Dung Ức lập tức quát to một tiếng: “Thanh Long ra khỏi vỏ!”
Trong khoảnh khắc, một cự long (~ con rồng cực kì lớn) bay ra từ vỏ kiếm, đao phong kiếm ảnh (~ bóng kiếm lóe lên, xé gió), hào quang vạn trượng, rọi sáng căn phòng tối đen.
Dung Ức nâng tay cầm lấy Thanh Long, lạnh lùng nói: “Ta không ngu ngốc, ngươi lại rất khùng. Trộm Thanh Long của ta không chạy nhanh cho rồi, lại chạy đến đây tìm cái chết.”
“Ngươi có thể khống chế Thanh Long?” Hiển nhiên là đối phương không dự đoán được lấy tu vi võ công của Dung Ức có thể khống chế Thanh Long, cả kinh nhảy xuống từ trên xà nhà.
“Bất ngờ lắm à? Thanh Long vốn chính là ngươi trộm từ chỗ ta đấy. Nếu ta không thể khống chế nó, ngươi nghĩ rằng ta cực khổ mang theo nó là ngại hành lý mình không đủ nhiều hay sao chứ?”
“Ta thật sự nghĩ như vậy.”
“…” Dung Ức nắm chặt Thanh Long, nói: “Ngươi là ai? Vì sao biết chỗ ta giấu Thanh Long? Tới nơi này làm cái gì?”
“Ngươi hỏi một hơi nhiều vấn đề như vậy, bảo ta làm sao trả lời?”
“Nằm trả lời!” Dung Ức hét lớn một tiếng, thả Thanh Long ra dùng một chiêu Phượng tại cửu thiên. Lập tức, Thanh Long biến thành một con phượng hoàng lửa, cuốn lấy thân thể đối phương.
“A ——” Người kia thống khổ quát to một tiếng, hai đấm nắm chặt, muốn vận khí thoát khỏi Thanh Long, nhưng vô ích.
Dung Ức đắc ý nở nụ cười, nói: “Bây giờ ngươi có thể trả lời vấn đề của ta, từ từ trả lời từng câu.”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Phó Thừa Phong đột nhiên phá cửa vào hét một tiếng: “Ức Nhi, mau dừng tay.”
“Ngươi đến trễ thêm một tí nữa, ta đã bị người này hại chết rồi.” Dung Ức cười hì hì chạy về phía Phó Thừa Phong.
Phó Thừa Phong dở khóc dở cười, “Nhưng tình cảnh hiện tại tuyệt không giống ngươi sắp bị người ta hại chết chút nào. Ngược lại, có người sắp bị ngươi hại chết rồi đấy.”
Dung Ức le lưỡi, nói: “Hắn trộm Thanh Long, đáng đời!”
“Xem trên mặt mũi của ta, thu hồi Thanh Long trước đi.” Phó Thừa Phong nói.
“Vì sao ngươi muốn giúp hắn?”
Phó Thừa Phong cực kì miễn cưỡng liếc người nọ một cái, nói: “Hắn là sư huynh của ta, Du Thiên Ly.”
“Ta biết hắn là sư huynh của ngươi. Thanh Long ở trên tay hắn, đương nhiên hắn là sư huynh của ngươi. Ta hỏi là, hắn xấu xa như vậy, dịch dung thành ngươi hủy trong sạch của Vân Nghê, hại ngươi bị người trong võ lâm hiểu lầm, vì sao ngươi còn giúp hắn?”
Phó Thừa Phong kinh ngạc, “Ngươi đoán ra?”
Dung Ức gật đầu: “Vừa nghĩ ra.”
Phó Thừa Phong: “Hắn quả thực tội ác tày trời, nhưng đồng môn không phân tàn (~ không chém giết nhau), ta không thể thấy hắn chết mà không cứu. Cha ngươi cũng sẽ không cho ngươi làm như vậy.”
Dung Ức: “Vì sao?”
Phó Thừa Phong nhìn Dung Ức một cái sâu sắc, nói: “Đồng môn không phân tàn.”
Dung Ức vội vàng thu Thanh Long về, nói: “Ngươi biết thân phận của ta?”
“Giờ phút này Thanh Long đang ở trong tay ngươi, thân phận của ngươi không khó đoán. Trên đời này trừ cha ngươi ra, chỉ sợ cũng chỉ có ngươi có thể khống chế Thanh Long.” Phó Thừa Phong nói.
