Tags

Hôm sau, khi Dung Ức tỉnh lại, Phó Thừa Phong đã không còn bên cạnh. Cửa phòng đóng kín, trên bàn còn đặt bữa sáng, dưới chén trà đè một tờ giấy.

“Trên bàn có thức ăn nước uống, bên ngoài rất nguy hiểm, không được chạy loạn.

—— Thuận Phong lưu (~ để lại).”

Dung Ức trợn trắng mắt, đương nhiên là nàng biết trên bàn có thức ăn nước uống, còn không rõ à? Về phần bên ngoài rất nguy hiểm không đợc chạy loạn, hắn nghĩ nàng sẽ nghe chắc?

Vô nghĩa, tất cả đều là vô nghĩa.

Rốt cuộc người này có biết để lại giấy hay không?

Tờ giấy hẳn phải bao gồm nội dung quan trọng là —— hắn đi vào đó, bao giờ trở về —— nếu là không từ mà biệt thì lại là một vấn đề khác.

Để lại một tờ giấy như vậy, còn không bằng đừng để.

Dung Ức tức giận vò tờ giấy thành một cục, nâng tay định ném ra ngoài cửa sổ, tay lại đứng giữa không trung, do dự một chút, cuối cùng vuốt phẳng tờ giấy một lần nữa, gấp lại chỉnh tề bỏ vào trong hà bao (~ túi tiền).

Chỉnh trang xong, Dung Ức dùng bữa sáng đơn giản, liền nghênh ngang ra khỏi nhà.

Đi đâu bây giờ?

Dung Ức đứng trước cửa nhìn ba con đường trước mặt suy tư một lát, cuối cùng quyết định đi thanh lâu. Hỏi tin tức ở chỗ Vân Tứ Nương, vừa nhanh vừa chính xác, còn không đòi tiền, bớt được nhiều việc. Dung Ức lại cảm tạ mẫu hậu đại nhân đã giúp nàng xây dựng nền móng sẵn trong giang hồ.

Khi Dung Ức chậm rì rì đi đến thanh lâu do Vân Tứ Nương kinh doanh, lại phát hiện quan sai đang dán giấy niêm phong.

“Quan gia, thanh lâu này phạm vào chuyện gì, thế nào lại bị niêm phong?” Dung Ức hỏi một quan sai trong đó.

Quan sai không thèm liếc nhìn Dung Ức lấy một cái, vừa dán giấy niêm phong vừa đáp: “Thanh lâu này chứa chấp khâm phạm của triều đình.”

“Chứa chấp khâm phạm triều đình nào thế?” Dung Ức khó hiểu hỏi.

“Cửa thành có bố cáo, ngươi tự đi xem.” Trong giọng nói quan sai mang theo vài tia mất kiên nhẫn.

Dung Ức vội vàng nói: “Dạ, ta tự mình xem. Có điều ta còn một vấn đề muốn hỏi, tú bà của thanh lâu này bị nhốt vào đại lao chưa?”

“Tú bà cuốn gói đào tẩu suốt đêm, triều đình đang truy bắt.”

Dung Ức nghe vậy nói một tiếng cảm ơn, liền đi đến cửa thành. Cửa thành cực kì chật chội, mỗi một người ra vào thành đều bị xét người, đám người ra khỏi thành vẫn đang xếp hàng đến tận giữa thành. Bên tường thành vây quanh rất nhiều người, Dung Ức đóan bố cáo bị dán ở đó, vội vàng chen qua, phát huy đầy đủ ưu thế nhỏ gầy, gian nan xuyên qua kẽ hở trong đám đông, nhanh chóng đi vào tận cùng bên trong.

Dung Ức đầu tiên liếc mắt sang hình người bị truy nã trên bố cáo, cảm thấy có vài phần quen mắt, lại cẩn thận đọc nội dung trên bố cáo: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, khâm phạm Dung Ức phạm tội giết người, do dó treo một trăm lượng bạc trắng… Cái gì?!” Dung Ức quát to một tiếng, nói: “Có lầm hay không a?! Người bị truy nã cư nhiên là ta?! Còn phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết?! Người viết bố cáo này đã gặp hoàng đế chưa? Ngọc tỷ trên bố cáo này là thật ấy chứ? Truy nã ta thì thôi, vậy mà lại còn vẽ ta xấu như vậy! Xấu như vậy còn chưa tính, lại còn chỉ treo giải thưởng một trăm lượng! Ta chỉ trị giá một trăm lượng à?! Thật đúng là khinh người quá đáng, khinh người quá đáng! Không, là khi quân phạm thượng, tội đáng chém đầu!”

