Tags
Phanh!
Ván cửa bị một cước đá văng, Doãn Trạm Thanh hấp tấp vọt vào phòng, thấy khắp nơi chỉ có vài nô tỳ bị dọa đứng tim mà thôi.
“Nhị…… Nhị trang chủ!”
“Đại ca của ta đâu?” Hắn gấp như kiến bò trên chảo nóng.
So với nhau Tô Thanh Diệu phía sau hắn lại càng bình tĩnh hơn.
Đột nhiên, ngoài viện truyện đến một giọng nói có vài phần tương tự với Doãn Trạm Thanh, nhưng lại càng trầm thấp hơn, cơn tức cũng càng sâu hơn.
“Không nhận được người?” Tiếng Doãn Úy Lam nổi giận khiển trách càng ngày càng gần, “Đệ nói lại lần nữa cho ta, người không ở Bình Định Hầu phủ thì ở đâu? Trạm Thanh hắn không nhận được người còn dám trở về đây gặp ta!”
Doãn Trạm Thanh rùng mình một cái, vội vàng chạy ra cửa, “Đại ca, đại ca!”
Hắn bước nhanh tới, liếc mắt một cái liền nhìn thấy nàng trong phòng.
“Thanh Diệu?” Hắn đứng lại, quay đầu nhìn về phía Ngô quản sự mồ hôi đầy đầu, “Không phải người đang ở chỗ này sao?”
Ngô quản sự mở to hai mắt, “Cái này…… Cái này………… Rõ ràng là nhị trang chủ –”
“Ta cái gì?” Doãn Trạm Thanh lớn tiếng doạ người đánh gãy lời giải thích của lão quản sự, “Đại ca, đừng động ông ấy, người đệ đã mang đến giúp huynh, đệ ra tiền viện tiếp đón tân khách trước!”
Dứt lời, lại vội vàng chạy xa nhanh như chớp.
“Tử tiểu tử, chột dạ cái gì?” Doãn Úy Lam vào nhà, lại trừng mắt Ngô quản sự một cái, “Ngươi còn đứng đơ ra đó làm gì?”
“Dạ dạ!” Lão quản sự theo sát Nhị trang chủ rời khỏi, tốc độ cực kỳ nhanh, thật khó cho hắn đã đến từng tuổi này rồi mà còn có bậc thân thủ thế kia.
Hai ánh mắt cưỡng chế di dời hai người…… Tô Thanh Diệu thầm líu lưỡi. Không biết người thứ ba là ai đây?
“Muội!”
Nàng ngẩn ra.
“Muội còn thất thần làm gì đấy?”
Tô Thanh Diệu từ phía tay hắn chỉ ra hướng phía sau — là một tiểu nha hoàn bị dọa hết hồn.
“Còn không mau thay quần áo giùm phu nhân!”
Gì?
Vài cái nha hoàn xung quanh lấy lại tinh thần, lập tức gọn gàng đặt mũ phượng khăn choàng trên bàn lên người Tô Thanh Diệu.
“Chờ…… chờ chút!” Vẻ mặt bình tĩnh của nàng cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt, mấy thứ hồng trù (khăn đỏ) kim liên (khóa vàng) sáng chói kia thật sự làm cho nàng hoa cả mắt.
“Không chờ được ! Phía trước tân khách đều đã nóng nảy, chuyện lớn như thế, không thể ra một chút sai lầm nào!”
“Chuyện gì…… Ngộ!” Muốn chết người! Mũ phượng bị cài trên đỉnh đầu gần như sắp đè đứt cổ nàng cổ rồi.
“Hôn lễ a!”
“Hôn lễ? Có liên quan gì đến muội…… Oa!” Thần a, đây là cái vòng tay gì a, vì sao lại nặng đến mức cổ tay nàng đều không nhấc lên nổi?
“Cái gì gọi là có liên quan gì? Muội để cho ta đi bái thiên địa một mình à?” Ánh mắt Doãn Úy Lam trừng nàng giống thấy quỷ.
“Đợi chút, huynh muốn nói…… Hôn lễ này là huynh tổ chức cho muội? Nha!” Đai lưng vừa buộc lại một cái, nàng cảm thấy trong dạ dày như có thứ gì đó sắp bị ép ra.
