“Nhà gỗ này không cho người ngoài mượn. Các ngươi đi đi.” Liễu Nhất Đao quay lưng lại với Dung Ức và Phó Thừa Phong, ra vẻ “đi thong thả không tiễn”.
Dung Ức thở dài thườn thượt, nói với Phó Thừa Phong: “Chúng ta vẫn đi ở miếu đổ nát đi.”
Phó Thừa Phong nhíu mày, nhìn nàng một lúc lâu, thấy trong mắt nàng mang theo tia nghịch ngợm, nhất thời ngầm hiểu, phối hợp nói: “Ta không ở miếu đổ nát. Muốn ở ngươi tự đi ở.”
“Không ở miếu đổ nát còn có thể ở chỗ nào? Tất cả khách sạn trong thành đều chịu ý của Vân Hận Đông Chi không cho chúng ta vào ở.” Dung Ức nói.
Phó Thừa Phong: “Ta ở thanh lâu, ngươi tùy ý.”
Dung Ức làm ra bị thương, nói: “Nghĩa huynh, huynh rất vô tình.”
“Hay ngươi muốn ở thanh lâu với ta?” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức mấp máy miệng, nói: “Cái loại chỗ như thanh lâu, để cho cha nương ta biết ta ở thanh lâu, sẽ đánh chết ta mất.”
Đánh chết? Cha nương ngươi ở trong thanh lâu còn rất sung sướng nữa kìa! Phó Thừa Phong âm thầm phỉ nhổ, trên mặt vẫn giả vờ giả vịt như cũ: “Vậy thì ngươi ở miếu đổ nát. Nếu không nữa thì…”
Dung Ức: “Nếu không nữa thì cái gì?”
Phó Thừa Phong: “Nếu không nữa thì ngủ đường cái.”
“Làm sao ngươi nhẫn tâm để cho một nữ hài tử như ta ngủ đường cái! Nghĩa huynh, ngươi thật sự là rất rất rất vô tình!” Dung Ức nói cực kỳ khoa trương.
Phó Thừa Phong vẻ mặt vô tội, “Ta cũng muốn tìm cho ngươi một chỗ ở thích hợp, nhưng người ta không muốn cho mượn, ta có cách nào?”
Dung Ức chu miệng lên, nhìn về phía Liễu Nhất Đao đầy đáng thương.
Liễu Nhất Đao trầm mặc một chút, lạnh lùng nói: “Ở trong thành ta còn có một gian nhà ở.”
Liễu Nhất Đao biết rõ hai người kẻ xướng người hoạ cố ý nói cho hắn nghe, nhưng vẫn không nhịn được chui đầu vào lưới, chỉ vì hắn biết trong toàn bộ việc này Dung Ức vô tội nhất. Hắn từng bắt cóc nàng, giúp nàng một lần, xem như bồi thường.
*
Nhà ở theo như lời của Liễu Nhất Đao, đúng là căn nhà dân từng dùng để giam Dung Ức. Lần về chốn cũ, tâm tình Dung Ức cực kì phức tạp. “Hai vị đại hán trông cửa đâu?” Dung Ức nhìn căn nhà rỗng tuếch hỏi.
Liễu Nhất Đao: “Không được để cho người khác biết các ngươi ở nơi này.” Ngụ ý, những người khác đều bị hắn đuổi đi rồi.
Dung Ức hiểu rõ gật gật đầu, nói: “Cảm ơn nha.”
“Không cần.” Liễu Nhất Đao lạnh lùng nhìn Phó Thừa Phong một cái, nói: “Ở lại trong thành, không có lợi cho các ngươi, nhanh chóng rời đi.”
Phó Thừa Phong cong môi cười, nói: “Đa tạ nhắc nhở. Đề nghị của ngươi ta sẽ cân nhắc.”
Sau khi Liễu Nhất Đao rời đi, Phó Thừa Phong cười dài ngồi xuống ghế chủ nhà, nói: “Ta quan sát rồi, trên lầu căn nhà này chỉ có một gian phòng, từ bên ngoài quan sát hẳn là chỉ có một con trai sống, xem ra người xây căn nhà này không có con gái.”
Dung Ức khó hiểu đi qua chỗ khác ngồi xuống, vừa rót nước vừa hỏi: “Chuyện này có liên quan đến chuyện chúng ta phải tra không?”
