thế “hòn vọng phu”.

Lao đầu đổ mồ hôi, nói: “Tuy rằng không phải di ngôn, nhưng điều ta sắp sửa nói cũng thật chính thức, thái độ của ngươi có thể nghiêm chỉnh hơn một chút được không?”

“Đây đã là thái độ nghiêm chỉnh nhất của ta rồi.” Dung Ức nói cực kì thành thật.

Lao đầu đỡ trán, nói: “Thái độ nghiêm chỉnh nhất của ngươi làm cho ta rất thụ sủng nhược kinh, ngươi vẫn sửa lại dùng thái độ có vẻ hơi nghiêm chỉnh đi.”

“Không có có vẻ hơi nghiêm chỉnh, chỉ có nghiêm chỉnh và không nghiêm chỉnh thôi.”

“… Ngươi có thể giải thích giùm ta một chút về cái gọi là thái độ nghiêm chỉnh và thái độ không nghiêm chỉnh của ngươi là cái gì được không? Ta đặc biệt tò mò.”

“Thái độ nghiêm chỉnh chính là nghe ngươi nói, thái độ không nghiêm chỉnh chính là không nghe ngươi nói.”

“…” Lao đầu cảm thấy nhất định là mình ngồi tù quá tịch mịch, mới có thể thảo luận với nàng về một vấn đề đần độn không hề có ý nghĩa như nghiêm chỉnh và không nghiêm chỉnh này.

Khụ một tiếng, lao đầu nói: “Ta biết một vài tin tức liên quan đến việc ngươi ngồi tù.”

Dung Ức nghe vậy chậm rãi quay đầu nhìn về phía hắn, nói: “Ngươi có thể đừng chọc vào vết sẹo của ta không? Lọai chuyện bị mẹ ruột với anh ruột bạc tình vứt bỏ đó, không phù hợp để nhắc tới thường xuyên.”

Lao đầu nhất thời nổi hắc tuyến, nói: “Ngươi còn cố chấp cho rằng hoàng đế là ca ngươi thái hậu là nương ngươi?”

“Ta không có cố chấp, ta chỉ là thật bình tĩnh tiếp nhận sự thật này.” Dung Ức nói thập phần bình tĩnh.

“…”

“Ngươi không tin ta rất bình thường, dù sao theo tình cảnh trước mắt của ta mà xét, quả thật có chút hoang đường. Bất quá chờ sau khi ngươi hiểu nhân cách của thái hậu và hoàng thượng, ngươi sẽ tin tưởng không nghi ngờ gì cho xem.”

Lao đầu lắc đầu, nói: “Thôi thôi, tùy ngươi nói sao cũng được, dù sao qua hai ngày nữa ngươi sẽ bị đưa đến Kim Lăng, ngươi có thân phận gì cũng không có liên quan gì đến ta cả.”

“Đưa đến Kim Lăng?” Dung Ức ngạc nhiên kêu một tiếng, nói: “Không phải hẳn là đưa đến kinh thành à? Ta nhớ rõ lệnh truy nã nói ta là khâm phạm của triều đình.”

Lao đầu nói: “Bình thường thì hẳn phải đưa về kinh thành. Có điều mệnh lệnh mà ta nhận được đích thật là đưa ngươi còn sống đến Kim Lăng.”

Dung Ức nhíu mày trầm ngâm sau một lúc lâu, nói: “Cảm ơn ngươi.”

Lao đầu thấy Dung Ức bỗng nhiên nói ra một câu bình thường như thế thì cực kì kinh ngạc, nghĩ rằng: hay là nàng không điên? Nếu như nàng không điên, như vậy những lời nàng nói về thái hậu và hoàng thượng gì đó… Là thật?

Lao đầu kiểm điểm lại những hành động coi nàng là người điên của mình mấy hôm nay, nhất thời lưng ớn lạnh một trận, ấp úng hỏi: “Cái kia… Ngươi… Ngươi không phải người tâm địa hẹp hòi đấy chứ?”

Dung Ức nháy mắt mấy cái, nói: “Không phải, đương nhiên không phải. Con người đặc biệt rộng rãi.”

“Vậy là tốt rồi… Vậy là tốt rồi…” Lao đầu âm thầm thở phào một hơi, tự an ủi: đã nói quý nhân hay quên chuyện, nếu nàng thật sự là đương triều trưởng công chúa, nói không chừng đảo mắt liền quên mất bạn tù hắn đây.