Đây làm sao là nha hoàn cơ chứ? Chính là bà tử tay thô hành hình thì có!
Các nàng là vì lúc trước thua tiền báo thù nàng đi! Đáng giận, lần đó rốt cuộc đại ca buôn bán lời bao nhiêu a!
Vẻ mặt Doãn Úy Lam nói cho nàng, hắn vốn xem lời nàng nói như truyện cười, “Không cho muội thì cho ai? Muội mong ta có vài cái nương tử?”
“Đợi chút!” Nàng cố gắng giơ hai tay nặng ngàn cân ngăn cản hắn đeo thêm cái khóa đáng sợ kia vào trên cần cổ sắp gãy của nàng. “Đại ca, huynh chờ một chút, rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Cái gì là sao?” Hắn không chết tâm tiếp tục đeo lên.
“Hôn lễ a, muội không biết chuyện hôn lễ này,” Một chút cũng không rõ ràng, hơn nữa — “Vì sao? Vì sao chúng ta phải thành thân một lần nữa? Trời ạ! Đại ca, huynh dám lấy liên tử này đè lên, muội chắc chắn sẽ hộc máu cho huynh xem!”
Doãn Úy Lam cuối cùng cũng dừng động tác, “Muội nói cái gì?”
“Muội nói cái gì muội cũng không biết!” Gãy gãy, cánh tay của nàng nhất định là đã gãy.
“Ô Diệc Phi không nói cho muội?”
Nàng lắc đầu vô tội mười phần, “Cái gì sư tỷ cũng chưa nói,”
Vừa thấy phản ứng của hắn, Tô Thanh Diệu cũng mơ hồ đoán được là sư tỷ lén đâm nàng một đao rồi.
“Nữ nhân chính là cố ý !” Doãn Úy Lam cắn răng, “Khó trách Trạm Thanh nói, hắn đi Bình Định Hầu phủ không nhận được người. Đáng giận, Ô Diệc Phi, ta có cừu oán với ngươi ư?”
Nàng rất muốn ung dung đứng dậy nói cho hắn biết, kỳ thật người sư tỷ trả thù chân chính là nàng, nhưng mà đối diện với lửa giận của đại ca, nàng vẫn rất không có can đảm mà đi co đầu rút cổ.
Làm cho nàng thu nhỏ lại đi, nàng chính là một đại phu nho nhỏ, một nữ nhân nho nhỏ mà thôi, không hơn nha……
“Thanh Diệu!”
“Có.” Lửa giận hừng hực trong mắt đại ca làm cho nàng thầm run sợ — nghe nói, một khi ý chí chiến đấu của nam nhân bị kích dậy, thật sự sẽ rất khó bình ổn.
“Hôn lễ này đúng là chuẩn bị cho muội, là ta bắt đầu chuẩn bị từ lúc Văn Sơ Sương hôn mê.”
Tô Thanh Diệu ngẩn ra. Khó trách trận kia trong trang từ trên xuống dưới đều đồn đãi sắp làm hỉ sự, nàng còn tưởng rằng lại là một thủ thuật che mắt của đại ca mà thôi, có điều —
“Vì… vì sao?”
Sắc mặt Doãn Úy Lam quẫn quẫn, “Ta lúc nào cũng cảm thấy hôn lễ năm đó quá mức qua loa, không thể cho muội khó quên. Nay ta trở lại sơn trang, nên trả cho muội một hồi hôn lễ long trọng, nhân tiện chiêu cáo thiên hạ, Tô thần y muội là danh hoa đã có chủ, đừng ai tính toán muội nữa!”
Câu sau mới là ý chính đi……
Mấy năm nay nàng chạy trên giang hồ, gặp ai cũng ấm áp có lễ, đối đãi bệnh nhân lại ôn nhu như nước. Nàng cũng không phải đầu gỗ, ít nhiều cũng cảm nhận được không hề thiếu đệ tử danh môn rất có hảo cảm với nàng, có điều nàng giữ nghiêm chừng mực lễ giáo, chưa từng cho người ta ảo tưởng dư thừa, không ngờ đại ca lại vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Nam nhân này thật là —
“Đại ca, muội hiểu rồi.” Trong mắt Tô Thanh Diệu thấp thoáng có ý cười.