“Không phải hắn cũng có thể đấy chứ?” Dung Ức chỉ vào “sư thúc mới” Du Thiên Ly nói.
Phó Thừa Phong: “Hắn không thể. Thanh Long ở trên tay hắn chính là một thanh kiếm bình thường, không khác gì phá đồng lạn thiết (~ đồng nát), chỉ có ở trong tay ngươi mới có thể phát huy uy lực thần thú của nó.”
Dung Ức như đã ngộ ra một tí gật đầu, nói: “Khó trách mới vừa rồi ta có thể đoạt lại Thanh Long dễ dàng như vậy.”
“Con gái học nghệ không tinh của hắn cũng có thể chế ngự chúng ta một cách thoải mái, càng đừng nói là bản thân hắn. Chúng ta vẫn cứ về Linh Sơn ngủ ngon đi thôi.” Du Thiên Ly cam chịu.
Phó Thừa Phong lạnh lùng liếc hắn một cái, nói: “Người bị chế ngự là ngươi, không phải chúng ta. Ngươi hại chết con gái minh chủ võ lâm, trái với lời thề “Không tạo sát nghiệt”, đúng là phải về Linh Sơn thỉnh tội với sư phụ.”
Du Thiên Ly: “Ta chỉ đùa một chút với ngươi thôi mà. Không nghĩ tới nữ nhân kia sẽ luẩn quẩn trong lòng.”
Phó Thừa Phong: “Ngươi hủy trong sạch nàng ta.”
Du Thiên Ly: “Đó là một ngoài ý muốn. Mỹ nhân chủ động yêu thương nhung nhớ, há có lý nào cự tuyệt?”
“Ngươi… ngươi hạ lưu! Ngươi dịch dung thành Phó Thừa Phong, Vân Nghê nghĩ ngươi là Phó Thừa Phong, đương nhiên sẽ… sẽ yêu thương nhung nhớ với ngươi!” Dung Ức tức giận đến mức hận không thể đâm hắn một kiếm nữa. Hắn vậy mà lại dễ dàng nói chuyện hủy một thứ quý giá nhất của nữ nhân thành ngoài ý muốn như thế.
Du Thiên Ly vẻ mặt không đồng ý lắc đầu, nói: “Tiểu nha đầu. Ta là sư thúc của ngươi, ngươi không thể nói với ta như vậy.”
“Cha ta mới sẽ không thừa nhận loại sư đệ như ngươi!”
Du Thiên Ly ra vẻ không có gì đáng kể, nhíu mày, nói: “Tùy ngươi nói.”
“Ta đề nghị ngươi về Linh Sơn đi.” Phó Thừa Phong lạnh lùng nói, “Nếu không, ta sẽ nhờ người chuyển tro cốt của ngươi trở về.”
“Ngươi không giết được ta.” Vẻ mặt Du Thiên Ly không có gì sợ hãi.
“Ta quả thực không giết được ngươi, nhưng nàng có thể. Chỉ cần ta nói một câu “Mặc kệ sống chết của ngươi”, hiện tại nàng sẽ chấm dứt mạng của ngươi ngay lập tức.”
Du Thiên Ly nhìn Thanh Long trong tay Dung Ức, sắc mặt khẽ biến, nói: “Sư môn có huấn (~ răn dạy, phép tắc), đồng môn không phân tàn.”
Dung Ức hừ lạnh nói: “Cha ta không phải kiểu người theo khuôn phép cũ, hơn nữa hắn rất thương ta. Ta muốn ai chết, người đó phải chết ngay lập tức. Nếu ngươi không tin, cũng có thể thử một lần.”
Du Thiên Ly tin lời Dung Ức nói. Sở Trường Ca không phải người theo khuôn phép cũ, với kẻ nhìn không vừa mắt sẽ tuyệt đối không hạ thủ lưu tình. Thật hiển nhiên, Sở Trường Ca có cũng đủ lý do nhìn hắn không vừa mắt.
Nghĩ đến đây, Du Thiên Ly duỗi thắt lưng một cái, nói: “Giang hồ này ta đúng là chơi chán.” Dứt lời, nhảy cửa sổ mà đi.
Dung Ức hừ lạnh một tiếng với bóng lưng của hắn, nói: “Làm sao sư phó của ngươi có thể thu một đồ đệ như vậy chứ.”
