Tags

Trong đại sảnh, Vân trang chủ mặt lạnh như băng, nhìn không ra chút vui mừng nào. Vân Nghê đứng ở bên cạnh hắn, không ngừng giương mắt vụng trộm nhìn Phó Thừa Phong.

Phó Thừa Phong lạnh lùng nhìn Vân trang chủ chằm chằm, nói: “Trang chủ có thể bắt đầu giải thích.”

Hai chữ “giải thích” đã bộc lộ toàn bộ cơn tức giận của Phó Thừa Phong. Trong lòng Dung Ức vỗ tay trầm trồ khen ngợi, thật không hổ là đồng môn của phụ hoàng đại nhân, nói chuyện cực kì oai phong lẫm liệt.

“Giải thích?” Vân trang chủ đập bàn một cái rầm đứng dậy, trầm giọng nói: “Nghe giọng điệu của ngươi, là không tính chịu trách nhiệm với Nghê Nhi?”

Phó Thừa Phong mặt không đổi sắc, nói: “Phó mỗ không nghĩ rằng mình cần phải chịu trách nhiệm với Vân tiểu thư.”

Lời vừa nói ra, Vân Nghê đùng một cái mặt cắt không còn giọt máu, thân thể khẽ lay thiếu chút nữa té xỉu, được giữ nha hoàn đỡ lấy.

“Ngươi, ngươi ——” Vân trang chủ chỉ vào Phó Thừa Phong với ngón tay đang run run, cả giận nói: “Ta tín nhiệm ngươi như thế, vậy mà ngươi lại làm ra cái loại chuyện này với Nghê Nhi! Nghê Nhi nói các ngươi là hai đứa cùng tâm đầu ý hợp, ta liền không truy cứu trách nhiệm của ngươi nữa, không ngờ ngươi lại bạc tình bạc nghĩa với Nghê Nhi như vậy!”

Phó Thừa Phong nghe vậy vẻ mặt hơi dịu đi, nhìn về phía Vân Nghê, thản nhiên nói: “Vân tiểu thư, ngươi phá hỏng thanh danh của mình ta mặc kệ, nhưng xin ngươi đừng phá hỏng thanh danh của ta. Ngươi không muốn lập gia đình, ta vẫn còn muốn cưới vợ. Có một số việc vẫn là đừng ăn nói bừa bãi thì tốt hơn.”

Lời của Phó Thừa Phong làm cho khuôn mặt vốn đã không có chút máu của Vân Nghê càng trở nên tái nhợt, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập tuyệt vọng. Nàng nhìn Phó Thừa Phong gắt gao chăm chú một lúc lâu, sau đó đẩy nha hoàn đang đỡ mình ra, che mặt mà đi.

“Nghê Nhi!” Vân trang chủ lo lắng quát to một tiếng, thấy Vân Nghê không chỉ không có dừng lại, ngược lại càng chạy trốn nhanh hơn, liền không kêu nàng nữa. “Ta lại cho ngươi một cơ hội nữa, rốt cuộc ngươi có chịu chịu trách nhiệm với Nghê Nhi hay không?” Vân trang chủ hỏi Phó Thừa Phong, trong mắt đã dần dần xuất hiện sát khí.

“Lời ta nói đã rất rõ ràng, ta không cần phải chịu trách nhiệm với lệnh thiên kim. Phó Thừa Phong ta luôn làm việc quang minh chính đại, nếu thật sự ái mộ Vân tiểu thư, chắc chắn cưới hỏi đàng hoàng kiệu lớn tám người nâng, tuyệt đối sẽ không làm ra việc xấu xa như thế.” Phó Thừa Phong nói cực kì đúng mực.

Vân trang chủ: “Nhưng rõ ràng Nghê Nhi nói sau khi ngươi cứu nó từ trong tay kẻ cướp trở về, thể hiện tâm ý với nó, còn hứa hẹn sẽ cưới nàng, nó mới ủy thân cho ngươi.”

Không đợi Phó Thừa Phong nói tiếp, Dung Ức liền giành trước nói: “Điều đó không có khả năng! Khi tìm được Vân tiểu thư, ta và Phó Thừa Phong ở cùng một chỗ. Chúng ta tìm được Vân tiểu thư xong, liền lập tức đưa nàng về Nhật Nguyệt sơn trang, trong lúc đó Phó Thừa Phong căn bản nói với Vân tiểu thư lấy một câu, càng đừng nói đến chuyện khác.”

“Ngươi chung phe với Phó Thừa Phong, chúng ta dựa vào cái gì mà tin ngươi nói chứ?” Kẻ nghi ngờ Dung Ức không phải ai khác, chính là tên râu xồm bị Phó Thừa Phong cạo sạch râu trước mặt mọi người kia. Từ lúc hắn đi vào, những nhân sĩ võ lâm chờ bên ngoài khác cũng đều vào cửa.

