Lời nói của Dung Ức làm cho Phó Thừa Phong đứng đơ mặt ra trong chốc lát, sau khi hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, cười phá lên ha hả.
Dung Ức nghĩ Phó Thừa Phong đang cười nàng lại nói mạnh miệng nữa, không vội đỏ mặt, nói: “Ngươi đừng có mà không tin! Ta đã nói dối ngươi bao giờ? Nếu ngươi thật sự dám thắng, ta khẳng định chắc chắn sẽ diệt cửu tộc ngươi!” Cuối cùng lại cực nghiêm túc bổ sung một câu, “Ta nói nghiêm túc.”
Lúc này Phó Thừa Phong không cười nữa, mà hai mắt híp lại lẳng lặng nhìn Dung Ức chăm chú. Điều này làm cho Dung Ức cảm thấy mất tự nhiên không thôi, trong lòng rối loạn.“Ngươi… ngươi… ngươi nhìn ta làm cái gì? Có người khiêu chiến ngươi kìa, mau nghênh chiến đi.” Dung Ức đỏ mặt.
“Ta cũng muốn nghênh chiến. Nhưng mà…” Phó Thừa Phong kéo dài giọng, khí định thần nhàn (~ nhàn nhã thoải mái) đi đến trước mặt Tần Mộ Chi đang nằm trên mặt đất, nói: “Có người không chiến mà bại .”
Dung Ức nhíu mày, nói: “Tần công tử nằm không đứng dậy như thế, không sợ người khác chê cười sao?”
Tần Mộ Chi nhìn về phía Dung Ức với thần sắc phức tạp, trên mặt ẩn ẩn lộ ra vẻ thống khổ, ôn hòa nói: “Tần mỗ cũng không phải là không muốn dậy.”
Dung Ức trừng lớn mắt, cũng không phải là không muốn dậy? Không phải là…
Ngay sau đó, lời nói của Phó Thừa Phong chứng thật suy đoán trong lòng Dung Ức.“Ngươi ném quá độc ác.” Trong ngữ khí của Phó Thừa Phong có chút vui sướng khi người gặp họa.
“Ách.” Dung Ức đại quẫn, không khéo như thế chứ?
“Gãy xương.” Phó Thừa Phong tiếp tục nói.
Dung Ức đầy hắc tuyến. Tần Mộ Chi này cũng quá nhu nhược rồi đấy. Nàng nhiều lắm chỉ tiện tay ném một cái, hắn cư nhiên lại gãy xương ngay! Được rồi, nàng thừa nhận trong cú ném vừa rồi mang theo một tí ân oán cá nhân, xuống tay có vẻ độc ác. Nhưng cũng không đến mức gãy xương a! Tên này là uống nước lớn lên à?
Đến đây thì Vân Hận Đông cũng chú ý tới sự khác thường của Tần Mộ Chi, lập tức phái người nâng hắn xuống lôi đài, đồng thời sai người mời đại phu trị liệu.
Sau khi Tần Mộ Chi bị nâng đi, trên lôi đài một lần nữa chỉ còn lại một mình Phó Thừa Phong. Dung Ức cắn chặt môi, rất muốn lại ném một người lên nữa, nhưng thấy vẻ mặt Phó Thừa Phong không coi ai ra gì, trong lòng nàng liền nổi giận.
Hắn không hề để ý đoạt giải quán quân!
Trong lòng hắn muốn được làm anh hùng, nàng làm nhiều hơn cũng vô dụng.
Nghĩ đến đây, Dung Ức lặng lẽ buông nắm tay nắm chặt ra.
“Không ai à?” Phó Thừa Phong ôm kiếm cười hỏi mọi người dưới đài.
Dung Ức rất muốn một quyền đánh bẹp vẻ đắc ý trên mặt hắn.
Bỗng nhiên, trên đài chuyển động, tiếp theo một gã nam tử áo tím bay lên lôi đài. Dung Ức cảm thấy mừng rỡ, có người khiêu chiến là tốt rồi. Nếu như lần này Phó Thừa Phong có thể bại bởi đối phương, nàng liền tha thứ cho hắn.
Mỗi tội chuyện lại một lần nữa ra ngoài tầm dự kiến của Dung Ức. Phó Thừa Phong rất dụng tâm đối phó với địch, không có tí vẻ thoái nhượng nào.
Quả nhiên hắn muốn làm anh hùng!
Dung Ức khó chịu trừng Phó Thừa Phong một cái, căm giận cất bước rời khỏi luyện võ trường, rời đi Nhật Nguyệt sơn trang.
