Tags

Cảm nhận được kiếm khí của Thanh Long, Dung Ức lập tức nhắm mắt định thần, làm cho hơi thở của mình liên kết với kiếm khí, từ đó xác định vị trí của Thanh Long.

Kỳ quái. Dung Ức mở mắt ra, nhìn trái nhìn phải, phát hiện bên người trừ Tần Mộ Chi ra, không có ai khác. Nhưng rõ ràng là nàng cảm nhận được Thanh Long ở ngay tại chung quanh mình, rất gần rất gần.

Dung Ức nhìn về phía Tần Mộ Chi đầy khó hiểu, phát hiện trên mặt hắn thủy chung ôn nhuận như ngọc, tay không tấc sắt, đừng nói là Thanh Long, ngay cả một cây kiếm gỗ cũng không có.

Dung Ức lại nhắm mắt lại, vẫn có thể cảm nhận được kiếm khí mãnh liệt như cũ, mãnh liệt đủ để cho nàng lập tức triệu hồi ra được.

Đúng rồi, chỉ cần Thanh Long ra khỏi vỏ, có thể biết kẻ trộm Thanh Long đi là ai, từ đó giúp Phó Thừa Phong rửa sạch oan khuất.

Dung Ức cực kì vui sướng, lập tức vận khí triệu hồi Thanh Long, nhưng lần này nàng phát hiện kiếm khí của Thanh Long đang yếu dần, càng ngày càng yếu.

Dung Ức lập tức mở mắt ra, phát hiện Tần Mộ Chi đã rời đi không biết từ bao giờ.

“Tần công tử đâu?” Dung Ức hỏi gã sai vặt.

“Tần công tử không khoẻ, trở về phòng nghỉ tạm rồi.”

Khá lắm không khoẻ! Đi lúc nào không được, ngay khi nàng triệu hồi Thanh Long lại rời đi. Dung Ức hoài nghi Tần Mộ Chi chính là người đã đánh cắp Thanh Long còn bắt cóc Vân Nghê, nhưng nghĩ đến hắn không biết võ công, vả lại rõ ràng lúc luận võ đã bị nàng làm ngã bị thương, lại phủ định ý tưởng này.

Thôi. Mặc kệ là ai đánh cắp Thanh Long, cũng không phải là chuyện quan trọng nhất trước mắt. Hiện tại quan trọng nhất là cứu Phó Thừa Phong.

Giờ phút này Dung Ức có thể cảm nhận được kiếm khí Thanh Long đã trở nên yếu, không thể ám triệu thì phải minh triệu. Điều này có nghĩa là nàng sẽ phải bại lộ thân phận.

Bại lộ thân phận, cứu Phó Thừa Phong. Cái nào quan trọng hơn?

Dung Ức gần như không thèm suy nghĩ đã lựa chọn cái sau.

*

Phó Thừa Phong lấy một địch một đống đã bị hạ phong, còn phải luôn hạ thủ lưu tình không thể ra sát chiêu, điều này làm cho hắn dần dần lực bất tòng tâm. Cứ tiếp tục dây dưa như thế, chờ đến khi tiêu hếtthể lực, đó là lúc làm cá nằm trên thớt cho người ta chém giết. Trong tình hình này, chỉ có thể ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.

Vừa quyết định xong, Phó Thừa Phong một kiếm đẩy lui kẻ địch xung quanh, sau đó dưới chân nhẹ bay về phía Dung Ức, lại bị Vân Hận Đông nửa đường chặn đứng lối đi.

Vân Hận Đông vận kiếm rống giận: “Phó Thừa Phong, hôm nay ngươi muốn rời đi Nhật Nguyệt sơn trang, trừ phi bước qua thi thể lão phu!”

Phó Thừa Phong nghe vậy khuôn mặt lạnh lùng bỗng nhiên trở nên nhu hòa, khóe miệng gợi lên mấy mạt cười nhạo, trường kiếm chỉ xuống đất, cười to nói: “Cho dù có bước qua thi thể của ngươi đi nữa, hôm nay ta cũng phải rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang!”

Phó Thừa Phong vốn không muốn làm to chuyện, hôm nay cứ rời đi trước, đợi sau khi điều tra chân tướng rõ ràng lại đến giải thích với Vân Hận Đông. Không dự đoán được hắn lại điên khùng không phân rõ phải trái như thế. Điều này làm cho Phó Thừa Phong luôn tâm cao khí ngạo lập tức nổi lên một ngọn lửa giận vô danh, mất hứng giải thích, cũng không muốn tiếp tục đi điều tra cái chết của Vân Nghê nữa. Chết thì chết, có quan hệ gì với hắn đâu?

