Tags

Râu xồm bị Phó Thừa Phong cạo sạch râu, tức đến mức muốn quyết đấu với hắn, bị Vân trang chủ ngăn lại.

“Thỉnh mọi người xem trên mặt mũi Vân mỗ, để cho chuyện này dừng ở đây.” Vân trang chủ rất rõ thực lực của Phó Thừa Phong, lấy võ công của râu xồm, căn bản không lại gần hắn được, liều mạng quyết đấu đồng nghĩa với tự sát.

Râu xồm làm sao không biết đạo lý này, Phó Thừa Phong có danh giang hồ đệ nhất kiếm, mới vừa rồi nếu không phải đối phương nương tay, lúc này rơi trên mặt đất sẽ không còn là râu hắn nữa, mà là đầu người. Nhưng trước mặt mọi người bị cạo râu, không phát tác thì thật quá mất mặt, hiện tại Vân trang chủ đi ra hoà giải, râu xồm lập tức theo bậc thang xuống, ra vẻ cực không cam lòng nói: “Xem mặt mũi Vân trang chủ, nay ta buông không so đo với ngươi.”

Tuy rằng xưa nay Phó Thừa Phong luôn có qua có lại, tuyệt đối sẽ không để cho chính mình chịu nửa phần ủy khuất, nhưng cũng không phải một kẻ tranh dũng hiếu chiến (~ đầu óc ngu si tứ chi phát triển). Vừa rồi nếu không phải râu xồm khi dễ đến đầu Dung Ức, hắn cũng sẽ không động thủ trước mặt mọi người như vậy. Động thủ với loại người ngu dốt này, thật sự rất hạ giá hắn. “Có người cho rằng Phó mỗ là đồng lõa của Sở Trường Ca, nói vậy trong lòng Vân trang chủ cũng sẽ có nghi hoặc, vì sao ta lại nói chuyện giúp Sở Trường Ca. Không dối gạt trang chủ, quả thật ta cùng với Sở Trường Ca hơi có chút sâu xa, ta lấy nhân cách đảm bảo, chuyện này cũng không phải hắn làm. Ta cam đoan với trang chủ, trong vòng 3 ngày ta sẽ tra ra hung phạm tìm được Vân tiểu thư, chứng minh lời ta nói không phải giả.”

Ở trên giang hồ Phó Thừa Phong có hai ngón nghề có thể treo biển sơn son thếp vàng, một thứ là kiếm của hắn, một thứ là khả năng tìm người của hắn. Nếu hắn muốn tìm một người, cho dù đối phương trốn tận chân trời góc biển, hắn cũng có thể tìm được như thường. Bốn chữ “đoạn kiếm thiên nhai” này cũng bởi vậy mà đến.

“Vậy thì làm phiền Phó thiếu hiệp.” Vân trang chủ lựa chọn tin tưởng Phó Thừa Phong, tin tưởng ánh mắt của mình.

“Đa tạ trang chủ tín nhiệm.”

Phó Thừa Phong cùng Vân trang chủ đạt thành hiệp nghị, mọi người liền không cần phải nhiều lời thêm nữa, đều làm một bộ xem diễn.

Tần Mộ Chi hơi hơi nhíu mày, rất không đồng ý với sự qua loa của Phó Thừa Phong.

Dung Ức cũng không đồng ý với tác phong của Phó Thừa Phong, ở một bên nhe răng trợn mắt ra hiệu búa xua, đều bị không nhìn.

*

Trở lại nơi Phó Thừa Phong ở tạm, Dung Ức lập tức đóng cửa lại, kêu lên: “Phó Thừa Phong, ngươi điên rồi à! Ngay cả bóng dáng kẻ bắt Vân Nghê  là ai ngươi còn chưa thấy, làm sao có thể tìm ra hung phạm trong vòng 3 ngày đây?”

“Ta đây cũng không thể mặc bọn họ ngậm máu phun Sở Trường Ca được.” Phó Thừa Phong thoải mái quăng mình vào ghế thái sư, nói nhẹ tênh.

Dung Ức nghe vậy trong lòng cảm động một trận, nói: “Ngươi thật sự là một người tốt đầy chính nghĩa.”

Phó Thừa Phong đỡ trán không nói gì, nói: “Ngươi nha đầu kia, lại cảm động bậy. Ta cũng không phải người tốt gì, làm người tốt quá mệt mỏi.”

