Tags

Liễu Nhất Đao mặt đầy hắc tuyến, yên lặng nhìn nàng chằm chằm trong chốc lát, phát hiện trên mặt nàng cũng không có nét vui đùa nào, khóe miệng hung hăng giật mạnh một chút, xoay người rời đi.

“Này, ngươi đừng đi chứ. Nếu ngươi cảm thấy mười ngày tám ngày chưa hả giận, một tháng cũng được mà!” Dung Ức đuổi gấp, quên mất hắn từng nhắc nhở nàng không được đi ra nhà gỗ, chờ đến khi nàng phục hồi tinh thần lại, một chân đã đạp ra ngoài cửa, còn chưa chạm đất. “A ——” Dung Ức hoảng sợ kêu một tiếng, nhanh như chớp làm một cú vồ ếch ngoạn mục.

Loại thời điểm này không phải hẳn nên có một nam tử diện mạo yêu nghiệt võ công cao cường đột nhiên nhảy ra tiếp được nàng hay sao? Vì sao nàng còn có thể rơi đau như vậy chứ? Cái này rất không khoa học!

“Số ngươi hên lắm.” Giọng nói lạnh lùng của Liễu Nhất Đao truyền đến từ trên đỉnh đầu.

Dung Ức căm giận đứng lên, dùng tay áo lau bụi đất trên mặt, vỗ vỗ bụi bặm trên quần áo, hất tay đi vào nhà gỗ, nói: “Số hên sẽ có người làm anh hùng cứu mỹ nhân.”

“Nếu đúng như vậy, ngươi sẽ thấy ngươi với anh hùng cùng chết.” Liễu Nhất Đao cũng đi vào theo, nhổ xuống một mũi tên từ trên vách nhà gỗ.

Dung Ức kinh hãi, “Nơi này thế nào lại có một mũi tên?”

“Khi ngươi ngã sấp xuống ở ngoài cửa động chạm đến cơ quan.”

Dung Ức nghe vậy hít vào một ngụm khí lạnh, nghĩ rằng may mà vừa rồi mình nằm ra ngoài, bằng không bị một mũi tên thô như vậy đâm… Dung Ức lắc đầu nguầy nguậy, mới nghĩ thôi đã nổi hết cả da gà.

“Vì sao khi ngươi đi ra ngoài lại không động chạm đến cơ quan?” Dung Ức hỏi Liễu Nhất Đao.

Liễu Nhất Đao đáp: “Ta biết làm thế nào tránh khỏi cơ quan.”

“Nga.” Dung Ức mệt mỏi cúi đầu, trong đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng.

Thấy Dung Ức ngoan ngoãn ở yên, Liễu Nhất Đao lại muốn rời đi, đi tới cửa dừng bước lại nhìn nàng chần chờ một lát, nói: “Không được đi ra nhà gỗ.”

Dung Ức không có gật đầu, mà là nghiêm túc nhìn hắn hỏi: “Nếu như ngươi làm mất ta, chủ nhân của ngươi sẽ trừng phạt ngươi như thế nào? Sẽ giết ngươi à?”

Liễu Nhất Đao ngẩn ra, nói: “Ta không có chủ nhân. Cũng không có khả năng làm mất ngươi.”

Dung Ức tự động xem nhẹ câu sau, nói: “Nhưng rõ ràng là ngươi vì người khác mới bắt ta.”

“Đó là quyết định của riêng ta.”

Dung Ức khó hiểu hơi hơi nhướn mày, suy tư giây lát, nói: “Vì bằng hữu?”

“Coi thế đi.” Bỏ lại ba chữ này, Liễu Nhất Đao cất bước rời đi.

Sau khi Liễu Nhất Đao rời đi, Dung Ức đấu tranh hồi lâu, cuối cùng quyết định đêm nay cứ ở trong nhà gỗ qua đêm trước, đến sáng mai lại tính. Cái này cũng không phải nàng có bao nhiêu an phận ngoan ngoãn, thật sự là sắc trời đã tối muộn lắm rồi, cho dù nàng trốn ra nhà gỗ thành công, cũng không thể ra khỏi cánh rừng y như mê cung này trước khi trời tối được. So với ăn bờ ngủ bụi, chẳng thà ở trong nhà gỗ ngủ một giấc cho thật ngon, dù sao nhất thời nửa khắc cũng không có nguy hiểm đến tính mạng.