Dung Ức trừng râu xồm một cái, lạnh lùng nói: “Nơi này không có chỗ cho ngươi chen vào. Không muốn chết liền cút ngay cho bổn tiểu thư!”

Râu xồm ngẩn ra, nói: “Vân trang chủ là võ lâm minh chủ của chúng ta, chuyện của Vân trang chủ chính là chuyện của toàn bộ võ lâm. Phó Thừa Phong làm ra chuyện hạ lưu xấu xa như thế, chúng ta tuyệt đối không thể ngồi yên không đếm xỉa!”

“Không cho ngươi mắng hắn!” Dung Ức dựng lông mày, lập tức quơ một bàn tay qua, lưu lại trên mặt râu xồm một dấu bàn tay năm đỏ tươi.

Râu xồm che mặt đau đớn, trừng mắt nhìn chằm chằm Dung Ức, mấp máy miệng, lại không phát ra được một chứ.

“Là Huyết Thủ Ấn!” Có người nhận ra một cái tát vừa rồi của Dung Ức cũng không phải một bàn tay bình thường, mà là tuyệt học võ lâm Huyết Thủ Ấn từng chấn danh một thời.

“Huyết Thủ Ấn Quách Thiếu Tề! Ngươi là truyền nhân của Quách đại hiệp?”

“Phi! Nào có Quách đại hiệp gì chứ! Quách Thiếu Tề đã nhập Ma Giáo từ lâu, ở dưới mông đại ma đầu Sở Trường Ca làm một con ưng…” Chữ “chó” chưa kịp ra khỏi miệng, chỉ nghe “Ba” một tiếng, kẻ nói chuyện đã thật sự trúng một bàn tay của Dung Ức, trên mặt giống với râu xồm, xuất hiện một dấu bàn tay đỏ tươi.

“Ngươi còn dám nói bậy một câu, ta liền đánh cho cha nương ngươi không nhận ra luôn!” Dung Ức nói đầy độc ác.

Hiện trường lập tức lặng ngắt như tờ, đều bị khí thế và võ công Dung Ức sử dụng làm kinh sợ.

Nàng là truyền nhân của Huyết Thủ Ấn, mà Quách Thiếu Tề đã nhập Ma Giáo trở thành Nam hộ pháp một trong tứ đại hộ pháp dưới ghế giáo chủ Ma Giáo. Cho dù nàng không là người của Ma Giáo, cũng không thoát được liên hệ với Ma Giáo. Trước khi biết thân phận nàng rõ ràng, vẫn đừng đắc tội thì tốt hơn. Đây là tiếng lòng chung của mọi người. Đồng thời cũng là suy tính trong lòng Vân trang chủ.

“Xin hỏi cô nương xuất sư nơi nào.” Vân trang chủ hỏi đầy khiêm tốn.

Người khác khiêm tốn, đương nhiên nàng cũng phải khiêm tốn. Dung Ức mỉm cười, nói: “Không môn không phái, tự học thành tài.”

“Võ công cô nương sử dụng mới vừa rồi, là tuyệt học của hộ pháp Ma Giáo.” Vân trang chủ vạch trần huyền cơ (~ điều bí ẩn) trong đó. Ngụ ý, ngươi không cần giả bộ nữa, ta biết ngươi với Ma Giáo có quan hệ với nhau không chạy đâu khỏi.

Dung Ức kinh ngạc trợn to mắt, hỏi Phó Thừa Phong: “Hộ pháp của Ma Giáo? Trên giang hồ có Ma Giáo à? Sao đó giờ ta chưa từng nghe nói?”

Tuy Phó Thừa Phong cũng rất muốn biết rốt cuộc Dung Ức xuất sư nơi nào, nhưng lúc này đối đầu kẻ địch mạnh không nên nội chiến, vì thế phối hợp nói: “Hai mươi năm trước Ma Giáo biến mất ngay trên giang hồ. Gíao chủ Ma Giáo đã thoái ẩn giang hồ từ lâu. Ngươi chưa nghe nói rất bình thường.”

“Hai mươi năm trước a…” Dung Ức cố ý kéo dài âm cuối, vươn mười đầu ngón tay đếm đếm, nói: “Khi đó cách lúc ta sinh ra đến những sáu năm. Ngượng ngùng nha Vân trang chủ, ta thật sự không biết hộ pháp Ma Giáo gì hết, lại càng không biết tuyệt học gì. Vừa rồi chẳng qua là lúc ta tát xuống tay có vẻ hơi nặng mà thôi, nếu ngươi không tin, ta có thể tát ngươi một bạt tai, cho ngươi tự thân thể nghiệm phân rõ thật giả.”