Dung Ức không rõ vì sao lao đầu lại làm ra vẻ nhặt về được một cái mạng già như vậy, liếc mắt một cái đầy khó hiểu, sau đó tập trung phân tích chuyện bị tóm vào đại lao một lần nữa.

Nàng vốn tưởng nương nhớ con gái sốt ruột, hoàng huynh nhớ muội sốt ruột, vì thế áp dụng loại biện pháp cực đoan nhất, hữu hiệu nhất này triệu nàng hồi cung. Nhưng lời nói của lao đầu làm cho nàng phủ định ý tưởng này.

Rốt cuộc là nguyên nhân gì đã khiến cho hoàng huynh phát lệnh truy nã lại còn đưa nàng về Kim Lăng? Vì sao là đưa về Kim Lăng mà không phải là chỗ nào khác?

Dung Ức trăm suy nghĩ đan xen không thể giải thích, mãi đến khi bị áp lên xe chở tù, vẫn chưa nghĩ thông suốt trắng đen trong đó.

Ngồi trong xe chở tù, điều vui mừng duy nhất của Dung Ức chính là xe chở tù này không lộ thiên, bằng không về sau nàng sẽ không còn mặt đi lại giang hồ nữa.

Nghĩ đến đi lại giang hồ, Dung Ức vô cùng tự nhiên liền nghĩ tới Phó Thừa Phong. Trên thực tế ngồi tù mấy ngày, nàng thường xuyên nghĩ đến hắn, nghĩ vì sao hắn không đến cứu nàng. Bố cáo truy nã nàng dán khắp ngõ lớn ngõ nhỏ trong thành, hắn không có khả năng không biết chuyện này. Mà lấy thực lực của hắn, cướp ngục liền thỏai mái như vào vườn rau nhà mình vậy, hắn không có lý gì không đến cứu nàng.

Dung Ức bỗng nhiên nhớ tới đêm cuối cùng trước khi tách ra với hắn, lời nói kia của hắn, trong lòng lại dâng lên một dự cảm xấu.

Lúc này, xe chở tù bỗng nhiên ngừng lại, chung quanh yên tĩnh đến lạ. Dung Ức khó hiểu nhìn xung quanh thăm dò, lại phát hiện quan sai áp giải nàng đã rút lui tòan bộ.

“Không phải chứ, giờ đã đi rồi?” Dung Ức than nhẹ một tiếng, lập tức nghĩ đến một chuyện quan trọng, vội vàng há to họng hô lớn về phía quan sai: “Có câu là đưa Phật đưa đến Tây Thiên, giúp người thì giúp cho trót, các ngươi đã có lòng thả cho ta một con đường sống, vậy thì tiếp tục có lòng một chút giúp ta cởi còng tay rồi hãy đi a!”

Thái độ sống của cô nương này quả thực lạc quan đến mức làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Đây là tiếng lòng chung của đám quan sai.

Dung Ức thấy bọn quan sai cuối cùng vẫn bỏ nàng mà đi, không khỏi cảm khái: “Lạnh lùng nhất cũng chỉ có lòng người a!”

Vứt một tù nhân ở một nơi núi rừng hoang vắng phía trước không thôn phía sau không điếm (~ quán trọ) như thế này, còn không cởi bỏ còng tay cho nàng, nhân cách phải quái dị lắm mới có thể làm ra loại chuyện này được.

Dung Ức vừa lảm nhảm trong lòng, vừa nhìn đông nhìn tây, định tìm cứu viện.

Lúc này, phía trước vang lên một trận tiếng vó ngựa. Dung Ức lập tức theo tiếng động nhìn lại, chỉ thấy một đòan kỵ binh mặc khôi giáp màu bạc giục ngựa đến, bụi đất tung bay, thập phần uy phong.

Dung Ức nhất thời mừng rỡ, hét lớn: “Cứu mạng a, cứu mạng a!”

Đội kỵ binh nghe thấy tiếng hô của Dung Ức, rất nhanh liền dừng lại ngay trước mặt nàng.

“Ngươi gọi là Dung Ức?” Kỵ binh cầm đầu hỏi.

Từ bao giờ nàng trở nên nổi danh như thế? Đối diện với câu hỏi của kỵ binh, Dung Ức thoáng do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn quyết định tin tưởng vững chắc vào câu châm ngôn “Làm người phải lạc quan”, nghĩ về mặt tốt của vấn đề. “Đúng, ta gọi là Dung Ức. Các ngươi tới cứu ta ư?” Dung Ức nói.

Kỵ binh nói: “Ta phụng lệnh Kháo Sơn Vương, mời cô nương đi Kim Lăng.” Dứt lời, vung ra một sợi dây thừng kéo lấy xe chở tù, sau đó giơ roi giục ngựa. Xe chở tù cũng chạy như bay theo đòan ngựa.

