Tags

“Nhà mới” của Dung Ức cực kì đơn giản, là một nhà dân bình thường, ngoài cửa không có bẫy rập ám khí, chỉ có hai cái tráng hán lưng hùm vai gấu. Tráng hán tráng đến mức nào nhỉ? Dung Ức nhìn ra một chút, dùng “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” để hình dung bọn họ, xem như tạm ổn.

Hai vị trông coi vừa đứng song song trước cửa, thế giới của Dung Ức liền tối sầm trong chớp mắt. Đây cũng là lí do khi lần đầu tiên nàng nhìn thấy bọn họ, đã quăng mất dự tính dùng võ lực đào tẩu của mình.

Đảo mắt Dung Ức đã ở “nhà mới” hai đêm. Tính toán thử, hôm nay đúng là ngày cử hành Anh Hùng Võ hội, cũng là ngày Vân Nghê kén chồng, đem quán quân Anh Hùng Hội trở thành rể hiền cho Võ lâm minh chủ. Một ngày hội lớn như vậy, nàng lại chỉ có thể ở trong cái viện hình hộp nhỏ xíu này mà ngẩn người.

“Ai ——” Dung Ức thở dài một hơi thật to. Nếu không phải nửa đường sát ra (nhảy ra) một Liễu Nhất Đao, lúc này nàng hẳn đang đứng ở lôi đài Anh Hùng Hội —— phía dưới, kén cá chọn canh, tuyển ra danh sách phu quân có triển vọng. Liễu Nhất Đao đáng ghét, bắt cóc nàng lúc nào không tốt, cố tình lại là lúc này. Ghê tởm hơn là hắn còn làm một bộ vô dục vô cầu (không ham muốn gì với đời), coi như bắt cóc nàng đơn giản chỉ vì sống quá lâu quá nhàm chán nữa chứ.

“Ai ——” Dung Ức lại thở dài một hơi to nữa. Nếu hiện tại có người tới cứu nàng thì tốt rồi, nàng nhất định sẽ lấy tiền báo đáp. Kỳ thật nàng từng thử hối lộ hai vị tráng hán ngoài cửa, nề hà không biết là bọn họ đạo đức tốt, hay là nghe không hiểu tiếng người, vậy mà lại dám ngoảnh mặt làm ngơ nàng.

Cũng không biết bao giờ thì Phó Thừa Phong mới có thể tìm được nàng lần nữa đây. Dung Ức nghĩ đến lần gặp thoáng qua trong rừng cây kia, bỗng nhiên nhớ lại khi Phó Thừa Phong rời đi từng nhắc tới “Võ hội”. Lúc này không phải hắn đang ở trên lôi đài vì ôm mỹ nhân về mà đánh nhau lỗ đầu chảy máu đấy chứ? Dung Ức càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng này, lửa giận cứ tự nhiên mà bùng phát, mắng không hề hạ giọng: “Cái đồ trọng sắc khinh bạn! Ngoài miệng nói không có hứng thú với Vân Nghê, kết quả không phải vẫn đi tham gia Võ hội đấy sao!”

“Hắn không có tham gia Võ hội.” Một giọng nói đột nhiên truyền vào từ ngoài cửa.

Dung Ức theo tiếng nhìn lại, người đến là Liễu Nhất Đao. Nhìn thấy “kẻ thù”, Dung Ức nhất thời giận mà không có chỗ xả, tức giận nói: “Ngươi không lên lôi đài tranh giành thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, tránh ở cửa nghe lén người khác nói chuyện làm cái gì?”

“Ta không có nghe lén, là ngươi tự nói ra.” Liễu Nhất Đao nói thản nhiên. Ngữ khí lạc (络???) hơn trước kia rất nhiều.

Dung Ức xoay qua mặc kệ hắn, sau đó lại nghĩ đến hắn nói Phó Thừa Phong không có tham gia Võ hội, lại đô miệng lên, mất tự nhiên hỏi: “Làm sao ngươi biết Phó Thừa Phong không có tham gia Võ hội?”

Liễu Nhất Đao: “Bởi vì hắn đang tìm ngươi.”

Dung Ức nhất thời sáng ngời hai mắt, nghi ngờ hỏi: “Thật ư?”

“Ngươi đừng vội mừng, ta sẽ không để cho hắn tìm được ngươi.”

“…” Biết ngay là hắn sẽ không tốt bụng như vậy.