Nằm trên tấm ván gỗ đơn sơ cứng ngắc, Dung Ức thập phần nhung nhớ nhuyễn tháp trong cung, nghĩ nghĩ, dần dần tiến vào mộng đẹp.

*

“Cha, nương, con tìm được thiên hạ đệ nhất phu quân rồi.”

“Nếu như con chỉ thiên hạ đệ nhất keo kiệt, ta bảo lưu ý kiến.”

“Ức Nhi, con đừng nổi giận, cha con là ta đây ở trong mắt nương con cũng là một tên nhà quê keo kiệt. Bất quá, cái này quả thật quá keo kiệt đi, cha đưa con về giang hồ lại, tìm một cái khác lần nữa.”

“Cha, nương, keo kiệt không phải lỗi của hắn, các người đừng ghét bỏ hắn.”

“Ngươi nói ai keo kiệt? Ta đường đường là thiên hạ đệ nhất mỹ nam, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, diện mạo hiên ngang, tuấn tú lịch sự…”

Khuôn mặt trước mắt càng lúc càng lớn càng lúc càng lớn, cuối cùng chỉ còn một cái tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Dung Ức, giống như lệ quỷ vậy.

“A!” Dung Ức bỗng bừng tỉnh, vừa mở mắt ra, một đôi mắt hoa đào phong lưu thình lình lọt vào trong tầm mắt. “A a a a ——” Dung Ức vừa kêu vừa ngồi phịch xuống lui về phía sau, sợ tới mức liên tục toát mồ hôi lạnh.

“Thấy quỷ?” Phó Thừa Phong khó hiểu hỏi, sau đó lại cảm thấy không ổn, nàng vừa mở mắt ra là thấy mình, hỏi như vậy chẳng phải đang mắng chính mình là quỷ chứ. “Gặp ác mộng?” Phó Thừa Phong đổi cách hỏi khác.

Dung Ức gật đầu thật mạnh, ngươi chính là nhân vật chính trong ác mộng của ta.

Phó Thừa Phong thấy Dung Ức ngẩn ngơ, buồn cười nâng tay quơ quơ trước mắt nàng, hỏi: “Dọa váng đầu?”

Dung Ức hoàn hồn, phủi tay hắn ra, nhìn trái nhìn phải, phát hiện nội thất trong phòng thay đổi, nơi này rõ ràng là Nhật Nguyệt sơn trang. “Ngươi đã cứu ta?” Dung Ức thần hồn chưa định hỏi.

“Không phải.” Phó Thừa Phong lắc đầu.

“Thế ta đây trở lại thế nào?” Dung Ức hỏi.

Phó Thừa Phong lẳng lặng nhìn nàng, bỗng nhiên nở một nụ cười quỷ dị, nói: “Ngươi mộng du trở về.”

Dung Ức nháy mắt hóa đá, “Phó thiếu hiệp, chuyện cười này một chút cũng không buồn cười.”

“Xem trên mặt mũi ngươi kêu ta một tiếng “Phó thiếu hiệp”, ta lại nói cho ngươi một bí mật nữa.” Trên mặt Phó Thừa Phong vẫn in một nụ cười thập phần quỷ dị như cũ.

Dung Ức: “Bí mật gì?”

“Bây giờ ngươi còn đang nằm mơ, đây là cảnh trong giấc mơ của ngươi.” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức đảo mắt một cái, nói: “Đa tạ ngươi nói cho ta biết bí mật động trời này, ta nhất định sẽ giúp ngươi giữ kín bí mật.”

“Ta thật sự nghiêm túc đó, không tin ngươi xem.”

Lời còn chưa dứt, đã thấy Phó Thừa Phong ngẩng đầu tháo xuống chính đầu mình, trên chiếc đầu rời cổ kia còn mang một nụ cười tinh quái.

“A ——” Dung Ức hoảng sợ vạn phần quát to một tiếng, đột ngột mở mắt ra.

Là mộng, may mà là mộng.

Dung Ức lau mồ hôi lạnh trên trán, chậm rãi ngồi dậy, sau khi lại xác định mình còn đang ở nhà gỗ một lần nữa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật to.

Vì sao nàng lại làm một giấc mộng quỷ dị như vậy?

Chẳng lẽ Phó Thừa Phong chính là thiên hạ đệ nhất phu nàng muốn tìm?