Dung Ức kinh hồn táng đảm nắm chặt xe chở tù, hét lớn: “Cảm ơn các ngươi đã cho ta trải nghiệm được khóai cảm khi bay nhanh trong gió, nhưng phiền các ngươi có thể cho ta một con ngựa được không? Ta xóc đến mức lục phủ ngũ tạng sắp ói hết ra rồi!”

Tốc độ đi tới của đòan ngựa cũng không vì lời kháng nghị nho nhỏ của Dung Ức mà giảm bớt.

Dung Ức bất đắc dĩ, đành phải buông tha cho ý tưởng nâng cao đãi ngộ, tận lực làm cho cơ thể thích nghi với tần suất xóc nảy của xe ngựa, sau đó không nhìn tất cả xung quanh, tiến vào trạng thái bình tĩnh suy nghĩ.

Tên Kháo Sơn Vương nàng đã từng nghe nói, nhiều năm trước vì bình ổn lọan man di lập được chiến công hiển hách, được hoàng huynh phong làm chư hầu khác họ, phong cho đất Kim Lăng.

Khi đó nàng còn rất nhỏ, ước chừng chỉ có năm sáu tuổi. Bởi vì lúc ấy nàng có một bầu “nhi đồng nhiệt huyết”, có một trái tim “lo nước lo dân”, cho nên thường xuyên nằm sấp trên long ỷ của hoàng huynh mà “tham chính”. Cũng chính vào lúc đó, nàng nghe nói đến chuyện của Kháo Sơn Vương. Sau nàng lại hỏi mẫu thân vì sao đem Kim Lăng làm đất phong cho Kháo Sơn Vương, mẫu thân trả lời là: “Kim Lăng là địa bàn của nương, hắn ở đó chỉ có thể hưởng phúc, không thể gây loạn.”

Nhớ lại lời nói của mẫu thân, lại kết hợp với những hành động của Kháo Sơn Vương lúc này, trong lòng Dung Ức bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ : hay là Kháo Sơn Vương này muốn tạo phản?

Nhưng ngọc tỷ nàng chơi từ nhỏ đến lớn, tỷ ấn trên lệnh truy nã không hề giả, người truy nã nàng thật sự là hoàng huynh.

Nhưng vì sao hoàng huynh lại ra lệnh quan viên địa phương áp giải nàng đến Kim Lăng mà không phải là kinh thành đây?

Không có lý a!

Nếu quan sai là chịu lệnh hoàng huynh đưa nàng đến Kim Lăng, vì sao lại nửa đường vứt bỏ nàng? Mà quan sai áp giải nàng chân trước mới vừa rời đi, chân sau kỵ binh của Kháo Sơn Vương lập tức xuất hiện “mời” nàng đi Kim Lăng. Không khỏi quá khéo đi.

Nếu có nhiều trùng hợp xảy ra trên cùng một sự kiện, như vậy chuyện này tất là có dự mưu.

Quan sai không quang minh chính đại hòan thành việc chuyển nhượng với kỵ binh, nói rõ chuyện giao nàng cho kỵ binh là mờ ám. Dung Ức lập tức kết luận mệnh lệnh áp giải nàng đi Kim Lăng cũng không phải là ý của hoàng huynh.

Như vậy, liền chỉ có một giải thích —— Kháo Sơn Vương cấu kết cùng với quan viên địa phương, định mưu hại nàng.

Bất quá vì sao hoàng huynh lại có một chân trong việc bắt nàng, nàng vẫn mãi không nghĩ ra được.

Cùng lúc đó, quan sai áp giải Dung Ức đã trở lại quan phủ phục mệnh.

“Hồi bẩm đại nhân, nửa đường khâm phạm bị người ta cướp đi.”

Huyện thái gia nghe vậy lập tức vỗ án đứng lên, cả giận nói: “Buồn cười! Người tới, truyền khẩu lệnh của bản huyện, toàn lực đuổi bắt khâm phạm Dung Ức!”

“Dạ, đại nhân!”

Sau khi quan sai phục mệnh rời đi, huyện thái gia lập tức gỡ vẻ mặt tức giận xuống, xoay người cung kính nói với bình phong: “Ngọc công tử có vừa lòng với biểu hiện của hạ quan chăng?”