“Bất quá ta sẽ dẫn ngươi đi tìm hắn.” Liễu Nhất Đao nói tiếp.

Dung Ức khó hiểu nhíu mày, nói: “Ta không tin ngươi sẽ tốt như vậy.”

“Tùy ngươi.”

Giây tiếp theo, Dung Ức bị Liễu Nhất Đao khiêng lên vai.

“Uy, ngươi làm gì thế? Ngươi thích khiêng người khác lắm có phải không? Mau thả ta xuống…” Nói đến đó đột nhiên Dung Ức nhớ tới lần trước, vội vàng che miệng lại, không dám thở mạnh dù chỉ một hơn, sợ chọc lông (~ chọc giận) Liễu Nhất Đao, lại bị điểm huyệt câm nữa.

*

Anh Hùng Hội cử hành ở luyện võ trường của Nhật Nguyệt sơn trang, khi Dung Ức bị Liễu Nhất Đao đưa đến hiện trường Anh Hùng Hội, Võ hội đã bắt đầu, chung quanh vây đầy người, ba vòng ngoài ba vòng trong. Nếu không phải có ưu thế chỗ cao, Dung Ức vốn không thấy được lôi đài. Đây có lẽ là phúc lợi duy nhất của nàng bị tên họ Liễu khiêng trên vai. Bất quá sau khi đi vào, Liễu Nhất Đao liền thả Dung Ức xuống.

Dung Ức năm nay mười bốn tuổi còn chưa phát dục hoàn toàn bị ném trên mặt đất xong, chỉ có thể nhìn thấy cái ót quần chúng phía trước.

Dung Ức cực kì buồn bực, ở trong lòng nói thầm: quả nhiên loại thời điểm này hẳn phải mang theo một cái ghế nhỏ.

Giống như nhìn ra Dung Ức thất bại, Liễu một đao phi thường thiện người am hiểu ý nói: “Đừng tức giận nữa, lập tức sẽ thấy được.”

Dung Ức trừng to mắt, thì ra núi băng cũng biết an ủi người khác?

Nửa nén hương sau, Dung Ức hiểu được hàm nghĩa chân chính trong câu an ủi của Liễu Nhất Đao kia, hơn nữa hạ quyết tâm cho dù là phạm đến thiên quy cũng nhất định phải biến đại đao của hắn thành ba cây thái đao!

Hắn lại dám đẩy nàng lên lôi đài!

Trong lòng Dung Ức rít gào các loại, trên mặt vẫn bất động thanh sắc. Lúc này không phải muốn giả bộ thục nữ, mà là không dám. Bởi vì lúc này Liễu Nhất Đao đang vung đại đao, nàng sợ rít gào sẽ rước lấy sự chú ý của hắn. Loại thời điểm này bị chú ý cũng không phải là chuyện gì tốt.

Không hết ba hiệp, Liễu Nhất Đao đả bại đối thủ.

Dung Ức thở phào một hơi, may mà Liễu Nhất Đao thắng, nếu là đối phương thắng, làm không tốt kích động quá mức một cái, thuận tay chém nàng thì tiêu.

“Có thể thả ta xuống rồi chứ?” Dung Ức thấp giọng hỏi.

“Còn chưa được.” Liễu Nhất Đao không nhìn nàng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía nào đó dưới lôi đài.

Dung Ức theo ánh mắt hắn nhìn lại, khi thấy rõ dung nhan người dưới đài, nhất thời trong lòng tràn đầy một trận mừng như điên. Nhưng giây tiếp theo Dung Ức liền không vui nổi. Bởi vì Liễu Nhất Đao vẫn cứ nhìn Phó Thừa Phong khiêu khích, ánh mắt kia tựa như đang nói “Mưởng cứu nàng thì đi lên”, mà Phó Thừa Phong vẫn thủy chung nhếch khóe môi cười, làm cho người ta nhìn không ra suy nghĩ trong lòng hắn.

Hắn không tính cứu nàng ư? Dung Ức cúi đầu đầy mất mát. Quả nhiên nàng đánh giá mình rất cao.

Sau một lúc lâu, dưới đài bỗng nhiên sôi trào lên. Dung Ức giương mắt, vừa vặn thấy màn Phó Thừa Phong bay lên đài, tay áo bay bay, giống như trích tiên trên trời thuận gió mà đến. Một cái liếc mắt này, Dung Ức say, say ở trong con ngươi đen ngậm ý cười thâm thúy kia của Phó Thừa Phong.