Không không không. Dung Ức lắc đầu nguây nguẩy, nàng mới không muốn tìm một tên quỷ phong lưu trở về đâu, sẽ bị hoàng huynh nhạo báng chết cho xem.

Có điều nàng quả thật hi vọng Phó Thừa Phong có thể tới cứu nàng, dù sao nàng mới vào giang hồ, người quen biết không nhiều lắm, Phó Thừa Phong là bằng hữu duy nhất của nàng, ngoại trừ đặt hi vọng vào hắn, nàng không thể nghĩ ra người thứ hai có thể tới cứu mình.

Nhưng vì sao trong giấc mơ của mình hắn lại sung sướng ngắt đầu chính mình xuống như vậy chứ?

Hay là ở sâu trong nội tâm của nàng kỳ thật còn cất giấu một cái nhân cách khẩu vị nặng khác sao?

Đáng sợ.

Dung Ức quăng đống suy nghĩ lộn xộn trong đầu ra, bước chầm chậm tới cửa, nhìn ánh sáng mặt trời phía chân trời hít sâu, nàng phải làm một cô nương tốt tích cực hướng về phía trước! Trốn khỏi nơi này trước, rồi tìm một phu quân tốt, sau đó mang phu quân hồi cung ăn lương công.

Liễu Nhất Đao hẳn sẽ không trở về sớm thế này đâu. Dung Ức nghĩ thầm như vậy trong lòng, lấy trong ngực ra một cái bình thuốc đen đen, ngồi xổm xuống mở nắp bình ra đặt bên miệng nhẹ nhàng thổi một cái, một trận bột phấn tràn từ trong bình ra rơi trên mặt đất, trong khoảnh khắc xuất hiện hai cái dấu chân thật to.

Dung Ức vừa đạp lên những dấu chân hiện ra đi về phía trước, vừa dùng thuốc bột tìm kiếm dấu chân, cứ thế rất nhanh đã rời khỏi rừng cây.

“Ha ha! Qủa nhiên Bắc thúc thúc có dự kiến trước, cái loại người văn dốt võ nát như mình đây, đi lại giang hồ phải dựa vào bảo bối.” Dung Ức dương dương đắc ý lẩm bẩm, sau đó liền ném bình thuốc rỗng tuếch, đi nhanh về phía trước. Mới đi hai bước, Dung Ức đột nhiên phát hiện không đúng, vừa rồi nàng tung bình thuốc đi hình như không có tiếng rơi xuống đất.

Dung Ức khó hiểu quay đầu, lần này liền trợn tròn mắt. Bình thuốc vừa rồi nàng tung đi đang nằm vững vàng trong lòng bàn tay Liễu Nhất Đao. “Ngươi… ngươi… ngươi thế nào lại ở chỗ này?”

“Đi theo ngươi tới.” Liễu Nhất Đao lạnh lùng nói.

Dung Ức quẫn, “Nói như vậy ngay từ đầu ngươi đã lặng lẽ đi theo sau ta, mãi đến khi ta đi ra khỏi rừng cây?”

Liễu Nhất Đao gật đầu: “Ta muốn xem rốt cuộc ngươi có thể hay không đi ra khỏi cánh rừng này hay không.”

“Ngươi… Ngươi thật đáng giận!”

“Ta cho ngươi một cái cơ hội “đi lại giang hồ” đó mà.”

“Mới là lạ! Ngươi lãng phí ta một lọ thuốc tốt thì có!” Dung Ức tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, nói: “Lần này ta ra cửa là gọn nhẹ ra trận, chỉ mang theo mười bình phấn theo dõi loại này, phía trước ở trên đường dùng hết chín bình rồi, đây là bình cuối cùng!” Không công lãng phí một lọ thuốc cứu mạng, nghĩ tới liền đau.

“Chỉ loại thuốc bột này đã mang theo mười bình, cũng coi là gọn nhẹ ra trận?”

“Bằng không như thế nào mới tính?”

“Chỉ mang một cây đao.” Liễu Nhất Đao khốc khốc nói.

“Quần áo cũng không mang?”

“Không mang theo.”

“Nói cách khác nếu như ngươi rời nhà một năm, liền một năm không thay quần áo?” Nói đến quần áo, Dung Ức phát hiện hôm nay Liễu Nhất Đao không có mặc y phục dạ hành, trang phục màu xanh đen, có vẻ càng thêm lạnh lùng.

