Tags

Lại một đêm, hắn cứ như vậy nhìn nàng ngủ say trong lòng hắn, thường thường lại đá chăn, cực kì đáng yêu!

Xuyên qua khe cửa sổ, sắc trời bên ngoài đã là giờ dần, cũng là thời điểm hắn nên rời đi, nếu chờ đến khi Nhạn Nhi tỉnh lại, sẽ không tốt! Khẽ khàng đứng dậy, chỉnh trang lại trường sam lục nhạt trên người.

Nhìn cái miệng đô đô của nàng, làm miệng lưỡi hắn một trận khô rang, cúi người khẽ hôn trụ phiến môi làm hắn vẫn nhớ mãi không quên, trằn trọc, thẳng đến nàng lắc lư trái phải muốn thoát đi, hắn mới cảm thấy mỹ mãn mà buông tha nàng, tiếp theo môi in lại bên má, trên trán, trên khóe mắt nàng lưu lại những nụ hôn mịn.

“Dận Hạo, đang muốn đi à?” Mộc Thanh Phong ở ngoài cửa cả một đêm, nhìn sắc trời, cũng biết Dận Hạo phải đi.

“Trên đường hồi kinh, Nhạn Nhi phải trông cậy vào ngươi! Ta ở kinh thành chờ các ngươi an toàn trở về.” Tả Dận Hạo nói thật nghiêm túc, hắn cảm giác khi đi ra không khí xung quanh thập phần căng thẳng.

“Ngươi lên đường cũng cẩn thận, đừng liều mạng như vậy, lúc cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi.” Có người nào liều mạng như hắn? Lộ trình vốn ba ngày, bị hắn đi hết chưa đến một ngày, trên đường không biết đã chết bao nhiêu thiên lý mã, không biết đã đi tắt bao nhiêu.

“Ta sẽ! Nhạn Nhi còn đang ngủ, chờ nàng tỉnh ngủ rồi lại đi.” Liếc nhìn vào bên trong một cái thật thâm sâu, lúc này Tả Dận Hạo mới cất bước chạy lấy người.

“Dận Hạo, hắn đã ở đây.” Mộc Thanh Phong vốn định hồi kinh xong lại nói cho hắn, nhưng nghĩ nghĩ, có một số việc biết sớm biết trễ đều là biết, không bằng thừa dịp hiện tại biết luôn.

“Ta biết, ta đi đây! Ta ở kinh thành chờ các ngươi, an toàn quan trọng nhất.” Vĩ Kỳ ở đây, ám ảnh đã nói cho hắn, mà hiện tại hắn không biết nên làm như thế nào, dù sao cũng là hắn thực có lỗi với hắn ta!

“Chúng ta sẽ chú ý an toàn.” Không ngờ đám người kia vẫn là không từ bỏ quyết tâm giết chết Nhạn Nhi, những ngày sắp tới sẽ thật sự không yên ổn.

Tả Dận Hạo chân trước mới vừa đi, Tả Phỉ Nhạn chân sau đã đuổi tới.

“Phong ca, có phải hoàng huynh đã tới không?” Trên mặt còn vương nước mắt chưa lau, nàng chân trần chạy tới.

“Không có.” Mộc Thanh Phong hạ quyết tâm nói dứt khoát.

Từ khi nào nàng bắt đầu gọi hắn là Phong ca? Mà không phải Thanh Phong? Vô hình trung, bọn họ không bước qua được khoảng cách kia, bọn họ chỉ có thể là huynh muội bằng hữu, không thể nâng cao một bước. Như vậy cũng tốt! Chỉ cần có thể ở bên người nàng thời thời khắc khắc bảo vệ nàng là tốt rồi! Nàng an toàn hạnh phúc, là hồi báo lớn nhất cho hắn!

Hắn thích nàng mỗi giây mỗi phút đều lộ ý cười, không hy vọng trên mặt vương đầy nước mắt như giờ phút này.