Lúc này từ sau bình phong đi ra một bạch diện thư sinh, đúng là người Phó Thừa Phong và Dung Ức từng thấy ở nhà gỗ của Liễu Nhất Đao. “Ta vừa lòng không tính, phải làm cho Kháo Sơn Vương vừa lòng mới được.” Ngọc công tử nói.

Huyện lệnh: “Toàn nhờ vào ngài nói ngọt trước mặt Kháo Sơn Vương giùm hạ quan cả.”

Ngọc công tử: “Đâu có.”

Huyện lệnh: “Hạ quan còn một chuyện bẩm báo. Lúc trước khi bắt được Dung Ức, tra ra được trong hà bao của nàng ta một tờ giấy, lạc khoản là “Thừa Phong”, người xem có cần phải…”

“Không cần.” Ngọc công tử lập tức ngắt lời, “Bây giờ còn chưa thể động đến người đó.”

“Nhưng người đó rất có thể là đồng đảng của Dung Ức. Vạn nhất chuyện Dung Ức bị bắt rơi vào trong tai hắn, hắn sẽ không bỏ qua. Chi bằng chúng ta tiên hạ thủ vi cường.” Huyện lệnh nói.

Ngọc công tử cho hắn một cái mắt lạnh, nói: “Ngươi cho là bằng khả năng của ngươi có thể bắt hắn à? Không có mệnh lệnh của ta, không được làm chuyện ngu xuẩn!” Dứt lời, phẩy tay áo bỏ đi.

Huyện lệnh xanh mét cả mặt, ngay khi Ngọc công tử vừa ra khỏi cửa lớn huyện nha, lập tức quát: “Người tới, lập tức tróc nã nghi phạm Phó Thừa Phong về quy án!”

Bộ khoái: “Dạ, đại nhân!”

Bộ khoái rời đi xong, huyện lệnh cười lạnh một tiếng, lẩm bẩm: “Chờ ta bắt được Phó Thừa Phong, Kháo Sơn Vương sẽ biết ngay ai mới là người hữu dụng chân chính với hắn.”

*

Khi quan sai xuất hiện, Phó Thừa Phong đang ở ngoài ngôi mộ đá dưới Thập Lý Pha ở ngòai thành, phơi nắng. Hoàn tòan không biết tí gì về chuyện xảy ra trong thành. Hắn đã bị nhốt trong trận mộ bia năm ngày.

Nhìn trời xanh mây trắng trên đầu, Phó Thừa Phong không khỏi nở nụ cười tự giễu. Té ngã hai lần ở cùng một chỗ, ngay cả hắn đều xem thường chính mình.

“Ai, quả thật nên mang Ức Nhi cùng đến.” Phó Thừa Phong thở dài. Tuy rằng nàng là nửa cái bình, nhưng cũng còn hơn cái bình nát hắn đây.

Nếu không phải hôm đó tỉnh lại thấy nàng ngủ ngon lành, không đành lòng đánh thức nàng, hắn chắc chắn sẽ không ra ngòai điều tra tin tức một mình.

Mua bữa sáng cho nàng xong, hắn thấy nàng còn ngủ say, liền quyết định đi xem Nhật Nguyệt sơn trang. Vừa đến cửa Nhật Nguyệt sơn trang liền gặp một tên áo đen ôm một cái bao tải to trèo tường ra, vì thế hắn đuổi sát theo sau, đuổi theo đuổi theo, bất giác liền đuổi tới nơi này. Tên áo đen ra trận dễ như trở bàn tay, hắn lại chỉ có thể ở trong này canh mộ giùm cô hồn dã quỷ.

Năm ngày, ấn lẽ thường mà nói hắn hẳn là đói chỉ còn nửa cái mạng, sự thật thì hắn lại tinh thần no đủ, còn mập ra. Bởi vì mỗi ngày có người vội tới đưa cơm cho hắn.

Người đưa cơm hắn cũng có ấn tượng, là nha hòan bên người bạch diện thư sinh trong nhà gỗ.

Không cần đoán cũng biết kẻ dẫn hắn tới đây là ai. Trừ Liễu Nhất Đao ra, còn ai khinh công có thể ở trên hắn?

Năm ngày đủ để Phó Thừa Phong nghĩ thông suốt tòan bộ manh mối trong chuyện này. Địch nhốt hắn ở đây, lại một ngày ba bữa cá lớn hầu hạ đầy đủ, mục tiêu hiển nhiên là không phải hắn.

Không phải hắn, vậy chính là nàng.

Kế điệu hổ ly sơn ngốc như thế, vậy mà hắn lại nhìn không ra.