Dung Ức nổi trận lôi đình nói ra cực kì hùng hổ, quần chúng vây xem nghe được kinh tâm động phách.

Hiện trường lặng im mấy giây, trong đám người bỗng nhiên phát ra một tiếng hô to: “Khâm phạm ở trong này, khâm phạm ở trong này!”

Dung Ức vội vàng lui về phía sau, mãi đến khi kề sát tường thành không thể lui nữa, mới uy hiếp: “Các ngươi không được xằng bậy, ta là khâm phạm của triều đình, giá trị một trăm lượng bạc trắng, đánh hỏng rồi các ngươi không đền nổi đâu.”

Qủa nhiên mọi người nghe vậy lập tức dừng cước bộ công kích, hai mặt nhìn nhau, trong lòng ý tưởng lớn gặp nhau: cô nương này chắc là ngốc tử.

Cùng lúc đó, trong lòng Dung Ức cũng xuất hiện một ý tưởng: thì ra sở dĩ quần ẩu thoạt trôgh cảnh đẹp ý vui, là vì người bị ấu đả không phải là mình.

Dung Ức gặp qua vô số trường hợp lớn, quan khán quần ẩu cũng không ít, nhưng đứng ở ngay trung tâm quần ẩu vẫn là lần đầu tiên, cảm giác, cực kì hỏng bét.

Dung Ức nàng lại có một ngày bị truy nã bị quần ẩu, thật đúng là huynh trưởng vô lương ông trời không có mắt a!

Dung Ức không cần nghĩ cũng biết khi huynh trưởng ngồi trên long ỷ thượng đóng tỉ ấn vào cái lệnh truy nã này đang có tâm tình gì, nhất định là hắn mừng như điên rồi!

Cha mẹ bảo nàng chạy ra giang hồ đã rất thảm rồi, hoàng huynh cư nhiên còn đùa với nàng kiểu này nữa.

Ai, đáng thương sinh trong nhà đế vương.

Nỗi hối hận của Dung Ức còn chưa kết thúc, đám người đã bị quan sai giải tán.

“Ngươi là khâm phạm Dung Ức?” Quan sai cầm còng tay hỏi.

Dung Ức ngẩng đầu, nói: “Ta là Dung Ức, không phải khâm phạm.”

Quan sai liếc mắt nhìn bức họa trên bố cáo, nhíu nhíu mày, nói thầm với đồng nghiệp bên cạnh: “Có khi nào là trùng tên trùng họ không? Ta xem này cô nương không giống với người trên bức họa lắm.”

“Đúng đúng đúng, chính là trùng tên trùng họ. Người xem ta có khí chất thiện lương thuần phác biết bao nhiêu, hoàn toàn không giống một kẻ giết người.” Dung Ức vội vàng ăn theo. Vừa rồi kích động quá độ tự vạch trần thân phận đã là sai, bây giờ phải nói về lại mới được.

Vị quan sai được hỏi kia đánh giá Dung Ức một phen, nói: “Không cần biết nàng có phải hay không, bắt về trước nói sau.”

Dung Ức trợn mắt há hốc mồm, quan sai bây giờ đều làm việc như vậy à? Hoàng huynh làm hoàng đế thật đúng là quá đánh bại! Vì cứu ngàn vạn dân chúng trong nước lửa, nàng quyết định giết về kinh thành cướp lấy ngôi vua. Không biết cha mẹ có duy trì không đây…

Dung Ức chu du bốn bể ngắn ngủn có mấy giây, trên tay đã hơn một cái còng tay.

Dung Ức nhận mệnh thở dài một hơi, thầm nghĩ: ngồi tù thì ngồi tù, tạm thời cho là cải trang vi hành, nhìn xem nhà tù địa phương có phù hợp tiêu chuẩn không.

Rất nhanh, kết quả cải trang vi hành của Dung Ức đã có, nàng không biết nhà tù địa phương có phù hợp tiêu chuẩn triều đình hay không, bởi vì nàng vốn không biết tiêu chuẩn triều đình là gì. Nhưng mà, nếu như đây là tiêu chuẩn triều đình, chờ đến khi nàng làm hoàng đế chuyện thứ nhất làm cho dân chúng chính là sửa lại tiêu chuẩn, đề cao phương diện phần cứng cho nhà tù.