“Không có liên quan gì đến việc đó, có điều liên quan đến chúng ta. Nếu trên lầu là phòng của con trai, vậy đương nhiên hẳn là ta ở trên lầu.” Phó Thừa Phong nói.
“Ta đây thì sao?” Dung Ức nhíu mày. Gian nhà này rất đơn sơ, trừ trên lầu có một gian gác lửng ra, dưới lầu chỉ có một gian chủ ngọa (phòng chủ nhà). Lúc trước khi bị giam ở trong này thì ở trên lầu, chủ ngọa dưới lầu đế cho hai gã tráng hán trông coi nàng thay phiên nhau ngủ.
Dung Ức dùng cái gáy nghĩ cũng biết Liễu Nhất Đao tuyệt đối sẽ không cẩn thận đến mức đổi đệm chăn trong chủ ngọa.
Vừa nghĩ đến sắp sửa ngủ trong chăn đệm hai tên tráng hán từng ngủ, nhất thời Dung Ức ớn lạnh một trận, lập tức nói: “Ta ở trên lầu.”
“Ngươi xác định?” Phó Thừa Phong nheo mắt hỏi.
Dung Ức gật đầu thật mạnh, “Xác định.”
“Được. Sắc trời không còn sớm, chúng ta đi nghỉ ngơi đi.” Dứt lời, Phó Thừa Phong đứng lên vặn thắt lưng lên lầu.
“Uy, vừa rồi đã nói rõ ràng rồi mà, ta ở trên lầu, ngươi ở dưới lầu. Ngươi lên lầu làm cái gì?” Dung Ức hỏi lại.
Phó Thừa Phong quay đầu, nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: “Có hả? Sao ta không nhớ?”
“Vừa rồi rõ ràng ngươi đồng ý để cho ta ở trên lầu.” Chẳng lẽ tên này muốn chơi xấu? Dung Ức kiên quyết.
Phó Thừa Phong: “Đúng, ta đồng ý rồi, hiện tại cũng không đổi ý, ngươi muốn lên lầu lúc nào cũng được.” Cuối cùng, Phó Thừa Phong lại bổ sung: “Chỉ cần không phải quá nhỏ, hai người chen chúc không thành vấn đề. Nếu thật sự không chen lọt, ngươi có thể ngủ trên người ta, ta không ngại làm ván cho ngươi.”
Dung Ức trợn mắt há hốc mồm, hắn nghĩ rằng nàng muốn cùng hắn —— ngủ – chung – một – giường?! Hắn còn muốn làm ván cho nàng?!
Hắn… hắn… hắn… Hắn không biết nam nữ thụ thụ bất thân à?
Mắt thấy Phó Thừa Phong đã lên lầu, Dung Ức cũng cọ cọ cọ đuổi kịp, vào cửa chỉ vào người họ Phó nào đó đang nằm ngửa gối đầu lên hai tay nói: “Thành thật nói, có phải ngươi định cố ý ủy thân (giao thân thể) cho ta, dễ bề ngoa bạc của ta đúng không?”
Phó Thừa Phong bị những lời này Dung Ức nổ thiếu chút nữa ngất đi. Ủy thân nàng còn được, dù sao quả thật hắn cũng có “âm mưu đen tối”, nhưng cái gì gọi là ngoa bạc của nàng chứ? Trông hắn rất giống một kẻ keo kiệt rơi vào núi tiền hay sao?
“Ức Nhi, ngươi nói như vậy thật sự là quá vũ nhục người khác.” Phó Thừa Phong ngồi dậy nói, trên mặt đều là đau đớn.
“Ách.” Dung Ức cũng ý thức được hình như lời nói của mình có vẻ hơi trực tiếp quá, suy nghĩ một chút, sửa lại: “Chẳng lẽ ngươi muốn ta ủy thân cho ngươi, tiện bề chiếm lấy gia sản của ta?”
Hắn… hắn… Hắn đau đớn không muốn sống nữa. Phó Thừa Phong vẻ mặt hộc máu nhìn Dung Ức, trong đầu các loại phun tào nhảy nhót lộn xộn, đến mức nói không nên lời.