“Là thái sư phó của ngươi.” Phó Thừa Phong sửa đúng.
“Ách.” Dung Ức cười xấu hổ, nói: “Cái kia… ta muốn đi ngủ.”
“Ngươi gọi ta một tiếng “sư thúc” trước đã.” Phó Thừa Phong cười đến vô cùng xấu xa.
“Ngủ!” Dung Ức đẩy mạnh Phó Thừa Phong ra ngoài phòng, đóng cửa phòng “Ba” một cái, thì thầm: “Ta mới không thèm gọi ngươi là sư thúc đâu!”
Phó Thừa Phong nhìn cửa phòng đóng chặt ung dung cười cười, nói: “Không muốn cho ta nghe thấy liền nói ở trong lòng thôi, lỗ tai ta linh lắm đấy.”
Dung Ức đỏ mặt lên, dỗi mắng: “Lỗ tai chó!”
“Chó linh là cái mũi.”
“…”
*
Dung Ức phát hiện, từ sau khi Phó Thừa Phong biết thân phận của nàng, ánh mắt nhìn nàng liền đặc biệt quái dị, thường xuyên nói một nửa, do dự, làm cho nàng thập phần khó chịu.
Lần này, trên mặt Phó Thừa Phong lại xuất hiện cái loại vẻ mặt này, Dung Ức yên lặng buông bát đũa, nói: “Ta thứ (~ tha thứ) ngươi vô tội, nói đi.”
Phó Thừa Phong co rút khóe miệng, nói: “Tạ chủ long ân, thảo dân không có gì muốn nói.”
“Phốc ——” Dung Ức bật cười, nói: “Có cái gì ngươi cứ việc nói thẳng, ta thực sự không tức giận.”
Phó Thừa Phong thản nhiên: “Ta thực sự không có gì nói muốn nói.”
“Không nói ta sẽ không ăn cơm.”
“Kỳ thật cha ngươi đã bị trục xuất sư môn từ lâu, nói cho đúng ta với hắn cũng không phải là sư huynh đệ.”
“Cho nên?”
“Cho nên chúng ta vẫn ngang hàng, cho dù muốn làm gì cũng được.”
Dung Ức đỏ mặt lên, nói: “Ngươi nói loạn cái gì!”
“Là ngươi bảo ta nói.” Ánh mắt Phó Thừa Phong thập phần vô tội.
Dung Ức không còn gì để nói, hắn dùng cái loại ánh mắt quái dị này nhìn nàng ba ngày, vì muốn biểu đạt giữa bọn họ không tồn tại chướng ngại gì? “Ta mới mặc kệ ngang hàng hay là tiền bối. Cha nương ta cũng sẽ không quản.”
“Cha nương ngươi còn có thể quản ngươi quen bằng hữu?”
“Đương nhiên không phải. Ta đang nói phu…” Bỗng nhiên, Dung Ức phát hiện Phó Thừa Phong làm ra vẻ đắc ý nhìn nàng, cái loại đắc ý khi tận mắt thấy con cá từ từ mắc câu.
Người này lại đang chọc nàng!
“Phó Thừa Phong, ngươi ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm có phải không?!” Dung Ức hét to.
Phó Thừa Phong nghĩ nghĩ, nói: “Nói thật, đúng vậy.”
“…”
Kinh Phó Thừa Phong nửa thật nửa giả nhắc như vậy, Dung Ức phát hiện quả thật ba ngày nay hắn đã sống cuộc sống loài heo, ăn xong ngủ, tỉnh ngủ ăn, nửa điểm chính sự cũng không làm.
“Ngươi không có việc gì làm à?” Dung Ức hỏi.
“Không có.”
“…” Dung Ức liếc xéo một cái, nói: “Ngươi không biết là cứ không làm việc gì mãi rất lãng phí ánh sáng à?”
“Ta không có không làm việc gì mãi, trong một năm có một tháng ta kiếm tiền.” Phó Thừa Phong nói.
“Còn mười một tháng còn lại thì sao?”
“Hưu nhàn.”
“…”
Một tháng kiếm xong tiền cả một năm. Thật khiến cho người ta giận sôi.
Dung Ức lùa một ngụm cơm ăn xong, lại hỏi: “Hoạt động hưu nhàn bình thường của ngươi là cái gì?”