Phó Thừa Phong nhanh nhẹn dừng ở bên cạnh Dung Ức, cởi huyệt câm cho nàng, khẽ cười nói: “Dung Ức a Dung Ức, tìm được ngươi đúng là một chút cũng không dễ dàng đó.”

“Tại ngươi ngốc.” Dung Ức giận dữ nói, lại không biết đôi mắt vì sao mà ẩm ướt.

“Ân, tại ta ngốc.” Phó Thừa Phong sờ sờ đầu nàng vô cùng thân thiết, nói: “Đi xuống dưới chờ ta.”

“Nga.” Trong lòng Dung Ức biết mình ở trên đài chỉ biết tăng thêm gánh nặng cho Phó Thừa Phong mà thôi, dặn một câu “Cẩn thận” rồi dùng khinh công phi xuống lôi đài.

Thấy thế, trong mắt Phó Thừa Phong và Liễu Nhất Đao đồng thời lộ vẻ kinh ngạc, trăm miệng một lời: “Ngươi biết khinh công?”

Dung Ức xuống lôi đài, nhưng chưa đi xa, đứng vững vàng ở dưới lôi đài, thu hết sự kinh ngạc của hai người vào mắt. “Đi ra hành tẩu giang hồ, không biết khinh công sao được?” Trên mặt Dung Ức đều là vẻ kiêu ngạo, trong lòng lại hổ thẹn không thôi. Khinh công của nàng cũng chỉ đủ phi xuống lôi đài.

“Đứng xa một chút, cẩn thận bị kiếm khí của bọn họ gây thương tích.” Tần Mộ Chi không biết từ bao giờ đã xuất hiện sau lưng Dung Ức nói.

Dung Ức quay đầu cười cảm ơn với hắn, sau đó lui ra sau vài bước.

Trong lúc đó, Phó Thừa Phong đã khai chiến với Liễu Nhất Đao.

Trên đài đao quang kiếm ảnh, dưới đài nước miếng bay tứ tung, Vân Nghê ở trên đài chủ nhà thì thót tim lên tới cổ họng. Chỉ có Vân Hận Đông vẫn cứ bình tĩnh vuốt râu, tươi cười đầy mặt, vừa lòng vô cùng. Một người là ‘Tứ hải nhất đao” Liễu Nhất Đao, một người là “Đoạn kiếm thiên nhai” Phó Thừa Phong, hai nhân tài sáng chói nhất võ lâm hiện nay đều cùng xuất hiện, cùng “Nhã công tử” Tần Mộ Chi và “Diệu bút phán quan” Hạ Kinh Hồng đều là “Giang hồ tứ hiệp”, bất cứ người nào làm rể hiền của hắn đều rất tốt.

“Ngươi có hi vọng Phó Thừa Phong thắng không?” Tần Mộ Chi hỏi.

Dung Ức sốt ruột nhìn trên đài, trong lòng thập phần mâu thuẫn. Nàng vừa hi vọng Phó Thừa Phong thắng, lại không hi vọng hắn thắng. Hi vọng hắn thắng là vì hắn là bằng hữu của nàng, đương nhiên nàng không thể rủa hắn tỷ thí thượng thua người khác. Không hi vọng hắn thắng là vì, nếu như hắn thắng, hắn phải cưới Vân Nghê, nàng không muốn nhìn hắn cưới Vân Nghê.

Thấy Dung Ức không trả lời, Tần Mộ Chi lại nói: “Hắn vốn vẫn chưa tính lên đài.”

“Ta biết.” Nếu không phải như thế, Liễu Nhất Đao cũng sẽ không lấy mạng của nàng để nhử Phó Thừa Phong lên đài. Bỗng nhiên, Dung Ức nghĩ thông suốt mục đích Liễu Nhất Đao tóm nàng, hắn muốn Phó Thừa Phong lên lôi đài. Nhưng vì sao hắn muốn làm như vậy chứ?

“Liễu Nhất Đao cuồng dại thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, đã không phải bí mật gì trên giang hồ.” Như nhìn ra sự khó hiểu của Dung Ức, Tần Mộ Chi hảo tâm gợi ý.

Dung Ức bừng tỉnh đại ngộ, sau đó lại lắc đầu, nói: “Không đúng. Nếu hắn cuồng dại Vân Nghê, hẳn nên ngăn cản Phó Thừa Phong lên đài mới đúng chứ, nhiều đối thủ cạnh tranh với hắn mà nói có chỗ gì tốt đâu?”