Phạm nhân cũng là người. Làm một hòang đế tốt thương dân như con, để cho bọn họ ở loại chỗ nước ngầm ẩm ướt hoàn toàn không có cách nào ở được thế này, thật sự là rất không nên.

Dung Ức đánh giá “nhà mới” của mình hồi lâu, sau khi xác nhận lần thứ chín thứ xác nhận không có gì có thể dùng làm giường được, bèn quyết định chủ động tìm phúc lợi cho chính mình.

Dung Ức dán mặt trên song sắt hét lớn về phía ngòai cửa: “Người tới a, người tới a.”

Không người để ý tới.

Dung Ức thất bại chu miệng lên, một lát sau, trong đầu bỗng nhiên linh quang chợt lóe, nhất thời cười tít mắt, lại há họng hét lớn: “Người tới a, người tới a! Nếu không ai tới ta liền tự sát a!”

Vẫn không người để ý tới.

Dung Ức dậm chân một cái, nói: “Ta tự sát thiệt đó a! Ta đập đầu tự sát, ta đập, ta đập…”

Thanh âm im bặt.

Lao đầu ngòai cửa vốn chỉ cho là nàng cố tình gây sự, không định để ý tới, lúc này tiếng kêu đột nhiên biến mất, hắn nhất thời trở nên lo lắng, nghĩ thầm: “Không đập đầu thật đi?”

Lại một lát sau, vẫn không có tiếng vang nào. Lao đầu hoảng hốt, vội vàng cầm bội đao đứng dậy đi vào xem xét.

Khi lao đầu đi đến gian tù Dung Ức bị giam, không hề nhìn thấy cảnh đầu rơi máu chảy như trong tưởng tượng, chỉ có một tiểu cô nương đang cười tủm tỉm chào hỏi hắn.

“Quan gia, ngươi thật sự là người tốt.” Dung Ức nói thập phần cảm động.

Lao đầu bị câu “người tốt” này kêu đờ ra, cho tới bây giờ chưa từng thấy tù phạm nào nói lao đầu là người tốt. Nhưng nhìn vẻ mặt của nàng, không giống như đang nịnh hót. “Ta tốt thế nào?”

“Ngươi vừa nghe ta muốn tự sát, lập tức liền xuất hiện, chứng minh là ngươi để ý đến sống chết của ta. Tất cả những người coi trọng sinh mạng, đều là người tốt.” Dung Ức nói rõ ràng rành mạch.

Lao đầu rất muốn nói, sở dĩ hắn để ý đến sống chết của nàng, không phải hắn coi trọng sinh mạng đáng vứt đi, mà là cấp trên có lệnh, phải sống. Bất quá lời nói của Dung Ức thỏa mãn lòng hư vinh của hắn, cho nên hắn quyết định giấu diếm chuyện này.

Lao đầu kiểm tra quan mạo (~ mũ quan) trên đầu, nói đặc biệt chính trực: “Tuy ngươi là tù phạm, nhưng là một sinh mệnh còn sống sờ sờ ra đấy, ta không thể thấy chết mà không cứu được.”

Dung Ức gật đầu liên tục, cười nói: “Ngươi là người tốt, người tốt. Có điều bây giờ có một vấn đề, gian nhà tù này nước ngầm ẩm ướt, ngay cả một cọng cỏ trải đất cũng không có, thật sự không phù hợp cho người ở. Tuy nơi này là nhà tù, nhưng dù thế nào cũng là nhà của triều đình, cũng không thể kém hơn nhà dân chúng nghèo hèn phải không? Hiếm khi ta vào nhà của triều đình ở một lần, nói không chừng cũng là lần ở cuối cùng, ngươi có thể giúp ta một chuyện, mang một cái giường tới giùm ta được không?”

“Ngươi bảo ta mang một cái giường đến cho ngươi?” Lao đầu vẻ mặt bất khả tư nghị.

“Đúng rồi. Chỉ cần một cái giường, tốt nhất là nhuyễn tháp lớn khắc hoa, da ta mềm, không thể ngủ chỗ cứng được.”

“Ngươi còn muốn nhuyễn tháp lớn khắc hoa?!” Lao đầu quả thực không thể tin vào lỗ tai của mình.