Chỉ có thể trách hắn quá tự tin, nghĩ rằng kẻ địch sẽ đối phó với hắn, chưa bao giờ nghĩ tới một người nhìn như khán giả như nàng mới là nhân vật chính.

Cũng may nàng có Thanh Long phòng thân, không có nguy hiểm tính mạng.

Đợi hắn phá cái trận mộ bia chết tiệt này xong, chuyện thứ nhất sẽ làm chính là đem đại đao của Liễu Nhất Đao đánh thành ba cây thái đao, sau đó mang thái đao đi cứu nàng. Chỉ cần nàng còn sống, hắn nhất định có thể tìm được nàng. Danh hào “Đoạn kiếm thiên nhai” của hắn cũng không phải là thổi ra được.

Phơi nắng đủ, Phó Thừa Phong đứng lên, đang chuẩn bị tiếp tục phá trận, đã thấy bốn phía đứng mười tên quan sai. “Có việc?” Phó Thừa Phong nhíu mày hỏi.

Bộ khoái nói: “Ta phụng mệnh Huyện thái gia, bắt ngươi trở về tra xét.”

Phó Thừa Phong nghe vậy thập phần phối hợp vươn hai tay, nói: “Tốt. Ta khoanh tay chịu trói.”

Bộ khoái không dự đoán được hắn sẽ phối hợp như thế, ngây ra một lúc mới ra lệnh nha dịch đứng sau lưng đeo còng tay cho Phó Thừa Phong.

Sau đó, xuất hiện một màn như vầy ——

Mười tên quan sai áp một gã công tử phong thái cao quý nhanh nhẹn “du hành” trên sườn núi đầy mộ bia.

“Nương! Đi làm sao mà không ra được?” Bộ khoái nóng nảy mắng.

Phó Thừa Phong cười nói: “Nếu đi ra ngoài được, ta còn ở đây ngủ ngon chờ các ngươi tới bắt à?”

Bộ khoái lạnh lùng liếc hắn một cái, tiếp tục tìm lối ra.

Phó Thừa Phong vẫn làm ra vẻ vân đạm phong khinh như cũ, cười cười hỏi: “Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, các ngươi có thể lộ ra tí tin tức gì cho ta trước được không? Huyện thái gia bắt ta về làm gì?”

Bộ khoái nói: “Ngươi có quen biết một nữ tử tên là “Dung Ức” không?”

Phó Thừa Phong đoán được Dung Ức chắc chắn sẽ gặp phiền toái, cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có liên quan đến quan phủ, lập tức trong lòng hơi trầm xuống, nói: “Không sai, ta có quen biết với nàng.”

Bộ khoái: “Nàng phạm tội giết người, triều đình đang truy nã nàng. Ngươi là đồng mưu, đại nhân bắt ngươi trở về tra xét.”

Phó Thừa Phong nhất thời hai mắt lạnh xuống, hai tay nhanh chóng bóp chặt cổ bộ khoái, nói: “Nàng giết người nào?”

“A…” Bộ khoái đau đớn khẽ kêu một tiếng, vội vàng khai hết: “Trên lệnh truy nã chỉ nói nàng giết người ở kinh thành, chưa nói nàng giết người nào.”

“Nói bậy!” Phó Thừa Phong buông tay ra, lòng tìm kiếm Dung Ức càng thêm khẩn cấp. Khi nàng giết người đầu tiên thì đang ở cùng một chỗ với hắn, hơn nữa thuộc về ân óan giang hồ, triều đình không được hỏi đến. Nhất định là nàng đã bị quấn vào một chuyện còn phức tạp hơn cả ân óan giang hồ nữa rồi.

Phó Thừa Phong hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Dung Ức, nhìn bia mộ bốn phía, nôn nóng đến cực hạn, bỗng nhiên có một ham muốn giết người.

Từ sau khi hắn giết chết người đầu tiên, loại xúc động này sẽ thường xuyên xuất hiện, lúc nôn nóng thì lại càng mãnh liệt.

Phó Thừa Phong cực lực khắc chế cơn xúc động này, thầm nghĩ nhanh chóng rời khỏi đây, cũng không ngờ tên bộ khoái bị hành động bóp cổ mới vừa rồi của hắn chọc giận, rút đao chỉ thẳng.

Sự khiêu khích này, như cọng cỏ cuối cùng đè chết lạc đà (~ giọt nước tràn li), thức tỉnh lại dòng máu chân thật nhất đã bị Phó Thừa Phong đóng băng, che giấu đã lâu —— thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

***

Cảm giác như ông sư phụ chuyên môn thu đồ đệ có tính cách âm u biến thái tiếu lí tàng dao…