Dung Ức một đường bầm bầm mắng Phó Thừa Phong ra vẻ đạo mạo, rất nhanh đã đi đến dưới một gốc cây đại thụ ở chân núi phía sau Nhật Nguyệt sơn trang. Nhìn trái nhìn phải, thấy bốn bề vắng lặng, Dung Ức lấy trong giày ra một cây chủy thủ, xắn tay áo lên bắt đầu đào đất.
Dung Ức đào a đào, đào cả đầu toát đầy mồ hôi, cũng không thấy thứ nàng muốn lấy, chỉ có đám rễ cây chằng chịt.
Nàng nhớ rõ lúc chôn không có chôn sâu như vậy. Trái tim Dung Ức lập tức chìm vào đáy nước.
“Đang tìm cái gì?” Một giọng nói ngậm ý cười truyền đến từ đỉnh đầu.
Dung Ức nghe vậy kinh hỉ lập tức quay đầu lại, hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Ngươi đột nhiên rời khỏi hội trường, ta sợ ngươi lại bị người khác bắt, liên lụy ta phải cứu ngươi, cho nên tới theo.” Phó Thừa Phong cười nói.
“Ta mới không dễ bị người ta bắt đi như vậy đâu! Cho dù bị bắt đi rồi cũng không cần ngươi cái kẻ…” Dung Ức vốn muốn nói “Cho dù bị bắt đi cũng không cần ngươi cái kẻ bạc tình này cứu”, nhưng nghĩ lại, Phó Thừa Phong không phải phu quân của nàng, không thể gọi là “kẻ bạc tình”, vì thế nửa đường ngừng lại.
“Ta cái kẻ gì?” Phó Thừa Phong hỏi.
“Không có gì.” Dung Ức trừng hắn một cái, giận dữ nói: “Ngươi không đi cưới thiên hạ đệ nhất mỹ nhân của ngươi đi, tới đây làm gì?”
“Không phải ta mới vừa nói hay sao? Lo lắng an nguy của ngươi.”
Phó Thừa Phong nói nhẹ nhàng bâng quơ, Dung Ức lại nghe đến đỏ cả mặt. Trong lòng lướt qua một dòng nước ấm, Dung Ức mềm giọng hơn nhiều, dịu dàng hỏi: “Ngươi đi rồi, Vân Nghê làm sao bây giờ?”
Phó Thừa Phong nhíu mày, “Nàng làm sao đâu có chuyện gì liên quan tới ta?”
“Ngươi đánh lôi đài của nàng a!” Dung Ức không khỏi trợn trắng mắt, rốt cuộc người này có biết ý nghĩa của võ đài là gì hay không.
“Ta không phải vì nàng mà lên lôi đài.”
“Nhưng rốt cuộc ngươi cũng đã lên rồi, lại còn thắng.”
“Đương nhiên là ta phải thắng. Ngươi ở dưới xem, ta thế nào có thể thua?” Phó Thừa Phong yên lặng nhìn Dung Ức nói.
Trái tim Dung Ức lại bắt đầu điên cuồng loạn nhịp, né tránh ánh nhìn chăm chú của hắn, nửa hờn nửa dỗi nói: “Đã nói không được thắng, còn cố hết sức như vậy nữa.”
Thái độ của Dung Ức làm trái tim Phó Thừa Phong khẽ động, giải thích: “Người kia là hái hoa tặc, chuyên môn phá hoại con gái nhà lành.”
“Hái hoa tặc cũng dám đến đánh lôi đài của thiên kim Võ lâm minh chủ?” Dung Ức cả kinh sắp rớt cằm xuống đấy. Đây rốt cuộc là thời thế hỗn loạn như thế nào a!
“Ách, hái hoa tặc là xưng hô ta dành cho hắn, hắn chỉ rất không có lễ trong việc nam nữ, không phải kẻ gì tội ác tày trời.”
Dung Ức ngộ được một chút gật đầu, sau đó lại cau mày hỏi: “Nếu hắn không phải kẻ tội ác tày trời, vì sao ngươi không thua hắn cho rồi? Chẳng lẽ ngươi lo Vân Nghê gả cho hắn sẽ không hạnh phúc? Nếu lo Vân Nghê gả không tốt, vì sao lúc trước còn không thua Liễu Nhất Đao? Liễu Nhất Đao cuồng dại với Vân Nghê, chắc chắn sẽ không đối xử tệ với nàng.”
Phó Thừa Phong nghe vậy lộ vẻ bất đắc dĩ, gõ nhẹ đầu Dung Ức một cái, nói: “Thật không biết ngươi suy nghĩ vớ vẩn cái gì. Vân Nghê hạnh phúc có quan hệ gì với ta đâu? Ta không thua Liễu Nhất Đao, là vì hắn bắt cóc ngươi. Liễu Nhất Đao bắt cóc ngươi, ta không trả thù hắn đã là tận tình tận nghĩa, thế nào lại còn để cho hắn được ôm mỹ nhân về như mong muốn chứ?”
