Tags

“Nàng thật sự rất hạnh phúc.” Nếu có người nào săn sóc nàng như thế, cho dù là chết, nàng cũng mãn nguyện.

“Ân.” Điểm này Mộc Thanh Phong hoàn toàn tán đồng.

“Khi nào thì nói cho nàng biết, nàng đã mang thai rồi?” Chỉ vô tình, vậy mà nàng lại phát hiện Tả Phỉ Nhạn mang thai.

“Tự nhiên sẽ có người nói cho nàng biết, nhưng người đó không phải là ta.” Mộc Thanh Phong cười một cái.

“Ngươi thật sự là một nam tử cho đi không đòi nhận lại.” Nếu gặp hắn sớm hơn một chút, có thể nàng cũng sẽ yêu loại nam nhân này mất.

“Giờ ngươi nói chuyện nhiều hơn, khi ngươi mới vừa tỉnh lại, ta nói với ngươi mười câu, ngươi mới đáp lại ta một câu, đây là một hiện tượng tốt.” Thời gian chuyển dời, mà Ma Dụ cũng đã chầm chậm thay đổi.

“Đúng vậy!” Nàng nghĩ rằng mình sẽ lạnh băng như thế cả đời, không nghĩ tới sau khi ở cùng bọn họ, nàng từ từ trở nên đôi lúc cũng sẽ nói vài câu, tuy rằng nói không nhiều, nhưng bọn hắn luôn nói, nàng thay đổi.

Trên quan đạo chỉ có tiếng vó ngựa lộc cộc, thỉnh thoảng lại có cơn gió thổi qua.

Tả Phỉ Nhạn thưởng thức cây ngọc trâm trên tay không hề buồn chán, cả vật thể kia phiếm lục quang yếu ớt, luôn khiến nàng nhớ tới một người nam nhân cùng loại với người đã tặng nàng cây trâm này, cứ có cảm giác, bọn họ như là cùng một người, từ phương diện nào đó mà nói, một người trong băng lãnh trào phúng mang theo nhiều chút ôn nhu tinh tế, một người trong băng lãnh tàn khốc cũng mang theo chút ôn nhu vụn vặt, bọn họ đều là băng lãnh cùng ôn nhu, nhưng lại có gương mặt cùng thân phận không giống nhau.

Vì sao cảm giác nghĩ bọn họ là cùng một người lại mãnh liệt như vậy?

Loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện của Phong ca và Ma Dụ ngoài xe ngựa, nàng rất hạnh phúc? Nàng hạnh phúc không? Có lẽ là hạnh phúc, có lẽ không! Đáp án này ngay cả chính nàng cũng không biết.

“Liên Nhi, ngươi xem công chúa như là đang tư xuân.” Giọng nói đầy hứng thú của Thủy Điệp vang lên bên tai, Tả Phỉ Nhạn chỉ run rẩy khóe miệng một chút, không biện hộ cho mình.

“Điệp Nhi, công chúa như vậy gọi là trầm tư.” Thủy Liên không đồng ý phản bác.

“Nhưng mà, vì sao có người lại cầm ngọc trâm trầm tư?” Thủy Điệp nâng cái đầu nho nhỏ, làm bộ nghĩ mãi không thông.

“Bởi vì ngươi ngốc!” Thủy Liên ra vẻ “khó trách”, cười trêu nói.

“Ai, ngay cả Liên Nhi lúc nào cũng ôn nhu dịu dàng cũng nói ta! Công chúa người xem kìa!” Thủy Điệp như sợ thiên hạ không loạn, bắt đầu kéo bè kéo cánh.

Tả Phỉ Nhạn chỉ thản nhiên quay đầu nhìn các nàng một cái, hiển nhiên là không có ý định tham dự.

Nàng biết, Điệp Nhi cùng Liên Nhi là muốn giúp nàng giải buồn, nhưng nàng chính là không muốn phản ứng, nàng thà ngủ, ngẩn người còn hơn, đây hoàn toàn không giống với một người bình thường hiếu động như nàng.

Thủy Điệp và Thủy Liên phát hiện công chúa bất vi sở động (không có động thái), cũng qua loa kết thúc đề tài không có dinh dưỡng gì này.

“Liên Nhi, đưa ô mai cho ta.” Ngực lại khó chịu một trận, nàng muốn nén xuống nước chua sắp tràn ra miệng kia. Từ sau khi lên xe ngựa hôm nay, nàng cứ nôn liên tục, ngay cả khi xe ngựa đi rất vững vàng cũng nôn, nàng không biết rốt cuộc mình bị làm sao nữa, có phải nàng mắc bệnh nôn không?

“Công chúa súc miệng.” Thấy công chúa nôn ra như vậy, Thủy Điệp và Thủy Liên cũng khó chịu trong lòng, lo lắng chỉ có thể thể hiện trong ánh mắt, các nàng không thể trò chuyện với công chúa cái gì, nhiều nhất chỉ có thể rót nước, ở cùng công chúa giải buồn.

“Điệp Nhi, gần đây ngươi tri kỷ không ít.” Tả Phỉ Nhạn cười trêu nói.

Thủy Điệp thiếu chút nữa xấu hổ, công chúa lại cầm loại việc nhỏ này giễu cợt nàng!

“Điệp Nhi, ngươi có mang xúc xắc với đầu chung không? Giờ đường về kinh còn dài, không bằng chúng ta chơi đầu chung thế nào?” Đã lâu không đụng vào, không biết có lụt nghề không.