Khóe miệng Liễu Nhất Đao giật giật, nói: “Mua trên đường.”

“Nhưng mà ngươi chỉ mang theo đao, không mang ngân phiếu a!”

“Kiếm trên đường.”

“Kiếm như thế nào? Làm xiếc giang hồ? Í, đúng, ngươi mang theo đao, có thể xiếc đại đao.”

“Cái loại xiếc cấp thấp này.” Liễu Nhất Đao làm vẻ khinh thường, nói: “Ta dựa vào tống tiền.”

“…” Nàng tuyệt không hề cảm thấy tống tiền là một chuyện đáng kiêu ngạo gì. “Ta cảm thấy vẫn là làm xiếc giang hồ cao cấp hơn một chút.” Dung Ức nói.

Liễu Nhất Đao từ chối cho ý kiến, nói một câu: “Đắc tội.”

Không đợi Dung Ức hiểu được ý nghĩa trong lời hắn nói, người đã bị khiêng lên đầu vai. “Ê, ngươi làm cái gì?”

“Bắt ngươi về nhà gỗ.”

“Ai, Liễu Nhất Đao, ngươi có cừu oán với ta à! Ngươi mau buông ta xuống, ta có chuyện muốn nói nghiêm túc đó, nam nữ thọ thọ bất thân, ngươi khiêng ta không hợp, như vậy sẽ ảnh hưởng tới khuê dự (danh dự của con gái chưa chồng) của ta, ảnh hưởng khuê dự của ta sẽ hại ta không tìm thấy phu quân tốt, không tìm thấy phu quân tốt…”

“Câm miệng!” Liễu Nhất Đao không thể nhịn được nữa, một ngón tay bấm ách huyệt của Dung Ức.

Miệng Dung Ức còn đang mấp máy tốc độ cao, qua một hồi lâu mới phát hiện mình vốn không phát ra tiếng động nào.

Ai. Dung Ức thở dài một hơi trong lòng, Liễu Nhất Đao này chắc chắn có cừu oán với nàng, không chỉ có cướp đoạt tự do của thân nàng, ngay cả tự do ngôn luận cũng tước đoạt nốt.

Không cho nàng ra cửa còn được, không cho nàng nói chuyện thì cực cực cực kì tàn nhẫn rồi đấy! Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, thứ duy nhất nàng giữ vững phong độ tốt chính là nói a!

Chờ đến khi nàng thoát nạn, nhất định phải dùng độc dược sư phụ cho độc câm Liễu Nhất Đao, làm cho hắn nếm thử mùi không thể nói chuyện. Dung Ức âm thầm thề, sau đó lại lắc đầu, Liễu Nhất Đao vốn ít nói, độc câm hắn chỉ tổ lãng phí độc dược.

Khóe mắt lóe lên một cái, Dung Ức bỗng nhiên nhìn thấy cây đao sau lưng Liễu Nhất Đao, nhất thời đôi mắt nhẹ xoay, khoái trá cực kỳ. Có dịp nàng nhất định phải lấy đại đao của hắn đi tiệm rèn đánh thành ba cây thái đao (dao bếp)!

Lúc này, Liễu Nhất Đao bỗng nhiên dừng bước, than nhẹ một tiếng: “Có người.” Sau đó nhanh chóng vọt đến sau một gốc cây đại thụ, buông Dung Ức xuống.

Nơi này cách nhà gỗ chỉ có hơn mười thước, Dung Ức có thể nhìn thấy rõ ràng trong nhà gỗ đang đứng một người, đưa lưng về phía bọn họ. Bóng dáng kia nàng không quen thuộc lắm, nhưng bộ quần áo keo kiệt kia, cũng là không thể quen hơn. Khóe miệng Dung Ức cong lên, tay hung hăng bẻ gẫy một nhánh cây không dấu vết.

Theo một tiếng “Rắc” vang lên, người trong nhà gỗ bỗng quay đầu. Trong nháy mắt, Dung Ức lại nhìn không dứt mắt ra được.

Gương mặt đầy góc cạnh tán đi mất sự cởi mở bình thường, nhiễm thêm một tầng lạnh lùng, vẻ ngả ngớn trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp biến mất hầu như không còn, chỉ còn một mạt sát khí nghiêm nghị.

