Khi Dung Ức và Phó Thừa Phong theo gia đinh của Nhật Nguyệt sơn trang trở lại sơn trang, trong đại đường đã ngồi đầy người, bao gồm cả Tần Mộ Chi đang bị gãy xương. Đương nhiên, hắn nằm. Theo đại phu nói hắn bị thương đến thắt lưng, chỉ sợ trong một tháng khó có thể ngồi thẳng. Biết Tần Mộ Chi bị thương nghiêm trọng, Dung Ức áy náy không dám nhìn thẳng vào hắn. Tuy là hắn thấy chết không cứu trước, nhưng dù sao hắn cũng không có chủ động tổn thương nàng, cú ném của nàng cũng có hơi quá đáng.
“Cái kia… tiền khám bệnh thuốc thang, ta trả giúp ngươi.” Dung Ức đứng ở bên cạnh Tần Mộ Chi nhìn chằm chằm mũi chân mình nhỏ giọng nói.
Tần Mộ Chi cười ôn nhu nói: “Ta không thiếu tiền. Ngươi có thể nguôi giận là tốt rồi.”
Tần Mộ Chi tỏ ra rộng lượng làm cho Dung Ức càng thêm xấu hổ vô cùng, trong lòng liên tục phỉ nhổ mình hết lần này đến lần khác: tiểu nhân, Mộ Dung ức, ngươi chính là một tên tiểu nhân!
“Dùng sinh mệnh đổi nụ cười mỹ nhân, Tần huynh thật phong lưu.” Phó Thừa Phong trêu ghẹo.
Phó Thừa Phong và Tần Mộ Chi không hợp nhau, chuyện này người giang hồ đều biết. Không ai biết giữa bọn họ rốt cuộc có ân oán gì, chỉ biết là dưới điều kiện tiên quyết là không ảnh hưởng đến toàn cục, hai người sẽ dùng hết mọi thủ đoạn không cho đối phương yên ổn. Nhưng khi đối đầu với kẻ địch mạnh, hai người sẽ lại đồng tâm hiệp lực.
Đây là quan hệ vi diệu làm người ta khó hiểu đến cỡ nào a! Khi Dung Ức nghe được mấy tin đồn này từ bọn hạ nhân của Nhật Nguyệt sơn trang từng đi chứng thật với Phó Thừa Phong, Phó Thừa Phong cho nàng đáp án là: “Cho tới bây giờ ta chưa từng đồng tâm hiệp lực với hắn, đều là hắn phối hợp với ta.”
Dung Ức cho rằng nếu như nàng hỏi Tần Mộ Chi, nhất định cũng sẽ nhận được đáp án giống nhau, bởi vậy nàng mặc định rằng sở dĩ Phó Thừa Phong trả lời như vậy thuần túy là sự kiêu ngạo trong nội tâm sai khiến.
“Hiện tại hắn là bệnh nhân, ngươi đừng kích thích hắn.” Dung Ức nhỏ giọng cảnh cáo Phó Thừa Phong.
Phó Thừa Phong cười haha, nói: “Hắn bị thương là thắt lưng, cũng không phải trái tim, kích thích một chút thì thế nào? Nói không chừng kích thích nhiều vài lần, thắt lưng liền linh hoạt lại. Bất quá đối với loại người vô tâm như hắn mà nói, có kích thích lớn hơn nữa cũng sẽ không có tác dụng.”
“…” Người này đúng là không có nửa phần khẩu đức.
“Một khi đã như vậy, Phó huynh cần gì phải nhanh nhảu trổ võ mồm cho thừa thãi?” Tần Mộ Chi không đổi sắc mặt, làm người ta không nhìn ra vui buồn.
“Nhanh nhảu võ mồm cũng là nhanh. Không thoải mái nhiều ngày như vậy, cũng cần tìm việc gì vui thoải mái một chút.” Phó Thừa Phong nói đầy hàm ý.
Dung Ức cả kinh, hay là Phó Thừa Phong biết nguyên nhân nàng ném Tần Mộ Chi bị thương, giận Tần Mộ Chi không hề ra tay giúp đỡ, cho nên mới trào phúng ngọt nhạt hắn?