“Nhưng mà ngươi rất tốt với ta. Ngươi cũng sẽ không tùy tiện ngậm máu phun người vô tội giống những người ngoài đó.” Dung Ức nhận định Phó Thừa Phong là người tốt.

“Ta không ngậm máu phun người vô tội, đó là bởi vì ta có đầu óc, hơn nữa đầu óc của ta còn biết dùng để suy nghĩ, mà không giống những người đó óc heo, chỉ thấy được ngoài mặt. Mà ta tốt với ngươi…” Phó Thừa Phong hơi dừng một chút, tựa tiếu phi tiếu nhìn Dung Ức chăm chú, nói: “Cũng không phải bởi vì ta là người tốt. Người tốt đối với ai cũng tốt, nhưng ta chỉ đối với ngươi tốt.”

Dung Ức bị câu ‘Ta chỉ đối với ngươi tốt” của Phó Thừa Phong làm mặt đỏ tim đập, không dám nhìn thẳng hắn, một đôi tay nhỏ bé rối rắm xoắn xít nhau, nói thầm: “Ở trong lòng ta, ngươi rất tốt với ta, chính là người tốt. Cái khác ta mặc kệ.”

Phó Thừa Phong khẽ cong môi, đột nhiên đứng dậy đến trước mặt nàng, dùng chiết phiến nâng cằm nàng lên, híp đôi mắt hoa đào thấp giọng hỏi: “Ta tốt với ngươi như vậy, ngươi muốn báo đáp ta như thế nào đây? Lấy thân báo đáp thế nào?”

Trái tim nhỏ bé của Dung Ức bị hành động trêu chọc của Phó Thừa Phong chọc cho điên cuồng đập bình bịch không ngừng, lúng ta lúng túng nhìn hắn, nói năng lộn xộn: “Ta… Cha ta không cho ta tư định chung thân (~ tự quyết định hôn nhân), ta dùng bạc báo đáp ngươi được không? Rất nhiều rất nhiều bạc.”

Phó Thừa Phong khinh bỉ, nói: “Ta không thiếu bạc.”

“Nhưng mà ngươi cũng không thiếu… Không thiếu nữ nhân mà, người theo đuổi ngươi nhiều như vậy.” Dung Ức đỏ mặt nói.

Phó Thừa Phong rút chiết phiến về gõ trên đầu nàng một cái, nói: “Quả nhiên là tiểu nha đầu chưa lớn. Thôi, chờ ngươi lớn lên nói sau.”

Dung Ức không phục nhất là người khác nói nàng còn chưa lớn, lúc này lớn tiếng nói: “Ta đã lớn rồi!”

“Lớn ở đâu?”

“Ở đâu cũng lớn!”

“Vậy à?” Phó Thừa Phong dùng ánh mắt hoài nghi quét tới quét lui trên người nàng một phen, cuối cùng dừng tầm mắt ở phía trước nàng, cười cực kì không đứng đắn nói: “Còn chưa đủ lớn.”

“Ngươi!” Cho dù Dung Ức chưa hiểu sự đời cũng hiểu được những ý nghĩa những lời này, vừa xấu hổ, hung hăng trừng hắn một cái, quay đầu chạy đi.

Phó Thừa Phong nhìn bóng lưng xấu hổ của Dung Ức, vui sướng nở nụ cười.

*

Cơn giận của Dung Ức tới nhanh đi cũng nhanh. Khi sáng sớm hôm sau Phó Thừa Phong xuất hiện ở trước cửa phòng nàng, nịnh nọt nói muốn mang nàng đi ra ngoài trải nghiệm, nàng đã hoàn toàn đã quên chút không thoải mái lúc trước, vô cùng vui vẻ, không nói hai lời liền sôi nổi theo hắn ra trang.

“Hôm qua ngươi nói với Vân trang chủ, ngươi và Sở Trường Ca có chút sâu xa, thật vậy à?” Dung Ức hỏi.

“Ân, là thật.”

Dung Ức nháy mắt mấy cái, “Ngươi với hắn có cái gì sâu xa?” Sao nàng không nhớ phụ hoàng đại nhân từng nhắc tới nhân vật Phó Thừa Phong này ấy nhỉ?

“Không thể nói.”

