Tags

Yêu nghiệt này thật đúng là cẩn thận, lại còn sai người đưa mứt hoa quả tới, lúc còn ở nhà, nàng chỉ thoáng nhắc tới sở thích của mình một chút thôi, vậy mà hắn không hề quên, mà mứt hoa quả này hiển nhiên giống với ô mai Phong ca cho nàng, đều là trải qua trình tự yêm chế (~ ngâm, nấu) phức tạp mà thành, mùi vị ngọt mà không ngấy, thần khẩu lưu hương (ăn hết còn vương mùi trong miệng) thật sự là làm cho người ta muốn ăn sạch cả bình luôn.

“Công chúa, mứt hoa quả Hoàng Phủ công tử đưa tới ăn ngon thật.” Có công chúa phê chuẩn, nàng và Liên Nhi lại có khả năng nhấm nháp món mới.

“Đúng vậy! Có chút mùi thuốc, có chút mùi hoa, không biết Hoàng Phủ công tử yêm chế thế nào ra được.” Thử ô mai của Mộc công tử, mứt hoa quả của Hoàng Phủ công tử, Thủy Liên càng tin tưởng vững chắc mình phải học phương pháp yêm chế cho bằng được.

“Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, dù sao còn nhiều mà.” Yêu nghiệt thoáng cái đã làm cho người ta đưa tới hơn mười bình, đủ cho nàng ăn một đoạn thời gian, lại còn có thể chia cho mẫu hậu và mẫu phi một hai bình, không biết hoàng huynh có muốn ăn không?

“Ân!” Ăn nhiều đó! Ước mơ tha thiết a!

Có ô mai cùng mứt hoa quả làm bạn, cảm giác say xe không khoẻ nhanh chóng biến mất, nhưng số lần ngủ cũng không giảm bớt lấy một lần.

Phong ca với yêu nghiệt thật cẩn thận, biết phải chuẩn bị đồ ăn vặt cho nàng vui miệng!

Miệng ngậm mứt hoa quả ngọt ngào, nụ cười hạnh phúc tràn đầy khóe môi, chắc hẳn nếu ngủ một giấc, trong mộng cũng sẽ xuất hiện không ít điều tốt đẹp.

Xe ngựa tiến vào cửa kinh thành, xuyên qua đường phố náo nhiệt, đi vào giữa khu các triều thần sống, xe ngựa đứng trước cửa Vu gia, ở cửa đứng rất nhiều người, hình như là gia quyến Vu gia.

“Công chúa, chúng ta đến Vu gia.” Thủy Điệp khẽ gọi, công chúa ngủ thật trầm, dọc đường đi đều không tỉnh được vài lần, trừ kêu dậy ăn cơm.

“Về nhà? Nga…” Tả Phỉ Nhạn vẫn còn mơ màng, không muốn để ý tới Điệp Nhi, nàng còn chưa ngủ no, không muốn rời khỏi ổ chăn ấm áp chút nào.

“Công chúa, Vu gia đang chờ ở bên ngoài.” Lần này đổi lại là Thủy Liên đến gọi.

“Ân, thế thì sao?” Không thèm để ý khoát tay.

“Công chúa…” Thật hết cách với công chúa, vừa ngủ một cái, mười đầu trâu cũng kéo không tỉnh.

“Công chúa để Liên Nhi nói lại lần nữa cho, người đã lập gia đình, mà Vu gia hiện tại là nhà chồng của người đấy ạ.” Thủy Liên cười gian một tiếng, nàng cũng không tin nàng nói như vậy, công chúa còn không tỉnh lại.

“Nhà chồng? Vu gia? Thiên sát…” Một tia sáng lóe lên, Tả Phỉ Nhạn vội vàng bật dậy, ánh mắt khẽ trừng, “Các ngươi không nói sớm, mau vắt khăn cho ta lau mặt.” Tả Phỉ Nhạn vội vàng thuần thục vấn đống tóc hỗn độn lên lần nữa, lau xong xuôi hết, mới vừa lòng đi ra khỏi thùng xe.

“Cung nghênh công chúa.” Do hai lão Vu gia dẫn dắt, người trong nhà đều đang nghênh đón ở ngoài cửa lớn.

“Miễn lễ, đứng lên đi!” Tả Phỉ Nhạn tiến lên nâng hai vị lão nhân đang quỳ trước mặt, bọn họ thấy nàng đến nâng, lập tức đứng lên ngay, sắc mặt kinh sợ.

“Công chúa, dọc đường đi vất vả, thiếp thân đã sai người giúp người chuẩn bị nước ấm xong xuôi ở Lan Đình Các.” Vị phụ nhân bên cạnh thân thiết nói.

“Làm phiền Nhị nương.” Nàng biết, người trước mắt này là mẹ kế của Vu Vĩ Kỳ, cho nên nàng cũng kính trọng gọi bà là Nhị nương, đây đã xem như không sai.

“Công chúa chiết sát thiếp thân.” Nước mắt nhẹ rướm trên khóe mắt phụ nhân, lập tức rơi xuống, trên mặt thì ra vẻ vui sướng, lại toát ra tia bất mãn nhè nhẹ.

Một tiếng Nhị nương, làm cho phu nhân bắt đầu không cam lòng, tuy bà là tiểu thiếp, nhưng cũng là con gái nhà giàu cưới hỏi đàng hoàng, chính thất đã quy thiên sau khi bà gả vào Vu gia không lâu, cho nên bà mới là đại phu nhân danh chính ngôn thuận của Vu gia.