Dung Ức gật đầu đồng ý, nói: “Có lý. Không thể để Liễu Nhất Đao được tiện nghi.”
Phó Thừa Phong thật vui rằng nàng có thể hiểu được suy nghĩ của hắn, nói tiếp: “Về phần cái hái hoa tặc kia, ngươi không biết là trước mặt nhiều anh hùng hào kiệt như vậy bại bởi một cái hái hoa tặc rất hạ giá hay sao?”
Dung Ức đơ ra, lập tức gật đầu thật mạnh, nói: “Qúa hạ giá! Nếu ngươi bại bởi hái hoa tặc, về sau sao còn có thể hành tẩu giang hồ được nữa? May mà ngươi không bại.”
Phó Thừa Phong nói: “Chỉ có thể trách tại tên Tần Mộ Chi kia, bị ngươi nhẹ nhàng ném một cái liền gãy xương, thật vô dụng.”
“Đúng đó. Hắn không biết võ công, ngươi thua hắn, mặc cho ai đều có thể nhìn ra ngươi cố ý thua. Đáng tiếc hắn không chịu nổi một cú ngã.” Khi nói câu cuối cùng, Dung Ức rất chột dạ. Cú ngã kia của nàng vô luận nhìn từ góc độ nào cũng không thể xem là “một cú ngã nhẹ nhàng” được. “Vậy người thắng lôi đài hiện tại là ngươi thì lại đi rồi, có khi nào Vân trang chủ sẽ trách tội ngươi không?”
“Không đâu. Vân Hận Đông không phải người không nói đạo lý.”
“Nhưng chuyện liên quan hôn nhân đại sự của con gái hắn. Ai, vạn nhất hắn thẹn quá thành giận, chẳng phải ngươi chết chắc rồi à? Hắn chính là võ lâm minh chủ.” Trong khái niệm của Dung Ức, võ lâm minh chủ chính là người có võ công cao nhất giang hồ.
Phó Thừa Phong không cho là đúng ngạo nghễ cười, nói: “Nếu ta vì hắn là võ lâm minh chủ mà sợ đầu sợ đuôi, ta sẽ không gọi là Phó Thừa Phong.”
Có cốt khí! Dung Ức âm thầm khen ngợi.
“Ngươi hỏi xong rồi, giờ đến phiên ta hỏi. Vấn đề thứ nhất, vì sao lúc nãy ngươi lại đột nhiên rời khỏi?” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức mân miệng, nói: “Ta không muốn nhìn thấy ngươi thắng.”
“Cho nên tính đi nhắm mắt làm ngơ?” Phó Thừa Phong vẻ mặt tức giận.
“Đương nhiên không phải! Ngươi cũng quá coi thường ta. Ta là cái loại người này à?”
Phó Thừa Phong nghĩ đến câu “Nếu ngươi dám thắng, ta liền diệt cửu tộc ngươi” kia, khóe miệng tràn ra một chút ý cười, nói: “Qủa thực không giống phong cách của ngươi.”
“Đúng mà. Ta mới không thèm xám xịt cụp đuôi chạy đâu. Cho dù muốn chạy, cũng phải diệt ngươi trước lại chạy.”
“…”
Thấy mặt Phó Thừa Phong đầy hắc tuyến, Dung Ức có chút ngượng ngùng không ngừng cười hắc hắc, nói: “Nói giỡn thôi. Vừa rồi ta rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang, là muốn tìm thanh… Tìm kiếm của ta.” Đột nhiên, Dung Ức bỗng nhớ tới mình còn chưa tìm được, vội vàng quay đầu tiếp tục đào đất, vừa đào vừa nói: “Ta tìm hơn nửa ngày không tìm được. Ngươi mau giúp ta tìm xem. Kiếm này chính là cha ta cho ta, cha ta đã từng dặn, kiếm còn người còn, kiếm mất người mất. Nếu làm mất nó, cha ta sẽ không tha cho ta.”
Phó Thừa Phong thấy Dung Ức lo lắng, vội an ủi nói: “Không vội. Ta tìm giúp ngươi.”
“Ai…” Dung Ức thở dài một hơi, nói: “Quên đi, tìm không thấy đâu. Chắc chắn đã bị người nào đánh cắp đi rồi.”
“Chưa chắc. Cứ tìm thử xem.”
“Không cần.” Dung Ức đứng dậy phủi phủi bụi đất trên váy, nói: “Nếu như nó còn ở nơi này, ta sẽ không không cảm ứng được.” Kỳ thật nàng nên ý thức được vấn đề này từ đầu, có điều là lúc nãy trong lòng tức giận, mới xem nhẹ đi.