“Hiểu rồi?” Doãn Úy Lam ra vẻ bình tĩnh nhíu mày, “Ta biết ngay muội sẽ biết ý tứ của ta, đến, mặc hỉ phục vào, đây là tốt nhất có khiếu, hình thức là chất nữ chọn cho muội.”
Vậy mà ngay cả Sơ Sương cũng có phần! Nàng vừa thở dài nhè nhẹ, vừa cảm khái sự cẩn thận chu đáo của hắn.
Đối với quần áo, xưa nay đại ca cũng không hề nghiên cứu gì, càng miễn bàn việc chọn lựa. Để cho Sơ Sương nhúng tay, hắn suy nghĩ rằng, không chỉ có ánh mắt nữ hài tử sẽ tinh chuẩn (tinh tế chính xác) hơn một đại nam nhân như hắn, mà còn mang theo vài tia ôn nhu như nàng hướng tới ở trong.
Nói không cảm động là giả …… Nhưng mà —
“Chờ một chút.”
“Còn phải chờ?” Doãn Úy Lam nhướn mày.
Không phải đã nói rõ ràng hết rồi sao?
“Có một việc này, đáp tốt muội sẽ đi theo huynh ra ngoài.”
Sắc mặt hắn khẽ biến thành trầm, “Muội muốn nói là, nếu ta đáp không tốt, muội liền không ra phải không?”
Tô Thanh Diệu nghĩ nghĩ, dưới ánh nhìn chằm chằm đầy nguy hiểm của người nào đó gật đầu, nói khẽ: “Vấn đề này rất quan trọng, muội rất để ý.”
Tuy biết rõ như vậy là trúng kế sư tỷ, nhưng nàng thật sự không có cách nào làm bộ như không biết.
Thấy vẻ mặt nàng đầy nghiêm túc, Doãn Úy Lam bất đắc dĩ buông hỉ phục, “Nói.”
“Nữ chưởng quầy Cẩm Tú Phường là chuyện thế nào?”
Nữ nhân luôn rất mẫn cảm với những nữ nhân tự nhiên nhảy ra bên cạnh nam nhân của mình.
Ngay sau đó, Tô Thanh Diệu tựa hồ nghe thấy tiếng vật nặng va chạm nhau, Doãn Úy Lam suýt nữa không đứng vững, “Muội nghe từ đâu ra?”
“Huynh đừng quản.”
Ô Diệc Phi, chắc chắn là Ô Diệc Phi, cho Trạm Thanh mười cái lá gan, hắn cũng không dám nói huyên thuyên trước mặt đại tẩu hắn. Xem ra hắn thật sự cần phải ngẫm nghĩ lại một chút, rốt cuộc hắn đã làm gì đắc tội Ô đại tiểu thư!
“Đó là uyên ương nổi tiếng nhất.”
“Thế thì thế nào?” Cần hắn năm lần bảy lượt đi “mặt đàm” (“mật đàm”: nói chuyện bí mật; “mặt đàm”: nói chuyện có gặp mặt) ư? Mặt nàng chẳng hề vui vẻ.
“Thế thì thế nào?” Doãn Úy Lam thở dài, “Là ai nói tú công Cẩm Tú Phường có một không hai thiên hạ? Là ai nói trắng ra vợ chồng mặc hỉ phục uyên ương Cẩm Tú Phường thành thân tất nhiên sẽ ân ái cả đời!”
Tô Thanh Diệu ngẩn ra, “Nghe quen quen a?”
Không phải là……
“Chính là ngươi!” Doãn Úy Lam tức giận đến mức nổi trận lôi đình, “Tú nương lợi hại nhất nhà chức phường kia, chính là nữ chưởng quầy, chỉ có điều đã nhiều năm nàng không tự tay làm giá y cho người ta nữa, vài lần đều không đồng ý, cho nên ta mới phải chạy tới một hồi. Chất vấn ta? Ta vất vả như thế, vì ai? Muội tiểu không lương tâm này!”