“…” Dung Ức chu miệng lên đầy thất bại, túm lấy tay áo Phó Thừa Phong lắc lắc nói: “Nói nghe một tí thôi, ta sẽ không nói cho người khác, ta cam đoan.”

Dung Ức vừa lắc Phó Thừa Phong đã mất phương hướng, lắc đầu đầy sủng nịch lại vừa bất đắc dĩ, nói: “Ngươi nói cho ta biết trước, vì sao ngươi quan tâm đến chuyện của Sở Trường Ca như vậy, ta liền nói cho ngươi sâu xa giữa ta với hắn.”

“Ta nào có quan tâm hắn a, chỉ là tò mò mà thôi.” Dung Ức chột dạ nói.

“Đừng hòng gạt ta. Mỗi khi nhắc tới ba chữ “Sở Trường Ca” này, thần thái của ngươi liền trở nên phá lệ nịnh nọt.”

Ách, nàng có biểu hiện rõ ràng đến vậy à? Dung Ức giật nhẹ mặt mình, véo loạn biểu tình trên mặt, cười gượng nói: “Không có mà. Thật sự chỉ là tò mò.”

Phó Thừa Phong nghe vậy ánh mắt trầm xuống, nói nửa đùa nửa thật: “Cái gì ngươi cũng giấu diếm ta, còn trông cậy ta đối đãi với ngươi chân thành thẳng thắn?”

“Ta…” Dung Ức nghẹn lời. Không phải nàng không tín nhiệm hắn, thật sự là… Nàng cũng không thể nói cho hắn, sở dĩ nàng nhắc tới đến ba chữ “Sở Trường Ca” liền trở nên nịnh nọt, là vì huấn luyện từ nhỏ mà ra đúng không? Như vậy liền lộ hết.

Ai. Dung Ức yên lặng thở dài một hơi trong lòng, nói: “Ta không phải cố ý muốn giấu diếm ngươi.”

Phó Thừa Phong không nói gì, lại đi tiếp một đoạn về phía trước, mới nói: “Ngươi có biết vì sao ta am hiểu tìm người không?”

Dung Ức lắc đầu, “Không biết.”

“Bởi vì ta trường kỳ tìm một người mà không thể, dần dà, liền nắm được rất nhiều bí quyết tìm người. Nhưng cho dù như thế, ta vẫn cứ không thể tìm được người ta muốn tìm.”

“Ngươi muốn tìm ai?”

“Sở Trường Ca.”

Dung Ức kinh hãi, chỉ cảm thấy tim đập bình bịch. “Vì sao ngươi muốn tìm Sở Trường Ca?” Dung Ức gắng hết sức bình tĩnh hỏi.

“Ta muốn tìm hắn cũng để đoạt một thứ.”

“Thứ gì vậy?”

“Thanh Long.”

Dung Ức lại một lần nữa bị khiếp sợ, trong sự khiếp sợ đồng thời lại mang theo một nỗi sợ hãi không thể nói rõ nào đó. “Ngươi rất muốn có Thanh Long? Nghe nói chỉ có Sở Trường Ca mới có thể khống chế Thanh Long, ngươi có đoạt được cũng vô dụng.” Dung Ức nơm nớp lo sợ nói.

“Ta đoạt Thanh Long không phải vì chiếm cho riêng mình.”

Dung Ức khó hiểu nháy mắt mấy cái, “Không muốn chiếm cho mình, ngươi phát khùng cái gì đi đối địch với Sở Trường Ca chứ?”

“Ai nói ta muốn đối địch với hắn? Ta chỉ muốn đoạt kiếm của hắn mà thôi.” Nói tới đây Phó Thừa Phong liền không nói thêm gì đi nữa, cong môi cười, nghiêng đầu nói với Dung Ức: “Ngươi vẫn lo cho chính ngươi đi. Ngươi làm mất thanh kiếm cha ngươi đưa cho ngươi, cẩn thận trở về bị mắng.”

“Không cần lo lắng . Rất nhanh là có thể tìm được rồi.”

“Chắc chắn như vậy?”

“Cực kì chắc chắn.” Dung Ức gật đầu thật mạnh, âm thầm cười trộm. Vũ khí kẻ bắt Vân Nghê dùng là Thanh Long, chờ hắn bắt được hung thủ, không phải Thanh Long sẽ trở lại à? Nàng thật đúng là thiên tài.

