Tags
“Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật, chúng ta phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ?” Hải Nhạc hoang mang lo sợ bật khóc, vừa nghĩ tới Tạ Thư Dật sẽ đính hôn với chị hai, từ nay về sau hai người không còn khả năng gì nữa, đến lòng tìm chết nàng cũng có. Dù sao Tạ Thư Dật vẫn lớn hơn Hải Nhạc một chút, tuy rằng gặp việc này trong lòng có hơi kinh hoảng, nhưng biết Nhạc Nhạc sẽ không vì chuyện này mà hết thương hắn, trong lòng hắn có lo lắng, nhưng vẫn an ủi Hải Nhạc: “Nhạc Nhạc, đừng khóc, đừng khóc, chuyện gì cũng có cách giải quyết, tôi biết sẽ có chút khó khăn, nhưng, chúng ta chắc chắn có thể nghĩ ra biện pháp!”
Hải Nhạc nước mắt lã chã nhìn hắn: “Biện pháp gì đây? Có thể có biện pháp gì? Em thật sự không biết anh có thể nghĩ ra biện pháp gì để không cho chị hai tiếp tục quấn quít lấy anh nữa.”
“Nhạc Nhạc, nếu tôi không đồng ý, bọn họ cũng không có cách nào ép được tôi!” Tạ Thư Dật nói.
“Nhưng mà, cách này cũng không phải là cách lâu dài, anh có thể trì hoãn được bao lâu?” Hải Nhạc nói.
“Vì em, tôi có thể chống chọi lại, nếu thật sự không được… Tôi nhất định sẽ mang em rời khỏi Tạ gia, bây giờ chúng ta liền rời đi thôi! Tôi nhất định có thể nuôi sống em!” Tạ Thư Dật nói.
Hải Nhạc hoảng sợ: “Anh thật sự có ý định muốn rời khỏi nhà ư? Rời khỏi nhà, chúng ta có khả năng đi nơi nào? Nhưng mà như vậy, cha làm sao bây giờ? Mẹ em phải làm sao bây giờ? Chúng ta…” Nàng nói không nên lời, cho tới bây giờ nàng đều chưa từng nghĩ tới phải rời khỏi cha mẹ, đối với mẹ nàng cực kì quyến luyến, cha cũng tốt với nàng như vậy, nàng cũng luyến tiếc phải rời đi!
Tạ Thư Dật nhìn nàng nói: “Hải Nhạc! Tôi có thể từ một thiếu gia cơm dâng tận miệng, biến thành một người bình thường vì yêu mà dốc sức làm việc! Chỉ cần em đồng ý đi theo tôi cùng tôi chịu khổ, chúng ta có thể có một cuộc sống thật sự hạnh phúc!” Hải Nhạc chấn động, nhìn hắn: “Em cũng không ngại đi theo anh chịu khổ, em chỉ đau lòng. Anh luôn ở tít trên cao, là người thừa kế duy nhất của Tạ gia, bắt anh phải hạ mình, đi làm những chuyện trước nay anh chưa từng làm, anh có thể làm được không? Đời thật cũng không phải giống như anh nghĩ, anh sẽ đụng phải rất nhiều áp lực, rời khỏi Tạ gia, anh không có xe thể thao mà phải đi bộ, anh không thể như bây giờ mà tùy ý cà thẻ tùy ý dùng tài khoản của anh mua bất kỳ vật gì anh thích, có lẽ, mỗi ngày anh đều phải làm việc không ngừng, mỗi ngày mệt mỏi muốn chết, nhưng cho dù anh có phấn đấu nửa năm, cũng không mua nổi bộ quần áo anh đang mặc trên người lúc này, hơn nữa, kiếm được tiền, anh phải tiết kiệm chi tiêu, phải có kế hoạch mua sắm, những chuyện đó đó, anh có cảm thấy có thể mài mòn mất tình yêu của anh dành cho em không? Anh đã từng nghĩ đến đó chưa?”
Tạ Thư Dật nghe nàng nói vậy, không khỏi im lặng, nàng nói rất đúng sự thật, nhưng mà, hắn không nghĩ đến trong tình trạng đầy lo lắng thế này nàng còn có thể suy xét đến thực tế đó.