Bị chọc mạnh cái trán, Tô Thanh Diệu kêu đau một tiếng.
“Muội cũng không biết, người không biết không có tội mà đại ca.”
“Giờ thì biết rồi? Cứ thích ăn mấy thứ giấm chua nhảm nhí này!” Đáng giận nhất là bằng cái đầu của nàng, sao có thể không biết đây là con đường sư tỷ nàng cố ý vạch ra nhất, đã vậy nàng còn ngây ngốc cứ theo sư tỷ nàng mà đi. Rõ ràng là hắn không chĩ một lần, mà là ba lần cường điệu! “Ta nói rồi không được hoài nghi ta!”
“Muội biết,” Nàng cười nịnh nói: “Cả đời đại ca chỉ yêu một nữ nhân, chỉ có một thê tử, người này chính là tiểu muội bất tài đây.”
Đó mới không phải là hoài nghi, chỉ là chút tâm sự của tiểu nữ nhân không thể không làm rõ mà thôi, nàng không muốn giữa bọn họ có một chút ngăn cách nào. Aiz! Đại ca a, đừng chọc chọc đầu nàng nữa, đã sắp gãy mất rồi đây này.
“Chờ ta xong việc, lại tính sổ với muội sau.”
Doãn Úy Lam hừ lạnh, dắt tay nàng, lại phát hiện nàng vẫn không chút động đậy như cũ.
“Còn có việc?” Hắn trừng nàng, giống như nàng còn dám gật đầu, hắn liền một ngụm ăn nàng luôn vậy.
“Đại ca,” Nàng cười hì hì nói…… “Huynh nói, nếu huynh ôm muội đi ra ngoài, hôn lễ của chúng ta có thể đặc biệt hơn một chút không?”
Hắn xoa cằm một chút, đúng là đang thật sự suy tính khả năng này.
“Hôm nay chủ động như thế?” Hắn còn tưởng rằng nàng sẽ ngượng ngùng nữa chứ.
“Kỳ thật muội……” Có nỗi khổ riêng a……
Không đợi nàng nói xong, Tô Thanh Diệu hô nhỏ một tiếng, đã bị Doãn Úy Lam gắng sức ôm ngang lấy.
Nhìn cánh tay bỗng cứng ngắc của hắn, nàng mềm mại ôm lấy gáy hắn, cách khăn voan đỏ nói bên lỗ tai hắn: “Đại ca có thể hiểu được nỗi đau khổ của Thanh Diệu?”
Doãn Úy Lam rất đồng cảm, “May mà ta là người tập võ, kiếp sau ta sẽ nhớ dặn người ta làm trang sức nhẹ một chút.”
Khó trách nàng có thể bị hắn lôi kéo mà không nhúc nhích, y như luyện thiên cân trụy (tên một môn võ, hay chiêu thức gì đó, Shi không biết), nàng chính là bị ép tới mức một bước cũng không đi nổi!
Dọc theo đường đi, tiếng cười êm tai như chuông bạc của tân nương tử đều đưa tới ánh mắt của mọi người.
Nàng chú ý tới hắn nói là kiếp sau, tức kiếp này không có lần sau……
Thật sự rất tự cho là đúng, đầu tiên là tự động quyết định cả đời nàng, lại không thèm hỏi lấy một câu đã định kiếp tiếp theo của nàng nữa, nhưng nàng lại cảm thấy như vậy thật tốt.
Thế là, ngày thứ hai, tin tức tân chủ mẫu của Hiểu Kiếm sơn trang không chỉ có yêu cười, mà còn cười khuynh tâm quân (đổ lòng người), quyến rũ Doãn đại trang chủ đến mức gần như toàn bộ hành trình bái đường đều ôm tân nương tử truyền khắp giang hồ.
Có một tin khác trong Hiểu Kiếm sơn trang là, ván bài lần này lại là nhà cái ăn hết, người thắng chính là cùng một người với lần trước. Từ trên xuống dưới Hiểu Kiếm sơn trang đều thống hận vị nhà cái thần bí đến mức nghiến răng nghiến lợi!

tks