Nghĩ đến đây, Dung Ức lại nhìn Phó Thừa Phong, quả nhiên thấy mặt hắn lạnh lùng, con ngươi đen tràn đầy tức giận. Vì sao hắn tức giận? Chẳng lẽ vì nàng bị tổn thương mà thấy bất bình? Dung Ức nhớ tới câu “Lo cho an nguy của ngươi” hắn nói sau núi lúc nãy, không khỏi trộm trộm đỏ mặt.
“Liễu Nhất Đao cũng không có ngược đãi ta, ngươi không cần giận Tần công tử nữa.” Dung Ức lấy khuỷu tay nhẹ nhàng chạm vào Phó Thừa Phong một cái, sau đó lại nhỏ giọng nói: “Hắn cũng không phải bằng hữu của chúng ta, không cần phải tức giận với hắn.”
Phó Thừa Phong mỉm cười, cho nàng một ánh mắt “Yên tâm”, nói: “Ta không có tức giận.”
“Nhưng thoạt nhìn ngươi giống như rất muốn lột da hắn.”
“Cho nên đó không phải là tức giận, là phẫn nộ.”
“…”
“Chuyện này rất phức tạp, về sau ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi nghe.”
Dung Ức rất tín nhiệm Phó Thừa Phong, cho nên hắn nói như vậy, nàng liền không hề nói nhiều thêm nữa.
Lúc Dung Ức cùng Phó Thừa Phong thì thầm to nhỏ, Tần Mộ Chi vẫn thủy chung không tỏ vẻ gì, chỉ khi tầm mắt đảo qua Dung Ức, trong mắt sẽ lại tiếp tục lộ ra áy náy… và đau đớn.
Tuy rằng Phó Thừa Phong cùng Tần Mộ Chi đấu võ mồm cũng chỉ ngắn ngủi có mấy giây, nhưng lại làm cho không khí trong đại đường căng thẳng cả lên. Lúc này hai người không nói lời nào, Vân trang chủ liền đứng ra khuyên nhủ: “Phó thiếu hiệp, Tần công tử, nhị vị xem mặt mũi lão phu, lùi nhau một bước, thế nào?”
“Mặt mũi trang chủ đương nhiên phải cho rồi.” Phó Thừa Phong cười nói.
Tần Mộ Chi cũng lễ phép nói: “Vừa rồi Tần mỗ thất lễ.”
Thái độ của hai người làm cho Vân trang chủ rất vừa lòng, nói một tiếng “Đa tạ”, liền dẫn chính đề tới người đã bắt Vân Nghê đi. “Sau khi Phó thiếu hiệp đột nhiên rời khỏi lôi đài, ta liền định tuyên bố chấm dứt luận võ, về phần việc hôn nhân sẽ nói sau.” Nói tới đây Vân trang chủ dừng một chút, liếc Phó Thừa Phong một cái thật sâu, sau đó tiếp tục nói: “Không ngờ một người bịt mặt đột nhiên xuất hiện, trong tay cầm Thanh Long kiếm chỉ thẳng mi tâm (đây là 1 trong những tử huyệt của con người) của ta, ta vội vàng tránh đi, cũng không ngờ chỉ trong chút thời gian ngắn ngủi đó đã để cho hắn thừa cơ hội, bắt Nghê Nhi đi.”
Nghe lời miêu tả của Vân trang chủ xong, Phó Thừa Phong lập tức nói: “Người bắt Vân tiểu thư cũng không phải Sở Trường Ca.”
Giọng điệu chắc như bắp của Phó Thừa Phong làm cho mọi người khó hiểu. Dung Ức cũng thật khó hiểu, tuy rằng sau khi nàng nghe lời kể của Vân trang chủ xong cũng kết luận người bắt Vân Nghê nhất định không phải lão cha nhà mình rồi, nhưng đó là bởi vì nàng hiểu biết cha chính mình. Dùng lời của mẹ nàng nói chính là: người này thuộc chủng loại quái đản làm chuyện xấu xong sẽ lập tức chiêu cáo thiên hạ biết.
Cha tuyệt đối sẽ không che mặt đi ra ngoài. Lại càng sẽ không làm chuyện bịt tay trộm chuông che mặt mà sử dụng Thanh Long ngu xuẩn như vậy. Trên giang hồ ai không biết Thanh Long là vũ khí chỉ mỗi hắn có.
Làm sao Phó Thừa Phong có thể bằng lượng tin tức ít ỏi như vậy mà xác định người bắt Vân Nghê không phải là cha? Dung Ức thập phần khó hiểu. Mà câu tiếp theo của Phó Thừa Phong lại làm cho nàng khó hiểu đến cực điểm.