“Đúng, nhuyễn tháp lớn khắc hoa. Cũng không cần lấy tiêu chuẩn cao lắm, cứ dùng cái lọai dùng trong nhà Huyện thái gia các người là được.”

“Còn muốn giống trong nhà Huyện thái gia?!”

“Không cần giống, không khác lắm là được. Tốt nhất có thể tốt hơn nhà hắn. Dù sao hắn chỉ là một Huyện thái gia, hẳn là không dùng nổi đồ rất xa hoa.”

“…” Cô nương này là người điên, tuyệt đối là người điên.

Lao đầu vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm Dung Ức một lúc lâu, nói: “Bây giờ ta tin tưởng ngươi không phải là tội phạm giết người.”

“Vì sao?” Ngay cả chính nàng cũng không tin, dù sao nàng quả thật đã giết một người. Điều khiến nàng kinh ngạc chính là hoàng huynh lại có thể biết chuyện này, còn vì thế mà hạ lệnh truy nã. Rõ ràng cha đã nói, ân óan trên giang hồ, triều đình luôn luôn không can thiệp.

“Bởi vì ngươi là người điên.” Lao đầu nói xong câu đó liền quay đầu bước đi.

Dung Ức trừng lớn mắt, kêu lên: “Người điên cũng thích giết người chứ bộ! Không được kỳ thị người điên!”

“…”

“Nhớ phải là nhuyễn tháp lớn khắc hoa đó nha!”

“…” Lao đầu bắt đầu tự hỏi có cần đem chuyện nàng đã điên bẩm báo Huyện thái gia hay không.

Mắt thấy lao đầu càng ngày càng xa, Dung Ức vội vàng kêu lên: “Ta chỉ muốn một cái giường thôi mà, yêu cầu này không quá đáng a! Nếu ngươi cảm thấy quá đáng, ta có thể giảm bớt tiêu chuẩn, chỉ cần mấy cọng cỏ thôi. Có chuyện gì từ từ thương lượng, ngươi đừng đi a!”

Lao đầu vẫn tiếp tục sải bước về phía trước.

Dung Ức: “Người tốt ngươi đừng đi a, cho dù phải đi, cũng cho ta một lý do cự tuyệt chứ, để cho ta chết sáng mắt a!”

Lúc này lao đầu dừng lại, quay đầu nói: “Ngươi muốn lý do?”

“Đúng rồi.” Dung Ức gật đầu thật mạnh, nói: “Ta không rõ vì sao ngươi lại cự tuyệt ta, ta chỉ muốn một cái giường mà thôi.”

Lao đầu thật vô lực, hắn làm lao đầu mười mấy năm, vẫn là lần đầu tiên đụng phải một tên tù phạm… một tên tù phạm… Một tên tù phạm đần độn như thế!

Lao đầu hít một hơi thật sâu, nói: “Ngươi muốn lý do phải không? Rồi. Ta cho ngươi một cái lý do, tù phạm không có quyền được muốn.”

“Vì sao tù phạm không có quyền được muốn?”

“Ngươi còn hỏi vì sao?!” Lao đầu sắp điên rồi.

Dung Ức lại cực kì bình tĩnh, gật đầu vô cùng nghiêm túc, nói: “Ân. Ta muốn biết vì sao.”

“Ngươi… Ngươi… Bởi vì tù phạm là tù phạm, tù phạm không có quyền được muốn.”

“… Quan gia, lý do này của ngươi rất yếu ớt, ta không chấp nhận.”

“Ngươi không chấp nhận?!”

“Ân. Ta cảm thấy chuyện đó không có quan hệ gì đến tù phạm, nhất định là ngươi nhìn ta không vừa mắt.”

“… Cái này với chuyện ta nhìn ngươi có vừa mắt hay không không có nửa điểm quan hệ.”

“Vậy vì sao ngươi không cho ta? Ta chỉ muốn một cái giường mà thôi.”

“Ngươi…” Lao đầu sắp khóc ra luôn, vẻ mặt như muốn hộc máu nhìn Dung Ức, nói đầy uể ỏai: “Đúng, ta không cho ngươi kỳ thật không có quan hệ gì đến tù phạm, cũng không có quan hệ gì với ngươi. Nguyên nhân thật sự là, ngươi muốn rất mắc, ta không mua nổi.”