Tần Mộ Chi: “Có thể giúp cho hắn thắng được lòng Vân Nghê.”

Dung Ức nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: “Chẳng lẽ hắn muốn đả bại Phó Thừa Phong ở trên lôi đài để chứng minh thực lực bản thân?”

“Không sai.”

“Muốn chứng minh thực lực không cần phải đả bại Phó Thừa Phong a! Trực tiếp tìm cha Vân Nghê tự tỉ thí là được rồi.” Dung Ức cảm thấy Phó Thừa Phong thật vô tội, chính nàng lại càng vô tội.

“Chỉ có đả bại Phó Thừa Phong mới có thể giúp hắn thắng được trái tim Vân Nghê.” Tần Mộ Chi nói cực kì bí hiểm.

Dung Ức nhìn về phía Tần Mộ Chi đầy khó hiểu, nhưng nhanh chóng đã đọc được thâm ý trong mắt hắn. Vân Nghê thích Phó Thừa Phong. Dung Ức nhớ lại tin tức mình từng nghe được ở khách sạn, trong đầu hiện lên hình ảnh Vân Nghê đưa bái thiếp cho Phó Thừa Phong hết lần này đến lần khác, tìm hắn cùng tỷ thí, “uy hiếp” trong miệng Liễu Nhất Đao…

Dung Ức sáng tỏ, nói: “Liễu Nhất Đao thật thông minh! Hắn bắt ta để Phó Thừa Phong lên lôi đài, bất luận kết quả cuối cùng như thế nào, hắn đều là người thắng. Như hắn thắng, liền có thể thắng được lòng Vân Nghê. Như hắn bại, vẫn có thể giúp Vân Nghê gả cho người trong lòng, thắng được niềm cảm kích cả đời của Vân Nghê.”

Tần Mộ Chi lộ vẻ khen ngợi, nói: “Ngươi nói sót một điểm.”

“Sót cái gì?”

“Mục đích Liễu Nhất Đao bắt ngươi ban đầu không phải làm cho Phó Thừa Phong lên lôi đài, mà là thay Vân Nghê “diệt trừ “địch” .”

“Địch?” Dung Ức giống như nghe được truyện cười thế kỉ, cười to vài tiếng, nói: “Không phải hắn cho rằng ta thích Phó Thừa Phong đấy chứ?”

“Không thích à?” Tần Mộ Chi hỏi lại.

Dung Ức sửng sốt, bỗng nhiên không biết nên trả lời như thế nào. Không thích à? Nếu không thích, vì sao nàng không trực tiếp trả lời vấn đề của Tần Mộ Chi.

Bỗng nhiên, một cỗ mùi máu tươi bay vào mũi. Dung Ức đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy cánh tay trái Phó Thừa Phong ăn một đao của Liễu Nhất Đao, máu nhuộm đỏ cả bạch sam của hắn. Dung Ức theo bản năng định nhảy lên lôi đài, lại bị Tần Mộ Chi giữ chặt.

“Nguy hiểm.” Tần Mộ Chi nói.

“Nhưng Phó Thừa Phong bị thương.” Dung Ức gấp đến độ nước mắt đã rơm rớm. Chuyện giang hồ gió tanh mưa máu nàng đã từng nghe không ít, nhưng thật sự nhìn thấy máu người cũng là lần đầu tiên, lại còn là máu của Phó Thừa Phong.

Tần Mộ Chi: “Chút thương này với hắn mà nói không tính cái gì. Đi lại giang hồ, ai không phải chịu mấy đao, hắn chịu được.”

Dung Ức nghe lời Tần Mộ Chi nói, trái tim ổn định lại rất nhiều, đến khi nhìn thấy Phó Thừa Phong chuyển bại thành thắng một lần nữa đoạt lại vị trí thượng phong, từng chiêu đâu vào đấy lại liên tiếp xuất kỳ bất ý (~ bất ngờ), từng bước siết chặt Liễu Nhất Đao, mới yên lòng.

“Làm sao ngươi có thể biết nhiều như vậy?” Dung Ức hỏi Tần Mộ Chi.

“Ta có cách của ta.”

Trong lòng Dung Ức biết Tần Mộ Chi không muốn nói rõ, cũng không tiếp tục truy hỏi, đổi một vấn đề: “Khi nào thì ngươi biết kẻ bắt ta là Liễu Nhất Đao?”

“Từ khi hắn tính bắt ngươi.”