Phó Thừa Phong nói: “Sở Trường Ca là một kẻ cực kì tự phụ, khi hắn làm chuyện xấu chỉ hận người khác không biết chuyện là hắn làm, tuyệt đối sẽ không che mặt.”
Hắn thế nào lại hiểu biết cha như vậy? Theo lý mà nói, khi cha hoành hành giang hồ, hắn hẳn còn chưa sinh ra mới đúng. Sự nghi ngờ trong lòng Dung Ức càng lúc càng sâu.
“Phó Thừa Phong ngươi chớ biện bạch thay đại ma đầu kia. Thanh Long là thượng cổ thần khí, võ lâm hiện nay trừ Sở Trường Ca ra, không ai có thể khống chế. Chuôi Thanh Long kiếm này đủ để chứng minh thân phận người bắt Vân tiểu thư đi.” Một tên râu xồm kêu gào.
Dung Ức nhíu mày, người này rất đáng ghét, nếu không phải Thanh Long đã bị trộm, nàng nhất định sẽ một kiếm cắt đầu lưỡi hắn.
Phó Thừa Phong cười đầy khinh miệt, nói: “Thanh giả tự thanh, ta cần gì phải biện bạch thay hắn? Lời ta nói có lí hay không, tin rằng trong lòng Vân trang chủ tự hiểu rõ.”
Vân trang chủ chậm rãi gật đầu, nói: “Nghe Phó thiếu hiệp nói như vậy, ta cũng nghĩ tới. Mới vừa rồi nóng vội, lo lắng an nguy của tiểu nữ, lại quên mất tác phong làm việc của Sở Trường Ca. Che mặt bắt tiểu nữ đi, quả thật không giống với chuyện Sở Trường Ca sẽ làm.”
“Vân trang chủ, ngươi chớ để bị họ Phó yêu ngôn hoặc chúng (~ nói bậy bạ mê hoặc mọi người). Trừ Sở Trường Ca, còn ai có thể khống chế Thanh Long?” Râu xồm nói.
“Chuyện này…” Vẻ mặt Vân trang chủ đầy khó xử, nói: “Ta xác thực chưa nghe nói trừ Sở Trường Ca ra, còn ai có thể khống chế Thanh Long.”
Dung Ức bị tên râu xồm kia chọc tức đến mức dậm chân, không nhịn được khiển trách: “Ngu dốt!”
Tiếng quát khẽ của Dung Ức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, nhất là tên râu xồm, tái mặt ngay lập tức. “Tiểu nha đầu, ngươi nói cái gì?!” Râu xồm giận dữ hỏi.
“Ta nói ngươi ngu dốt.” Dung Ức trừng tên râu xồm một cái, sau đó trốn sau Phó Thừa Phong, nhỏ giọng nói: “Nghĩa huynh, trong khi ta còn chưa tìm được thiên hạ đệ nhất phu quân làm chỗ dựa, liền tạm thời dựa vào ngươi che đậy trước.”
Nghĩa huynh? Loại thời điểm này mới biết vịn quan hệ với hắn? Phó Thừa Phong khẽ cười một tiếng, nói: “Không có bản lĩnh còn bênh vực kẻ yếu?”
“Hắn ngậm máu phun người, chính là ngu dốt!”
Phó Thừa Phong nghe vậy thầm vui vẻ, nói: “Ngươi đang vì ta tổn thương mà bất bình?”
Ta đang thay cha ta tổn thương mà bất bình. Dung Ức yên lặng trả lời như vậy, ngoài miệng lại ra vẻ thông minh nói: “Đúng rồi. Chính hắn không có đầu óc còn chưa tính, còn không cho người khác có đầu óc, thật đáng giận. Người như thế cũng có thể sống đến bây giờ, người giang hồ các ngươi cũng thật thân thiện.”
Phó Thừa Phong bị Dung Ức chọc cười, cộng thêm hắn cũng vốn là kẻ không sợ trời không sợ đất, liền theo Dung Ức nói tiếp: “Dù sao cũng phải để lại vài tên chỉ số thông minh thấp sống trên đời, bằng không làm sao có thể làm nổi bật chỉ số thông minh cao của ta đây?”
Dung Ức cười hắc hắc, nói: “Cũng đúng. Vậy cứ cho hắn sống lâu vài ngày nữa đi.”