Dung Ức quả thực không thể tin được người đó là Phó Thừa Phong, cùng với đại thiếu gia phong lưu trong trí nhớ của nàng hoàn toàn bất đồng.

“Đi ra!” Phó Thừa Phong lạnh lùng quát một tiếng, ánh mắt dừng lại trên cây đại thụ Dung Ức cùng Liễu Nhất Đao đang trốn.

Liễu Nhất Đao nhanh như chớp phong kín ách huyệt của Dung Ức, cho nàng một ánh mắt cảnh cáo, sau đó đi về phía nhà gỗ.

“Là ngươi.” Nét lạnh lùng trên mặt Phó Thừa Phong chợt biến mất, thay vào đó là nét bất kham Dung Ức hằng quen thuộc. “Liễu huynh, huynh thế nào lại ở trong này?” Phó Thừa Phong cười hỏi.

“Những lời này hẳn là ta hỏi ngươi mới đúng. Nơi này là chỗ của ta.” Liễu Nhất Đao đi vào nhà gỗ, vẫn một bộ người sống chớ lại gần như cũ, mặc dù với hắn mà nói Phó Thừa Phong cũng không phải người sống.

“Thì ra là chỗ của Liễu huynh, (tha) thứ ta mới nhất thời nóng vội, vô lễ xông vào.” Phó Thừa Phong ngoài miệng bồi tội, trên mặt lại không có nửa tia xin lỗi, con ngươi đen sắc bén lại xét kỹ trong phòng một lần, nói: “Ta đến tìm người.”

Liễu Nhất Đao: “Trừ phi người ngươi muốn tìm là ta, nếu không nơi này không có người ngươi muốn tìm.”

“Ta đã nhìn ra.” Phó Thừa Phong cười ha hả, nói: “Ta cáo từ trước. Chúng ta sẽ gặp lại trên Võ hội sau.”

Liễu Nhất Đao: “Không tiễn.”

Nghe thấy Phó Thừa Phong muốn đi, Dung Ức gấp đến độ nước mắt đã sắp ứa ra, gắt gao nhìn chằm chằm Phó Thừa Phong, kỳ vọng hắn có thể chú ý tới sự tồn tại của nàng. Ngặt nỗi, đôi mắt Phó Thừa Phong không có mọc ở trên ót. Ánh mắt tha thiết mong mỏi trông chờ của Dung Ức chỉ đổi lại được một kết quả: nhìn theo Phó Thừa Phong rời đi.

Còn chuyện gì so với việc nhìn theo cứu tinh của mình rời đi bi ai hơn nữa?

Dung Ức khóc không ra nước mắt, trong lòng hối hận không thôi. Không nghe lời mẹ, chịu thiệt trước mắt! Hôm qua nàng không thể dùng bạc thu mua Liễu Nhất Đao, nên thử dùng bạc đè chết hắn, mà không phải nên chạy trốn. Nếu như nàng không có ý đồ chạy trốn, khi Phó Thừa Phong tìm đến nhà gỗ sẽ nhìn thấy nàng. Nếu như nàng chạy trốn thất bại xong mà không líu ríu lải nhải không dứt dẫn tới Liễu Nhất Đao không thể nhịn được phong kín ách huyệt của nàng, vừa rồi nàng có thể hô to cứu mạng mà không phải bẻ gẫy nhánh cây khiến cho Phó Thừa Phong chú ý.

Không hay ho, thật không hay ho. Nhất định là giấc mộng buổi sáng kia quá âm u, ông trời liền một mạch thu đi vận khí tốt của nàng rồi.

Sau khi Phó Thừa Phong rời khỏi, Liễu Nhất Đao liền dời địa điểm cầm chân Dung Ức, từ nhà gỗ trong rừng đổi thành một ngõ phố sầm uất.

Đêm đó, Dung Ức được ngủ trên nhuyễn tháp như nguyện.

Cuối cùng cũng có một việc hài lòng.

Dung Ức nằm trên nhuyễn tháp rút kinh nghiệm xương máu, rút ra một cái kết luận: làm một kẻ dựa vào vận may mà đi lại giang hồ, trước khi tìm được phu quân lớn mạnh làm hậu thuẫn, phải quẳng đi tất cả tâm lý âm u, bao gồm ý tưởng biến đại đao của Liễu Nhất Đao thành ba cái thái đao.