Vân trang chủ nghe vậy nhất thời xanh mét cả mặt, nói: “Ngươi không thừa nhận cũng không sao. Nay ngươi với Phó Thừa Phong cùng một giuộc hủy thanh danh của Nhật Nguyệt sơn trang ta, ta chắc chắn sẽ không nương tay!”

Dung Ức bất khả tư nghị (~ không thể tin được) kêu lên: “Vân trang chủ, ngươi tức giận thì tức giận, đừng có tùy tiện giận chó đánh mèo người khác được không! Ta cũng không có hủy thanh danh Nhật Nguyệt sơn trang các ngươi, nếu không phải ngươi nhiệt tình giữ lại, đảm bảo ta sẽ không ở lại chỗ này thêm một giây nào. Về phần Phó Thừa Phong, hắn lại càng vô tội. Từ lúc Vân tiểu thư bị người ta bắt đi, hắn vẫn ở bên cạnh ta, căn bản không có khả năng cũng không có cơ hội làm ra việc gì quá phận với Vân tiểu thư. Muốn nói hủy thanh danh Nhật Nguyệt sơn trang, vậy thì cũng phải trách ngươi, là chính ngươi hận không thể làm cho toàn bộ người trong thiên hạ đều biết, trong sạch của Vân tiểu thư bị người ta hủy đi.”

Vân trang chủ: “Ngươi… Ngươi nghĩ rằng ta muốn lắm à! Việc xấu trong nhà không truyền ra ngoài. Nếu không phải Phó Thừa Phong đã truyền ra ngoài, ta thế nào có thể gọi mọi người tới lấy lại công đạo giúp Nhật Nguyệt sơn trang ta chứ!”

Phó Thừa Phong truyền ra ngoài? Cái này cũng quá xa đi! Đứa ngốc mới có thể đi bôi tro trát trấu lên mặt mình. Dung Ức thở dài vô lực một hơi, nhìn về phía Phó Thừa Phong, nói vô cùng nghiêm túc: “Ta cảm thấy, chuyện này càng nói càng rối, không nói rõ ràng được.”

Phó Thừa Phong: “Tràn đầy đồng cảm.”

Dung Ức: “Vẫn là gọi Vân tiểu thư tới hỏi cho rõ ràng đi. Nàng ta là đương sự, không ai rõ ràng hơn nàng ta đúng sai trong chuyện này hết.”

Dung Ức còn chưa dứt lời, đã thấy một tiểu nha hoàn lao tới từ phòng trong, khóc kêu lên: “Không tốt, trang chủ, tiểu thư… tiểu thư nàng…”

“Nghê Nhi làm sao?”

“Tiểu thư nàng luẩn quẩn trong lòng, tự sát.”

Trong phút chốc, Vân trang chủ như một ngọn núi vĩ đại ầm ầm đổ xuống, ngã ngồi trên ghế thái sư, giống như trong nháy mắt đã già đi mười tuổi.

Trong đại sảnh tất cả mọi người đều không nói câu nào, cùng nhìn về phía Vân trang chủ. Dung Ức và Phó Thừa Phong cũng cảm thấy cực kì tiếc nuối, không nghĩ tới Vân Nghê lại sẽ tự sát.

Bỗng nhiên, nha hoàn đột ngột đánh về phía Phó Thừa Phong, vừa đánh vừa nói: “Là ngươi! Là ngươi hại chết tiểu thư! Sáng nay ngươi còn nói với tiểu thư, nhất định sẽ thẳng thắn với trang chủ chuyện của ngươi với tiểu thư, hiện tại lại bội tình bạc nghĩa! Ta muốn thay tiểu thư báo thù!”

Vân trang chủ nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu, nói: “Tiểu Hoàn, ngươi xác định buổi sáng Phó Thừa Phong có nói với Nghê Nhi những lời này?”

Nha hoàn dừng tay, quỳ gối trước mặt Vân trang chủ, nói: “Tiểu Hoàn không dám nói dối. Buổi sáng lúc Phó Thừa Phong nói chuyện với tiểu thư, Tiểu Hoàn vẫn ở một bên hầu hạ.”

“Ngươi nói bừa! Buổi sáng Phó Thừa Phong vẫn ở bên ta, không có khả năng đi tới chỗ Vân tiểu thư.” Dung Ức lập tức phản bác lời của nha hoàn.

Vân trang chủ lại coi như không nghe thấy lời phản đối của Dung Ức, rút trường kiếm trên bàn ra chỉ thẳng vào Phó Thừa Phong, nói: “Phó Thừa Phong, Vân Hận Đông ta làm chuyện gì có lỗi với ngươi, bị ngươi thống hận đến thế, lại hạ độc thủ với Nghê Nhi!”