“Nhạn Nhi lau, về phòng đi, sẽ cảm lạnh.” Lấy chiếc khăn tay màu xanh lam kia ra, giúp nàng lau nước mắt.

Nàng khóc bao lâu? Mắt khóc đến sưng cả lên! Thật làm cho người ta đau lòng không thôi.

“Phong ca, huynh nói cho ta biết, có phải Dận Hạo hắn đã tới rồi không?” Nàng có thể cảm nhận được trong không khí có mùi hương của hắn, mà trên phần giường bên cạnh nàng mơ hồ có dấu vết có người từng ngủ.

“Không có, Nhạn Nhi, hôm nay chúng ta sẽ hồi kinh, Phong ca sẽ không gạt muội.” Dận Hạo đã nói, không thể để Nhạn Nhi biết hắn ta đã tới, cho nên hắn phải giúp giữ bí mật.

“Hồi kinh? Không phải chúng ta vừa tới Thanh châu sao?” Nước mắt ngừng, nàng biết Phong ca sẽ không nói cho nàng đến cùng là Dận Hạo đã tới hay không, coi như chỉ là làm một giấc mộng có hắn vậy.

“Mộ đã hồi kinh rồi, hơn nữa huynh cũng đã rất lâu không đi tuần tra Thái Y Viện, vừa lúc sắp đến cuối tháng, đừng quên, không phải Vĩ Kỳ cũng sắp trở về rồi à?” Mộc Thanh Phong cười ôn hòa, giúp nàng sửa sang đầu tóc hỗn độn.

“Đúng vậy! Hắn sắp trở về!” Hơn một tháng này, nàng đều không có nhớ tới hắn, nhưng ngay khi nhìn thấy Dạ Ma, nàng lại nghĩ tới Vu Vĩ Kỳ, bọn họ có sự lạnh lẽo giống nhau.

“Phong ca, Dạ Ma đâu?” Nếu phải đi, cũng nên nói lời từ biệt.

“Hắn đưa muội trở lại xong, trở về Minh Sơn.” Đưa bức thư Dạ Ma để lại cho nàng.

“Vậy à!” Tiếp nhận thư, không thèm nhìn đã bị xé nát ném vào không trung, bảo Phong ca vài tiếng, trở về phòng.

Đợi bọn họ đều đi hết, Dạ Ma từ trên tường hiện thân, nhìn những mảnh giấy vụn bay lượn không khí, phất tay một cái, tất cả đều biến mất vô tung vô ảnh, sau đó hắn cũng biến mất theo.

Xe ngựa lung lay thoáng động, Tả Phỉ Nhạn ở trong thùng xe nôn thiếu chút nữa phát bệnh, nàng vẫn không hiểu, vì cái gì lần này lại say xe? Lại còn ngất xỉu liên tục. Có phải xe ngựa đi quá nhanh chăng? Hay là… ?

“Dừng… Dừng…” Thủy Điệp hướng ra phía ngoài hô to, nàng thật sự không nhìn được, công chúa đã sắp nôn ra mật rồi.

“Hu…” Mã phu ngừng xe lại.

Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, Mộc Thanh Phong cưỡi một con ngựa màu nâu đi đến cạnh xe ngựa, lo lắng nhìn, đưa cho Thủy Điệp một bình gì đó.

“Công tử, đây là… ?” Thủy Điệp không biết bên trong là cái gì, hỏi.

“Là một vài thứ có thể chống nôn, cho Nhạn Nhi ăn đi! Không đủ thì hỏi ta lấy.” Mộc Thanh Phong nói rất ngắn gọn, nhưng Thủy Điệp vừa nghe đã hiểu rõ.

Công tử thật sự quá cẩn thận, ngay cả công chúa nôn nghén đều biết phải dùng cái gì ngừng nôn, nếu người công chúa gả cho là công tử thì thật tốt biết mấy? Sẽ không cần bị cuốn vào nhiều thị phi phải trái như vậy.

