Tags

Dung Ức cả kinh kêu lên: “Sư huynh đồng môn của ngươi? Chuyện này quá khó tin đó!”

“Lấy cách xử sự của hắn, làm ra loại chuyện này thì thật bình thường.” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức lắc đầu, nói: “Khéo trong lời ta nói không phải chỉ cái này.”

Phó Thừa Phong đơ ra, lập tức hiểu rõ, gật đầu nói: “Không sai, ta với Sở Trường Ca ra từ đồng môn.”

Nói như vậy, Phó Thừa Phong liền thành sư thúc của nàng rồi. Dung Ức gục đầu xuống yên lặng thở dài, buổi sáng vẫn còn ngang hàng, buổi tối đã thành vãn bối, quả thật là nhân sinh vô thường thế sự khó lường a!

Phó Thừa Phong không biết suy nghĩ trong lòng Dung Ức, thấy nàng thở dài, không khỏi nhíu mày, nói: “Ngươi than thở tức giận cái gì?”

“Cảm khái nhân sinh một chút.” Dung Ức nói.

Phó Thừa Phong liếc xéo nàng một cái, nói: “Cái loại chuyện cảm khái nhân sinh này đợi đến khi đêm dài nhân tĩnh lại làm. Hiện tại ngươi hẳn nên lo lắng làm thế nào để tìm được Vân Nghê.”

Dung Ức nhíu mày, nói: “Tìm Vân Nghê không phải là chuyện ngươi nên lo sao? Từ bao giờ biến thành chuyện của ta rồi?”

Phó Thừa Phong: “Ngươi muốn bỏ ta sống chết mặc bây?”

Ngữ khí này sao lại nghe ai oán đến thế. Dung Ức cười gượng hai tiếng, nói: “Đương nhiên không phải. Ta là loại người đó sao chứ?”

“Vấn đề này chúng ta đã từng thảo luận lâu rồi. Đáp án là, ngươi chính là loại người đó.” Phó Thừa Phong nói không chút khách khí.

Dung Ức không nói gì, không phải lúc khẩn cấp nàng kéo hắn qua làm đệm lưng một lần thôi sao? Hắn có cần phải mang thù lâu như vậy không? “Tại ta không muốn cản chân ngươi thôi.” Dung Ức nói ra một cái cớ thập phần đúng tình hợp lý.

“Ngươi liền thừa nhận ngươi sợ chết đi. Ta không trách ngươi.”

“Được rồi. Ta sợ chết.”

“…” Nha đầu kia thật thành thực. “Thừa nhận rõ ràng như vậy, ngươi không sợ ta sẽ ghi hận âm thầm trả thù?” Phó Thừa Phong hỏi.

“Không sợ. Ta biết ngươi không phải loại người như vậy.” Dung Ức trả lời vẫn thập phần rõ ràng như cũ.

Cái vương miện tâng bốc này mang lên… cực kì thoải mái. Phó Thừa Phong cười sờ sờ đầu Dung Ức, nói: “Lòng người cách cái bụng, về sau đừng dễ tin người khác như thế, sẽ chịu thiệt.”

Dung Ức nghiêng đầu ra cười hắc hắc, nói: “Yên tâm. Người khác ta mới không tin đâu, ta chỉ tin tưởng ngươi.”

Người nói vô tâm, người nghe có ý. Nụ cười trên mặt Phó Thừa Phong lại càng thêm ôn nhu nồng nàn, trái tim vốn đã ba đào gợn sóng, lại bị kích càng gợn sóng vô hạn.

Lúc này, ngoài mộ đá đột nhiên truyền đến tiếng bước chân. Phó Thừa Phong lập tức túm Dung Ức trốn sau cái hòm đá, ló ra một con mắt quan sát cửa.

Rất nhanh, một người đội đấu lạp màu đen đi vào mộ đá. Thấy rõ người tới, Phó Thừa Phong hơi hơi nhíu mi, thầm nghĩ: đây không phải người mới vừa đi ra ngoài mộ đá sao? Nhưng thân hình lại không giống nam tử.

Khi người tới cởi đấu lạp xuống lộ ra khuôn mặt, Phó Thừa Phong cực kì kinh hãi. Người đó chính là Vân Nghê!

Dung Ức ở trong lòng Phó Thừa Phong cảm nhận được sự biến hóa của hắn, không ngừng nháy mắt ra hiệu với hắn, muốn biết người tới rốt cuộc là ai, lại bị hắn điểm huyệt nói lại. Dung Ức trừng lớn mắt, dùng ánh mắt hỏi: ngươi muốn làm cái gì?