Thấy Phó Thừa Phong không nói lời nào, Dung Ức cảnh giác túm chặt vạt áo trước, nói: “Bị ta nói trúng rồi?”
Phó Thừa Phong cố nén ngụm máu đen trong miệng, chăm chú nhìn nàng mấy giây, nói: “Bỗng nhiên ta có cảm giác như đang bị người ta đùa giỡn. Nói thật đi, Ức Nhi, có phải ngươi đang đùa giỡn ta không?”
Nghe vậy, Dung Ức cau chặt mày, nói: “Làm sao ngươi có thể có cái loại ảo giác này? Thật là quá vô sỉ.”
“…” Cái này với vô sỉ có quan hệ gì? Tuy rằng đúng là có đôi khi hắn rất vô sỉ vô hạn độ, nhưng giờ này khắc này rõ ràng người đùa giỡn lưu manh là nàng mà? Hoặc là, hết thảy đều là ảo giác của hắn, kỳ thật nàng đang nói “Hôm nay thời tiết thật không tệ” …
“Mặc kệ trong đầu của ngươi đang suy nghĩ lung tung cái gì, ta chỉ nói cho ngươi biết, chuyện đó tuyệt đối không thể trở thành sự thật. Ta là một người rất nguyên tắc, ta khuyên ngươi vẫn nên chết tâm này sớm sớm đi.” Dung Ức nói khốc khốc.
Suy nghĩ lung tung… Lúc nãy thật sự cái gì hắn cũng không có nghĩ. Chỉ là ngủ, ngủ mà thôi. Hiện tại bị nàng nói như vậy một cái, ngược lại hắn lại bắt đầu suy nghĩ.
Phó Thừa Phong cũng bắt chước nàng túm chặt vạt áo trước, vẻ mặt sợ hãi nói: “May mà ngươi là người có nguyên tắc.”
Dung Ức trừng lớn mắt, hắn đây là vẻ mặt gì? Hắn nghĩ rằng nàng sẽ phi lễ hắn chắc?
Phó Thừa Phong lại nói: “Ngươi đừng hiểu lầm. Ý của ta là, may mà trong chúng ta còn có một người có nguyên tắc, bằng không đến lúc đó trai đơn gái chiếc ngủ chung giường, cho dù không ủy thân, đương nhiên cũng sẽ lửa bén rơm, đến lúc đó gia sản của ta sẽ gặp phải nguy cơ bị ngươi chiếm lấy.”
“Ta chiếm lấy gia sản của ngươi?” Dung Ức chỉ vào chính mình, giọng nói vì bất khả tư nghị mà thay đổi tông độ, gần như biến thành thét lên.
Phó Thừa Phong tà nghễ (liếc) nàng một cái, nói: “Ngươi cho là chỉ mình ngươi có gia sản à? Ta cũng là người có gia sản nhân chứ bộ. Vẻ mặt này của ngươi thật sự là quá vũ nhục người khác.”
“… Ngươi yên tâm, ta không có nửa điểm hứng thú đối với gia sản của ngươi.” Dung Ức làm ra vẻ khinh thường.
Phó Thừa Phong: “Ngươi xem, ngươi lại vũ nhục người khác.”
“Ta… Ta vũ nhục ngươi như thế nào?”
“Ngươi khinh thường gia sản của ta.”
Dung Ức không nói gì nhìn trời, thở dài một hơi, nói: “Ta không có hứng thú với gia sản của ngươi, chứng minh ta là người chính trực, cùng không có nửa điểm quan hệ với vũ nhục ngươi.”
“Ngươi lại vũ nhục người khác.”
“…” Dung Ức chống nạnh bên hông, nói: “Phó Thừa Phong, ngươi bình thường một chút cho ta! Ta nói câu nào vũ nhục ngươi?”
“Ngươi nói ngươi chính trực, kỳ thật là đang ám phúng (~ ngầm trào phúng) ta không chính trực.”
“Ngươi vốn đã không chính trực.”
“Lại vũ nhục người khác.”
“…” Dung Ức đỡ trán, đang muốn nổi bão, bỗng nhiên phát hiện không đúng, lập tức dựng thẳng lông mày, hỏi: “Phó Thừa Phong, có phải ngươi đang đùa giỡn ta không?”