“Cũng tốt!” Thủy Điệp nhanh chóng lấy từ trong bao quần áo ra, mấy thứ này nàng lúc nào cũng mang trên người, để khi công chúa muốn chơi, nàng có thể lấy ra ngay.

“Không hổ là ma bài bạc.” Tả Phỉ Nhạn chơi Thủy Điệp một câu.

Thủy Liên thấy lực chú ý của công chúa đã từ ngoài cửa sổ trở về trong đây, mà chứng nôn mửa đã bị ô mai áp chế cùng với lực chú ý phân tán, trở nên cực kì hiếm khi, đây là một hiện tượng tốt, chỉ có như vậy, công chúa mới sẽ không phát hiện, chính mình đã mang thai khoảng một tháng rồi, trên mặt xẹt qua một tia ngọt ngào.

“Công chúa, ta cũng chơi cùng các ngươi!” Trước kia nàng chỉ nhìn xem, hôm nay nàng muốn giúp công chúa cùng nơi náo nhiệt.

“Tốt! Mọi người cùng chơi mới vui chứ.” Tả Phỉ Nhạn một chút cũng không ngại hơn một người, kẹp đầu chung bắt đầu một ván cờ bạc sinh tử vô song.

Trong xe không ngừng truyền đến tiếng vang thanh thúy phát ra khi xúc xắc va chạm đầu chung, giọng đòi nợ đầy hào hứng cũng có khi lọt vào tai, Mộc Thanh Phong khẽ cong miệng mỉm cười, chỉ cần nàng vui vẻ hạnh phúc là tốt rồi! Tựa như giờ phút này, không có gì phiền não quấn thân.

So với Mộc Thanh Phong dung túng, Ma Dụ lại có vẻ không được tự nhiên, Lục Điệp công chúa Đế Chi Quốc này thật sự làm cho nàng mở rộng tầm mắt, nữ phẫn nam trang chơi kĩ viện, trong xe ngựa chơi cờ bạc, còn chuyện gì nàng ta chưa làm nữa không? Nàng phát hiện Lục Điệp công chúa này thật sự rất thú vị. Nàng rất hâm mộ sự bình tĩnh của nàng ta…

“Ma Dụ, về sau ngươi đi theo Nhạn Nhi, ngươi sẽ phát hiện thế giới này không phải bất cứ chỗ nào cũng đều tăm tối, sẽ phát hiện ra kỳ thật trong chỗ đầy bóng đêm cũng có ánh mặt trời sáng rọi, điều này gọi là —— ấm áp!” Mộc Thanh Phong dễ dàng nhìn ra khát vọng trong đôi mắt Ma Dụ, sát thủ này cũng không phải rất lạnh lùng như người ta nhìn thấy, kỳ thật nàng cũng có ước muốn.

“Cảm ơn!” Nam nhân này lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác, cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy hắn suy nghĩ vì mình bao giờ, không biết dạng nữ tử gì mới có thể làm bạn với hắn cả đời đây.

Cộp cộp cộp, tiếng vó ngựa từ xa vang tới cuồn cuộn dậy lên tầng tầng bụi đất.

“Người tới là ai?” Thị vệ hộ ở phía sau lập tức rút đao chĩa tới.

“Gia nô của Hoàng Phủ công tử, có vật cần chuyển cho Lục Điệp công chúa.” Người tới không nhìn mũi kiếm đang đối diện chính mình, ôm quyền nói.

“Lại đây đi!” Mộc Thanh Phong nói một tiếng.

“Tham kiến công tử, đây là cốc chủ nhà ta sai nô tài ra roi thúc ngựa đưa tới.” Người tới đưa một cái hộp được gói rất xinh đẹp trịnh trọng đưa tới tay Mộc Thanh Phong.

“Làm phiền.” Mộc Thanh Phong cười một tiếng, giao hộp cho Ma Dụ, để Ma Dụ đưa vào trong xe.

“Công tử, đây là thư cốc chủ nhà ta đưa cho ngươi, nô tài xin cáo từ ngay.” Người tới lại nhanh chóng quất ngựa truy phong, giống nhau vừa rồi chỉ là một tên khách qua đường hỏi đường mà thôi.

Mở phong thư ra, nét mực trên giấy còn chưa khô hết, xem ra Hoàng Phủ Vân Khanh đang ở gần đây, nhưng vì sao hắn không xuất hiện, lại muốn phái thủ hạ đến tặng đồ?

Giống như chính hắn, yêu mỵ tà tứ, mơ hồ ẩn hiện ưu thương!

Hắn vẫn không nhìn thấu Hoàng Phủ Vân Khanh, không biết hắn tiếp cận Nhạn Nhi với mục đích gì, chỉ có thể cảm nhận ra, hắn sẽ không tổn thương Nhạn Nhi.

Không nghĩ tới Hoàng Phủ Vân Khanh này còn có một mặt trẻ con như vậy, dám uy hiếp hắn không cho bất cứ kẻ nào tổn thương Nhạn Nhi, nếu Nhạn Nhi có một tia tổn thương, hắn sẽ làm cho toàn bộ Mộc gia chôn cùng! Mộc Thanh Phong không lịch sự bật cười to! Gần đây rốt cuộc mình đã đụng những người thế nào? Rõ ràng có chút quen thuộc, lại cảm giác càng ngày càng không biết!

Nhạn Nhi sẽ rất hạnh phúc!