Phó Thừa Phong trả lại nàng một ánh mắt “Ở yên đó”. Sau đó từ phía sau hòm đá đi ra.

“Ai!” Vân Nghê vội quay đầu, thấy người đi ra từ phía sau hòm đá là Phó Thừa Phong, trên mặt lập tức lộ ra tươi cười, ưm một tiếng nhào vào lòng hắn, đấm nhẹ vào ngực hắn sẵng giọng: “Không phải đã nói ngày mai lại đến à? Thế nào lại sớm một ngày? Có phải nhớ ta không?”

Phó Thừa Phong bị Vân Nghê làm nũng biến thành mạc danh kỳ diệu, vội vàng đẩy nàng ta ra, chân bước lùi ra sau hai bước kéo xa khoảng cách giữa hai người, nói: “Vân tiểu thư, xin tự trọng.”

Vân Nghê ngây ra một lúc, lập tức mặt đỏ dịu dàng nói: “Thật xin lỗi. Mới vừa rồi là ta… quên mất. Ngươi tới cứu ta phải không?” Khi nói đến chữ “cứu”, trên mặt Vân Nghê hiện ra vui mừng, cái loại vui mừng còn sâu sắc hơn cả khi bị người ta cứu.

Phó Thừa Phong trong lòng nghi ngờ rất nhiều, tuy rằng chú ý tới điểm này, nhưng không cố chấp bám theo. Hiện tại hắn chỉ muốn biết vì sao Vân nghê không giống như là bị “nhốt” ở trong này, mà như là ở chỗ này. Vì sao nàng lại không kiêng nể gì không có chút rụt rè nào làm nũng với hắn, hắn nhớ rõ hắn với nàng cũng không thân thiết.

Trong trí nhớ của hắn, nữ nhân có thể nũng nịu với hắn chỉ có hai người. Một là Vân Tứ Nương, một là Dung Ức. Người trước là gặp dịp thì chơi, người sau là…

Là cái gì? Phó Thừa Phong suy nghĩ trong đầu một lát, lại chỉ nghĩ đến một đáp án: Dung Ức.

Bởi vì nàng là Dung Ức, cho nên có thể làm nũng với hắn, có thể mắng hắn trọng sắc khinh bạn, thậm chí có thể vì sợ chết mà bỏ hắn sống chết mặc bây dưới cái tên vô cùng hoa mỹ: không muốn cản chân hắn.

Đơn giản vì nàng là Dung Ức, cho nên tất cả đều có thể được chấp nhận, được bao dung.

Nghĩ đến Dung Ức, trên gương mặt lạnh lùng của Phó Thừa Phong lộ ra mấy phần dịu dàng, xoay người đi đến phía sau hòm đá cởi huyệt nói cho Dung Ức.

Dung Ức được tự do lập tức nhảy đến trước mặt Phó Thừa Phong, thấp giọng nói: “Vừa Vân Nghê nói chuyện nghe giọng thật kỳ quái.” Làm cho nàng nghe rất không thoải mái, phi thường không thoải mái.

Phó Thừa Phong thấp giọng trả lời: “Không phải kỳ quái, là quỷ dị.”

“Phốc ——” Dung Ức phì cười một tiếng, giương mắt thấy Vân Nghê ra vẻ không vui, vội vàng che miệng lại xin lỗi, nháy mắt với Phó Thừa Phong.

“Nàng thế nào lại ở chỗ này?” Giọng Vân Nghê vẫn thật ôn nhu như cũ, nhưng cũng không ôn nhu như nước như mới vừa rồi nữa, nhiễm thêm một chút ghen tuông.

Phó Thừa Phong nhíu mày, thản nhiên nói: “Nàng cùng với ta tới cứu ngươi. Có thể tìm được ngươi, không thể không kể đến công của nàng.” Phó Thừa Phong cũng không nói dối gì, nếu không có Dung Ức phá trận, giờ phút này chỉ sợ hắn còn bị nhốt ở trong trận mộ bia.

“Ngươi biết rõ ta không cần…” Nói đến một nửa Vân Nghê rồi đột nhiên ngừng lại, giống như nghĩ thấu cái gì, chậm rãi hành lễ với Dung Ức, nói: “Đa tạ Dung cô nương cứu giúp.”