Thanh Long là thượng cổ thần khí (binh khí thần kì từ thời cổ xưa), biết thông người. Tuy nàng không thể khống chế nó, nhưng vì được di truyền, thông với hơi thở của nó, trong khoảng cách gần có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.
“Nếu như bị cha ta biết, chắc chắn sẽ tức điên mất. Đây là cây kiếm hắn yêu nhất. Nếu không phải ta học nghệ không tinh, hắn cũng sẽ không đưa ta phòng thân.” Dung Ức thở dài.
Phó Thừa Phong: “Nếu lệnh tôn có dặn “Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất”, vì sao không mang theo?”
“Ngươi quên là ta lấy thân phận nha hoàn vào Nhật Nguyệt sơn trang rồi à? Nếu ta mang một thanh kiếm trên lưng, thế còn giống nha hoàn không?”
“Ngươi không mang kiếm trên lưng, cũng chẳng giống nha hoàn chút nào.”
“…” Nàng có không xứng chức đến vậy à?
“Thanh kiếm của ngươi có đặc điểm gì? Ta nhờ người ta tìm giúp ngươi, có lẽ có thể tìm về được.”
“Đặc điểm thì có, nhưng ta không thể nói.”
“Ngươi không tín nhiệm ta?”
“Đương nhiên không phải.” Dung Ức vội vàng lắc đầu, nói: “Nếu ta không tín nhiệm ngươi, sẽ không xem ngươi là bằng hữu. Có điều là ta đã hứa với cha ta, không đến thời điểm nguy cấp, không thể nói cho bất cứ kẻ nào tên thanh kiếm đó.”
Phó Thừa Phong trầm ngâm một chút, nói: “Một khi đã như vậy, ta cũng không éo ngươi. Ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi tìm kiếm làm gì.”
“Ách, chuyện này chúng ta nói sau đi.” Dung Ức ấp úng lảng tránh câu hỏi của Phó Thừa Phong, trên mặt hiện lên mấy đóa mây hồng khả nghi.
“Cũng được. Việc cấp bách là tìm kiếm cho ngươi.”
Dung Ức gật đầu thật mạnh, lại nhanh chóng ủ rũ. Giang hồ mênh mông, đi nơi nào tìm Thanh Long bây giờ?
Bằng không, viết một phong thư nói cho sư phụ biết nàng đã đánh mất Thanh Long.
Không được. Dung Ức lập tức phủ định ý tưởng này ngay trong đầu. Mới ra khỏi nhà không được vài ngày liền làm mất Thanh Long, để cho sư phụ biết hội thật mất mặt.
Nói cho Phó Thừa Phong thanh kiếm nàng mất là Thanh Long?
Cũng không được. Cha từng nói kẻ thù của ông rất nhiều, không thể dễ dàng bại lộ.
Ai ai ai, cái gì cũng không được. Dung Ức thật muốn đụng đầu vào bàn.
Ngay lúc Dung Ức lâm vào thế hết sức khó xử, một gia đinh của Nhật Nguyệt sơn trang mang đến ánh rạng đông cho nàng.
“Phó công tử, trang chủ nhà ta cho mời, có chuyện quan trọng cần thương lượng.”
“Chuyện gì quan trọng? Nếu như muốn bắt ta cưới tiểu thư quý phủ, thứ nan tòng mệnh (thứ lỗi khó làm theo được).” Phó Thừa Phong nói.
“Cho dù Phó công tử có muốn kết hôn, cũng chỉ sợ không cưới được. Tiểu thư bị đại ma đầu Sở Trường Ca bắt đi rồi!”
Phó Thừa Phong nghe vậy thân thể chấn động mạnh, ánh mắt lộ ra mấy mạt hàn ý.
Mà khi Dung Ức nghe được sáu chữ “đại ma đầu Sở Trường Ca” trái tim liền bay lên chín từng mây, không chú ý tới sự biến đổi của Phó Thừa Phong.
Cha lại bị nương bắt ngủ thư phòng, tịch mịch khó nhịn, lại ra giang hồ tìm chuyện vui nữa đây. Đây là phản ứng đầu tiên của Dung Ức. Phản ứng thứ hai là —— “Sao ngươi biết người bắt Vân tiểu thư đi là Sở Trường Ca?” Dung Ức hỏi.
“Binh khí kẻ bắt tiểu thư dùng là Thanh Long kiếm.” Gia đinh đáp.
Thanh Long! Dung Ức cảm giác trái tim mình sắp nhảy ra ngoài, nhảy đầy vui sướng. Thanh Long ở trên tay phụ thân, nàng liền không cần lo lắng nữa.
Hjx.. Tar ngóng NTMP từng ngày từng gjờ.. Z mừ lâu lâu mớj đc đụng chút chút.. Hok chịu âu…oa..oa..oa… 😥