Phó Thừa Phong: “Chuyện của Vân tiểu thư, ta cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Nhưng bảo ta chịu tiếng xấu thay cho người khác, ta sẽ vạn vạn không theo. Trang chủ cứ yên tâm, ta nhất định sẽ tra ra hung phạm, trả cho Vân tiểu thư một cái trong sạch.”

“Phó Thừa Phong, ngươi đừng có hoa ngôn xảo ngữ nữa. Bây giờ ta sẽ giết ngươi, để tế Nghê Nhi linh thiêng trên trời!” Dứt lời, Vân trang chủ phi tới đâm một kiếm, Phó Thừa Phong rút kiếm phòng thủ lui ra ngoài cửa.

Dung Ức lập tức đuổi ra ngoài cửa, cực kỳ lo lắng. Sau đó nghĩ rằng Phó Thừa Phong là sư đệ đồng môn của phụ hoàng đại nhân, võ công tuyệt đối không yếu, lúc đó mới thoáng yên tâm một chút.

Chỉ thấy trường kiếm của Phó Thừa Phong như rồng bay trên trời, mỗi một kiếm ra liền bức đối thủ vào tuyệt lộ, không cho đối phương một chút cơ hội thở dốc. Giờ khắc này Dung Ức tin câu “Sẽ không để cho bất cứ kẻ nào tổn thương nàng” của Phó Thừa Phong hoàn toàn không phải là mạnh miệng. Ngay cả đối phó với minh chủ võ lâm đều điêu luyện như thế, huống chi là những người khác. Hắn xác thực có vốn để nói ra câu kia.

Đây mới là… là sư thúc của nàng chứ! Dung Ức len lén mừng thầm.

Biểu hiện của Phó Thừa Phong không chỉ làm cho Dung Ức giật mình, càng làm cho tất cả mọi người ở đây khiếp sợ, bao gồm Tần Mộ Chi.

Tần Mộ Chi tự nhận là tin tức linh thông, nhưng cũng không ngờ võ công của Phó Thừa Phon lại sâu không lường được đến độ như thế. Giấu thật sâu! Nếu không có trận chiến với Vân trang chủ hôm nay, chỉ sợ sẽ không ai biết thực lực chân chính của hắn.

Nếu như nay Phó Thừa Phong đả bại Vân trang chủ, chỉ sợ sau này trên giang hồ cũng không có người dám quyết đấu thắng bại nữa. Cho tới bây giờ giang hồ đều là một nơi lấy thịt đè người (~ người mạnh có quyền, kẻ yếu bị đè bẹp).

Tần Mộ Chi biết đạo lý này, Vân Hận Đông càng biết rõ ràng. Trận chiến này đã từ xả giận lúc bắt đầu biến thành quyết đấu, chỉ cho phép thắng không được bại.

Trí tử rồi sau đó sinh. (~ đầy vào chỗ chết rồi sống lại)

Vân Hận Đông bị đẩy vào đường cùng bắt đầu bùng nổ thực lực, dần dần có thế chuyển bại thành thắng.

Mắt thấy vị trí thượng phong của Phó Thừa Phong đang có xu hướng bị thay thế, Dung Ức gấp đến độ hận không thể lên sân khấu trợ uy.

Kỳ phùng địch thủ, thắng bại khó phân.

Không khí căng thẳng đến cực hạn.

Bỗng nhiên, một bóng đen từ xa xa bay tới, tay cầm đại đao, gia nhập chiến đấu.

“Liễu Nhất Đao!” Dung Ức kinh hô, há to họng kêu lên: “Hai chọi một, lấy nhiều đánh ít, không công bằng!”

“Phó Thừa Phong tội ác tày trời, mỗi người đều phải truy sát! Đối với người như thế, không cần phải công bằng!”

“Đúng! Không cần công bằng! Mọi người cùng tiến lên, thay Vân tiểu thư lấy lại công đạo!”

Rất nhanh, tất cả nhân sĩ võ lâm đang xem cuộc chiến đều tham gia chiến đấu.

Hai chọi một biến thành hai mươi chọi một.

Dung Ức gấp đến độ giơ chân, rất muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng lại lo lắng công phu mèo ba chân của mình chỉ có tăng thêm gánh nặng cho Phó Thừa Phong mà thôi, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Đáng giận! Nếu Thanh Long còn ở đây thì tốt rồi!” Dung Ức chửi nhỏ. Đột nhiên, Dung Ức cảm nhận được một cỗ kiếm khí, một cỗ kiếm khí phi thường quen thuộc.

Là Thanh Long!

Thanh Long ngay ở trong này!