“Thì ra là nguyên nhân này a! Sao ngươi không nói sớm? Ta còn tưởng rằng ngươi nhìn ta không vừa mắt kia đấy!”

“…” Nếu không bị nóng nảy, ai lại muốn nói ra những câu đần độn như vậy chứ?

Lao đầu chính nghĩ rằng ác mộng của mình đã xong, tính trở về uống hai chén an ủi, lại nghe nàng nói: “Ngươi có thể xoay qua trước được không? Lúc ta bị nhốt vào, tiền tài đều bị cướp đoạt mất, chỉ còn một tí tiền áp đáy hòm hộ mạng giấu trong quần áo của ta, ngươi ở chỗ này nhìn, ta không có tiện lấy.”

Lao đầu trợn mắt há hốc mồm, nàng thực sự có tiền? Không không không, trọng điểm là, nàng thực sự muốn trả tiền để hắn đi mua cho nàng?!

Bất quá rất nhanh lao đầu lại bình tĩnh trở lại. Giường cũng không rẻ, đóan chắc nàng cũng không có nhiều tiền như vậy. Cứ dứt khóat cầm tiền mua rượu uống. Vừa nghĩ như vậy, trong lòng lao đầu dễ chịu hơn rất nhiều.

Lao đầu quay qua, hỏi: “Giấu bạc trong quần áo, ngươi không cảm thấy khó chịu sao?”

“Ta cảm thấy chứ, cho nên ta chỉ giấu ngân phiếu. Hắc hắc.”

“Gì?!” Hắn không nghe sai chứ, tù phạm không rõ lai lịch này đúng là phú bà?

Dung Ức lấy từ trong cái túi giấu trên yếm ra một tấm ngân phiếu, kéo quần áo lại xong, nói: “Tốt lắm. Ngươi xoay lại đây đi.”

Lao đầu quay lại, quả nhiên thấy nàng cầm trên tay một tấm ngân phiếu, mệnh giá lớn dọa người. Một ngàn lượng! Đời này hắn chưa bao giờ thấy ngân phiếu một ngàn lượng!

Hai mắt lao đầu bắt đầu tỏa sáng, hai cái tay ngo ngoe động, hỏi: “Làm sao ngươi có thể mang một tờ ngân phiếu lớn như vậy trên người?”

“Dùng không tiện à? Ai, ngân phiếu nhà ta đều lớn như vậy, ta cũng không có biện pháp.” Dung Ức vẻ mặt bất đắc dĩ, lập tức lại nói: “Nếu chủ tiệm không có tiền lẻ thối, vậy thì không cần thối. Dù sao tiền ta có rất nhiều, ta chỉ muốn giường.”

Lao đầu nghe vậy ánh sáng trong mắt càng rõ, không cần tiền lẻ thối? Ý là nói nếu như hắn đi ngân hàng tư nhân đổi thành tiền mặt, mua xong tiền còn lại có thể vào trong túi mình?

Lúc này Dung Ức lại nói: “Chờ ngươi mua về, ta nhất định sẽ cảm tạ hậu hĩnh.”

Còn có cảm tạ hậu hĩnh?! Lao đầu vui vẻ phấn chấn nhận lấy ngân phiếu, hỏi: “Sao ngươi không nói sớm ngươi có nhiều tiền như vậy?”

“Ta nghĩ rằng ngươi là người tốt a. Dùng tiền thu mua ngươi là vũ nhục nhân cách của ngươi, ta không muốn vũ nhục ngươi.”

“Ngài vũ nhục ta đi, vũ nhục thêm vài lần.”

“…” Vừa rồi còn nói “ngươi”, thế nào đảo mắt liền biến thành “ngài” rồi? Cho nên nói có tiền là đại gia à?

Ai, dân chúng hiện nay thật sự là rất không thuần phác. Điều này càng thêm kiên định quyết tâm thay huynh trưởng xưng đế của Dung Ức.

*

Lao đầu rời đi không bao lâu, hắn liền trở lại, trên tay hơn một bộ còng tay, sau lưng hơn hai quan sai, thành hàng xóm của Dung Ức.

Dung Ức khó hiểu nhìn theo quan sai tiến vào lại nhìn theo quan sai rời đi, sau đó hỏi lao đầu, “Ngươi cũng giết người?”

Lao đầu mặt xanh mét, hét lớn: “Ngươi hãm hại ta!”