Phó Thừa Phong liếc nhìn nàng một cái đầy quỷ dị, nói: “Ngươi không cần ta.”
“…” Nhất định là đáp án rất đáng đánh đòn. Dung Ức đang muốn cần một lý do để khinh bỉ hắn. “Ta thứ ngươi vô tội.” Dung Ức nói thập phần rộng lượng.
“Dạo thanh lâu.” Phó Thừa Phong đáp.
Quả nhiên rất đáng đánh đòn, thật làm cho người ta khinh thường! Dung Ức nổi hắc tuyến, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng nói với ta là cả mười một tháng còn lại ngươi đều dạo thanh lâu!”
“Chỉ có năm tháng rưỡi dạo thanh lâu.”
“Còn năm tháng rưỡi nữa thì sao?”
“Chờ dạo thanh lâu.”
“… Dạo thanh lâu cũng cần chờ?” Không phải có tiền có thể lên à?
“Ngươi cho là mỗi ngày hoa khôi đều có thời gian lật thẻ tên của ngươi?” Lúc nói những lời này, trên mặt Phó Thừa Phong mang theo một loại thập phần khinh bỉ, ra vẻ “Ngươi thật thiếu kiến thức”.
Dung Ức cười ngất. Lật thẻ tên? Dám tên này xem chơi hoa khôi trở thành chờ đợi hoàng đế sủng hạnh lắm?
“Vậy sao hai ngày nay ngươi không đi dạo thanh lâu?” Dung Ức nói có chút cam chịu.
Phó Thừa Phong nghe vậy ánh mắt lóe lóe, nói: “Hai ngày nay không rảnh.”
“Bận kiếm tiền?” Nàng không thấy hắn ra cửa nha, hay là cái gọi là nghề nghiệp kiếm tiền của tên này là dạ hắc phong cao (ban đêm gió lớn) vào nhà cướp của?
“Bận ở cùng ngươi.”
Vẻ khinh thường trên mặt Dung Ức nháy mắt đông lại, sau đó vặn vẹo thành ba phần xấu hổ bảy phân vui sướng, cực kì đặc sắc.
“Cái kia… bao nuôi hoa khôi cần bao nhiêu tiền?” Dung Ức hơi hơi xấu hổ hỏi.
Phó Thừa Phong nhíu mày, nói: “Ngươi muốn làm gì?”
“Bao nuôi một hoa khôi tặng cho ngươi, để ngươi tiết kiệm năm tháng rưỡi chờ dạo thanh lâu kia.” Dung Ức trả lời chi tiết.
Phó Thừa Phong nhất thời cảm thấy trên đầu có một đàn quạ đen bay qua, nhẫn nại hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”
“Bị ta bao nuôi.”
“…” Qủa nhiên là nha đầu này không làm cho hắn thất vọng, sau đó vẫn duy trì phong cách ngữ không sợ chết người không dừng lại, nổ hắn một cái chết khiếp.
“Ngươi không cần nghĩ nhiều. Ta chỉ là bao nuôi ngươi làm người hầu cho ta thôi. Ngươi có biết người hầu không? Nói văn vẻ một chút là thư đồng, nói bình dân hơn chính là nô bộc.”
“…” Lời này sao nghe quen tai đến thế?
“Nói cái giá đi. Nếu rẻ, ta trực tiếp bao ngươi nửa đời sau. Nếu quá mắc, vậy thì chờ ngươi hạ giá lại bao sau.”
Phó Thừa Phong nhất thời hắc tuyến bay loạn trên trán, run rẩy hỏi: “Hạ giá là có ý gì?”
“Chính là khi ngươi thiếu cánh tay gãy cái chân, hoặc là còn trẻ sắc suy (~ còn trẻ đã xấu đi), tiêu thụ giá thấp.”
“… Ta có thể chọn không bán không?”
Dung Ức suy tư một lát, lắc đầu nói thập phần nghiêm túc: “Không được. Ta là của riêng ta, không nỡ xài.”
“Ngươi muốn xài ta?” Lúc này Phó Thừa Phong thật rối lọan, chữ chữ mang theo âm rung.
“Đúng vậy. Rời nhà lâu như vậy, bên cạnh không có cái người có thể sai khiến, rất không quen.”
“…” Thì ra là loại dùng này, là hắn suy nghĩ nhiều.
Phó Thừa Phong âm thầm khinh bỉ chính mình một vạn lần trong lòng.