“Nhạc Nhạc, làm sao em biết những điều đó?” Tạ Thư Dật hơi suy sụp, “Chẳng lẽ, em không muốn trải qua những ngày khổ cực như vậy cùng tôi?”
Hải Nhạc cười cười, nàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt Tạ Thư Dật: “Anh biết không? Lúc nhỏ, em đi theo mẹ em ở ngoài trải qua ba năm cực khổ như vậy, ba em không cho mẹ em gì cả, liên tục nói cho em phí nuôi nấng đều lần lữa khất nợ, mẹ em thật mạnh mẽ, chưa từng đến đòi bao giờ, em nhìn mẹ em mỗi ngày đều đi sớm về trễ, lại không kiếm về được bao nhiêu tiền, bởi vì, bà trải qua cuộc sống thiếu phu nhân nhiều năm vậy rồi, bị ngăn cách với xã hội lâu lắm, bà gần như chẳng khác gì phải bắt đầu lại tất cả một lần nữa, em học ở trường có khi phải chờ tới rất tối, bà mới có thể lại đó đón em, đôi khi, còn phải gửi em ở nhà bà cụ cách vách, có điều, em biết mẹ vất vả, em chưa bao giờ làm cho bà phiền lòng, em sẽ tự mình giặt quần áo tự mình làm cơm gì đó, kỳ thật khoảng thời gian đó mặc dù rất mệt, nhưng em cảm thấy thật sự rất hạnh phúc, bởi vì em có mẹ, sau đó, cha lại đi vào cuộc sống của bọn em, lại sau đó, bọn em đi đến nhà các anh, tuy rằng cuộc sống mẹ con em trở nên tốt hơn, nhưng mà, em… Những chuyện xảy ra trong thực tế, em hiểu rõ hơn anh nhiều lắm, em sợ anh không kiên cường được giống như mẹ em, em sợ đến lúc đó gánh nặng cuộc sống sẽ áp đảo anh mất, em sợ đến lúc đó anh sẽ oán hận vì yêu em mà liên lụy anh…”
Tạ Thư Dật đưa tay che miệng nàng lại, nói: “Không, em tuyệt đối sẽ không là liên lụy gì của tôi, tôi cũng không vô dụng như em nghĩ đâu, em đừng xem thường tôi, tôi chính là một tiểu cổ thần (~ thần cổ phiếu, chắc vậy) đấy! Biết không, từ khi mười ba tuổi tôi đã bắt đầu tiếp xúc với cổ phiếu, về mặt thị trường chứng khoán, tôi thật sự rất có thiên phú, tôi nghĩ ba tôi cũng không biết tôi có năng khiếu trên phương diện này đâu, tôi dùng chính năng lực của mình, trong tay có rất nhiều cổ phiếu tản mát ngoài thị trường của các công ty, tôi rất ít khi nào chịu lỗ, đừng nhìn tôi lúc nào cũng đi học, nhưng mà, tôi lại không có bỏ mặc sở thích tự kiếm tiền đâu.” Nói xong, Tạ Thư Dật cũng tràn đầy tự tin thẳng người lên.
“Hơn nữa, có thể em không biết, tôi, Đế Uy, Lâm Phong, Chí Ngạn, bốn người bọn tôi đăng kí một cái công ty trên Internet, chuyên giao dịch trực tuyến phục vụ nhu cầu nền tảng cho người sử dụng Internet, rất kiếm tiền, bất quá, tôi chưa bao giờ đi quản lí, toàn quyền đều từ Đế Uy quản lý, Đế Uy là cao thủ máy tính và Internet, mấy người chúng tôi, chỉ để ý chia hoa hồng, Nhạc Nhạc, đừng xem thường tôi, tôi tin rằng tôi có thể kiếm tiền, tôi tin chắc tôi có thể nuôi sống em, tuy rằng không tốt được như bây giờ, nhưng tuyệt đối có thể làm cho em không lo cơm áo, chuyện này, em không cần lo lắng gì nữa!”