Giọng Tần Mộ Chi vẫn thập phần ôn nhã như ngày thường, Dung Ức lại nghe cực kì kinh hãi. Ngay từ đầu hắn đã biết kế hoạch của Liễu Nhất Đao, lại sống chết mặc bay để chuyện này phát triển. Rốt cuộc trong lòng người này đang tính toán cái gì? Dung Ức bỗng nhiên cảm thấy Tần Mộ Chi thật phức tạp, hoàn toàn trái ngược với ấn tượng ban đầu của nàng về hắn.

Dung Ức theo bản năng dịch chân ra bên cạnh, không thèm nói nữa. “Ta biết Liễu Nhất Đao sẽ không tổn thương ngươi.” Tần Mộ Chi cúi đầu nói, giống như đang giải thích.

Dung Ức cười ha ha nói: “Chúc mừng Tần công tử dự đoán như thần.”

Dung Ức biết mình không có lập trường tức giận, Tần Mộ Chi với nàng không thân chẳng quen, không cứu nàng là quyền của hắn, tương tự, nàng cũng có quyền chọn bạn mà chơi. Nàng không cần phải cùng một kẻ nhìn mình nhảy vào cạm bẫy làm bằng hữu. Bằng hữu, có một Phó Thừa Phong là đủ rồi.

Tần Mộ Chi nghe được trong giọng nói của Dung Ức tràn ngập sự xa la, trong lòng cực kỳ mất mát. Trầm ngâm một lát, hắn lại giải thích: “Ta có suy tính của ta.”

Dung Ức nói: “Tần công tử không cần như vậy, ta không có trách ngươi, thật đó. Ta không tư cách yêu cầu một người xa lạ cứu ta, lại càng sẽ không vì đối phương không cứu ta mà có khúc mắc trong lòng, ta không phải hạng người không phân rõ phải trái như vậy.”

Ba chữ “người xa lạ” làm cho mặt Tần Mộ Chi càng trầm, ngẩng đầu xem cuộc chiến, không lên tiếng nữa.

Dung Ức cũng không thèm nói, hồi hộp nhìn màn tỷ thí trên đài, trong lòng rối rắm rốt cuộc nên cầu nguyện Phó Thừa Phong thắng hay là thua.

Mắt thấy Phó Thừa Phong càng lúc càng thắng thế, Liễu Nhất Đao rõ ràng có vẻ không chịu nổi nữa, trái tim Dung Ức đập bình bịch theo, giọng nói “Đừng thắng!” trong đầu càng lúc càng lớn. Mà kết quả lại một lần nữa chứng minh gần đây Dung Ức không hề được lão thiên gia chiếu cố, Phó Thừa Phong thắng.

Dưới đài tràn ngập tiếng thổn thức, giống như không muốn tràng quyết đấu hấp dẫn này phân ra thắng bại nhanh như vậy. Dung Ức cũng thế.

Chuyện thế gian luôn là kẻ cười người khóc. Đối với chiến thắng của Phó Thừa Phong, có người thổn thức, cũng có người vui mừng. Trên đài chủ nhà Vân Nghê mừng đến mức đứng lên, làm ra vẻ hận không thể hoa chân múa tay vui sướng.

Liễu Nhất Đao nhìn Vân Nghê một cái thật sâu, ôm đại đao nhảy xuống lôi đài.

Dung Ức ngăn hắn lại, hỏi: “Vì sao đột nhiên ngươi lại thay đổi chủ ý lợi dụng ta khiến Phó Thừa Phong lên lôi đài? Ta nhớ rõ ngay từ đầu ngươi đã nói là năm ngày sau thả ta đi, khi đó ngươi hẳn chỉ muốn giúp Vân Nghê diệt trừ “địch”, để nàng thuận lợi gả cho Phó Thừa Phong, vẫn chưa quyết định tranh giành trái tim nàng.”

“Bởi vì ta phát hiện Phó Thừa Phong có chỗ khác.” Bỏ lại những lời này, Liễu Nhất Đao hờ hững rời đi, bóng lưng vững chãi như một bức tường thành không bao giờ đổ.

Lời nói của Liễu Nhất Đao làm cho Dung Ức thầm chấn động. Giây tiếp theo, nàng dốc toàn sức lực túmTần Mộ Chi ở bên cạnh hung hăng ném lên lôi đài, hùng hổ nói với Phó Thừa Phong đầy độc ác: “Nếu ngươi dám thắng, ta liền diệt cửu tộc ngươi!”