“Ách… Ta hãm hại ngươi như thế nào?”

“Tấm ngân phiếu của ngươi là tiền tham ô! Lúc ta cầm đi ngân hàng tư nhân đổi tiền mặt, bị lão bản (~ chủ) tiền trang (~ ngân hàng) phát hiện, báo quan.”

Dung Ức nghe vậy lập tức mặt xám như tro tàn, không phải đâu, chuyện này nương cũng tham dự vào? Trên tấm ngân phiếu kia có dấu hiệu đặc biệt, chưởng quỹ tiền trang đương nhiên sẽ biết ngân phiếu ra từ tay nàng. Biết rõ là ngân phiếu của nàng còn nói là tiền tham ô, chỉ có một lý do —— mẫu thân bày mưu đặt kế.

Ai, đáng thương sinh trong nhà đế vương a! Dung Ức lại một lần nữa cảm khái mình không đầu thai tốt.

“Ngươi nói, có phải ngươi cố ý hay không?!” Lao đầu ngồi bên song sắt giương nanh múa vuốt.

Dung Ức vội vàng rút lui vài bước rời xa hắn, nói: “Ngươi nghe ta giải thích.”

“Ta không muốn nghe!”

“Ách, nếu ngươi không muốn nghe ta giải thích, vậy thì cần gì phải hỏi?”

Lao đầu sửng sốt, lập tức càng thêm phát điên, “Ngươi… Ngươi…”

“Ngươi vẫn nghe ta giải thích đi.” Dung Ức nghĩ rằng lời nói của mình rất có thể làm cho ở lao đầu đang ở ranh giới bạo tẩu càng phát điên hơn, vì thế lại yên lặng lui về sau mấy bước, sau đó nói: “Đúng, ta cố ý đấy.”

“Ngươi…”

“Ngươi đừng kích động. Nghe ta nói cho hết lời.” Dung Ức lại lui hai bước nữa, thở dài một hơi, nói: “Ngươi cũng không thể trách ta. Ta thật sự là rất rất rất nhàm chán, mới có thể giả ngu chọc ngươi chơi. Có điều ta muốn là thật, hiện tại ngươi cũng vào ở, hẳn là có thể hiểu được lòng ta. Chỗ thế này làm sao có thể cho người ở chứ? Ta biết tù phạm không thể muốn, nhưng ta nghĩ đến hoàng… hoàng thượng anh minh, truy nã ta chỉ là đùa giỡn, sẽ đặc biệt chiếu cố ta, cho nên mới đưa ra chuyện muốn này. Hiện tại xem ra, thật đúng là xưa nay đế vương vô tình biết mấy a! Hắn không chỉ không dặn dò quan viên địa phương chăm sóc ta, còn nói ngân phiếu của ta là tiền tham ô, hại ngươi bị liên lụy. Thật sự rất xin lỗi a.”

Lao đầu đã bị nàng chọc tức đến không hơi đâu mà giận nữa, nghe nàng giải thích, nói với vẻ cực kì vô lực: “Lý do này của ngươi rất yếu ớt, ta không chấp nhận.”

“Nhưng những câu ta nói hòan tòan là sự thật a! Ta thật sự không nghĩ tới hoàng thượng lại vô tình như vậy, không chỉ có hoàng thượng vô tình, ngay cả thái hậu cũng vô.”

Lao đầu thấy nàng còn đang nói bừa, nhịn không được mắng: “Ngươi cho là hoàng đế là cha ngươi thái hậu là nương ngươi chắc!”

Dung Ức nhíu mày, nói: “Lập luận này của ngươi không đúng. Nếu hoàng đế là cha ta, thái hậu hẳn là tổ mẫu của ta mới đúng.”

“…”

“Bất quá tuy rằng hoàng đế không phải cha ta, nhưng thái hậu là nương ta thật, ruột thịt.” Nói xong, Dung Ức bất đắc dĩ nhún nhún vai, tổng kết: “Cho nên nói câu “Hổ dữ không ăn thịt con” này không thể thực hiện được trong nhà đế vương.”

Lao đầu đã hết biết nên dùng từ gì để hình dung tâm trạng giờ phút này của hắn, chỉ có dùng ánh mắt nhìn người điên nhìn nàng chăm chú mấy giây, sau đó yên lặng xoay qua tìm một chỗ ngồi xuống, làm chuyện phải làm lúc này —— ngồi tù.