Mà hiện tại, Lục Điệp công chúa này vừa về đã cho bà một cái hạ mã uy, Nhị nương, đây không phải rõ ràng là nói với bọn hạ nhân, bà là thiếp của Vu gia, là vì phu nhân đã chết, mới được cất nhắc lên, ánh mắt tối sầm lại, nhìn về phía trượng phu bên người.

“Công chúa, vào trong thôi!” Vu Quang làm một tư thế mời, ra hiệu cho người đi theo giúp công chúa cầm hành lí.

“Cha, không cần, bây giờ tức phụ (con dâu) còn phải tiến cung, có một số việc còn cần bẩm báo với mẫu phi.” Tả Phỉ Nhạn mặc nam trang lễ phép trả lễ một cái, đây là lần đầu tiên nàng gặp cha mẹ chồng, công công Vu Quang là Hộ bộ Thị Lang thoạt nhìn rất dễ ở chung, mà bà bà làm cho người ta có cảm giác giống như là sói đội lốt cừu, chồn chúc tế gà không có hảo tâm.

“Nếu là Thái Hậu phân phó, vậy thì mau đi đi!” Mặc dù Vu Quang có bất mãn, nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện ra ngoài!

Vị Lục Điệp công chúa này, nghe đồn điêu ngoa, mạnh mẽ, bướng bỉnh không có đầu óc, không nghĩ tới hôm nay, trong ánh mắt đã có mấy mạt anh khí, chỉ là phương thức nói chuyện kia, không giống lễ nghi hoàng gia nên có.

Công chúa vừa trốn cung, Thái Hậu đã hạ ý chỉ xuống Vu gia, nói một ngày chưa tìm được công chúa, Vu gia liền một ngày không thể an bình, nếu vĩnh viễn không tìm được, Vu gia sẽ chôn cùng.

Thái Hậu cưng chiều công chúa, đã đến tận nông nỗi như vậy, Vu Quang không ngừng lắc đầu trong lòng.

“Vậy tức phụ cáo từ trước, công công (cha chồng) bà bà (mẹ chồng) về ốc trước đi thôi, tuy hôm nay trời không gắt nắng, hai người cũng đừng đứng ở ngoài lâu.” Tả Phỉ Nhạn nói vài câu thân mật.

“Tạ công chúa.”

Tả Phỉ Nhạn ra hiệu cho Thủy Liên và Thủy Điệp nâng nàng lên xe ngựa, Vu gia phải qua mấy ngày mới có thể trở về được.

Chờ khi xe ngựa dần dần đi xa, truyền đến tiếng Vu gia hoan hô, ngẫu nhiên có vài câu tai nạn rốt cuộc đi rồi, Vu gia rốt cuộc được cứu rồi!

Tai nạn? Là đang nói nàng ư? Nếu nói nàng là tai nạn, vậy nàng thà trở thành ôn dịch.

Bất quá tai nạn và ôn dịch đều cùng một nghĩa, đều mang đến cho người ta thống khổ và phải trôi giạt khắp nơi, sinh ly tử biệt.

Nàng đáng sợ đến mức đó? Làm cho bọn họ vừa thấy nàng đi, liền hoan hô như vậy?

“Công chúa…” Thủy Liên dè dặt kêu, tiếng ồn ào oang oang của Vu gia phát ra, nàng đều nghe được, hiện tại không biết công chúa sẽ nghĩ gì, nàng rất lo lắng.

“Ta không sao, đến hoàng cung gọi ta một tiếng.” Cho nàng một ánh mắt trấn an, Tả Phỉ Nhạn nhắm mắt lại, tận lực làm cho mình không thèm nghĩ nữa, không nghe thấy, không nhìn tới!

Ngoài xe ngựa, hai con ngựa vẫn thủy chung đi phía trước mở đường, trên lưng ngựa nữ tử mặc la sam màu trắng, dáng vẻ bình thường, có một mái tóc dài tú lệ, trên gương mặt lạnh như băng, giờ phút này tràn đầy sự mất kiên nhẫn.

“Mộc Thanh Phong, ta cũng phải đi hoàng cung ư?” Cái chỗ nơi nơi tràn ngập âm mưu kia, nàng không muốn đi.

“Ma Dụ, lần này ngươi thế nào cũng phải đi, nơi đó là chỗ ăn tươi nuốt sống người ta, ngươi biết võ công, ngươi nhạy bén, có thể đi bảo vệ Nhạn Nhi, quan trọng nhất là, ngươi hiện tại là thiếp thân tì nữ của Nhạn Nhi.” Mộc Thanh Phong hiếm khi nói đầy trịnh trọng.

“Người núp ở một nơi bí mật gần đó bảo vệ nàng cũng không ít, ta nghĩ thiếu một mình ta hẳn là không thành vấn đề.” Mấy ngày nay như ẩn như hiện, nàng có thể nhận thấy được xung quanh luôn có một vài người, tuy không biết bọn họ dùng cách gì che giấu.

“Bọn họ sẽ không bảo vệ từng giây từng phút được, nhất là hoàng cung, nơi đó nơi nơi tràn ngập cơ sở ngầm của các cung, chỉ có ngươi, ngươi có thể ở bên cạnh bảo vệ nàng chu toàn.” Nếu có thể, hắn cũng không hy vọng Nhạn Nhi trở về!