“Làm sao ngươi có thể có cái loại ảo giác này? Thật là quá vô sỉ .” Phó Thừa Phong phê phán đầy đau đớn.
“…”
Dung Ức trợn mắt liếc xéo, đẩy hắn xuống giường, chiếm chỗ trước, nói: “Ngươi xuống dưới lầu ngủ.”
“Không đi.”
“Ngươi… Ngươi người này có biết nam nữ có khác hay không a!”
“Người yêu cầu ngủ với ta là ngươi. Ta không ghét bỏ ngươi, ngươi ngược lại dám ghét bỏ ta?”
“Ta…” Đó là hiểu lầm, hiểu lầm a!
“Cho dù bây giờ ngươi đuổi ta xuống , nửa đêm ta cũng sẽ bò lên đây thôi. Ngươi không biết là nửa đêm canh ba trên giường đột nhiên xuất hiện một nam nhân rất khủng bố hay sao chứ?” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức: “Không phải rất khủng bố, là phi thường khủng bố.”
“Cho nên không cần đuổi ta xuống, như vậy nửa đêm canh ba ta sẽ không cần đi.”
“…” Lí luận này nghe thế nào nghe đều mang theo mùi chơi xấu.
Cuối cùng, Dung Ức lựa chọn để cho Phó Thừa Phong ở lại.
Hỏi nàng vì sao?
Bởi vì nàng cũng rất vô sỉ rất không lễ nghĩa a!
Có một thanh niên tài tuấn diện mạo anh tuấn tài nghệ vô song võ công cao cường ở bên, cảm giác an toàn, lòng hư vinh tâm đều có thể bùng nổ. Cho dù không cẩn thận để lửa bén rơm, nàng cũng có thể gạt một phu quân mạnh mẽ về nhà, mua bán này tính thế nào cũng không lỗ vốn.
Nàng đã phản kháng, phản kháng không có hiệu quả, vậy thì hưởng thụ.
Dung Ức quay mặt vào tường, trốn trong góc cười trộm.
Lúc này, Phó Thừa Phong đột nhiên hỏi: “Ức Nhi, ngươi có biết ủy thân có nghĩa là gì không?”
Toàn bộ dây thần kinh của Dung Ức lập tức căng lên, lắp bắp trả lời: “Đương… đương nhiên là biết.”
“Ngươi vẫn là tiểu cô nương, làm sao có thể biết?”
“Ngươi… Ngươi có thể cho là ta bác học đa tài.” Dung Ức chột dạ nói.
Phó Thừa Phong mạnh xoay người, một tay chống đầu chăm chú nhìn một bên mặt nàng, hồi lâu, nói: “Nếu như ngươi không cẩn thận ủy thân cho ta, ngươi… sẽ oán ta không?”
Lời này rất trắng trợn. Trắng trợn đến mức làm cho thần kinh Dung Ức căng thẳng đến cực điểm, trong đầu trống rỗng, chỉ còn tiếng tim đập của chính mình.
Qua thật lâu, Dung Ức mới đỏ mặt trả lời: “Ta… Ta không biết.”
Phó Thừa Phong nghe vậy ôn nhu xoa xoa tóc nàng, nói: “Ngươi yên tâm, cho dù ta biến thành cái gì, cũng không sẽ làm ngươi tổn thương.”
Dung Ức chấn động, trong đầu bỗng nhiên dâng lên một dự cảm xấu, giống như… giống như có chuyện gì đáng sợ sẽ xảy ra trên người hắn vậy.
Dung Ức trở mình, mở miệng nói: “Ngươi…”
“Ngủ đi.” Phó Thừa Phong ôn nhu đánh gãy lời nàng, cúi xuống định hôn trán nàng, cuối cùng lại dừng môi lại trên mái tóc của nàng.
Phó Thừa Phong ôn nhu như vậy làm cho nỗi bất an trong lòng Dung Ức càng thêm mãnh liệt. Nhất định có chuyện gì không tốt sẽ phát sinh, bằng không hắn sẽ không đột nhiên nói như thế.
Cho dù ta biến thành cái gì…
Hắn sẽ biến thành cái gì?
Dung Ức cố gắng nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra vào ban ngày, nhưng không nghĩ ra nửa điểm rõ ràng.