Tạ Hải Nhạc không khỏi nhìn hắn đầy sùng bái: “Anh lợi hại như vậy, sao em lại không biết?”
Tạ Thư Dật cọ cọ đầu mũi của nàng, nói: “Chuyện em không biết còn rất nhiều, về sau cứ từ từ khám phá tôi đi, cho nên, tôi không sợ phải rời khỏi Tạ gia, cho dù rời đi, chúng ta cũng có thể sống tốt!”
Hải Nhạc nhìn hắn lo lắng: “Thật muốn đi con đường này à? Không phải em không buông cuộc sống bây giờ ra được, anh phải biết rằng, từ khi em tới Tạ gia, anh đối xử với em như thế nào, em luôn ước gì được rời đi, nhưng mà, như vậy, cha mẹ sẽ rất đau lòng.”
Tạ Thư Dật thấy nàng nhắc tới quá khứ, trong lòng còn chút băn khoăn, hắn ôm lấy nàng đầy áy náy: “Thật xin lỗi, trước kia tôi đối xử ác độc với em tôi cảm thấy thật có lỗi, tôi sẽ dùng cả đời tôi để bồi thường cho những sai lầm tôi đối với em trước kia, em cũng không cần phải lo cho cha mẹ, kỳ thật ba tôi rất dễ mềm lòng, nếu chúng ta thật sự rời đi, đến lúc đó ông ấy chắc chắn sẽ là người đầu hàng trước.”
“Ân.” Hải Nhạc gật gật đầu.
“Nếu chúng ta có đường đi, chúng ta không cần phải sợ hãi nữa, chúng ta về nhà đi.” Tạ Thư Dật nói.
***

truyện hay wá :p
Thanks 🙂
hiii…. minh la ma mới ..chào Shi,,,, mình thích cách bạn edit lăm….1 đôi ngây thơ điên cuồng và yêu hết minh,, mình thic nam chính vì tình yêu mãnh liệt của anh ấy dù có chút con nit và minh cũng yêu sự lý trì minh mẫn của nữ chính… thanks Shi so much vi đã edit truyện..
k biet TD giai quyet van de nay sao day,hoi hop qua
nhanh nhanh di shi oi.hi
Nag oj truyen hay wa tiep tuc dj nag
Aaaa.khj nao moj end day.hay wa dj mat.laj cho doj.hjc.cho doj
mình sắp đi học lại rồi kô có thời gian hóng nữa, có thể cho mình biết kết thúc đc k ạ?
Happy ending, hanh phuc ca lang chu con sao nua? 🙂
end chưa tg ơi, truyện hay thật nha, nhanh nhanh đê, cần mình đánh máy thuê k? mình đánh cho a, free nha, chỉ mong mong xem kết thúc a
hi Shi!
cúm ơn Shi vì đã edit truyện nghen~ tớ là tớ rất thích motip gian tình ca ca muôi muôi :3
cơ mà mình có 1 điều không đồng tình lắm với cách xưng hô.
tại sao TD xưng anh-em với Hải hoan mà lại xưng tôi-em với HN?? tớ nghĩ phải ngược lại mới hợp lí chứ nhỉ?
cơ mà tớ nhận xét về truyện chút xíu.
thật ra anh nam chính trong truyện này làm tớ khá thật vọng.
về tính cách. tớ thấy TD quá trẻ con, nóng nảy, chỉ biết dùng bạo lực nắm đấm thiếu kiềm chế, mình nghĩ nếu ảnh có thể lạnh lùng, trầm tĩnh hơn thì sẽ tuyệt biết bao. có thể tg muốn làm ảnh trở nên đáng yêu, cơ mà như vậy thì hơi quá rồi =.= với lại thấy ảnh hơi bị yếu đuối ._.
còn nữ chính thì, ừm… hông biết sao nữa, chỉ thấy qá nhu nhược, và hơi hơi hơi ngốc….
còn anh nam phụ…haizaaa buông tay quá dễ dàng a…
hí hí 1 lần nữa kamsamita~~ nhanh nhanh nhanh ra tiếp ngaaa~~
Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã thích truyện này. Hiện nay Shi đang có vài việc bận, nên thời gian edit truyện rất ngắn, lâu thật lâu mới ra chap mới được, Shi thành thật xin lỗi.