“Khách khí.” Dung Ức cười khẽ, trong lòng thập phần không thích Vân Nghê. Theo lý thuyết, lấy tu dưỡng (~ được dạy dỗ, được giáo dục) của Vân Nghê, không nên vô lễ với nàng như vậy, lại càng không nên nhảy vào ôm Phó Thừa Phong như vậy.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Rõ ràng là Vân Nghê bị sư huynh đồng môn của Phó Thừa Phong cướp đi, vì sao lại xuất hiện một mình trong mộ đá lại còn được tự do?

Dung Ức không khỏi nghĩ đến khi mình bị cướp, vừa có cơ quan ám khí lại vừa tráng hán vai hùm lưng gấu, so sánh với đãi ngộ của Vân Nghê quả thực là cách một trời một vực. Chẳng lẽ là bởi vì bình thường Vân Nghê ra vẻ điềm đạm đáng yêu nhu nhược, thổ phỉ yên tâm với nàng ta, cho nên không áp dụng chính sách vũ lực đối với tù nhân?

Nhưng bộ dạng của nàng cũng không tục tằng a! Dung Ức sờ sờ mặt mình, trong lòng thấy thật bất công.

Cùng lúc đó trong lòng Phó Thừa Phong cũng cực kì khó hiểu đối với tình cảnh và hành vi quái dị của Vân Nghê, bất quá trình độ suy xét của hắn không nông cạn như Dung Ức, hắn nghĩ đến sâu hơn nhiều. Lấy kinh nghiệm hành tẩu giang hồ nhiều năm của hắn, cùng với sự hiểu biết đối với người kia, Phó Thừa Phong có thể kết luận, đây nhất định là một âm mưu.

*

Phó Thừa Phong và Dung Ức đưa Vân Nghê về Nhật Nguyệt sơn trang xong liền định cáo từ, lại bị Vân trang chủ nhiệt tình giữ lại. Điều này làm cho Dung Ức thập phần nóng nảy. Nàng không muốn ở trong Nhật Nguyệt sơn trang, trực giác nói với nàng ở lại không có chuyện gì tốt cả.

“Vì sao Vân trang chủ muốn giữ chúng ta lại? Vân Nghê đã về trang hoàn hảo không sứt mẻ gì, hắn còn giữ chúng ta lại làm gì chứ?” Dung Ức hỏi.

Phó Thừa Phong cười nói: “Không phải hắn có nói rồi à? Muốn cảm tạ chúng ta.”

“Mới là lạ! Nói kiểu đó mà ngươi cũng tin? Nếu hắn thật sự muốn cảm tạ, gả Vân Nghê cho ngươi là cảm tạ tốt nhất. Không phải người giang hồ các ngươi thích nhất “Đại ân không có gì trả được, chỉ có thể lấy thân báo đáp” đấy à?” Dung Ức Dương dương quái khí nói (~ nói xóc).

Phó Thừa Phong dùng một loại ánh mắt còn dương quái khí hơn Dung Ức Dương gấp mười lần liếc nàng một cái, nói: “Thật ra hắn cũng muốn đấy.”

Dung Ức sửng sốt, lập tức “Hừ hừ” hai tiếng, nói: “Ta chỉ biết ngươi không phải đồ háo sắc.” Trong giọng nói tràn ngập tự hào.

“Ngươi sai rồi. Ta cũng là đồ háo sắc, chỉ là không háo sắc nàng mà thôi.” Phó Thừa Phong nhìn Dung Ức thật sâu, ám chỉ.

Dung Ức đỏ mặt trừng hắn, nói: “Sắc quỷ!”

“Như ta cũng gọi là sắc quỷ?” Phó Thừa Phong sủng nịch vỗ nàng một cái bạo lật, nói: “Ngươi nha đầu kia, thật không có kiến thức.”

Mặt Dung Ức càng đỏ đậm hơn, xấu hổ tức giận nhăn mặt, lại không che giấu được ý cười tràn ngập, cúi đầu cắn chặt môi mới không cười ra tiếng.

*

Hôm sau, nha hoàn truyền lời chứng thật trực giác của Dung Ức, cũng chứng thật phỏng đoán của Phó Thừa Phong.

Kỳ thật nha hoàn không nói chuyện gì đặc biệt, chỉ nói Vân trang chủ mời Phó Thừa Phong đến tiền thính uống trà. Nhưng khi nàng lời nói này lại dùng một cái xưng hô đặc biệt với Phó Thừa Phong —— cô gia (~ chồng tiểu thư).

Không có Vân trang chủ bày mưu đặt kế, nha hoàn trong Nhật Nguyệt sơn trang nào dám gọi bậy.