Khi nói đến đoạn sau, hai người đã từ khe khẽ nói nhỏ biến thành cao đàm khoát luận (~ nói to), tất cả mọi người ở đó nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, đều phì cười.
Râu xồm hành tẩu giang hồ nhiều năm, đâu chịu nổi vũ nhục như vậy, ngay tập tức rút vũ khí ra, muốn giáo huấn Dung Ức.
Dung Ức sợ tới mức lại rụt ra sau Phó Thừa Phong một chút, nhưng giây tiếp theo đã bị hắn túm ra.
“Nghĩa muội a, ngươi hành động như vậy, làm cho vi huynh thực cảm thấy thẹn.” Phó Thừa Phong dậm chân nói.
Dung Ức nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ: ta trừ miệng với vận may ra, không lấy ra được bản lĩnh gì, chuyện này ngươi đã biết từ lâu, không né, chẳng lẽ muốn đi ra chịu chết?
“Ngươi kinh hồn táng đảm (~ sợ hãi) như vậy, là lo vi huynh không có năng lực bảo hộ ngươi ư? Thật vũ nhục người khác.”
“Ách… Không có không có, ta là sợ che trước mặt ngươi, ảnh hưởng ngươi phát huy.” Dung Ức cười gượng nói.
Phó Thừa Phong nhìn nàng một cái đầy hoài nghi, nói: “Là thế à?”
Dung Ức gật đầu thật mạnh, “Chính xác là vậy đó.”
“Ngươi yên tâm, cho dù ta phát huy không tốt, cũng không có ai có thể tổn thương ngươi mảy may. Lùi một vạn bước mà nói, cho dù có người may mắn làm ngươi bị thương, ta cũng sẽ báo thù cho ngươi. Ngươi phải tin tưởng ta, lấy tu vi của ta, làm cho một người muốn sống không được, chẳng qua chỉ là một cái phẩy tay.”
Dung Ức ôm đầy hắc tuyến. Đây có phải cho thấy kỳ thật nàng vẫn có khả năng bị ngộ thương không? “Ta vẫn đứng đằng sau là tốt rồi.” Dung Ức yên lặng na đến sau lưng Phó Thừa Phong. Không phải nàng không tín nhiệm hắn, thật sự là, nàng hoàn toàn không có khái niệm gì với thực lực của a! Nếu như hiện tại người nói với nàng lời này không phải hắn, mà là phụ hoàng đại nhân, nàng nhất định sẽ không làm rùa đen rút đầu.
Ai, nếu Thanh Long còn ở đây thì tốt rồi. Tuy rằng tu vi võ học của nàng không được tốt lắm, nhưng lấy linh khí của Thanh Long, cũng đủ để bảo vệ nàng.
Sự không tin cậy của Dung Ức làm cho Phó Thừa Phong cảm thấy bị vũ nhục. “Ngươi nha đầu kia, quả nhiên rất không có kiến thức.” Phó Thừa Phong lại túm Dung Ức từ sau đi ra.
Dung Ức vẻ mặt không muốn, đang muốn oán giận, chợt thấy một đạo bạch quang hiện lên, tên râu xồm trước mặt nháy mắt biến thành tiểu bạch kiểm. Nếu không phải nhìn thấy một đống râu trên đất, Dung Ức quả thực không thể tin được tên râu xồm ở trước mặt nàng, trước mắt bao người bị cạo sạch râu. Mà người khởi xướng, đúng là người họ Phó nào đó bên cạnh nàng. Càng đáng sợ hơn là, nàng không hề nhìn thấy Phó Thừa Phong rút kiếm khỏi vỏ.
Kiếm này phải có mau đến cỡ nào, mới có thể đả thương người khác vô hình.
Dung Ức cảm thấy rất cần phải tìm hiểu sức mạnh đằng sau bốn chữ “Đoạn kiếm thiên nhai” này cho tường tận một chút, nói không chừng Phó Thừa Phong còn xài tốt hơn cả Thanh Long.
“Ta nói rồi sẽ không để cho ai tổn thương ngươi.” Phó Thừa Phong thản nhiên nói.
Dung Ức gật đầu như đảo tỏi. Lần này nàng tin. Chỉ bằng chiêu thức hắn thế hiện vừa rồi, đủ để nàng kiêu ngạo trên giang hồ mười năm tám năm cũng được ấy chứ.