Về vấn đề xưng hô: Thư Dật làm cho Shi có cảm giác như anh ta (giả vờ) làm người tốt với tất cả mọi người, trừ Hải Nhạc, nên việc xưng anh-em với Hải Hoan là dễ hiểu. Còn với Hải Nhạc, trong tình yêu của anh ta và cô ấy là sự chuyển biến tâm lý và cảm xúc giữa những thù hận thơ ấu và tình yêu tuổi trẻ, giữa những mâu thuẫn phức tạp xung quanh anh ta (mối quan hệ anh trai – em gái, mối thù của mẹ,…). Điều này khiến Shi có cảm giác như xưng hô anh-em quá nhẹ nhàng, trong sáng. Với Shi, xưng hô tôi-em như một sự say mê, như choco đen, đắng mà ngọt, ngọt trong đắng. Nó trông như lạnh lùng nhưng cũng rất đắm say, và nó u ám, như bị phủ dưới một màn đêm tăm tối, không thể ra ngòai ánh sáng, như mối tình của Hải Nhạc và Thư Dật vậy. Anh nào xưng hô với Shi như vậy Shi đổ đứ đừ liền >”<
Về vấn đề tính cách của Thư Dật: Một anh chàng hai mươi mấy tuổi và thiếu tình thương, có lẽ hơi có vấn đề về tâm lý một chút. Và đúng là cách đối xử của Thư Dật với Hải Nhạc hơi trẻ con thật, giống như cậu bé tiểu học hay giật tóc cô bạn mình thích vậy. Nhưng đau đớn, mất mát trong hôn nhân của mẹ mình đã ám ảnh Thư Dật ngay từ khi anh ta còn rất nhỏ, Shi nghĩ đó là lý do khiến anh ta luôn "yếu đuối" như vậy, tức là, sợ bị đau. Nhưng sau này sẽ có tình tiết để chứng minh Thư Dật vẫn là 1 nam chính cực-kì-cool.
Về nam phụ – Hứa Chí Ngạn (Shi không nghĩ bợn đang nói về ai khác): Shi nghĩ anh chàng này khá thông minh. Anh ta được xây dựng trong hình mẫu dịu dàng, ôn nhu, ấm áp, bạn đừng trông chờ anh ta sẽ nổi lọan chứ. Như Hải Nhạc nói, Chí Ngạn chỉ như một "ông anh nhà bên" thôi. Việc theo đuổi cuồng nhiệt? Đã có một người khác.
ừm mình chờ xem TD sẽ giải quyết vấ đề Hải Hoan như thế nào.
cơ mà về phần tích cách thì ở đây mình không phải nói về việc ảnh đối xử với HN mà là đối với mấy anh nam phụ. khi thấy nữ chính với ông thầy thì TD chỉ biết giơ nắm đấm ra một cách hơi bị mù quáng. có lẻ do tính chiếm hửu của TD quá cao.
hí hí thank Shi, cái rep dài thật :3
Noi long chiem huu thi cung dung, nhung Shi van thich noi la Thu Dat qua con nit thi dung hon. Vi chang biet nen noi li le lam sao (minh co lap truong gi dau ma noi) nen danh dung “ngon ngu co the” thui 🙂
em sẽ mãi mãi đợi ss….^^ trường kì kháng chiến \ (^o^) /
ủng hộ truyện này (V) ^_^
ss ơi .ss làm tiếp đi truyện đang hay bỏ uổng lắm,tụi em tiếp củ vũ ss, fighting!!!
Này, tôi đã bảo là bỏ bao giờ sao ai cũng nói tôi bỏ thế nhỉ?
zạ,zậy ss tiếp tục nha,hì hì
ngày nào mình cũng lên ngóng trông phần mới chờ tới sốt ruột luôn rùi đó bạn.
Bạn có thể follow để được thông báo mỗi khi có bài mới. Và làm ơn đọc kĩ phần Chú ý bên cột tay phải. Cảm ơn.
Oa oa xong 10phần nhanh thế. Muốn đọc nữa cơ ss à! Hix