Phó Thừa Phong phi thân đứng trên đền thờ có khắc ba chữ  “Quang Tranh Nguyệt” (~ quang minh chính đại tranh giành “Nguyệt” ~ Nhật Nguyệt sơn trang ~ võ lâm minh chủ) thật to, từ trên cao nhìn xuống tất cả mọi người phía dưới, rút kiếm cười nói: “Phó Thừa Phong ta từ khi xuất đạo (~ tốt nghiệp) tới nay chưa bao giờ giết người, hôm nay liền ở đây phá sát giới này với các ngươi, cũng đỡ sau này khi phải đánh nhau phải bó tay bó chân, đánh không thoải mái.” Dứt lời, hai tay chấp kiếm dùng Đoạn Thiên Kiếm pháp chiêu thứ năm “Vạn kiếm xuyên tim”, kiếm khí bắn ra, như một vạn thanh trường kiếm đồng loạt lao về phía kẻ thù.

Đoạn Thiên Kiếm tổng cộng có mười chiêu, từ chiêu thứ năm trở đi là kiếm thức giết người. Từ khi Phó Thừa Phong xuống núi hành tẩu giang hồ tới nay, kính cẩn vâng lời sư phụ không tạo nghiệp chướng, chưa bao giờ dùng những chiêu từ thứ năm trở đi.

Không ngoài dự đoán tất cả mọi người ở đây đều bị một chiêu “Vạn kiếm xuyên tim” này của Phó Thừa Phong gây thương tích, đều lùi lại ba bước, hoảng sợ nhìn Đoạn Thiên Kiếm trong tay Phó Thừa Phong, lòng đầy sợ hãi.

Đó là một thanh kiếm không người có thể tránh.

Giờ khắc này mọi người bỗng nhiên hiểu được, hai chữ “thiên nhai” trong “Đoạn kiếm thiên nhai” cũng không phải để chỉ khả năng tìm người của Phó Thừa Phong, mà là khả năng giết người. Nếu hắn muốn giết một người, cho dù là đối phương có trốn tận chân trời góc biển, cũng không trốn thoát Đoạn Thiên Kiếm của hắn.

Vân Hận Đông bỗng nhiên có một loại dự cảm, một khi Phó Thừa Phong phá sát giới, thì sẽ trở thành một Sở Trường Ca thứ hai, trở thành một tồn tại áp đảo toàn bộ võ lâm thần thánh cũng không thể xâm phạm, Phật chắn giết Phật, Thần chắn chém Thần.

Hắn không thể để cho võ lâm xuất hiện Sở Trường Ca thứ hai, tuyệt đối không thể!

Vì nhiệm vụ của võ lâm minh chủ, Vân Hận Đông tạm thời bỏ xuống ân oán cá nhân, nói với Phó Thừa Phong: “Ngươi đi đi.”

Phó Thừa Phong kinh ngạc, nói: “Không phải trang chủ muốn Phó mỗ nợ máu trả bằng máu sao?”

“Giết ngươi, cũng không đổi mạng Nghê Nhi về được. Ta không muốn tạo sát nghiệt nữa.” Vân Hận Đông nói.

Lí do thoái thác của Vân Hận Đông đương nhiên không thể thuyết phục được Phó Thừa Phong, bất quá có thể không giết người lại rời khỏi nơi này, hắn không có lý do gì để cự tuyệt. Về phần vì sao Vân Hận Đông đột nhiên thay đổi chủ ý, đây không phải là chuyện hắn cần quan tâm.

Phó Thừa Phong phi xuống đền thờ, cánh tay dài quét qua một cái cuốn Dung Ức vào trong lòng, dưới chân điểm nhẹ thuận gió mà đi.

“Uy, đợi chút… đợi chút… Hiện tại ta không thể rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang.” Dung Ức ở trong lòng Phó Thừa Phong kêu loạn.

Phó Thừa Phong chỉ làm như không nghe thấy, vận khí tăng tốc, đảo mắt đã đưa nàng ra một gò đất ngoài Nhật Nguyệt sơn trang.

“Bọn họ nhận định ngươi là đồng đảng của ya, không đi theo ta, ngươi cho là Tần Mộ Chi thật sự có thể giữ được ngươi à?” Phó Thừa Phong buông Dung Ức ra, không vui vẻ lắm nói.