Hiển nhiên, Vân trang chủ đã đơn phương tán thành thân phận “cô gia” của Phó Thừa Phong, cũng đã truyền tin này đi. Mà trước khi ông ta làm quyết định này vẫn chưa thương lượng với Phó Thừa Phong, thậm chí không có thông báo.

Nguyên nhân gì làm cho Vân trang chủ làm ra một chuyện lỗi thời đến thế?

Dung Ức thật hoang mang. Phó Thừa Phong thật phẫn nộ.

“Ngươi đừng xúc động. Nói không chừng là nha hoàn nghe được tin tức nhỏ nào đó, tự tiện đi ra nói loạn thôi.” Dung Ức hoang mang đang trấn an Phó Thừa Phong phẫn nộ.

“Ta không có xúc động.” Phó Thừa Phong lạnh lùng nói.

“Nhưng sát khí trên người ngươi rất nặng.”

“Chỉ có sát khí, không có giết người, cho nên ta không có xúc động.”

“…”

Khi Dung Ức và Phó Thừa Phong đi đến ngoài cửa phòng tiếp khách, ở đó đã vây quanh rất nhiều nhân sĩ võ lâm, bao gồm Tần Mộ Chi.

“Các ngươi ở ngoài cửa làm gì?” Dung Ức hỏi Tần Mộ Chi.

Tần Mộ Chi rất mừng khi thấy Dung Ức đồng ý nói chuyện lại với hắn, nói: “Vân trang chủ bảo bọn ta ở đây chờ.”

Dung Ức: “Nguyên nhân?”

Tần Mộ Chi: “Chưa nói.”

“Ngươi nhất định đã biết.” Dung Ức nói.

Tần Mộ Chi liếc nhìn Phó Thừa Phong một cái, nhỏ giọng nói: “Thủ cung sa trên người Vân Nghê biến mất.”

(Thủ cung sa: Trong truyền thuyết Trung Quốc, thủ cung sa (守宮沙) là dấu vết chứng tỏ người con gái còn trinh tiết. Thủ cung vốn là một giống tắc kè (thạch sùng, còn có tên là yển đình, tích dịch) được nuôi bằng 7 cân chu sa khiến thân thể có màu đỏ. Giã nát thủ cung bằng chày, được một chất nước đỏ như son, chấm vết son vào cánh tay trái con gái, cách vai khoảng một tấc, nếu chưa thất thân thì vết này còn mãi không phai.)

Dung Ức khẽ kinh hô một tiếng, nói: “Sao lại có thể như vậy?”

Tần Mộ Chi: “Vấn đề này ngươi hẳn nên hỏi Phó huynh, hắn rõ ràng hơn ta nhiều.”

Hỏi Phó Thừa Phong? Không phải ý của Tần Mộ Chi là Phó Thừa Phong làm bẩn Vân Nghê đấy chứ? Dung Ức lắc đầu liên tục, nói: “Không có khả năng. Hắn luôn ở bên cạnh ta. Ngươi đừng nói loạn.”

“Hi vọng là chứng cứ của ngươi có thể thuyết phục được Vân trang chủ. Như nếu không thể…” Dừng một chút, Tần Mộ Chi nói: “Mặc kệ như thế nào, ta đều sẽ bảo vệ ngươi toàn vẹn.”

Khi Phó Thừa Phong nghe thấy Tần Mộ Chi nói thủ cung sa trên người Vân Nghê biến mất, đã đoán ra đầu đuôi sự việc, sự phẫn nộ trong lòng biến thành chấn nộ (nổi trận lôi đình, sấm rung chớp giật). Lúc này nghe được lời tỏ tình trá hình của Tần Mộ Chi đối với Dung Ức, lửa giận trong lòng càng lớn. Nếu không phải từng lập lời thề ở trước mặt ân sư, trước khi đoạt được Thanh Long từ trong tay Sở Trường Ca sẽ tuyệt đối không mở sát giới, lúc này hắn đã vặn xương sống Tần Mộ Chi thành bánh quai chèo sau đó một đao chặt đứt rồi.

20090415154128_343

Bánh quai chèo

Bỗng nhiên, quản gia đi ra truyền lời: “Phó công tử, trang chủ cho mời.”

Đôi mắt đen của Phó Thừa Phong chợt trầm xuống, phất tay đi vào phòng khách.

Dung Ức vội vàng chạy đuổi theo hắn, trong lòng lo sợ bất an.