Buông mành, một lần nữa trở lại trong xe, mở chiếc bình công tử đưa ra, chuẩn bị lấy mấy thứ bên trong cho công chúa ăn.

Vừa mở bình ra, thứ bên trong bình vậy mà lại là ô mai, xem ra dọc đường đi này, công chúa có thể thoải mái hơn nhiều.

“Ô mai?” Tả Phỉ Nhạn bất giác nhíu mày, nàng sợ nhất là chua! Trong miệng nước miếng tràn lan, tay đè bình lại, khẩn cầu, “Có thể không uống được không?”

“Không thể, công tử nói cái này không đáng, bên trong bỏ thêm cam thảo!” Thủy Điệp đánh tan mơ mộng của công chúa, đây chính là do công tử tỉ mỉ điều chế.

“Công chúa, người nhất định phải uống.” Thủy Liên cũng khuyên nhủ.

“Được, được, ta uống! Thật là, đầu năm nay ngay cả thiếp thân tỳ nữ đều có thể cho chủ tử sắc mặt nhìn.” Tả Phỉ Nhạn chu miệng lên, nhắm mắt lại, cau mày, giống như nuốt thuốc độc, ngậm ô mai vào miệng.

Không ngờ, không ngờ, thật sự không ngờ!

Khi ráng ngậm vào, có một chút bất ngờ, sau đó là ngọt lành nhè nhẹ, có cả mùi thuốc Đông y, xem ra Phong ca đã tốn rất nhiều tâm tư.

Phong ca thật thông minh, ngay cả ô mai cũng biết làm, thật là quá bội phục a!

Ăn một viên, còn muốn ăn viên thứ hai, ngay cả buồn nôn cũng biến mất, ô mai này thật là thần kỳ.

“Các ngươi muốn ăn à?” Tả Phỉ Nhạn rất hào phóng cho các nàng nhấm nháp cùng.

“Không được, công chúa người ăn nhiều một chút, nếu không đủ công tử vẫn còn.” Tuy rằng rất muốn ăn, nhưng đó là do công tử tỉ mỉ điều chế cho công chúa ăn, không thể lãng phí tâm huyết của công tử.

“Dù sao Phong ca vẫn còn, thứ tốt đại gia phải chia sẻ. Đến, các ngươi thử một miếng xem, chờ hồi kinh xong, chúng ta hỏi Phong ca lấy cách phối chế, chúng ta cũng làm, đến lúc đó cầm vào hoàng cung bán, chúng ta kiếm một mẻ lớn.” Đôi mắt sáng ngời của Tả Phỉ Nhạn càng không ngừng đảo quanh, giống như những ngân lượng trắng bóng ánh vàng rực rỡ đang ở ngay trước mắt vậy.

“Công chúa…” Thủy Điệp ai oán một tiếng.

“Công chúa, ô mai này ăn ngon thật!” Thủy Liên thử một viên cất lời khen ngợi.

“Ân, hồi kinh xong nhớ phải nhắc ta, để ta đi hỏi Phong ca lấy cách làm, ta ngủ trước đây!” Lại mệt rã rời.

“Liên Nhi đã biết.” Thủy Liên giúp công chúa trải thảm xong, liền ngồi ngay ngắn ở một bên.

Ngoài xe ngựa, một con ngựa màu nâu cùng một con ngựa trắng đang đi song song về phía trước.

“Ngươi thật sự rất tốt với nàng, vậy vì cái gì lại muốn buông tay?” Những lời này đã nằm trong ngực rất lâu, hôm nay Ma Dụ muốn biết rõ ràng.

“Ta cũng không từ bỏ, ta chỉ đổi thành một cách khác mà đi yêu, mà cách này không có gánh nặng gì, chỉ cần nàng vui vẻ là tốt rồi! Chờ ngươi gặp được tình yêu, ngươi sẽ biết, có đôi khi đứng đằng xa thủ hộ, cũng là một loại hạnh phúc.” Hiện tại hắn rất hạnh phúc.