“Đương nhiên ta không có trông cậy lão hồ li Tần Mộ Chi kia rồi. Ta không thể rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang, là vì vừa rồi ta cảm nhận được kiếm của ta ở đó.” Dung Ức càng không vui hơn. Thật vất vả mới tìm được tung tích của Thanh Long, lại bị hắn chặt đứt manh mối.

Phó Thừa Phong nghe vậy, nói: “Vì sao ngươi không nói sớm?”

“Ta không biết người giang hồ các ngươi dễ biến như vậy a! Một khắc trước còn thù sâu như biển, giây tiếp theo đã cười xóa ân cừu. Ta trở tay không kịp.” Dung Ức làm vẻ mặt vô tội. Vừa rồi nàng vốn đang triệu hồi Thanh Long, đột nhiên nghe hắn nói muốn đại khai sát giới, tò mò rốt cuộc là hắn tính bắt đầu giết từ người nào, vì thế mới dừng lại xem cuộc chiến. Ai ngờ còn chưa có người chết Vân Hận Đông đã dừng tay trước rồi.

Phó Thừa Phong thật bất đắc dĩ với hành vi cãi chày cãi cối của Dung Ức, thở dài một hơi, nói: “Ngươi nói cho ta biết kiếm ở trong tay ai, ta mang tới giùm ngươi.”

“Ta cũng không biết ở trong tay ai, có điều ta có thể cảm nhận được, nó ngay tại Nhật Nguyệt sơn trang.” Dừng một chút, Dung Ức lại nói: “Ta hoài nghi là Tần Mộ Chi, bởi vì khi ta cảm nhận được kiếm khí, bên cạnh chỉ có một mình hắn. Sau đó hắn rời đi xong, kiếm khí cũng yếu bớt theo luôn.”

“Không có khả năng. Tần Mộ Chi không biết võ công.”

“Ta cũng nghĩ như vậy.” Dung Ức thở dài một hơi đầy thất bại, nói: “Chỉ có thể đến Nhật Nguyệt sơn trang thêm một chuyến thôi.”

“Ngươi ở lại đây, ta đi thay ngươi.”

“Nhưng ngươi không biết kiếm ở đâu mà.”

“Cái này…” Phó Thừa Phong khó xử suy nghĩ một chút, nói: “Đi khách sạn ở trước, chờ trời tối lại đi sau.”

“Vì sao phải đợi trời tối? Chẳng lẽ ngươi sợ chết?” Dung Ức nháy mắt mấy cái, nàng nhớ rõ vừa rồi khi người nào đó nói muốn đại khai sát giới thì cực kì hùng hổ trâu bò a, như thế nào chỉ chớp mắt lại sợ bó tay bó chân rồi?

Phó Thừa Phong gõ nàng một cái bạo lật, nói: “Nói bậy bạ gì đó. Đương nhiên là ta không sợ chết. Ta chỉ sợ ngươi có nguy hiểm. Tuy rằng Vân Hận Đông thả chúng ta rời đi, nhưng ta vẫn chưa làm rõ ràng dụng ý của hắn, vạn nhất hắn đột nhiên thay đổi chủ ý, ta sợ xây xát lên sẽ ngộ thương ngươi.”

Dung Ức nghe vậy trong lòng ấm áp, cong miệng, nói: “Vậy thì chờ sau khi trời tối lại đi.”

Kỳ thật Dung Ức rất lo lắng sau khi trời tối Thanh Long sẽ không còn ở Nhật Nguyệt sơn trang nữa, nhưng trước mắt an toàn là trên hết, Phó Thừa Phong lo lắng cho nàng, nàng cũng phải lo lắng giùm hắn. Mình học nghệ không tinh, vạn nhất đến lúc đó không tìm thấy Thanh Long bảo vệ, chỉ sẽ liên lụy hắn mà thôi.

*

Đêm nguyệt hắc phong cao, ngày tốt giết người phóng hỏa.

Dung Ức mặc y phục dạ hành (~ quần áo đi đêm, giống đồ của ninja) bị Phó Thừa Phong cũng mặc y phục dạ hành ôm vào trong ngực vượt nóc băng tường. Thân thể hai người kề sát, hơi thở giao hòa, làm cho Dung Ức không khỏi tâm viên ý mã (~ hài lòng mãn nguyện), trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một ý tưởng hoang đường —— gạt Phó Thừa Phong về cung làm Phò mã. Tuy rằng hắn trừ phong lưu với diện mạo tuấn mỹ ra, không có tài năng đệ nhất thiên hạ gì, nhưng mà… Cái này có thể thương lượng. Cha mẹ cũng không yêu cầu nàng phải tìm thiên hạ đệ nhất phu quân. Hơn nữa, đệ nhất phong lưu cũng là đệ nhất mà.