Dung Ức thầm dương dương đắc ý, đi vài bước lại phát hiện ra không đúng, Phó Thừa Phong một lòng muốn đoạt Thanh Long, đợi đến khi tìm được Thanh Long rồi, hắn tất nhiên sẽ không trả lại cho nàng. Nàng thậm chí còn không thể đòi lại hắn, bởi vì như vậy liền bại lộ hết.

Ai ai ai, thật là phiền toái quá đi!

Phó Thừa Phong muốn cái gì không được, lại đi muốn Thanh Long. Cái gì nàng cũng có thể cho hắn, duy độc Thanh Long không được. Thanh Long là bảo bối của cha, lần này chỉ cho nàng mượn phòng thân mà thôi, chờ sau khi nàng tìm được thiên hạ đệ nhất phu quân hồi cung, phải vật quy nguyên chủ (~ trả lại).

“Lại nói tiếp, hôm qua ngươi đột nhiên rời khỏi lôi đài đi tìm kiếm, rốt cuộc là muốn làm gì?” Phó Thừa Phong đột nhiên hỏi.

Dung Ức hoàn hồn, nghĩ đến nguyên nhân đi tìm Thanh Long hôm qua, nhất thời chột dạ vô cùng, ấp úng nói: “Không… không muốn làm gì.”

“Hôm qua ngươi hùng hùng hổ hổ như vậy, tuyệt đối không giống “Không muốn làm gì”.”

“Có à?”

“Có. Nếu như không phải biết ngươi rất thuần (~ trong trẻo) lương (~ lương thiện), ta sẽ nghĩ rằng ngươi định hỏa thiêu Nhật Nguyệt sơn trang một phen.”

Rất thuần lương.

Dung Ức cảm thấy thực hổ thẹn.

Nếu như nàng nói cho hắn biết, hôm qua nàng tìm Thanh Long mục đích là muốn một kiếm thiến hắn mang về cung đi làm tiểu thái giám cho nàng, không biết hắn sẽ có cảm tưởng như thế nào.

“Sao lại không nói lời nào?” Phó Thừa Phong cảm thấy rất bất ngờ, nhóc chim sẻ vậy mà cũng có im lặng.

Dung Ức nói thập phần nghiêm túc: “Ta đang nhớ lại.”

“Nhớ lại cái gì?”

“Nhớ lại mục đích tìm kiếm của ta hôm qua.”

“…”

“Người già đi, trí nhớ không tốt, Phó đại hiệp thứ lỗi.”

“…” Nàng như vậy đã tính già, hắn chẳng phải nên vào quan tài nằm luôn?

*

Khoảng giữa trưa, Dung Ức theo Phó Thừa Phong vào một thanh lâu.

Dung Ức thật bình tĩnh, Phó Thừa Phong thật hoang mang.

“Ngươi không có gì muốn nói ?” Phó Thừa Phong hỏi.

Dung Ức: “Không có a.”

“Không hỏi vì sao ta vào thanh lâu?”

“Cái đó còn cần phải hỏi à? Đương nhiên là tìm hiểu tin tức! Chúng ta xuất môn vì tìm người mà.” Dung Ức vẻ mặt hiển nhiên.

Phó Thừa Phong mỉm cười, “Ngươi ngược lại thật tín nhiệm ta.”

“Kỳ thật ta cũng từng nghĩ ngươi tới thanh lâu có ý đồ khác, có điều ý tưởng đó đã nhanh chóng bị ta phủ quyết.”

“Vì sao?”

“Hiện tại là ban ngày a! Các cô nương thanh lâu buổi tối tiếp khách mệt mỏi, ban ngày nghỉ ngơi.”

Buổi tối tiếp khách mệt mỏi… Đây là lời một cái hoàng hoa khuê nữ nên nói ra sao? Phó Thừa Phong đầy hắc tuyến, “Những thứ đó là ai nói cho ngươi biết?”

“Bắc thúc thúc của ta.”

“Cái thúc thúc gì đó của ngươi, lần sau ta thấy hắn, nhất định phải hành hung hắn một chút.”

Dung Ức lắc đầu, nói đầy huyền bí: “Ngươi đánh không thắng.”

“…”

Lúc này, tú bà dẫn đường bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Dung Ức cười gian như trộm nói: “Tiểu cô nương, trừ Bắc thúc thúc ra, có phải ngươi còn có ba cái thúc thúc khác nữa hay không?”