“Cảm nhận được kiếm của ngươi chưa?” Phó Thừa Phong thấp giọng hỏi.

Hơi thở ấm nóng làm cho trái tim Dung Ức đột nhiên dộng mãnh liệt, bang bang bang bang. “Không… không có.” Dung Ức chột dạ nói. Trên thực tế từ đầu nàng đã quên chuyện tìm kiếm này rồi.

“Có khi nào kẻ trộm kiếm đã rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang chăng.” Phó Thừa Phong nói.

“Có khả năng này.”

Phó Thừa Phong nhíu mày, cúi đầu nhìn về phía Dung Ức trong lòng mình, nói: “Ngươi không yên lòng.”

Dung Ức vội ngẩng đầu, lập tức lại đỏ mặt cúi đầu xuống, nói: “Làm gì có. Là thật sự không cảm nhận được thôi.”

Mỹ nhân trong ngực, há có thể không loạn? Lúc trước Phó Thừa Phong phải cực lực khắc chế ** trong lòng mới có thể giữ vững bình tĩnh, giờ phút này nhìn thấy Dung Ức xấu hổ không thôi đầy phong tình, cơn xúc động nào đó trong cơ thể bắt đầu ngo ngoe động.

“Khụ.” Phó Thừa Phong ho nhẹ một tiếng, nói: “Nếu ngươi thật sự không cảm nhận được, chúng ta trở về đi. Trời tối thế này, hẳn không nên ngồi xổm trên nóc nhà phơi gió lạnh.”

Vì sao lời này nghe như đang nói “Một khắc xuân tiêu đáng giá nghìn vàng, cái gì cũng không làm thì thật sự đáng tiếc”… “Hẳn nên làm cái gì?” Dung Ức đỏ mặt hỏi.

“Ngủ ngon.” Phó Thừa Phong đáp.

“…”

Dung Ức hoàn toàn dứt bỏ tư tưởng không nên có trong lòng, nhắm mắt ngưng thần, cảm nhận hơi thở của Thanh Long.

Một khắc chung qua, Dung Ức không có cảm nhận được bất cứ thứ gì.

“Không có ở trong này.” Dung Ức thở dài một hơi, nói: “Chúng ta cứ trở về ngủ ngon đi thôi.”

*

Trở lại khách sạn, Dung Ức trằn trọc khó chìm vào giấc ngủ, trong đầu chốc lát là Thanh Long, chốc lát là Phó Thừa Phong, chốc lát lại là Vân Nghê.

Phó Thừa Phong nói kẻ cướp Vân Nghê đi là sư huynh đồng môn của hắn, mà vũ khí người đó sử dụng là Thanh Long, nói cách khác, kẻ đánh cắp Thanh Long hẳn là sư huynh của Phó Thừa Phong.

Nếu như người đó thật sự là sư huynh của Phó Thừa Phong, như vậy lúc ban ngày khi hắn mang Thanh Long xuất hiện ở Nhật Nguyệt sơn trang, Phó Thừa Phong không thể không nhận ra.

Phó Thừa Phong rõ ràng là không có làm gì với Vân Nghê, vì sao Vân Nghê lại nói dối là Phó Thừa Phong với nàng tâm đầu ý hợp? Còn bịa đặt nói Phó Thừa Phong hủy trong sạch của nàng ta.

Vân Nghê luôn luôn thanh cao, nàng ta không phải loại người như vậy, trừ phi… Phó Thừa Phong thật sự đã hứa hẹn gì đó với nàng.

Dung Ức liên tục lắc đầu, nàng tin tưởng nhân phẩm của Phó Thừa Phong.

Vậy rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trong đầu Dung Ức không ngừng xoay vòng vòng ba cái Thanh Long, sư huynh của Phó Thừa Phong và Vân Nghê, muốn tìm kiếm điểm đột phá.

Đột nhiên, một cái linh quang hiện lên, Dung Ức ngồi bật dậy, thấp kêu một tiếng: “Thuật dịch dung!”

Cùng lúc đó, một giọng nói lười biếng truyền đến từ phía trên xà nhà trong phòng, “Không ngu ngốc.”

“Ai?!” Dung Ức giương mắt nhìn lại, chỉ thấy một nam tử tà mị đang ngồi ở trên xà nhà, nhìn nàng tựa tiếu phi tiếu. Mà trong tay hắn đang cầm, đúng là Thanh Long!